Minh Tinh == Part 134 ==

Chương 134: Không thể xóa bỏ hiểu lầm

 

Thư Diệp ngồi trên bậc tam cấp trước cửa Hạc bang nhìn lên bầu trời đầy sao, vẻ mặt sầu thảm và hoàn toàn bất lực, trong lòng cứ nghĩ đến thái độ Quý Vân Húc, vì sao chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi mà hắn đã thay đổi hoàn toàn như vậy? Cô không dám đây là sự thật.

Vì ngồi quá lâu, lúc đột ngột đứng lên hai chân cô run bần bật, trong lòng đầy ngờ vực, cô muốn làm sáng tỏ một việc, cho dù kết quả có thể nào thì cô cũng đã cố gắng một lần. Cô gọi taxi đi thẳng đến bệnh viện của Quý Vân Húc, mặc dù bây giờ đã khuya, nhưng cô lại sốt ruột muốn gặp hắn, hỏi rõ chân tướng sự việc.

          *******************************************************************************

Thư Diệp đi vào bệnh viện, nhìn Quý Vân Húc đang ngủ yên lành trên giường bệnh qua cửa kiếng, Âu Dương Thái Thái cũng không có ở đây.

Quý Vân Húc thấy Âu Dương Thái Thái chăm sóc hắn đến mặt mày phờ phạc, không đành lòng để Âu Dương Thái Thái gắng gượng nữa, vì thế hắn buộc cô ta trở về nhà ngủ, ngày mai rồi hãy vào.

Âu Dương Thái Thái thấy Quý Vân Húc quan tâm mình cũng mừng rỡ, sợ làm hắn giận liền đồng ý về nhà. Hiện tại tình cảm bọn họ cũng đã tốt hơn và thân mật hơn nhiều, hắn đã không còn đối xử lạnh nhạt hờ hững với cô như mọi khi nữa.

Thư Diệp cẩn thận nhẹ nhàng mở cửa, rón ra rón rén đi đến bên cạnh Quý Vân Húc. Mặt hắn còn vết thương lờ mờ, cho dù đang ngủ say, hắn cũng cau mày. Sau khi trở về Đài Loan, cô đọc báo thì biết thương tích của hắn rất nghiêm trọng, hai chân đã bị liệt, nghĩ tới đây, hai mắt Thư Diệp cay xè từ từ kéo mền, xót xa đau lòng nhìn đôi chân phía dưới cái mền kia, một người ngạo mạn cố chấp như Quý Vân Húc thì làm sao tiếp nhận sự thật này?

Những giọt nước mắt lăn dài trên má Thư Diệp, cô đắp lại mền, xoay đầu nhìn gương mặt hốc hác kia, hai tay nhẹ nhàng vuốt trán hắn thật lâu không nỡ buông ra.

“Lại muốn đưa tôi vào chỗ chết nữa sao?” Quý Vân Húc đột nhiên mở mắt hung hăng nhìn chằm chằm khuôn mặt đẫm lệ của Thư Diệp. Thực ra từ lúc cô bước vào đây, hắn cũng đã tỉnh lại, chỉ là hắn muốn xem thử cô định làm gì, lúc cô vạch mền lên, lòng hắn bồi hồi xao xuyến thật lâu mới tỉnh táo lại.

Tuy đã biết tâm địa độc ác của Thư Diệp, nhưng hắn không muốn tận mắt thấy cô thương hại mình, đôi khi hắn mong lúc đó mình đó nghe nhầm, hoặc là chính mình căn bản không nghe thấy gì cả, thế nhưng giọng nói của tên áo đen đó cứ văng vẳng bên tai hắn, không tài nào quên được.

Thư Diệp bị hắn làm giật mình, lập tức rụt tay lại, “Anh nói cái gì?” Hắn cứ ăn nói lấp lửng, cô nghe mà không hiểu chuyện nào ra chuyện nào cả.

“Đã trễ thế này cô còn vào bệnh viện là muốn xem tôi chết hay chưa đúng không?” Quý Vân Húc vừa nói, lửa giận trong lòng cũng bắt đầu nhen nhóm, hình ảnh đám người áo đen đánh mình đến bán sống bán chết cứ lởn vởn trong đầu hắn, ánh mắt sắc bén trừng trừng nhìn Thư Diệp làm cô không còn chỗ nào né tránh được.

“Em không biết anh xảy ra chuyện gì thật mà!” Tại sao loáng cái mà hắn trở nên hùng hổ dọa người thế? Mục đích hôm nay cô đến đây chính là muốn hỏi rõ chuyện này.

Cô còn muốn giả vờ nữa sao? Quý Vân Húc khinh khỉnh nhìn bộ mặt dối trá của Thư Diệp, “Cô còn định giả bộ đến khi nào? Tại sao tôi lại ra nông nỗi này không phải cô là người biết rõ nhất ư?”

Thư Diệp chịu đủ rồi, cứ nghe cái giọng khinh bỉ của Quý Vân Húc nói với mình, cô hơi tức giận, “Anh muốn nói gì thì nói thẳng ra đi, đừng có quanh co lòng vòng xiên xỏ em nữa!” Cô không cảm thấy mình sai chỗ nào cả, cho dù hắn đang bị thương thì cũng không thể trút giận lên người cô!

Quý Vân Húc ngọ nguậy ngồi dậy, hai tay chống trên giường kéo hai chân lên, Thư Diệp thấy thế không đành lòng định tiến lên giúp, lại bị Quý Vân Húc dứt khoát cự tuyệt, “Đừng có giả mù sa mưa! Cô chỉ làm người ta thêm gai mắt thôi!” Hắn cố gắng sử dụng sức toàn thân ngồi dậy nhìn Thư Diệp.

Thư Diệp bất đắc dĩ buông tay ra, cũng không hề né tránh ánh nhìn hung tợn của Quý Vân Húc .

“Cô không biết là những tên áo đen cô phái tới tập kích tôi đã để lộ tên cô ra sao? Cũng tốt, để tôi có thể nhìn rõ cô độc ác đến cỡ nào! Muốn đưa tôi vào chỗ chết à? Hừ, đừng có mơ!” Quý Vân Húc quát tháo trách cứ.

Thư Diệp ngạc nhiên nhìn Quý Vân Húc, hắn đang nói cái gì! Hắn tưởng rằng chính mình phái người đánh hắn ư? Cái ngày báo chí đưa tin hắn bị thương cũng là ngày bọn họ chia tay, chính là đêm hôm đó, thế nên hắn khẳng định cô làm hại hắn sao?

Quý Vân Húc nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Thư Diệp, hắn càng thêm tức giận, hắn cho rằng cô ngạc nhiên là vì không ngờ đám người đó lại làm lộ thân phận của cô.

“Bất ngờ khi thấy tôi biết người đứng sau lưng sai khiến bọn họ là cô à?” Quý Vân Húc cố gắng hạ giọng rống giận, tránh để mình quá mức xúc động.

“Không phải em làm, thật không phải em mà!” Thư Diệp cực lực phủ nhận đi đến gần Quý Vân Húc, “Anh tin em đi, em tuyệt đối không làm chuyện này.” Cô cố gắng giải thích nhưng trong lòng lại biết rõ Quý Vân Húc nhất định sẽ không tin mình. Cô phải làm sao để chứng minh mình vô tội đây?

Quý Vân Húc cười lạnh, “Tôi sẽ không tin cô nữa! Ân oán giữa chúng ta sẽ không chấm dứt như vậy đâu!” Giọng nói lạnh lẽo làm Thư Diệp thoáng run sợ.

“Em không có làm!” Ngoài trừ những lời một mực phủ nhận này ra, hiện tại Thư Diệp không biết phải biện minh như thế nào, cô chỉ có thể lấy nước mắt dàn dụa nói cho Quý Vân Húc cô thật sự bị oan.

Quý Vân Húc bực dọc nhìn khuôn mặt thút thít nỉ non của Thư Diệp, thầm mắng mình sao lại dễ mềm lòng, vì sao cô đã gây thương tổn cho mình mà hắn còn đau xót khi thấy cô khóc, trong lòng còn hơi tin tưởng.

“Đừng có ở đây mà giả vờ khóc lóc thảm thiết! Muốn khóc thì đến trước mặt tên quản lý yêu thương của cô mà khóc, đừng ở đây mà làm phiền tôi!” Quý Vân Húc nhẫn tâm gằn từng chữ như kim nhọn đâm sâu vào tim Thư Diệp, đau đớn không thôi, đau đến mức thở không được, cảm giác như mình sắp đứt thở đến nơi.

Thư Diệp cô sầu xoay người lê từng bước chân đi ra cửa, khó trách thái độ hắn quay ngoắt lại với mình như thế, cô hiện tại biết đi đâu mà tìm người đã hãm hại mình, nếu như không tìm ra được manh mối thì hiểu lầm chỉ sợ cả đời cũng không tháo giải được.

11 Comments

  1. 2 ngày X tầm 100 chương nữa thì khoảng 200 ngày, 7 tháng nữa T_T .
    thôi thì chờ đợi là hạnh phúc.
    Elvie chắc edit cũng cực lắm.
    một ngày 2 3 truyện như thế , chưa kể công việc nữa.
    thôi thì chúng ta cùng chờ vậy. ^^ Hwatting. !!!!!!!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s