Ngang hơn cua == Part 6.3 ==

Tò mò dừng lại xem, Bàng Sĩ Bân hung hăng trừng mắt nhìn về phía phát ra giọng nói, trái lại Hà Thu Nhiên thì mặt mày hớn hở vẫy tay chào —-

“Này! Bách Huân, lại gặp nhau nữa rồi.”

“Chị Nhiên, chị lại cùng bạn đến đây làm trị liệu hả?” Khuôn mặt sáng sủa nở nụ cười tươi rói, Lí Bách Huân hiếu kỳ nhìn người đàn ông đi cạnh Hà Thu Nhiên, thế nhưng vừa chỉ mới nhìn lén một chút thôi thì đã bị ánh mắt chứa đầy hận thù của anh ta làm cho hoảng sợ, xương sống tê cứng rần rần, mồ hôi lạnh tự động lăn dài phía sau lưng.

Ơ… Anh chưa hề gặp qua người đàn ông đó, đồng nghĩa không có khả năng đắc tội với đối phương, sao anh ta nhìn anh như thể chính mình đã cướp vợ của anh ta thế ?

Hừ! Tướng tá nhìn cũng không tệ lắm, nhưng cũng chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa mà thôi, có gì đặc biệt đâu, vậy mà dám lớn tiếng bảo là hơn anh à? Rõ ràng anh so với với thằng nhóc này còn tốt hơn rất nhiều!

Bĩu môi nghĩ thầm, Bàng Sĩ Bân vẫn còn ấm ức vì mấy lời châm chọc khiêu khích hôm qua của Hà Thu Nhiên, hôm nay nhìn thấy người rồi, anh bực dọc nhận xét thầm một phen, khăng khăng nhận định mình tuyệt đối tốt hơn rất nhiều.

Hà Thu Nhiên cũng không biết mớ bòng bong trong lòng vị tổng giám đốc con cua, vẫn tươi cười hớn hở cùng đàn em của mình hàn thuyên vài câu, mãi cho đến khi….

“Khục khục khục!” Cố ý ho khan vài tiếng, vẻ mặt Bàng Sĩ Bân mất kiên nhẫn thúc giục.

Ám chỉ rõ ràng đến thế làm Hà Thu Nhiên không thể không lén lườm Bàng Sĩ Bân, mà Lí Bách Huân lại rầu rĩ gãi đầu, tự hỏi bản thân đắc tội gì với người ta mà cũng không biết.

“À… Chị Nhiên, em còn việc phải làm, không cản trở hai người nữa, gặp lại sau!” Dám chắc nếu mình còn ở đây nữa thì trên người thế nào cũng bị ánh mắt sắc như dao bén ấy đâm thủng mấy lỗ, Lí Bách Huân rất thức thời chấm dứt cuộc nói chuyện, nhanh như cắt chuồn vào phòng điều dưỡng, tránh né vẻ mặt hăm he, nhìn mình đầy thù địch.

Thấy thế, Hà Thu Nhiên cũng chỉ có thể nguýt ai đó “thuộc tính con cua”, rồi vẫy tay chào tạm biệt đàn em của mình.

Xí! Mới nói chuyện chưa tới hai câu mà đã hối thúc, cũng chẳng phải bão cấp tám, giục cái gì mà giục chứ?

“Ê ê ê, mấy người có thấy không…”

“Dĩ nhiên ! Dĩ nhiên rồi ! Thấy rõ mười mươi luôn…”

“Tôi còn tưởng mình ngủ mơ nên hoa mắt nữa chứ…”

“May là tôi không có nghiện thuốc, bằng không chắc cũng nghĩ mình đang lên cơn nghiện, sinh ra ảo giác…”

Trong tổng bộ của tập đoàn Bàng thị, cảnh tưởng hôm nay rất hỗn loạn, tất cả nhân viên các phòng ban hễ rảnh đều tụm năm tụm bảy xì xào bàn tán, rỉ tai kể nhau nghe, bởi vì bọn họ đều không hẹn mà cùng nhìn thấy một hình ảnh vô cùng hãi hùng — Tổng giám đốc của bọn họ quả thật đã “đi ngang” rồi.

Đúng vậy! Bàng Sĩ Bân xác thực bắt đầu tập đi ngang — dưới sự giám sát gắt gao của Hà Thu Nhiên.

Bác sĩ trị liệu đề nghị anh nên “đi ngang” cho tới khi phục hồi lại chức năng đi đứng bình thường, anh muôn phần không muốn đấy, anh đơn giản chỉ muốn có chút khí thế ngang tàng thôi, nhưng nếu quả thực đến đi đứng mà cũng “đi ngang” thì nhìn bộ dáng rất ngớ ngẩn.

Tiếc rằng cái mông không chiều lòng người, tội phạm quan trọng “dùng sức không đồng đều” kia xấu vẫn hoàn xấu, nếu không nghe theo lời bác sĩ trị liệu, mai mốt thế nào cũng đi đứng loạng choạng, người xúi quẩy không ai khác mà chính là anh.

Lại thêm cô gái khó ưa kia nằng nặc bắt anh phải tập mấy động tác khỉ gió này, thậm chí sợ ý chí anh không cao, cố ý lười biếng mà ảnh hưởng hiệu quả bình phục, cho nên ép anh từ tập đi thẳng mười kilômét đổi thành tập đi ngang mười kilômét, hơn nữa cô cũng đứng một bên giám sát không rời anh nửa bước, ngay cả anh đến công ty làm mà cô cũng theo luôn tới đây.

Đúng vậy, dưới ánh mắt chuyên nghiệp tinh tường của một y tá ngày đêm giám sát, hôm nay anh kết hợp hai phương thức đi bộ cả thẳng lẫn ngang đi vào công ty, tiếp đó trong sự kinh ngạc lắm phần kỳ dị của đa số nhân viên, anh đau thương đi thẳng vào văn phòng.

Mẹ ! “Vui một mình không bằng mọi người cùng vui”, anh xem xét phát thông báo, tuyên bố từ ngày mai trở đi, công ty khởi xướng chiến dịch “tập thể dục kiểu con cua”, khiến cho toàn bộ cấp dưới lúc nãy miệng chữ A mồm chữ O làm anh khó chịu biết thế nào gọi là “cùng chung hoạn nạn” với Tổng giám đốc nhà mình!

Bên này, Hà Thu Nhiên vốn đang thảnh thơi ngồi trên ghế sofa xem tạp chí giết thời gian, ngẩng đầu lên lại bắt gặp Bàng Sĩ Bân nhìn mình đầy hung tợn, khỏi cần hỏi cũng biết anh đang suy nghĩ gì rồi, nhất thời không kềm được mà buông lời trêu chọc —-

“Chỉ muốn anh phục hồi lại chức năng đi đứng, chứ đâu có kêu anh phục hồi luôn khuôn mặt đâu, mặt mày làm gì bặm trợn thế hả?”

Nghe vậy, Bàng Sĩ Bân đang ngồi sau bàn làm việc hung hãn liếc xéo cô, cả người bực dọc quát tháo, “Muốn đi ngang thì trong nhà là đủ rồi, cần chi ở công ty cũng bắt tôi làm vậy?”

 Mẹ nó! Anh vĩnh viễn không bao giờ quên được vẻ mặt cùng ánh mắt của đám nhân viên ngoài kia lúc thấy anh đi ngang tiến vào công ty, trong khoảnh khắc đó, anh thiếu chút nữa là cầm túi giấy trùm đầu mình lại, để người khác không nhận ra mình.

“Để anh hoàn thành tâm nguyện “đi ngang” ở công ty quá tốt rồi còn gì?” Hà Thu Nhiên ngây thơ vô số tội chớp chớp mắt nhìn Bàng Sĩ Bân, hả hê cười thầm trong bụng.

Ha ha… cô thừa nhận là ở nhà tập luyện thôi cũng được rồi, chỉ là cô thật sực rất muốn chứng kiến màn kịch hay khi con cua này đi ngang khắp nơi trong tập đoàn Bàng thị, mà sự thật đã chứng minh — xuất diễn này quá ư là đặc sắc!

Sao anh lại cảm thấy, không, mà phải là vô cùng cảm thấy cô gái kia đang cố ý chơi anh?

Bàng Sĩ Bân cực kỳ nghi ngờ “tấm lòng vàng” của cô, chỉ là…. Tức thật! Rõ ràng bản thân có thể quả quyết cự tuyệt chấp hành kế hoạch phụ hồi chức năng “đi bộ kiểu con cua” này, nhưng chẳng biết tại sao hễ nhìn khuôn mặt mỉm cười đáng yêu của cô năn nỉ anh, anh lại không cách nào mở miệng nói chữ “không” được.

Chết tiệt! Anh khẳng định không chỉ xương hông anh bị thương, chỉ sợ đầu mình cũng bị cái tên tài xế nát rượu kia đụng đến hư não rồi, nếu không thì sao lại cư xử quái dị như thế?

Càng nghĩ càng thấy khả năng này rất có thể xảy ra, anh hằn học nói, “Tôi cảm thấy tôi cần chụp CT não.”

“Để chi?” Nghe lời lẽ hôm nay của anh rất kỳ lạ, Hà Thu Nhiên tò mò hỏi.

“Tôi nghi ngờ lúc trước bị đụng xe, không chỉ xương hông bị thương, mà đầu cũng bị thương, chỉ là bác sĩ quá dốt nát, không kiểm tra ra.” Vẻ mặt anh nghiêm túc, lời nói sắc bén dựa trên cơ sở hẳn hòi, từng lời từng chữ đều đẩy hết tội lên đầu bác sĩ.

“Stop”, cắt ngang lời anh nói, Hà Thu Nhiên cười nhạo, “Yên tâm! Nếu mà đầu anh thực sự có vấn đề, anh cũng không có bình yên vô sự mà ở ngồi đây đâu!”

Ngụ ý chính là — khéo vẽ chuyện ! Anh đúng thật rảnh rỗi quá suy nghĩ lung tung.

28 Comments

  1. HaHa…Truyen nay that su la tieu lam. Nguoi giup viec lai co the bat ong chu lam tro he cho moi nguoi xem. Nghi toi ong chu di ngang trong so, that tuc cuoi nha. Chi HTN ac thiet. Chao thua chi luon.Thank you.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s