Phóng Vương gia == Part 66.1 ==

Chương 66: Gây thù oán

Thượng Quan Tình Thanh hẹn Quân Vô Nặc gặp ở vườn hoa tuý tửu phù dung. Trong vườn hoa có một cái đình nhỏ, lúc Ngư Ấu Trần đến theo giờ hẹn thì chỉ thấy một mình Thượng Quan Tình Thanh đang ngồi ở trong đình.

Cô và Thượng Quan Tình Thanh tuy là ở cùng một nơi nhưng ít khi nói chuyện với nhau. Quân Vô Nặc vẫn chưa tới, nếu cô mạo muội qua đó thì cũng hơi khó xử, đang định đi dạo xung quanh tiện thể chờ Quân Vô Nặc, ai ngờ Thượng Quan Tình Thanh đã phát hiện ra cô.

“Tại sao lại là cô?” Thượng Quan Tình Thanh đứng dậy, vẻ mặt vốn đã ảm đạm, giờ càng thêm u ám, Thượng Quan Tình Thanh nhìn cô, cười khẩy nói, “Ta đã đánh giá thấp bản lĩnh của cô, xem ra, chuyện gì ngài ấy cũng nói hết cho cô biết. Chuyện tôi được ban hôn cũng là do cô ở sau lưng giỏ trò phải không?”

Ngư Ấu Trần biết mình không thể trốn được nữa, liền dứt khoát bước ra phía trước. Nhưng mà cô ta cho rằng chuyện cô ta được ban hôn cho Ngũ Vương gia là có liên quan tới cô, điều này khiến người ta phải dở khóc dơ cười, “Thượng Quan tiểu thư thật biết nói đùa, thánh chỉ của Hoàng Thượng thì làm sao ta có quyền quyết định được ?”

“Cô tất nhiên là không có tài cán đó rồi.” Thượng Quan Tình Thanh khinh miệt liếc cô một cái, oán giận nói, “Cho nên cô mới xúi giục Cẩn Vương đi thuyết phục Hoàng Thượng, đúng không? Chiêu này của cô đúng là rất hiểm độc!”

“Cô muốn nghĩ sao thì nghĩ.” Ngư Ấu Trần biết giờ mình có giải thích thế nào thì cũng chẳng được gì, “Mặc kệ đó là ý của ai, thì việc này cuối cùng cũng chẳng có hại gì cho cô cả.” Làm Chánh Phi không phải tốt hơn Trắc Phi sao?

Không ngờ, lời này của Ngư Ấu Trần như châm dầu vào lửa, Thượng Quan Tình Thanh nghe xong càng thêm phẫn nộ, “À, nói thế thì ta còn phải cám ơn cô rồi? Cô cho rằng với gia thế của Thượng Quan Tình Thanh ta, muốn làm một Ngũ Vương phi nhỏ nhoi thì cần phải cầu khẩn van xin cô giúp đỡ sao? Ngư Ấu Trần, cô quả là người nham hiểm, miệng lưỡi rất giảo hoạt, lời nói cay độc châm biếm người khác, cô tưởng rằng Thượng Quan Tình Thanh này sẽ để mặc cho cô ức hiếp sao? Ta thật không hiểu, Cẩn Vương rốt cục là xem trọng cô ở điểm nào.”

Ngư Ấu Trần nghe xong liền nhướng mày, vẻ mặt khó chịu, cô ta đã cho rằng cô là loại tiểu nhân nham hiểm, dù cô có nói thế nào thì cô ta cũng cho là biện minh mà thôi. Đánh nhau thì cô không sợ, nhưng nếu kêu cô đi tranh cãi cùng người khác, thì ít nhất đối phương cũng nên là người lý trí, hiểu biết lý lẽ một chút chứ.

“Cẩn Vương xem trọng ta ở điểm nào, không cần Ngũ Vương phi nhọc lòng lo lắng. Ta thấy ta và cô dù có nói tiếp cũng vậy thôi, huống chi Cẩn Vương cũng chưa đến, ta mạn phép cáo từ.”

“Cô…” Thượng Quan Tình Thanh vừa mới mở miệng thì đã thấy Ngư Ấu Trần định đi, cô đâu thể nuốt được cơn giận này, đột nhiên quát to lên, “Cô đứng lại!”

Ngư Ấu Trần phờ lờ lời của Thượng Quan Tình Thanh, lập tức xoay người bước đi. Thượng Quan Tình Thanh chưa bao giờ bị người khác xem thường mất mặt như vậy, lập tức xông lên phía trước ngăn Ngư Ấu Trần lại, “Sao hả, bị ta vạch trần bộ mặt của cô, nên chột dạ muốn bỏ đi à?”

Ngư Ấu Trần thở ra một hơi, nực cười nhìn về phía Thượng Quan Tình Thanh, “Nếu không thì Ngũ Vương phi định sẽ làm gì?”

Ngư Ấu Trần càng bình tĩnh bao nhiêu, Thượng Quan Tình Thanh càng cho rằng Ngư Ấu Trần ỷ vào thân phận Vương phi cao quý ở trước mặt mình ra oai, “Hừ, cô đừng tưởng mình là Cẩn Vương phi thì không xem ai ra gì. Ta cảnh cáo cô, cô đã hại ta sống dở chết dở, thì cũng đừng nghĩ bản thân mình sẽ sống yên thân!”

Ngư Ấu Trần thật không ngờ Thượng Quan Tình Thanh lại căm thù mình đến như vậy, cô mặc dù không e sợ mấy chuyện này, nhưng cũng chẳng muốn gây thù chuốc oán với ai cả, nhất là ở trong kinh thành, đối phương còn là thiên kim của Lại bộ thượng thư, chẳng biết bọn họ sẽ  sử dụng thủ đoạn gì để trả thù mình nữa, đúng thật là phiền phức.

“Nói như vậy, Thượng Quan tiểu thư cũng muốn khiêu khích bổn Vương ư?” Đột nhiên , một giọng nói quen thuộc truyền đến từ bên ngoài vườn hoa, Ngư Ấu Trần tức khắc quay đầu lại nhìn, thì đã thấy một bóng người vận áo trắng xuất hiện sau tán cây um tùm đang bước về phía cô, đúng là Quân Vô Nặc.

“Chàng tới rồi à?” Thấy hắn, Ngư Ấu Trần rốt cục nhịn không được mà nhíu mày. Đã biết rõ cô và Thượng Quan Tình Thanh bất hoà với nhau, còn hại cô từ nãy giờ một mình chống chọi cô ta, không cần phải nói cũng đủ biết thù hằn càng ngày càng sâu rồi. Cho dù sau này có xảy ra chuyện, cô cũng chỉ biết trách bản thân mình tự gây ra hoạ.

“Ta xin lỗi, lúc tiến cung đúng lúc gặp được phụ hoàng, phải tiếp chuyện với phụ hoàng một lúc, cho nên mới đến trễ.” Quân Vô Nặc nháy mắt đã đi đến bên Ngư Ấu Trần, vừa giải thích vừa nhìn cô đầy trìu mến. Thấy vẻ mặt Ấu Trần buồn rầu, hắn không kềm nổi đưa tay vuốt đôi má trắng nõn của cô, cười nói, “Việc này đợi chúng ta trở về rồi hãy tính, trước mặt người ngoài, phu nhân cũng nên cho ta chút mặt mũi chứ.”

Nói xong, hắn xoay sang nhìn Thượng Quan Tình Thanh, ánh mắt dịu dàng kia dĩ nhiên cũng không còn nữa, tíc tắc đã trở nên hung tợn, nói, “Hoàng tẩu, đây chính là mục đích tẩu hẹn bổn Vương ra gặp mặt ư?”

Thượng Quan Tình Thanh không ngờ rằng Quân Vô Nặc lại xuất hiện trong lúc quan trọng thế này, tất cả đều do Ngư Ấu Trần hết, nếu không phải cô ta thì cô không xúc động mà lỡ lời. Cô sớm nên nghĩ Quân Vô Nặc có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, nhưng mà chỉ sợ rằng việc này cũng nằm trong dự tính của Ngư Ấu Trần?

Hơn nữa, cô lại đang tranh cãi kịch liệt với Ngư Ấu Trần, rồi những lời lúc nãy lại bị Quân Vô Nặc nghe được cũng đã làm cô hoảng sợ chết khiếp, mà giờ phút này nhìn ánh mắt nồng nàn tình cảm của hắn đối với Ngư Ấu Trần giống như một cây đinh đầy chất độc cắm sâu vào trong tim cô, cõi lòng đau đớn rã rời.

Hắn chưa từng nhìn cô với ánh mắt yêu thương đó, lại càng không có những cử chỉ quan tâm ngọt ngào ấy. Trong mắt cô, hắn tuy luôn đối xử với mọi người rất nồng hậu, nhưng lại chưa bao giờ tỏ ra thân thiết với ai cả. Thậm chí cho dù cô đã cố gắng đến vậy, cuối cùng cũng không ngoại lệ.

Vốn cứ tưởng rằng do thân phận Vương gia cao quý của hắn, cho nên mới có thói quen xa cách mọi người. Nhưng dẫu cho là vậy, thì hắn chỉ đến trễ một chút mà thôi, cần chi phải giải thích với Ngư Ấu Trần. Dựa vào cái gì? Ngư Ấu Trần kia chẳng qua chỉ là con gái của một tướng quân quan tứ phẩm, dựa vào gì đáng để hắn làm như vậy?

Một tiếng “hoàng tẩu” làm lòng cô chua xót vô cùng, lúc này đây, cô lại không có khí thế khinh người vừa rồi, lửa giận toàn bộ đều biến thành sự hờn tủi, “Cẩn Vương gia, ngài biết rõ ta chỉ nhất thời lỡ lời mà, người mà ta hẹn gặp mặt chính là ngài, sao ngài có thể để cho cô ta đến đây? Chẳng lẽ ta muốn nói chuyện riêng với Vương gia cũng không được sao?”

Ngư Ấu Trần lén lườm Thượng Quan Tình Thanh, thái độ cô ta quay ngoắt trong tíc tắc, cô rõ ràng không có làm gì, cô ta lại kiên quyết cho rằng chính cô là người gây ra mọi chuyện, bắt cô phải gánh cái tội danh oan ức này. Thế mà vừa gặp Quân Vô Nặc thì cô ta giả bộ nhu mì hiền dịu đến rợn người.

Tuy nhiên, dù Thượng Quan Tình Thanh có tỏ ra đáng thương đến chừng nào, Quân Vô Nặc vẫn hờ hững như trước, nói, “Hoàng tẩu, thời gian tẩu vào cung cũng không phải ngắn ngủi gì, mấy chuyện lễ nghi này có lẽ tẩu hiểu rất rõ mới đúng. Tẩu đã gọi bổn Vương một tiếng Vương gia, thế thì tại sao tẩu lại gọi Vương phi của bổn Vương là “cô ta”?”

Thượng Quan Tình Thanh thoáng kinh hãi, có mơ cũng không tính tới chuyện hắn lại vì chuyện cỏn con này bắt bẻ chính mình, hắn càng bảo vệ quan tâm Ngư Ấu Trần bao nhiêu, lại làm lòng cô đau đớn bấy nhiêu.

Thế nhưng lời Quân Vô Nặc nói vẫn chưa hết, “Huống chi, tẩu lại là thúc tẩu của ta, nên tránh hiềm nghi với nhau. Có gì thì hoàng tẩu cứ nói thẳng, nàng ấy đã là Vương phi của bổn Vương, chuyện của bổn Vương không cần phải dấu diếm nàng ấy làm gì.”

 

***Thúc tẩu: vợ của anh trai.

35 Comments

  1. Thấy ghét mấy bà cứ hễ bất lợi chuyện gì cho mình là y như rằng nghĩ là do người khác đặt kế hãm hại, chả tự xét bản thân gì hết, cũng chả nghĩ đó là mình vốn đã không được như thế, cứ toàn nghĩ ác cho người khác thành thử mấy bà này suốt ngày chỉ nghĩ “ác với mình thì mình ác lại” đâm ra cứ lao theo “trả thù” cuối cùng lại hại chính thân mình.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s