Phóng Vương gia ==Chương 65.2 ==

Ngư Ấu Trần sững sờ, cô vốn đã hạ quyết tâm, thế mà hắn vừa mới nhắc tới, cô ngược lại mụ mẫm không biết phải bắt đầu như thế nào.

Dáo dác nhìn bốn phía, thấy không có ai bên ngoài, đèn lồng cũng bị hắn vứt trên đất, khuôn mặt tuấn tú của Quân Vô Nặc lờ mờ trong đêm tối. Đôi mắt đen sâu thăm thẳm như biển chăm chú nhìn cô, bầu không khí chung quanh tựa hồ cũng nóng dần lên.  Được rồi, không thể cứ mỗi lần như vậy để Quân Vô Nặc chiếm thế thượng phong được, cái gì cũng do hắn chủ động cả, kết quả là còn cười cô ngu ngốc nữa. Còn cả một con đường dài thật dài cần phải đi, làm gì thì cô cũng phải thể hiện uy phong của mình chứ. Nghĩ vậy, Ngư Ấu Trần bối rối choàng tay ôm cổ Quân Vô Nặc, hôn lên đôi môi quyến rũ chết người của hắn. 

Cô không biết làm sao để biểu lộ tình cảm của chính mình, mỗi khi hắn hôn cô, trong lòng cô sung sướng, cũng rất thích cách thức thân mật này. Cho nên cô cũng muốn làm thử trên người hắn một lần.

Cơ thể Quân Vô Nặc rúng động, không ngờ cô lại chủ động hôn hắn, đôi mắt long lanh trìu mến chan chua ý cười nhìn cô đăm đăm, anh mat nhu muốn thiêu đốt tan chảy cả người cô.

Bị hắn nhìn đến thẹn thùng, Ngư Ấu Trần cảm thấy mặt mình nóng bừng, vội nhắm hai mắt lại, bắt chước hắn đưa lưỡi sục xạo, cảm nhận từng vị ngọt dịu trong miệng hắn.

Tay Quân Vô Nặc ôm cô càng siết chặt hơn, tuy đang ở trong hoàng cung, việc này nếu bị phát hiện thì hậu quả khó lường, nhưng phản ứng thân thể dường như đã phản bội chính lý trí của hắn, ngay khi chiếc lưỡi mềm nhuyễn kia xâm nhập từng ngóc ngách trong miệng hắn, hắn không chút do dự nhấm nháp từng chút hương vị ngọt ngào của cô.

Áp sát cô vào thân cây, càng tạo cơ hội cho hắn hôn cô nồng say, tay hắn như lò lửa, dù cách vài lớp áo nhưng cô vẫn cảm giác được hơi nóng nơi bàn tay hắn đang đặt trên eo mình, không khí càng lúc càng loãng, hơi thở hắn bao trùm mọi thứ, chân cô xiểng niểng đứng không vững, Quân Vô Nặc hôn càng lúc càng mãnh liệt, đôi tay cô bấu víu lưng hắn dần dần buông lỏng, tâm trí chìm đắm trong hương vị hạnh phúc này.

Cho tới khi cô sắp thở không nổi, hắn mới luyến tiếc rời đôi môi đỏ mọng đê mê của cô, khẽ hôn lên chiếc cổ mảnh mai nhẵn nhũi như ngọc, để lại dấu ấn của chính riêng hắn.

Nếu như không có tiếng chân thị vệ tuần tra cách đó không xa kinh động hắn, thiết nghĩ hắn thật sự không kìm chế được nhục dục bản thân.

Đặt một nụ hôn cuồng nhiệt lên xương quai xanh của Ngư Ấu Trần, thay cô chỉnh lại quần áo, lại như trước ôm chặt cô vào ngực, bình ổn lửa tình trong cơ thể hắn.

“Thời gian không còn sớm, ta cần phải trở về.” Không biết qua bao lâu, Ngư Ấu Trần rốt cục khôi phục lý trí, cũng là lần đầu tiên hấp tấp vội vàng tránh cái ôm của hắn. Bởi vì nếu không quay về, cửa cung sẽ đóng, cả đêm không về không phải là chuyện đùa.

“Nàng đi được rồi à?” Quân Vô Nặc cười tình nói nhỏ vào tai cô, vừa rồi nếu không có hắn ôm cô, chỉ sợ cô đã sớm ngã xuống rồi, hắn nhìn gương mặt đỏ bừng của cô không chớp mắt, một cảm giác quyến rũ không nói nên lời.

Bị hắn trêu chọc, Ngư Ấu Trần bất mãn cáu gắt cãi lại, “Không phải lần đó trong xe ngựa chàng cũng không nhúc nhích được đó sao?”

Quân Vô Nặc cũng không giận, từ tốn đáp lời, “Được thôi, vậy thì vài ngày nữa chúng ta thử lại lần nữa đi, xem ai không thể nhúc nhích được.”

“Thử thì thử, ai sợ ai chứ.” Ngư Ấu Trần bị khiêu khích cũng khí thế trả lời lại, nhưng một lúc sau cô mới nghiệm ra được cái mà hắn gọi là “ thử” là cái gì. Vài ngày nữa không phải là đại hôn của hai người sao?

Mặt cô lại lần nữa đỏ y như quả gấc.

Đã chiếm thế thượng phong, Quân Vô Nặc cũng không trêu cô nữa, nói, “Đi thôi, trở về nhớ nghỉ ngơi sớm, ngày mai ta dẫn nàng đi gặp một người.”

Thấy hắn nói sang chuyện khác, Ngư Ấu Trần cũng bớt xấu hổ, vội hỏi, “Là ai vậy?”

“Một người mà ta cũng không muốn gặp.”  “Chẳng lẽ là Thượng Quan Tình Thanh ư?” Ngư Ấu Trần lập tức nghĩ tới vị thái giám lúc nãy đến tìm hắn.

Quân Vô Nặc chỉ “Ừ”, cũng không nói thêm gì nữa, dẫn cô đi ra đường lộ, trở về Trữ Tú cung.

Thượng Quan Tình Thanh đã được ban hôn cho Ngũ hoàng tử, còn hẹn hắn ra gặp mặt làm gì? Hơn nữa, cô ta không lẽ cũng hẹn cả cô ra gặp mặt sao? Mặc dù trong lòng có rất nhiều nghi vấn, nhưng Ngư Ấu Trần cbuộc lòng thôi nghĩ đến mấy điều đó.

Tất cả chờ đến ngày mai thì sẽ rõ mà thôi.

Advertisements

19 Comments

  1. mấy hôm trùi đọc truyện bằng máy điện thoại khó comment được.giờ cm cho đã…truyện càng đọc càng hấp dẫn na.không biết còn bao trắc trở nữa.còn cô Thượng Quan kia có trò gì nữa đây??? mong mỏi…mong mỏi…
    thanks!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s