Ngang hơn cua == Part 6.1 ==

Sáng sớm hôm sau, Hà Thu Nhiên bị nửa thân dưới khó chịu làm thức giấc, đến lúc vào trong toilet, quả nhiên là MC đã đến, khó trách hôm qua cô lại hoả khí xung thiên, tính khí lại nóng nảy cáu kỉnh như vậy, bị người đàn ông thối tha nào đó lảm nhảm vài câu mà đã nổi giận đùng đùng.

Kiếm lý do hợp lý cho sự nóng nảy ngày hôm qua của mình, cô đánh răng rửa mặt xong vẫn cứ như thường ngày cầm khăn mặt và pha một thau nước nóng đi đến một căn phòng.

Làm bộ làm tịch gõ cửa hai tiếng, đồng thời cũng đợi phản ứng của người trong phòng, Hà Thu Nhiên trực tiếp mở cửa đi vào, mà người đàn ông nằm trên giường đã thức từ lâu, hoặc giả phải nói là… anh cả đêm vốn không có ngủ.

Đúng vậy, Bàng Sĩ Bân quả thật một đêm không ngủ, cả đêm cứ trở mình liên tục, mải miết nghĩ đến những lời mỉa mai của cô, tức thì có tức, nhưng anh cũng nghiêm khắc kiểm điểm bản thân mình, cũng phải thừa nhận rằng cô nói có một nửa là chính xác.

Hoàn toàn chính xác ! Anh là một cậu ấm thừa kế tài sản từ ba mình, là một con tinh trùng rất may mắn, thế nhưng mà cố gắng của anh cũng chẳng thua kém ai, thậm chí còn nhiều là đằng khác, nếu không thì làm sao anh có thể điều hành và phát triển một tập đoàn có quy mô lớn như Bàng thị được, tập đoàn ngày càng khuếch trương vững mãnh, so với lúc ba  anh còn đương nhiệm thì quy mô đã mở rộng không ít.

Điều quan trọng chính là  —  anh tuyệt đối không thua kém cái tên đàn em đó!

Chẳng hiểu sao Bàng Sĩ Bân lại cực kỳ so đo tính toán điểm này, về phần nguyên nhân thì… anh cũng chẳng màng đi tìm tòi làm gì.

Cả đêm không ngủ, hai mắt anh đỏ au mỏi mệt nhìn cô gái khó ưa đó đẩy cửa đi vào, mặc dù vẻ mặt tiều tuỵ nhưng ánh mắt vẫn như trước trừng trừng nhìn cô, hi vọng cô có thể chủ động mở miệng xin lỗi mình, nếu vậy thì anh sẽ đại nhân độ lượng không chấp kẻ tiểu nhân, không so đo tính toán mà tha lỗi cho cô.

Tiếc thay, ý nghĩa này chỉ là vọng tưởng hão huyền của anh mà thôi, còn người trong cuộc là Hà Thu Nhiên thì vẫn dửng dưng đi thẳng đến bên giường, miệng cũng chẳng mở ra huống chi là lên tiếng nói chuyện, thẳng thừng cởi quần anh ra, đắp khăn nóng lên chỗ xương hông bị thương của anh.

Mẹ nó ! Giờ là sao? Ai là ông chủ ở đây hả, lại còn dám tỏ thái độ với anh nữa à !

Bàng Sĩ Bân chợt cảm thấy bực bội, quyết định giữ tôn nghiêm đàn ông của mình, cô đã không chịu thua, nhận lỗi với anh thì anh cũng tuyệt đối không mở miệng nói chuyện với cô.

Vì thế, bầu không khí trong phòng bỗng ngưng đọng ngột ngạt đến kì lạ, Hà Thu Nhiên phụng phịu, động tác chườm nóng một cách máy móc, mà người kia nằm trên giường cũng im thin thít y chang như cô, hai người cứ như là hai đứa con nít ganh đua tính nhẫn nại với nhau.

Một hồi lâu sau, chườm nóng đã xong, cô lấy khăn mặt về, mà hành động lại giống như vô tình quất mạnh cái khan vào mông anh thật mạnh, tiếng khăn chạm vào da thịt nghe chan chát, còn Bàng Sĩ Bân thì túm lấy cái mông bị đánh lén đau nhoi nhói, tức giận quay ngoắt đầu, ánh mắt trừng trừng hừng hực lửa giận.

Mẹ bà, cô ta cố ý đây mà!

Cố ý thì sao hả?

 Dùng ánh mặt lạnh lùng đáp trả lại cái nhìn của Bàng Sĩ Bân, Hà Thu Nhiên giúp anh mặc quần lại, nhanh chóng thu gọn mọi thứ định đi ra ngoài, ai ngờ một giọng nói tức giận truyền tới từ phía sau —–

“Cô định chiến tranh lạnh với tôi hả?” Rốt cục nhịn không nổi, Bàng Sĩ Bân tự mình phá tan bầu không khí trầm mặc này.

“Không dám!” Quay đầu lại, Hà Thu Nhiên nở nụ cười rất giả tạo.

Thật ra cô không phải là người giận dai, chỉ cần xả được cơn giận là xong, không ghi hận trong lòng, cho nên lúc nãy dùng khăn mặt quất mạnh vào mông Bàng Sĩ Bân xong, cô cũng đã hạ hoả rồi, vẻ mặt xụ một đống bí xị hôm nay của cô là do đang trong kì MC, bị nội tiết tố (hormone) trong người ảnh hưởng, không chỉ tâm trạng cáu kỉnh, mà còn không hào hứng mở miệng nói chuyện, cho nên anh mới hiểu lầm cô muốn chiến tranh lạnh.

“Vậy làm quái gì bày cái bản mặt ấy với tôi?” Giận dữ lên án, mà ẩn trong lời nói có gì đó nghe như làm nũng, chỉ là cả chính anh cũng chẳng phát hiện ra.

Lườm anh một cái, Hà Thu Nhiên phát cáu, “Đại di mụ của phụ nữ đến, có quyền nổi nóng!” Dứt lời, cô hậm hực đi ra ngoài.

Đại di mụ?

Bàng Sĩ Bân sửng sốt, lập tức hiểu ra ba chữ “đại di mụ” có nghĩa là gì, ngay sau đó chỉ có thể vuốt vuốt cái mũi không dám hó hé tiếng nào nữa, dù sao thì phụ nữ trong thời kỳ rối loạn sinh lý thường nổi nóng vô cớ, không nói lý lẽ, ờ mà phải nói là cực kỳ không nói lý lẽ.

Nhưng mà… quan trọng là cô không còn giận chuyện ngày hôm qua nữa!

Nghĩ như vậy, người nào đó đang nằm trên giường bỗng cười rất ngây ngô, một đêm không ngủ khiến anh cảm thấy rất mệt mỏi, toàn thân uể oải, vì vậy anh hí hửng nhắm mắt lại quyết định đánh một giấc thật ngon bù lại cho cả đêm trăn trở ngày hôm qua, mới vừa đi làm có một ngày, anh lại tự động cho phép mình được tịnh dưỡng một ngày.

Bàng Sĩ Bân đánh một giấc ngon lành đến tận trưa, tới khi anh mở cửa phòng đi ra ngoài thì cả căn nhà hoàn toàn tĩnh lặng, không thấy Hà Thu Nhiên đâu cả. Lúc anh bước tới bàn ăn thì cơm trưa đã chuẩn bị để sẵn trên bàn, bên cạnh còn để một tờ giấy —-

 Thời kỳ sinh lý, sức khoẻ giảm sút, chợp mắt ngủ trưa, cơm nước riêng lẻ!

Tổng cộng bốn câu, mỗi câu bốn chữ, khiến anh phải bật cười…

Làm bốn câu đối à ? Cô đúng thật là tài năng!

Biết tăm tích của cô rồi, Bàng Sĩ Bân cũng không còn lo lắng nữa, ngồi vào bàn ăn trưa, ăn uống xong xuôi, anh đi vào phòng khách bước tới chậu thuỷ tinh, tâm trạng phơi phới đùa nghịch mấy con cua, mãi đến sau đó không lâu, Chu Mạnh Luân lại tới chơi nữa….

“Này! Mình đến uống nước táo.” Vừa vào cửa, người đàn ông điển trai kia liền cười trêu chọc, đôi mắt phong lưu đa tình cứ ngó lung tung khắp căn nhà hòng kiếm cô gái thú vị hôm trước.

Chẳng biết tại sao thấy Chu Mạnh Luân đưa mắt tìm kiếm Hà Thu Nhiên, Bàng Sĩ Bân tự nhiên lại cảm thấy sao sao ấy, bực tức lấy tay vỗ vào người Chu Mạnh Luân một cái, sau đó lại cười mà cứ như trách móc, “Đừng tìm nữa, hôm nay cậu không có nước táo uống đâu, cô ấy đi ngủ trưa rồi.”

“Ngủ trưa?” Vào phòng khách ngồi xuống sofa, Chu Mạnh Luân xoa xoa cằm, cười gian xảo, “Người anh em, tối hôm qua làm trò gì với người ta thế, khiến người ta kiệt sức phải ngủ bù buổi trưa vậy hả?”

“F**k you, đầu óc đen tối, mở miệng toàn nói mấy thứ nham nhở !” Anh cáu gắt nguýt Chu Mạnh Luân, mà Bàng Sĩ Bân cũng chẳng hề cãi lại rằng “khẩu vị không kém tới như vậy.”

À ha ! Cũng chỉ mắng cậu bạn của anh đầu óc đen tối, nhưng không hề bác bỏ chuyện hai người xảy ra chuyện gì, có nghĩa là sao đây hả?

Như cảm thấy điều gì đó bất thường, Chu Mạnh Luân nhìn chằm chằm vào Bàng Sĩ Bân, ánh mắt mờ ám, vẻ mặt cứ cười cợt mãi, đến nỗi chính Bàng Sĩ Bân cũng không hiểu cậu ta đang cười cái gì,  nhịn không nổi đành phải lên tiếng —-

“Cười đã chưa? Cậu đến tìm mình là để cho mình coi bộ mặt cười ngốc nghếch của cậu đó à ? Nếu là vậy thì… thành thật xin lỗi, mình thưởng thức xong rồi, cậu biến được rồi đó!” Bị cười đến khó chịu, Bàng Sĩ Bân nổi cáu mắng nhiếc.

“Này người anh em, đừng nói vậy mà! Khuôn mặt tươi cười này của mình không biết đã làm điên đảo biết bao nhiêu cô gái rồi đấy, cũng đừng ghét bỏ mình chứ!” Ung dung khoanh tay trước ngực, Chu Mạnh Luân vẫn ngồi im trên sofa, chẳng hề có ý định cuốn xéo khỏi đây.

Bực dọc thở hắt ra, Bàng Sĩ Bân nhìn đánh giá Chu Mạnh Luân một lúc lâu, biết cậu ta không có chuyện nhất định sẽ không lên đây tìm anh, cười khẩy nói, ” Nói đi! Lần này tới tìm mình, lại định kêu mình giúp cậu trốn Lệ Dung nữa phải không?”

“No, no, no!” Liên tục đong đưa ngón trỏ, khuôn mặt phong lưu não nề vô cùng, “Chẳng lẽ là anh em với nhau mà mình cũng không thể tìm cậu tán dóc hả?”

“Chứ không phải từ đó đến giờ thời gian rảnh rỗi của cậu đều “ưu tiên phụ nữ” hết à?” Bàng Sĩ Bân tiếp tục chế nhạo, nhưng vẫn luôn tay mở một chai rượu Whiskey lâu năm, chuẩn bị cùng người bạn tốt của mình tán dóc.

Advertisements

25 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s