Minh Tinh == Part 142 ==

Đã edit xong, tí nữa post ^^ vì có chuyện đột xuất, nên post hơi trễ

Chương 142: Thoát chết

Sau khi Mộc Vũ đưa Thư Diệp về Hạc bang, hắn lập tức gọi bác sĩ chuyên dụng của Hạc bang đến chữa trị vết thương cho cô, bởi vì mất máu quá nhiều nên Thư Diệp đã hôn mê hai ngày hai đêm, suốt thời gian này Mộc Vũ vẫn một mực bên cạnh chăm sóc cô.

Vết thương đau nhức khiến Thư Diệp ngay cả đang mê man cũng nhíu chặt mày, sắc mặt tái nhợt khiến ai nhìn cũng thấy xót xa.

Mộc Vũ cẩn thận lau từng giọt mồ hôi trượt dài trên trán cô, yêu thương nắm lấy bàn tay cô áp vào mặt mình, “Hãy mau tỉnh lại đi, được không? Đều do lỗi của tôi cả, do tôi không tốt, không thể bảo vệ cô an toàn. Cô phải kiên cường vượt qua!” Hắn ăn năn, hối hận tận đáy lòng.

“Con trai, tới đây mau, không hay rồi!” Mẹ Mộc hớt ha hớt hải chạy xộc vào phòng.

Mộc Vũ tò mò nhìn bà, “Chuyện gì thế mẹ?”

“Tiểu Mặc bị người ta bắt đi rồi, thầy giáo nói lúc đang ở trường, có người tự xưng là ba nó đến bắt nó đi rồi.” Thầy giáo có một mình, thế cô sức yếu đánh không lại đám người hung hãn đó, đành phải nhìn Tiểu Mặc bị người ta bắt đi, sau đó lập tức gọi điện báo cho mẹ Mộc.

Sắc mặt Mộc Vũ lập tức trở nên khó coi, không ngờ rằng Quý Vân Húc lại sử dụng kế này để bắt Tiểu Mặc đi. Hắn rất muốn đi cứu Tiểu Mặc, nhưng hắn hiện giờ không thể nào phân thân một lúc hai nơi được, phải đợi đến khi Thư Diệp tỉnh lại mới được.

Sau ba ngày hôn mê, Thư Diệp rốt cục đã tỉnh lại. Thuốc tê giờ cũng đã hết tác dụng, cảm nhận được vết thương trên người mình, Thư Diệp khẽ rên lên đau đớn và đưa đôi tay lần tìm xuống vết thương.

“Tốt quá, cô đã tỉnh rồi!” Mộc Vũ mừng rỡ thốt lên, khuôn mặt nở nụ cười lâu rồi không thấy.

Thư Diệp cố gắng mở to mắt nhìn Mộc Vũ, đôi mắt thâm quần cùng gương mặt đầy mệt mỏi lại lo lắng của hắn làm Thư Diệp xót xa, cố đưa tay sờ đôi má hốc hác của Mộc Vũ.

“Tôi lại làm anh lo lắng nữa rồi.” Thư Diệp gắng gượng nói ra từng chữ, nếu như không có Mộc Vũ, lần này chắc hẳn cô đã mất mạng.

Mộc Vũ lắc đầu, hai hàng nước mắt chảy dài từ khoé mi vì vui sướng, “Chỉ cần cô tỉnh là tôi vui rồi.”

“Tiểu Mặc đâu?” Thư Diệp hỏi, tuy là cô không muốn Tiểu Mặc nhìn thấy mình tiều tuỵ như bây giờ, nhưng cô rất nhớ nó, hơn nữa cô đã suýt vĩnh viễn không nhìn thấy được Tiểu Mặc.

Mộc Vũ không biết phải trả lời thế nào, tay chân đột nhiên luống cuống hẳn lên.

“Tiểu Mặc không có ở nhà sao?” Thư Diệp hỏi lần nữa, nhạy cảm phát hiện ra nét mặt Mộc Vũ có gì đó rất lạ, “Đã xảy ra chuyện gì?” Cô nhất thời kích động, muốn đứng dậy đi tìm Tiểu Mặc.

“Cô nghĩ ngơi cho khoẻ đi, chút nữa tôi sẽ dẫn Tiểu Mặc đến cho cô.” Mộc Vũ thấy Thư Diệp đã tỉnh rồi, hắn cũng phải đến Quý gia mang Tiểu Mặc về đây.

*******************************************************************************

Tiểu Mặc lại bị bắt về Quý gia, nhìn một đám người quen có lạ có ngồi trước mặt mình, trong lòng Tiểu Mặc thật sự không thích.

“Con phải về nhà, con không muốn ở lại đây với các người.” Tiểu Mặc bực bội khóc thét lên trong phòng khách Quý gia. Đám người này thật đáng ghét, sao lại cứ bắt nó đến đây chứ?

“Đây là nhà của con, sau này Tiểu Mặc cứ ở lại đây.” Viên Phàm kiên nhẫn dụ dỗ nó.

Tiểu Mặc hoàn toàn bỏ ngoài tai lời của bà, vẫn khóc rống lên, “Con nhớ ba mẹ, con phải về nhà, các người đều là người xấu cả!” Nó hiện tại rất nhớ Thư Diệp và Mộc Vũ.

“Ba con gì chứ? Đó mới là ba của con!” Viên Phàm lúng túng chỉ về phía Quý Vân Húc.

Quý Vân Húc cau mày nhìn khuôn mặt bướng bỉnh của Tiểu Mặc, nét mặt nó y hệt Thư Diệp trước kia, trong đầu hắn nháy mắt xuất hiện khuôn mặt của Thư Diệp, con trai cô hiện tại bị người ta bắt đi thế mà chẳng hề lo lắng cuống cuồng như ai, xem ra cô yêu đến điên loạn rồi! Ánh mắt vừa nãy còn khinh thường giờ lại trở nên nham hiểm hung ác, trừng trừng nhìn Tiểu Mặc.

Tiểu Mặc bị vẻ mặt hung thần ác sát của Quý Vân Húc làm cho hoảng sợ càng khóc lớn hơn, “Chú đó không phải ba con! Ba con tên là Mộc Vũ!”

Quý Vân Húc nhếch miệng cười trào phúng, không muốn quan tâm đến lời nói hồ đồ của Tiểu Mặc. Điều quan trong nhất bây giờ chính là trả thù Thư Diệp, hắn muốn trả thù cô vì đã đối xử tàn nhẫn với mình, mặt khác hắn không muốn chứng kiến Thư Diệp và Mộc Vũ anh anh em em, nhìn mà thật chướng mắt. Thông qua Tiểu Mặc, hắn có thể điều khiển được Thư Diệp.

“Thiếu gia, bà chủ, bên ngoài có một người tên là Mộc Vũ nói muốn gặp thiếu gia.” Mẹ Trần từ ngoài bước vào, cung kính báo lại.

Tiểu Mặc vừa nghe hai chữ Mộc Vũ liền mừng quýnh la lên, “Là ba!” Ba của nó rốt cục cũng đến tìm nó rồi.

Được phép vào nhà, Mộc Vũ lúc này mới tiến vô Quý gia.

“Ba!” Tiểu Mặc vừa nhìn thấy Mộc Vũ, trong tíc tắc nó vùng khỏi tay Viên Phàm, chạy vọt đến trước mặt Mộc Vũ. Mộc Vũ cũng đưa tay bồng nó lên, ánh mắt nhìn Quý Vân Húc hằm hằm!

“Nhất định sau này anh sẽ phải hối hận vì những gì anh đã làm hiện giờ, tôi khuyên anh một câu, tự mà lo cho thân mình đi.” Mộc Vũ đoán chắc nếu như Quý Vân Húc biết được Thư Diệp là người vô tội, hắn ta nhất định vô cùng hối hận vì những gì mình đã gây ra cho Thư Diệp.

Quý Vân Húc ngẩng đầu khinh khỉnh nhìn Mộc Vũ, “Vậy anh nói thử xem tôi phải hối hận về chuyện gì? Những gì tôi nói với báo chí đều là sự thật, không hề có một tí gian dối nào hết, mắc gì phải hối hận!” Vẻ mặt ngạo mạn xấc xược không ai bì nổi của hắn làm người ta hận không thể lập tức róc xương lóc thịt lột da hắn ra.

“Anh cho rằng Tiểu Mặc gọi anh là ba thì anh chính là ba của nó à? Tôi cũng muốn khuyên anh một câu, tự lo cho thân mình đi. Đừng đóng vai ba của người khác nhập tâm đến như vậy, mắc công sau này lại thất vọng tràn trề!” Quý Vân Húc cay cú nói thêm.

Mộc Vũ im lặng, hắn không muốn ở lại đây dù là một phút một giây nào nữa và hắn cũng đã nói hết những gì cần nói, việc cấp bách bây giờ là phải đem Tiểu Mặc về cho Thư Diệp. Đang định ôm Tiểu Mặc xoay người rời khỏi đây, lại nghe tiếng Quý Vân Húc vang lên sau lưng, “Anh cứ mang nó trở về đi, nhưng các người sẽ nhanh chóng biết được hậu quả mà thôi!”

Mộc Vũ không thèm nghe những lời uy hiếp của Quý Vân Húc, cùng Tiểu Mặc đi trở về Hạc bang.

Quý Vân Húc khoé miệng nhếch lên đầy nham hiểm, hai mắt tràn ngập lửa giận bấm điện thoại gọi cho Thư Diệp.

14 Comments

  1. định bụng để bộ này hoàn mới đọc nhưng vì trong tình trạng bò k có cỏ nên em gặm lại vậy, gặm rồi lại tức k thể cắn nát ss ra, sao k post đều như trước để em cứ đi ra đi vào nhà ss như điên, ghét ss, hức hức

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s