Em là học trò anh == Part 17 ==

Chương 16: Ai là ai cũng không quan trọng

Nháy mắt tốt nghiệp cũng đã được một tháng, Triệu Thủy Quang đột nhiên phát hiện cô đã biến thành người nhàn rỗi, không có bài tập về nhà, chỉ biết ăn uống no say, nhìn người này đến người kia bận rộn công việc.

Hôm nay cô và Hi Diệu hẹn nhau đi chơi, hai người vừa đi dạo vừa ăn kem, lâu lâu lại nhao nhao cãi nhau, lúc thì chầm chậm thả bước trên đường.

“Tiểu Quang, sao thi xong mà em không đi ra ngoài chơi, đi du lịch một chuyến đi, tối ngày thấy em lên mạng không à.”, Hi Diệu hí hửng xoay qua hỏi Triệu Thủy Quang, “Cái này đẹp không?”

Triệu Thủy Quang cắn miếng kem, ngẩng đầu nhìn nhìn, ừ, rất quái rất lạ, hợp với phong cách của Hi Diệu, nói, “Đẹp lắm, ở nhà cũng tốt mà, khỏi phải làm gì, nằm ì một chỗ, trời nóng thì phơi nắng.”

Hi Diệu cầm kẹp tóc trả giá với ông chủ, Triệu Thủy Quang vừa đứng một bên ăn kem vừa hứng thú xem, trả giá chính là sở trường của Hi Diệu đấy.

Quả nhiên sau hai phút trả giá, Hi Diệu cũng thành công mua được với giá hời, khấp khởi kẹp lên tóc, liếc nhìn Triệu Thủy Quang chán chường đứng bên cạnh, nói, “Em làm gì mà chán nản vậy, còn nhỏ mà tối ngày cứ ỉu xìu.”

Triệu Thủy Quang cũng muốn tươi cười vui vẻ, nhưng mà lại cười không nổi, cũng có thể là do trời nắng nóng tâm trạng phiền não, hoặc cũng có thể vì không có kế hoạch gì cho tương lai, và có khi chỉ là một nỗi buồn vô cớ.

“Nghe nói Hi Vọng có bạn gái rồi, chính là con bé xinh xắn răng khểnh lần trước ấy, em cũng đã gặp qua rồi.” Hi Diệu vừa liếm kem vừa nói, vẻ mặt vô tư nhìn Triệu Thủy Quang.

Triệu Thủy Quang vô ý đụng vào người qua đường, liền ngẩng đầu nói, “Xin lỗi.” Ánh mắt cô trống rỗng vô hồn.

Hi Diệu lắc đầu, vòng tay ôm vai Triệu Thủy Quang.

Triệu Thủy Quang cúi đầu còn miên man nghĩ đến những lời nói vừa rồi, cô biết sẽ có một ngày người nào đó nói cho cô biết kết quả này, cô cũng biết không ai thiếu ai mà sống không được, cô biết dù cho vết thương có sâu đến cỡ nào thì một ngày nào đó nó cũng sẽ lành lặn, chỉ là không ngờ ngày ấy lại đến quá nhanh.

Cô cố gắng mường tượng khuôn mặt của Hi Vọng, mỗi khi anh cười đều lộ ra răng khểnh, mỗi khi xấu hổ thì lại vò đầu bứt tóc, bỗng nhiên cô phát hiện không biết đã bao lâu cô không còn hồi tưởng lại kỷ niệm của hai người .

Được rồi, cô thừa nhận trong lòng lúc này có chút không cam lòng, vì sao đàn ông luôn nhanh như vậy quên hết mọi chuyện, nhanh như vậy mở lòng chào đón một tình yêu khác, chẳng lẽ cấu tạo não của nam và nữ thật sự khác nhau sao? Tại sao chỉ có mình cô quanh quẩn trong cái vòng tròn đó, cô không hiểu.

Hi Diệu nắm tay Triệu Thủy Quang, nói, “Tiểu Quang, đôi khi chị cảm thấy tình cảm cả đời của con người như một ly nước, em phải rót từng chút từng chút một thì ly nước mới đầy được, em chính là cái ly đó, còn nước chính là tình cảm, em muốn cuộc sống của mình càng ngày càng phong phú, càng tươi đẹp hơn thì em phải tự mình thêm tình cảm thêm hương vị vào cuộc sống của mình. Mà tình cảm đó chính là nằm ở đây nè!”

Hi Diệu vỗ vỗ lên ngực mình, “Tiểu Quang, em còn rất nhỏ, ly nước còn rất rất lâu nữa mới đầy, còn cả chặng đường dài phải đi, em phải nhìn sang một hướng khác, đừng mãi nhìn vào quá khứ héo úa của mình nữa, có chuyện gì mà không thể làm lại từ đầu chứ.”

Triệu Thủy Quang ngẩng đầu nhìn Hi Diệu, cô hiểu Hi Diệu muốn nói gì, cô trả lời, “Không có gì, em chỉ cảm thấy như bây giờ cũng rất tốt, toàn tâm toàn ý làm tốt mọi chuyện hiện tại.”

Hi Diệu ngẫm nghĩ, “Cũng đúng, em sắp lên đại học rồi, tương lai đàn ông đẹp trai còn nhiều mà.” Nói còn chưa dứt lời thì Hi Diệu đã la toáng lên, “A, đi, đi Hàn Phục Hưng đi, họ mới bán bánh phồng chiên giòn đó.”

Triệu Thủy Quang nhìn Hi Diệu hăng hái chạy phía trước, kêu Hi Diệu chuyên tâm nói chuyện còn khó hơn lên trời, mấu chốt là chính bản thân Hi Diệu nói gì cũng đã quên.

Hi Diệu quay lại nói, “Này, Tiểu Quang, nhanh lên, chị em chúng ta từ từ tâm sự nào.”

Vì vậy, tình huống hiện tại trở thành hai người ngồi trong quán chè, trên bàn là một túi bánh phồng chiên giòn rụm.

Hi Diệu cầm lấy cái bánh lên ăn, ánh mắt sáng rỡ, “Tiểu Quang, nói cho em biết điều này, thật ra người chị yêu đầu tiên không phải là Đan Dương đâu.”

Triệu Thủy Quang giật mình hoảng hốt, cô còn cho rằng tình cảm của Hi Diệu và Đan Dương rất tốt, không có người nào có thể chen ngang phá vỡ tình cảm của họ được.

Hi Diệu đưa tay véo mặt Triệu Thủy Quang, “Vẻ mặt gì thế hả, chị đây không có nói dối em đâu.”

Sau đó liền thu tay lại nói tiếp, “Hồi cấp hai chị có thích một anh chàng ngồi cùng bàn, suốt ba năm học chị không dám tỏ tình với anh ta.”

Triệu Thủy Quang nghe xong cằm thiếu chút nữa là rớt xuống đất, cô chưa từng nghĩ người như Hi Diệu cũng biết thầm mến người khác.

Hi Diệu hung hăng trừng mắt nhìn Triệu Thủy Quang, nói, “Làm quái gì vậy hả, nghe kể tiếp nè, cuối cùng chị cũng thổ lộ với anh ta, dù lúc đó anh ta đã có bạn gái rồi… nhưng mà sau đó anh ta cũng hẹn chị ra nói rõ ràng mọi chuyện.”

Triệu Thủy Quang muốn cười nhưng thấy ánh mắt Hi Diệu lườm mình, cô ráng nhịn xuống, Hi Diệu nói tiếp, “Mà thiếu gì trai đẹp ở Bắc Kinh này chứ, còn rất nhiều cơ hội để lựa chọn mà.”

Triệu Thủy Quang tuy là cười nhưng mà trong lòng cũng có chút cảm động, Hi Diệu dũng cảm ở trước mặt cô thành thật kể lại quá khứ, chỉ vì muốn giúp cô cởi bỏ khúc mắc trong lòng mà thôi, trước đây Triệu Thủy Quang cô cũng đã từng như Hi Diệu khuyên răn người khác, trên thực tế, nói thì luôn dễ hơn làm, nỗi đau trong lòng sâu đến cỡ nào chỉ có tự mình biết.

Triệu Thủy Quang ngậm ngùi nói với Hi Diệu, “Em biết rõ, chỉ là không nghĩ nó đến nhanh như vậy,  em không sao đâu, thật ra em nghĩ Hi Vọng quen với người đó cũng là chuyện tốt, em cũng mong hai người họ sẽ hạnh phúc.”

Cô hiểu việc Hi Vọng quen bạn gái mới là chuyện thường tình, và anh cũng chưa từng gạt cô điều gì, khoảng thời gian hai người quen nhau luôn tràn ngập tiếng cười, và cũng là kỷ niệm đẹp trong cuộc đời cô.

Cho nên, đây là những lời chúc phúc thật lòng của cô…

Cám ơn anh đã cho em cơ hội yêu anh, cám ơn anh cùng em trải qua bao niềm vui nỗi buồn của tuổi trẻ, bởi vì là anh, em mới có thể thành tâm chúc phúc, bởi vì là anh, em mới tin vào tình yêu, học được cách thật lòng yêu người khác, làm sao quý trọng một người, chính bởi vì là anh, mới có em của hôm nay. So với nỗi đau khi chia ly, lòng biết ơn càng lớn lao hơn.

Hai người thoáng chốc im lặng, một lúc sau, Hi Diệu nói tiếp, “Tiểu Quang, chị thấy thầy của em rất tốt với em đó.”

Triệu Thủy Quang ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Hi Diệu, y như nhìn một người bệnh tâm thần vậy.

Cô quay đầu nhìn về một góc trong quán, đó là nơi mùa đông năm đó Đàm Thư Mặc đã ngồi, nhưng mọi thứ giờ đã xa rồi.

Hi Diệu nỗ lực khuyên bảo, “Triệu Thủy Quang, trên thế giới này, có rất nhiều người ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã tìm được một nửa của mình, một số thì không, một ngày nào đó cũng sẽ xuất hiện một người dành cho em, một người có thể thay thế được Hi Vọng và làm em vui vẻ hạnh phúc hơn, lúc đó em sẽ cảm thấy mọi chuyện với Hi Vọng chỉ còn là quá khứ.”

Triệu Thủy Quang nhíu mày, cô nghĩ đến Đàm Thư Mặc, cô biết đa số mọi người đều nghĩ như thế, khi tình yêu đã mất đi, chỉ cần xuất hiện một người tốt với mình, mang đến hạnh phúc cho mình, dù người đó có còn là người trước đây mình yêu hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Nhưng trong lòng Triệu Thủy Quang, Đàm Thư Mặc là người rất quan trọng, cô có thể khẳng định điều đó, bất chợt khuôn mặt lạnh lùng cương quyết của Đàm Thư Mặc hiện lên trước mặt cô.

Đàm Thư Mặc không chỉ một lần dang đôi tay vững vàng giúp cô, còn tạo cho cô cảm giác an toàn và ấm áp.

Khi em khát khao một nụ cười xua đi muôn ngàn nỗi buồn, mong chờ một tình yêu gắn kết bền lâu, anh bất ngờ xuất hiện, không sớm không muộn vừa đúng lúc, lặng yên đến bên cạnh em. Đó mới chính là hạnh phúc.

Trong quán vang lên tiếng hát ngân nga trầm ấm, cô đã từng nghe qua bài hát này, đó là bài “Tâm tư người con gái”, cô tha thiết hát theo, “Tôi đã từng đau, đã từng oán than, cũng đã từng buông lơi mọi thứ, chính tại trong căn phòng này, hạnh phúc đã bỏ tôi mà đi, nếu như không có sự phản bội, nếu như không có chia ly, thì làm sao biết được đâu là tình yêu đích thực, hãy tin và hãy yêu một lần nữa, đừng bao giờ buông xuôi tất cả, đừng sợ hãi khi tuổi xuân qua đi, cũng đừng tin vào mộng đẹp hão huyền, tôi sẽ đứng đây dõi theo bạn, hãy kiên trì theo đuổi cảm xúc của mình , một ngày nào đó bạn sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình.” (Link bài hát)

Thực ra khởi đầu chuyện tình của cô rất đẹp, bởi vì có Hi Vọng.

Nhưng hạnh phúc quả thực chưa từng bỏ cô đi.

Cô đã giấu nó ở một góc nào đó trong cuộc đời mình, đợi đến lúc cô lơ đễnh, nó sẽ bất thình lình chạy đến khiến cô nhảy dựng lên.

Triệu Thủy Quang ôn tồn nói, “Thầy ấy, là người rất quan trọng.”

Ánh nắng đầu hè cuối chiều chiếu rọi mọi ngõ ngách, nhưng người nọ đã không còn ở đây nữa.

Sau ngày đó, Triệu Thủy Quang cũng thử đi tìm hình bóng cao ngạo của ai kia, cô khoan thai dạo chung quanh trường học, bây giờ đang là nghỉ hè, sân trường vắng vẻ không một bóng người, “Chắc là lỡ cơ hội rồi.” cô tự nói với mình, cõi lòng trống rỗng đau xót .

Ngày hôm đó, Triệu Thủy Quang đến nhà em họ Thần Thần chơi, vì lúc cải cách gia đình Thần Thần lập được công, cho nên cả gia đình được ở trong Học Viên Cảnh Quan , ra vào canh phòng nghiêm ngặt.

Triệu Thủy Quang ở cổng học viện đợi sĩ quan gác cổng gọi báo cho Thần Thần, cô dựa vào cổng ra vào nhìn mấy quân nhân mình đồng da sắt đang luyện tập, trời đang rất nóng, thế mà không ai đổ mồ hôi cả, thật lợi hại.

Loáng thoáng nghe ai đó gọi tên mình, Triệu Thủy Quang quay đầu lại thì thấy có người đang đứng dưới tàng cây, mặc quân phục, cô bật cười, chắc là nghe nhầm rồi, cô Triệu Thủy Quang lúc nào có vinh hạnh quen một anh giải phóng quân chứ.

Người đó đến gần, quân phục trên người thẳng phiu, bước đi vững chãi , khí thế hào hùng, đôi mắt phượng biết cười.

Sĩ quan gác cổng liền chạy đến, đứng nghiêm, chào theo nghi thức quân đội, hô, “Xin chào Sở viện trưởng.”

Sở Phỉ Phỉ gật đầu, tay chỉ vào Triệu Thủy Quang nói, “Cô bé đó là tôi dẫn đến.”

Vì vậy, bạn học Triệu Thủy Quang nghênh ngang theo Sở thiếu tướng đi vào sân nhỏ bên trong học viện, cảm giác của cô lúc này như chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.

Đi được một đoạn, Sở Phỉ Phỉ quay người lại, Triệu Thủy Quang nhìn Sở Phỉ Phỉ từ đầu tới chân, cảm thấy có gì đó kỳ lạ, à, đúng rồi, quân phục, anh ta khoác quân phục lên người khiến dáng vấp lãng tử vơi đi phân nữa, ngược lại còn làm người ta cảm thấy rất ưu việt, quân phục quả thật đáng sợ thật, che cả mắt thánh.

Sở Phỉ Phỉ đứng thẳng chào cô, Triệu Thủy Quang đột nhiên cảm thấy anh ta rất là bất phàm.

Sở Phỉ Phỉ trừng mắt nhìn, nói. “Em Tiểu Quang, thế nào, thấy anh có đẹp trai không?”

Triệu Thủy Quang thất thần gật đầu, một bụng nghi hoặc, người như vậy sao lại có thể thành quân nhân, chẳng lẽ là sắp đánh giặc à, anh ta nhập ngũ chắc là vì muốn bảo vệ đất nước đây mà.

Sở Phỉ Phỉ xoa đầu Triệu Thủy Quang, “Em Tiểu Quang, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, làm quan không nhất định phải đánh giặc, anh là phó viện trưởng của Học Viện Cảnh Quan, dạy Quân Sự đấy, so với thầy Đàm của em cũng không thua kém gì đâu.”

Học Viện Cảnh Quan được xây theo lối kiến trúc cổ xưa, cây lá xanh tươi um tùm khiến người ta phải tặc lưỡi tán thưởng, Sở Phỉ Phỉ kéo Triệu Thủy Quang tới một cây đại thụ che nắng và nói chuyện phiếm.

Triệu Thủy Quang nói, “Em giờ tốt nghiệp rồi, thầy Đàm không còn dạy em nữa.”

Sở Phỉ Phỉ giật nhẹ cổ áo, nói, “À, thảo nào thầy Đàm của em tháng trước đã về nước Anh rồi.”

Triệu Thủy Quang kinh ngạc, trong lòng bỗng nhói lên một nỗi đau khó tả, “Đúng vậy, chắc là thầy về bên đó luôn.”

Sở Phỉ Phỉ quay đầu lại nói, “Ủa em không biết à? Đàm Thư Mặc chỉ đi họp thôi mà.”

Triệu Thủy Quang có cảm giác như mình vừa bị người ta ném lên cao rồi rớt xuống đất, lén ngẩng đầu oán hận nhìn Sở Phỉ Phỉ, Sở Phỉ Phỉ chỉ cười nói, “Nhưng mà Đàm Thư Mặc hẳn sẽ không trở lại dạy trường em đâu.”

Triệu Thủy Quang hỏi tại sao.

Sở Phỉ Phỉ nhìn Triệu Thủy Quang chằm chằm, “Em không biết thiệt sao? Anh nhớ thầy Đàm của em đã từng nói, vừa mới về nước liền bị kêu đến trường em dạy học, do chị dâu Thư Mặc là giáo viên đã nghỉ hưu đích thân lên tiếng, nếu không thì với cái bằng Thạc Sĩ tài chính của Anh còn đáng giá hơn nhiều.”

Sở Phỉ Phỉ vò tóc, nói tiếp, “Được rồi, việc này em tự đi mà hỏi anh ta đi.”

Triệu Thủy Quang phát giác mình biết rất ít về Đàm Thư Mặc, toàn là nghe được từ người khác kể lại.

Triệu Thủy Quang ngẩng đầu nhìn nắng vàng óng ả xuyên qua từng kẽ lá, cô nhớ tới khuôn mặt lạnh lùng của ai kia, hờ hững nói, “Em nghĩ chắc cũng không còn cơ hội gặp thầy ấy đâu.”

Sở Phỉ Phỉ xoay qua nhíu mày nhìn cô, “Anh còn tưởng rằng…” Nhìn sườn mặt bình thản điềm tĩnh của cô bé này, anh cũng không biết nên nói gì nữa.

Một lúc sau, Triệu Thủy Quang đứng dậy, “Anh Sở, cám ơn anh, phiền anh nói cám ơn với thầy Đàm dùm em, chúc thầy ấy luôn khỏe mạnh và hạnh phúc, em có việc, em đi trước đây, hẹn gặp lai.” Nói xong, cô liền cất bước đi.

Sở Phỉ Phỉ ngày thường tuy nhiên bất cần đời, nhưng cũng đã lăn lộn quan trường nhiều năm, thấy đủ dạng người, sớm đã luyện được một đôi mắt tinh anh, anh rất thích ở chung với Triệu Thủy Quang, anh biết cô bé này tuy cư xử lễ phép với mọi người, nhưng thật ra lại rất phòng bị đấy, có chút tính khí trẻ con.

Hôm nay thấy vẻ mặt chân thành của Triệu Thủy Quang, trong lòng anh cũng cảm thấy xót xa thay.

Nhìn bóng dáng mềm mại thướt tha như mùa xuân của người thiếu nữ đi thẳng về phía trước, anh muốn nói gì đó, nhưng lại không biết làm thế nào mở miệng.

Chỉ có thể đứng dưới tàng cây nhìn dáng người mảnh khảnh ấy dần đi xa.

Năm nay Triệu Thủy Quang 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất, đánh dấu bước ngoặt cuộc đời, đời người nhìn như có rất nhiều duyên kỳ ngộ, nhưng chỉ cần bở lỡ cơ hội của đời mình thì bất kể cố gắng thế nào cũng khó tìm lại được, giống như khi đứng trước ngã rẽ cuộc đời, chúng ta thường do dự và đắn đo suy nghĩ, có những ngã rẽ êm ái, rộng rãi, thênh thang, cũng có những ngã rẽ quanh co, gập ghềnh, khúc khuỷu, và lúc chúng ta chọn ngã rẽ bên trái, quay đầu lại nhìn thì mọi thứ đã khác hẳn rồi.

27 Comments

  1. Vậy nên mới nói nàng edit quá tuyệt! Truyện này trong top 100 truyện tiểu thuyết ngôn tình TQ hay nhất đó! Tình tiết nhẹ nhàng , dịu dàng, khá thích nhân vật nữ chính! Nàng đã chọn truyện thật hay! cám ơn nàng!

  2. “Tiểu Quang, đôi khi chị cảm thấy tình cảm cả đời của con người như một ly nước, em phải rót từng chút từng chút một thì ly nước mới đầy được, em chính là cái ly đó, còn nước chính là tình cảm, em muốn cuộc sống của mình càng ngày càng phong phú, càng tươi đẹp hơn thì em phải tự mình thêm tình cảm thêm hương vị vào cuộc sống của mình.”
    thật triết lý ghê
    truyện rất hay. thanks!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s