Phóng Vương gia == Part 66.2 ==

Vốn trong lòng Thượng Quan Tình Thanh còn ấp ủ một tia hi vọng, nhưng bây giờ nhìn hắn nhất mực bảo vệ Ngư Ấu Trần thì cô đã hiểu cho dù cô có làm gì cũng vô ích mà thôi.

Nhưng lòng vẫn thấy ấm ức, cô nắm chặt bàn tay, đánh cược một ván cuối cùng, “Được thôi, sẵn có mặt Vương phi ở đây, ta cũng xin nói rõ. Từ năm đó có cơ hội quen biết với Vương gia, lòng Tình Thanh đã hướng về Vương gia. Tình Thanh cứ tưởng rằng Vương gia biết được tâm ý của Tình Thanh nên mới nói muốn làm chủ thay Tình Thanh. Tình Thanh toàn tâm toàn ý với Vương gia, cho dù có làm Trắc phi cũng không sao cả. Cha của Vương phi là trấn Quan đại tướng quân, gia thế của Tình Thanh cũng không thua kém gì, có hai chúng ta hỗ trợ Vương gia, đối với Vương gia mà nói không phải càng…”

“Đã đủ rồi!” Quân Vô Nặc hạ giọng quở trách cắt ngang lời nói của cô ta, “Hoàng tẩu, nói nhiều tất nói hớ. Những lời hôm nay tẩu nói, bổn Vương xem như chưa từng nghe chưa từng thấy. Nếu như không còn chuyện gì khác, bổn Vương mạn phép cáo từ.”

Lời của cô đã rõ ràng đến vậy, thế mà Quân Vô Nặc không nghĩ ngợi liền cự tuyệt thẳng thừng, ngay lúc này đây, cô cũng chẳng giữ được tôn nghiêm nữa, “Vương gia, chẳng lẽ ngài chán ghét tình cảm của Tình Thanh dành cho ngài đến vậy sao? Đến nỗi Vương gia cương quyết cự tuyệt. Mấy năm nay tình cảm của Tình Thanh đối với ngài chưa hề thay đổi, sao Vương gia lại có thể nhẫn tâm nhường Tình Thanh cho người khác chứ?”

Ngư Ấu Trần ở bên nghe mà mắt tròn mắt dẹt, phải nói là cô rất bội phục lòng dũng cảm của Thượng Quan Tình Thanh. Thông thường mà nói, đối mặt với một đại mỹ nhân bày tỏ hết tình cảm của lòng mình, đại đa số nam nhân chẳng ai đành lòng cự tuyệt cả?

Tuy nhiên, Quân Vô Nặc đã đính ước với cô từ trước, và hắn cũng đã tỏ rõ lập trường của mình. Bởi vậy, cô không hề chen vào, chỉ đứng một bên nhìn Quân Vô Nặc xử lý êm đẹp mọi chuyện.

Thượng Quan Tình Thanh đã nói trắng ra như thế, ngược lại còn hơn cả dự kiến của Quân Vô Nặc, hắn cười châm biếm, “Vậy theo như ý của cô, cô có tình ý với bổn Vương, bổn Vương nhất định phải chịu trách nhiêm sao?”

Thượng Quan Tình Thanh Tình Thanh ngớ ra, nhưng thấy hắn rốt cục đã chịu mỉm cười với mình, tưởng rằng hắn đã dao động, liền đáp, “Tình Thanh nguyện theo Vương gia.”

Quân Vô Nặc gật đầu, nhưng nét mặt lại chẳng vui mừng khấp khởi như Thượng Quan Tình Thanh, nói, “Ngũ hoàng huynh cảm mến cô đã lâu, chắc hẳn cô cũng biết điều này đúng không? Hoàng huynh cũng có ý định chịu trách nhiệm với cô từ lâu, hai người đã tâm linh tương thông đến thế, bổn Vương cảm thấy hai người rất xứng đôi.”

Lời này của Quân Vô Nặc khiến Thượng Quan Tình Thanh dở khóc dở cười, mà hắn cũng không còn kiên nhẫn đứng đây nói chuyện nữa, quay sang nói với Ngư Ấu Trần, “Chúng ta đi thôi.”

“Ta sẽ không bỏ qua như vậy đâu!” Cô căn bản không thích ngũ Vương gia, huống chi mẫu phi của ngũ Vương gia chỉ là con gái của một tri phủ mà thôi, sinh ra ngũ Vương gia rồi mới được phong Tần, hoàn toàn chẳng có địa vị gì trong cung cả. Cô được gia đình dày công nuôi dưỡng hơn mười năm, suốt mười năm nay cô chịu bao chịu khổ cực, cô quyết không cam tâm chôn chân mình với địa vị thấp hèn này cả đời! (Tần cao hơn tú nữ, thấp hơn Phi)

Như nghĩ tới điều gì đó, Quân Vô Nặc đột nhiên ngừng lại, âm trầm đáp lời, “À, phải rồi, mấy lời lúc nãy cô nói với Tiểu Ngư, bổn Vương đều nhớ rất rõ. Khuyên cô một câu, an phận làm ngũ Vương phi của mình đi, nếu không bổn Vương sẽ làm cô muốn hối hận cũng không kịp.”

Đây là lần đầu tiên Ngư Ấu Trần thấy Quân Vô Nặc trực tiếp uy hiếp người khác, theo tác phong ngày thường của hắn, không ra tay thì thôi, nhưng một khi đã ra tay thì không cần quá trình chỉ cần kết quả mà thôi. Hôm nay hắn đã thốt lên những lời này, ý muốn kêu Thượng Quan Tình Thanh dù có nghĩ thì cũng đừng nghĩ tới, nếu không hậu quả khó lường.

Ngư Ấu Trần theo quán tính quay đầu lại nhìn thì đã thấy sắc mặt Thượng Quan Tình Thanh trắng bệch đứng bất động tại chỗ, đôi mắt rơm rớm lúc nãy giờ chỉ chứa đầy sự hận thù nhìn cô trừng trừng, khiến cô chợt rùng mình lạnh cả xương sống.

Quân Vô Nặc mặc dù không quay đầu lại nhưng thấy mặt Ngư Ấu Trần tái mét, liền nắm lấy tay cô, ôm cô dựa vào gần mình, dịu dàng nói, “Yên tâm, việc này ta sẽ xử lý tốt, ta sẽ không để ai làm hại nàng đâu.”

Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn khiến cô càng thêm an tâm vững vàng, bước chân cũng không còn nặng nề nữa, cả người ung dung phiêu bồng hơn rất nhiều, nhưng vẫn vờ lườm hắn, “Ta cũng không phải sợ nàng ấy, chỉ là không biết Vương gia đây còn có bao nhiêu diễm phúc như thế này nữa?”

“Mấy chuyện thế này không phải phu nhân cũng đã từng gặp qua sao?” Hắn thật sự rất thích bộ dạng ghen tuông này của cô, càng muốn trêu chọc cô hơn, “Nhớ ngày đó, nàng bị người khác cướp đi, vi phu đã không màng nguy hiểm, đánh cược cả sinh mạng mình để cứu phu nhân trở về. Hôm nay vi phu bị người khác dòm ngó, phu nhân cũng nên dốc lòng thay ta ngăn cản mới phải.”

“Ừ, cũng có lý. Dẫu là vậy thì ta cũng không có bản lĩnh như chàng, thôi thì chờ ta gả cho chàng rồi chàng từ từ dạy ta đi ?” Bản lĩnh “đục nước béo cò” của Ngư Ấu Trần thế mà chẳng hề thay đổi tí nào.

Không ngờ rằng Quân Vô Nặc lại thừa dịp bốn bề vắng lặng đặt một nụ hôn lên môi cô, khẽ cắn vành tai cô, cười tình, “Được, nàng không cần phải lo, ta sẽ dạy toàn bộ cho nàng.”

Elvie: Dê Béo sẽ dạy gì khi mà cháp sau có tựa là “Đại hôn” nhở ??? :”>

20 Comments

  1. Nàng nha, chờ hoài à. Nhưng mà rất thông cảm nàng á, phải kiếm tiền để nuôi sống mình rồi mới nuôi được cái “ý thích” này chứ, phải không. Ráng nha nàng, tui khoái Dê béo đó, cũng khoái luôn “Em là học trò của Anh” rồi cũng khoái luôn “Ngang như cua” luôn, há há há há.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s