Phóng Vương gia ==Chương 64.2 ==

Hoàng Hậu như kinh ngạc bởi quyết tâm của cô, trầm ngâm suy nghĩ một lúc. Một hồi lâu, mới bình thản nói, “Bổn cung tuy rất bội phục dũng khí của ngươi, nhưng mà, phú quý may rủi ở đời khó lường trước được, xử trí mọi thứ đều theo cảm tính thường chính là vết thương trí mạng của ngươi, có lẽ sẽ làm ngươi…”

Nói đến đây, Hoàng Hậu đột nhiên ngừng lại, mỉm cười nói, “Mà thôi, Bổn cung nói cho ngươi những này làm chi, dù thế nào thì ngươi cũng là người mà thất hoàng nhi cần nhất. Nhưng tâm ý này của ngươi thất hoàng nhi có biết không?”

Thái độ Hoàng Hậu thật đúng là bách chuyển thiên hồi, vừa mới hùng hổ dọa người, giờ lại đột nhiên trò cuyện rất tình cảm với cô?

Chợt nhớ những lời mình nói lúc nãy, Ngư Ấu Trần khẽ giật mình, cô thản nhiên ở trước mặt Hoàng Hậu thề non hẹn biển với Quân Vô Nặc?

Lúc nãy mặc dù cô nói năng rất bình tĩnh, thật ra trong lòng chưa từng xúc động như lần này, những lời kia cứ thế mà buột miệng nói ra, nhưng cô cũng không cảm thấy ti tí hối hận.

Thấy vừa nhắc đến chuyện tình cảm thì Ngư Ấu Trần liền ngu ngơ, vẻ mặt Hoàng Hậu có chút tự trách, “Xem ra là Bổn cung dọa ngươi rồi, yên tâm, chuyện nạp Trắc Phi, Bổn cung hứa với ngươi sẽ không nhắc đến  nữa.”

Ngư Ấu Trần mặt càng ngẩn ra thêm, “Chuyện này, Hoàng Hậu nương nương, thì ra vừa rồi nương nương chỉ muốn dọa thần nữ?”

Bộ dáng của cô làm Hoàng Hậu không thể không cười, nhìn nha đầu này mấy ngày nay ngoan ngoãn vâng lời, cứ tưởng rằng tính tình nha đầu này nhu nhược, hôm nay thử một lần mới biết được, hóa ra nha đầu này cũng không đơn giản, ăn nói lanh lẹ, khôn khéo, có tri thức hiểu lễ nghĩa, đầy đủ năng lực để quán xuyến gia đình.

Tuy nhiên, suy cho cùng thì vẫn là một đứa trẻ, lúc nãy còn ngoan cường đầy khí thế, giờ thì lại ngây ngô.

“Bổn cung cũng không phải dọa ngươi, nếu như ngươi không có năng lực ngồi vững vị trí Vương phi này, việc nạp Trắc phi cũng là chuyện sớm muộn mà thôi. Có điều là nhìn ngươi có lòng tin như vậy, Bổn cung cũng cho ngươi một cơ hội. Từ ngày mai, ngươi hãy đi theo Bổn cung.”

Hoàng Hậu không thích những cô gái tính tình nhu nhược, mềm yếu, đương nhiên nếu quá mưu mô xảo quyệt cũng không lọt vào mắt Hoàng Hậu, mà nha đầu trước mắt này chính là dạng người mà Hoàng Hậu ưa thích.

“Ý của Hoàng Hậu nương nương là?” Ngư Ấu Trần nhất thời không hiểu, cô tiến cung không phải là học lễ nghi cung đình sao? Đi theo Hoàng Hậu làm cái gì?

Tâm trạng Hoàng Hậu lúc này rất tốt, mỉm cười nói, “Theo như cách nói trong dân gian, mẹ chồng dạy con dâu cách tề gia giữ phu quân, như vậy đã rõ chưa?”

Lời này Ngư Ấu Trần còn không thể không hiểu sao, chỉ là thay đổi này không phải quá nhanh sao? Cô còn nghĩ Hoàng Hậu muốn chia rẽ uyên ương, đùng một cái giờ là muốn đích thân dạy cô, hai chữ “mẹ chồng, con dâu” làm trong lòng cô dâng lên một cảm xúc khó tả.

Việc này có xem như Hoàng Hậu đã chấp nhận cô không? Thì ra ngoại trừ Quân Vô Nặc, cô cũng rất quan tâm suy nghĩ của Hoàng Thượng và Hoàng Hậu đối với cô như thế nào, dù sao bọn họ cũng là người nhà của hắn, chỉ có điều là cái gia đình này không bình thường như những gia đình khác.

Không suy nghĩ nhiều, Ngư Ấu Trần lập tức gật đầu, “Tạ Hoàng Hậu nương nương ân điển, thần nữ nhất định sẽ cố gắng học hỏi.”

“La lớn như vậy làm gì chứ, thôi, đừng nói nữa, thức ăn sắp nguội rồi, tranh thủ ăn lúc còn nóng đi.” Hoàng Hậu dịu dàng nói, cũng tinh ý phát hiện vừa rồi Quân Vô Nặc tò mò nhìn về phía này, nếu không phải đang trong yến tiệc, nghĩ chắc hắn đã tự thân qua đây nghe ngóng rồi.

Dù sao có thể thấy lão Thất trong yến tiệc quan trọng này lại thất thần như người mất hồn quả đúng là chuyện trước nay chưa từng có. Lại nhìn bộ dáng thở phào nhẹ nhõm thả lỏng của Ngư Ấu Trần, Hoàng Hậu trong mắt cũng chất chứa ý cười mãn nguyện.

“Sau này, cứ gọi ta là mẫu hậu đi.”

Đến tận bây giờ, Ngư Ấu Trần rốt cuộc mới có tâm tình thưởng thức một bàn món ngon mỹ thực, màn biểu diễn của các tú nữ rất là đặc sắc. Theo như lời Hoàng Hậu nói, càng về sau các tú nữ càng ưu tú hơn, nhất là điệu múa Phi Thiên đầy mê hoặc của Từ Tử Mộng, khiến nhiều người phải sững sờ trước động tác mềm mại bay bổng, như cánh chim khoan khoái vút bay lên bầu trời rộng lớn.

Ngư Ấu Trần không rành về ca múa, nhưng nhìn Từ Tử Mộng thần thái nhẹ nhàng và lôi cuốn trong từng điệu múa, dải lụa mỏng phấp phới uốn lượn như lướt theo động tác múa, bay lên như hòa quyện cùng âm thanh, điệu múa như làn gió nhẹ phiêu du khắp đất trời, cô rất là thích, thì ra khinh công của Từ Tử Mộng cũng không tệ.

Đương nhiên, chuyện khiến cô ngạc nhiên hơn chính là Thượng Quan Tình Thanh cũng ra góp vui. Chân của cô ta không biết có phải bị thương thật hay không nữa, nhưng mà đi đứng thì không nhanh nhẹn cho lắm, cũng không dùng múa vẽ tranh, chỉ là dâng lên một cuộn tranh xem như lễ vật chúc mừng Quân Vô Nặc.

Cung nữ mở tranh ra cho mọi người cùng xem, một bức tranh sơn thủy thơ mộng nhưng không kém phần hùng tráng. Nét bút khi đậm khi nhạt, khi mềm mại khi cứng cáp, văn võ bá quan đều tấm tắc tán thưởng.

Quân Vô Nặc cũng nói tạ ơn, sau đó dặn dò thái giám cầm lấy bức tranh, cũng không nói thêm gì.

Thượng Quan Tình Thanh ngơ ngác, cô mong hắn sẽ nhìn mình, mà lúc này, Hoàng Thượng ngồi bên trên rốt cuộc mở miệng nói, “Trẫm gần đây biết rõ ngươi am hiểu thư họa, nhưng lại không ngờ tài năng của ngươi lại uyên sâu như thế, danh xưng đệ nhất tài nữ Hạ Thương, ngoài ngươi ra thì không còn ai xứng hơn cả.”

Thượng Quan Tình Thanh còn nghi ngờ lời hứa hẹn của Quân Vô Nặc với cô, hắn lại không nói lời nào, cũng không giống như có ý định xin Hoàng Thượng ban hôn, giờ nghe Hoàng Thượng sắc phong, cô mới chuyển buồn thành vui.

“Thần nữ Thượng Quan Tình Thanh tạ ơn Hoàng Thượng đã khen ngợi.” Chắc hẳn Quân Vô Nặc đã sớm đề cập chuyện ban hôn với Hoàng Thượng, rồi còn nhận ra người đáng là Vương phi của hắn chính là cô, cho nên mới xin Hoàng Thượng ban cho cô danh xưng đệ nhất tài nữ này bù đắp cho việc nạp cô làm Trắc Phi? Chuyện này đúng thật là niềm vui ngoài ý muốn, có thể thấy được Quân Vô Nặc đối với cô không phải không có tình ý.

Nghĩ tới đây, cô liền ngẩng đầu nhìn Quân Vô Nặc, vốn tưởng sẽ thấy nồng nàn tình cảm nhìn mình, trái lại ánh mắt Quân Vô Nặc cứ nhìn về phía bên kia, người ngồi đó không ai khác chính là Ngư Ấu Trần.

Trong lòng cô đau xót, còn không kịp nghĩ nhiều, Hoàng Thượng lại nói tiếp, “Hôn nhân đại sự đáng lẽ phải do cha mẹ làm chủ, sắp tới là đại hôn của Thất hoàng tử, bên trên lại còn có mấy vị hoàng tử chưa thành thân, nhân ngày vui hôm nay, Trẫm có một chủ ý .”

Nói xong, ánh mắt nhìn về phía các tú nữ đang đứng phía sau, dõng dạc nói, “Lạc Thanh Liên, tướng mạo đoan trang, tài nghệ xuất chúng, tứ hôn cho Tứ hoàng tử. Thượng Quan Tình Thanh, đệ nhất tài nữ đương triều, tứ hôn cho Ngũ hoàng tử. Từ Tử Mộng, thanh lệ thoát tục, hiền lương thục đức, tứ hôn cho Cửu hoàng tử, đợi Lệ bộ chọn được ngày lành tháng tốt sẽ triệu cáo thiên hạ.”

33 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s