Ngang hơn cua == Part 5.3 ==

Lí Bách Huân vừa giận vừa thấy buồn cười, nghĩ đến mối tình hiện giờ của mình, liền trợn mắt cãi lại, “Chị à, đừng nguyền rủa em chứ!”

“Chị đâu có nguyền rủa em, chị chỉ…” Đang nói bỗng dưng cô ngừng lại, hai mắt ngạc nhiên trợn to hơn cả Lí Bách Huân, “A— đừng nói với chị giờ người em đang yêu là bác sĩ đó nha?”

Nhẹ gật đầu, một Lí Bách Huân từ trước đến giờ tính tình cởi mở hào phóng giờ lại thẹn thùng, gương mặt điển trai trong nắng vàng cũng đỏ lựng.

“A— Má ơi! Ngó xuống mà xem kìa!” Nhịn không được nói tục, Hà Thu Nhiên ôm đầu điên cuồng lắc mạnh, lòng tràn đầy bi phẫn, “Sao ai cũng yêu hết người này tới người khác, trời ơi người đàn ông của tôi ở đâu hả?”

“Chị, chị mắng thô tục quá!” Cười phá lên, cho dù Hà Thu Nhiên dùng chữ đồng âm, nhưng Lí Bách Huân nghe vẫn hiểu.

“Đây không phải là vấn đề a a a …” Vẫn lắc đầu la to.

“Được rồi! Vấn đề chính là, tính tình của chị sẽ làm cho đàn ông…” Ngừng một chút, Lí Bách Huân ngẫm nghĩ định tìm từ nào chính xác một chút, cuối cùng vẫn giương cờ trắng đầu hàng, quyết đoán nói, “Sợ hãi!”

“Sợ hãi?” Giọng nói bi thương oán than ngừng lại, Hà Thu Nhiên sững sờ hỏi

“Đúng vậy!” Gật đầu lia lịa y như đang bầm tỏi, Lí Bách Huân giải thích rõ hơn, “Chị, chị tuy là người tốt, nhưng mà tính tình lại quá thẳng thắn, nói chuyện lại độc địa, nếu làm bạn thì sẽ cảm thấy rất thích rất thú vị, nhưng mà nếu như muốn tiến xa hơn nữa thì chắc chắn rất nhiều đàn ông sợ bị chị đâm đến thương tích đầy mình sợ hãi chạy mất dép luôn.”

Hà Thu Nhiên cũng hiểu rõ tính tình của mình, cũng biết Lí Bách Huân nói không sai, lập tức lườm cậu ta, vẻ mặt thản nhiên như không, “Sai rồi ! Chị đã sớm quyết định, người nào muốn kết hôn với chị thì phải sống cùng với chị và mẹ chị, người đàn ông có thể chấp nhận điều kiện này đoán chừng cũng chả mấy ai, mà không chết thì chắc còn chưa sinh ra, bằng không thì cũng bị phụ nữ lắm chiêu bắt đi rồi. Dù sao chị cũng bản lĩnh đầy mình, ấp ủ vô vàn ước mơ, hai mẹ con cùng sống với nhau là đủ rồi, không có đàn ông còn thoải mái hơn.”

Biết rõ hoàn cảnh gia đình cô, Lí Bách Huân mỉm cười, “Chị, chị là cô gái rất hiếu thảo.”

“Mẹ chị cũng là một người mẹ rất kiên cường!” Cứ mỗi lần nhắc đến mẹ, ánh mắt cô sáng ngời như ánh ban mai, giọng nói tha thiết êm dịu.

Nghĩ đến điều gì đó, Lí Bách Huân bỗng dưng nhếch môi chọc ghẹo, “Người ta nói nồi nào úp vung đó, nói không chừng ngày nào đó sẽ có người không sợ chết, biết thưởng thức cô gái độc mồm độc miệng như chị thì sao.”

Trong tíc tắc, Hà Thu Nhiên mỉm cười quỷ dị, “Có người đàn ông thích bị ngược đãi tự dâng hiến cho chị cũng hay đó chứ!”

Lời vừa nói ra, hai người đều bật cười thật to, cười sảng khoái vô cùng.

“Được rồi, đừng nói về chị nữa, kể chuyển của em đi!” Nhướng mày hỏi, vẻ mặt Hà Thu Nhiên vừa tò mò vừa cười rất mờ ám, “Em và bạn gái bác sĩ thế nào hả? Tiết lộ chút đi mà!”

Nghe vậy, nụ cười sáng chói của Lí Bách Huân đột nhiên ngưng bặt, làm cho Hà Thu Nhiên hoảng hốt—

“Đừng nói với chị em lại bị người ta đá nữa nha?” Cô ân cần hỏi han, nếu thật là như vậy thì chắc cô sẽ khóc thương thay cậu ta quá!

“Không, đương nhiên không phải!” Lí Bách Huân ráng nhịn cười, “Cô ấy rất tốt với em, rất yêu em, em cũng rất yêu cô ấy, chẳng qua là…”

“Chẳng qua cái gì?” Cô nhíu mày thúc giục.

“Chẳng qua là em cảm thấy không xứng với cô ấy mà thôi.” Giọng điệu có chút ủ rũ, Lí Bách Huân thở dài một hơi.

Haiz…. Một người là bác sĩ tiền đồ sáng lạn, mà cậu ta chỉ là một y tá nam bình thường, so về bằng cấp hay tiền lương thì nhà gái cao hơn nhà trai, trong mắt người thường mà nói, cậu ta không xứng với cô ấy.

Thấy Lí Bách Huân tự xem thường bản thân mình, Hà Thu Nhiên trừng mắt la to, “Có gì không xứng? Y tá nữ gả cho bác sĩ nam thì đâu có ai nói không xứng đâu, nếu mở phòng khám làm việc cùng nhau, còn có thể giúp đỡ nhau nữa, phu xướng phụ tùy mà, thế thì y tá nam với bác sĩ nữ thì tại sao lại không được chứ? Mà em cũng có giành giật cướp bóc đâu, dựa vào năng lực của mình mà kiếm tiền, có gì mà không tốt? Chỉ cần em có thể mang hạnh phúc đến cho cô ấy, cô ấy cũng mang hạnh phúc đến cho em, cho dù đàn ông đối nội, phụ nữ đối ngoại, cả hai cùng đồng lòng thì dù cho ai nói gì cũng không lung lay được tình cảm hai người!”

Cho xin! Dù là đàn ông hay phụ nữ làm chủ gia đình thì chỉ cần hai người biết tạo dựng một gia đình hạnh phúc là được rồi, nếu mà dùng tiền bạc để đo đạc chỉ số hạnh phúc thì đa số nhân viên văn phòng có làm cả đời cũng chẳng có nổi.

Vốn biết suy nghĩ của Hà Thu Nhiên không giống với người thường, nhưng hôm nay nghe những lý lẽ hùng hồn này, Lí Bách Huân vui sướng, tinh thần vốn đang sa sút cũng vơi đi ít nhiều, “Chị, em biết hôm nay hẹn chị ra ăn cơm rất đáng mà.”

“Chị thấy em căn bản hẹn chị ra ăn cơm là để nghe em kể lể thì có, rồi sẵn tiện xin vài lời khuyên chứ gì!” Cô bĩu môi lườm Lí Bách .

“Trời! Chị à, đừng nói vậy chứ! Em đây muốn tán dóc kiêm ôn chuyện cũ, nhất cử lưỡng tiện thôi mà…” Bị nói trúng tim đen, Lí Bách Huân không hề xấu hổ, trái lại còn vàng thật không sợ lửa thẳng thừng thừa nhận.

“Nghe em tán dóc quỷ gì…” Cô tiếp tục chế giễu.

Hai người vừa cười vừa chọc ghẹo lẫn nhau, nói chuyện rất vui vẻ. Cho đến một lúc lâu sau, Hà Thu Nhiên nhìn đồng hồ, lúc này mới nhảy dựng lên —

“Tiêu rồi! Chị còn phải đi mua thức ăn, không thể nói chuyện với em nữa…” Tiêu rồi ! Tiêu rồi! Mua xong đồ ăn còn phải đi đón “con cua” kia nữa, không biết có kịp không đây?

“Em chở chị đi!” Thấy cô hình như rất vội, Lí Bách Huân đang rảnh rang, lập tức chủ động đề nghị làm tài xế.

“Vậy thì tốt quá, cám ơn em!” Hà Thu Nhiên vui mừng hớn hở, kéo Lí Bách Huân đi, quơ tay lấy hóa đơn chạy ra quầy tính tiền.

Chỉ chốc lát sau, hai người vội vội vàng vàng ra khỏi nhà hàng, Lí Bách Huân lái chiếc xe mô tô 125 phân khối chở Hà Thu Nhiên đến siêu thị, sau khi nhanh chóng mua hết mấy thứ cần thiết, tuy là lòng đầy thắc mắc nhưng theo sự chỉ dẫn của Hà Thu Nhiên, Lí Bách Huân vẫn chở cô đi thẳng đến cao ốc Bàng thị.

Đúng bốn giờ chiều, Bàng Sĩ Bân xử lý xong đống tài liệu, thấy đã đến giờ hẹn, cho dù trên bàn làm việc còn rất nhiều tái liệu chờ anh xử lý, anh vẫn quyết đoán đứng lên, chuẩn bị tan sở.

Trước kia, anh là người cuồng công việc, mỗi ngày tăng ca chỉ là chuyện thường ngày ở huyện, có thể từ sau khi bị tai nạn xe, anh mới đột nhiên lĩnh ngộ mọi thứ, công việc vĩnh viễn xử lý không hết, còn sức khỏe một khi mất đi thì không thể lấy lại được, cho nên hiện tại anh hiểu việc gì cần phải dừng đúng lúc.

Huống hồ, vết thương của anh cũng chưa bình phục hẳn, thể lực lẫn tinh thần cũng không bằng trước đây, tan sở sớm một chút về nhà nghỉ ngơi cũng tốt, quan trọng nhất là…

Anh đói bụng rồi, muốn ăn cơm gà và cá sốt chua ngọt!

Nghĩ vậy, Bàng Sĩ Bân bất giác mỉm cười, chống nạng đi ra khỏi văn phòng, trong tiếng chào hỏi của đám thư ký, anh đón thang máy, rất nhanh đã xuống đến đại sảnh.

Cô gái đó chắc đang ở bên ngoài chờ anh!

Nghĩ thầm trong đầu, anh chậm rãi ra khỏi cửa chính, không ngờ điều mình nghĩ đâu không thấy, lại thấy cô gái kia bước xuống từ chiếc xe mô tô 125 phân khối, cởi nón bảo hiểm trả lại cho tên đàn ông đội nón che hết cả khuôn mặt, cầm túi đồ ăn từ trong tay tên kia, vẻ mặt tươi cười vui vẻ nói gì đó, sau đó mới vẫy tay tạm biệt, nhìn theo hướng tên đó chạy đi.

Mẹ kiếp!

Thì ra sau khi ra khỏi công ty, cô ta dám hẹn hò với đàn ông, còn lấy cớ đi siêu thị mua đồ ăn — tuy đúng thật cô có mua, nhưng nhất định là canh tới gần giờ đón anh thì mới đi mua!

Không hiểu sao tâm trạng Bàng Sĩ Bân đang vui vẻ nháy mắt lại biến đi đâu hết, lửa giận trong lòng tự dưng bốc lên, khóe miệng tươi cười tắt lịm, sắc mặt đen sì đến nỗi có thể kết nghĩa anh em với Diêm Vương.

“Anh xuống rồi à!” Xách bao lớn bao nhỏ, Hà Thu Nhiên vừa xoay người đã nhìn thấy Bàng Sĩ Bân, lập tức mặt mũi tươi cười chạy tới đón, “Đợi tôi lâu không? Tôi cứ tưởng đúng giờ chứ…”

“Không lâu!” Giọng nói lạnh lùng, nét mặt anh rất khó coi, cáu gắt nói, “Chỉ là vừa vặn thấy hết chuyện cần thấy thôi.”

Cái gì mà thấy hết chuyện cần thấy ?

22 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s