Ăn Xong Chùi Mép == Part 15.1 ==

  Chương 15: Tăng ca

Mọi người đều đã ra về hết, chỉ còn mình Lục Tuyển Chi vẫn ngồi yên tại chỗ, như là không có ý định đứng dậy.

Thấy thế, tôi liền bước tới, thắc mắc hỏi, “Tổng giám đốc, anh định tối nay ngủ ở đây luôn hả?”

Anh nhìn tôi rất nghiêm túc, nói, “Cô tới đây dìu tôi đi.”

Nghe anh kêu, tôi lập tức vui vẻ lon ton chạy qua.

Do trước đó các bạn học nói muốn buổi họp lớp thêm không khí cho nên bật đèn áp tường hơi tối một chút, khiến cả nhà hàng nhìn rất huyền ảo, vì vậy lúc nãy đứng ở xa không nhìn thấy rõ, nhưng giờ đến gần thì mới phát hiện sắc mặt anh tái mét, trán còn lấm tấm mồ hôi, nhìn rất mệt mỏi và gắng gượng, tôi hoảng hốt, bối rối hỏi, “Tổng giám đốc, anh làm sao vậy?”

Anh lắc đầu hạ giọng trấn an, “Không sao cả, cô dìu tôi ra ngoài là được rồi.”

Tôi chợt nghĩ đến tối nay anh đã uống thay tôi mấy ly rượu vang trắng, rồi còn thêm bệnh đau bao tử tái phát, không nói hai lời tôi lập tức cầm tay anh khoác lên vai mình, dùng hết sức lực cỏn con dìu anh ra ngoài.

Lúc đi vào nhà hàng cử chỉ hai người đã rất thân mật, giờ ra khỏi nhà hàng hai chúng tôi vẫn thân mật như thế, ngẫm lại cũng thật trùng hợp đấy chứ!

Cả hai kề vai sát cánh đi ra khỏi nhà hàng, tôi thấy anh cau mày, trán nhễ nhại mồ hôi, mặt nhăn lại đầy khó chịu, tôi bèn gợi chuyện thu hút sự chú ý của anh, tò mò hào hứng hỏi, “Đúng rồi, Tổng giám đốc, anh cũng biết làm ảo thuật nữa hả?”

Anh trả lời rất khiêm tốn, “Ừ, biết một chút thôi.”

Mặt tôi lộ vẻ sùng bái, mong muốn được học lóm vài chiêu, “Vậy anh dạy tôi đi được không?”

Mặc cho tôi đang vui mừng khấp khởi, anh một mực từ chối, “Không được, cái này truyền nội không truyền ngoại.”

Tôi không chịu từ bỏ ý định của mình, tiếp tục hỏi, “Vậy theo như anh nói, anh coi tôi là người ngoài à?”

Anh bỗng xoay qua liếc tôi, “Chẳng lẽ cô là vợ tôi à?”

Tôi, “…”

Tôi vì anh mà vắt óc suy nghĩ khơi gợi chuyện để anh quên cơn đau trong người, thế mà anh lại lấy oán trả ơn chọc tôi tức nghẹn họng!

“Pằng păng pa lăng, pằng păng pa lăng, pằng păng pằng păng pằng păng pa lăng…”

Đang lúc yên ắng, chuông điện thoại quen thuộc bỗng nhiên vang lên, tôi một tay dìu Lục Tuyển Chi, một tay nghe điện thoại.

Còn chưa kịp alo gì thì đã nghe tiếng mẹ oang oang bên kia, “Hạ Diệp, con bé này, đi đâu thế hả? Khuya lơ khuya lắc vậy sao còn chưa về nữa hả?”

Trong cuộc đời mẹ ghét nhất con gái uống rượu, thứ hai chính là ai lừa gạt mẹ.

Để không trở thành người mà mẹ ghét nhất, trước đây mỗi lần uống rượu với bạn bè xong, tôi lanh trí dùng mánh lới, mở to hai mắt nói dối rất trơn tru, “Con đang ở nhà Ngải Lị nè!”

Nghe xong, âm lượng trong điện thoại mới giảm xuống đôi chút, “À, con ở nhà Ngải Lị thì mẹ yên tâm rồi. Vậy tối nay con cũng đừng về nhà.”

Tôi đột nhiên hét lên, “Tại sao?”

Mẹ nói làm tôi hết đường cãi lại, “Dì Lưu của con, rồi cả dì Bảy, dì Tám đều đến chơi mạt chược với mẹ, chắc cũng đánh đến khuya lận, cho nên mẹ định kêu mấy dì của con ở lại ngủ một đêm. Cả phòng của con lẫn ghế sofa ngoài phòng khách cũng hết chỗ rồi, con có về thì cũng chẳng có chỗ đâu mà ngủ, thôi, tối nay con ở lại nhà Tiểu Lị ngủ đi.”

“Mẹ, con…”

Giọng nói bên kia phấn khởi cắt ngang lời tôi, “Này này bà Lưu buông bài xuống đi, tôi tới rồi!”

“Mẹ, nghe con nói đã…”

“Ha ha, thắng rồi! Con gái cưng, mẹ giờ đang bận kiếm tiền, có gì mai nói sau ha!”

“Tút tút tút. . .”

Tôi nước mắt lưng tròng, Ngải Lị giờ đang say bí tỉ ở nhà bạn trai nó rồi, tôi làm sao đến nhà nó ngủ được đây!

Bởi vì cái điện thoại cũ rích này nghiêm trọng rò rỉ âm thanh, người bên cạnh có thể nghe rõ mồn một, cho nên tôi tiết kiệm mấy lời giải thích, vẻ mặt tội nghiệp nói thẳng với Lục hồ ly, “Tổng giám đốc, xem ra tối nay tôi phải dựa vào anh rồi, chắc anh sẽ không nhẫn tâm để nhân viên của mình lang thang đầu đường xó chợ đâu phải không? Cho nên anh nhất định phải giúp tôi chuyện này!”

Giọng nói anh lộ rõ sung sướng, “Đương nhiên rồi, tôi trừ trước đến nay đều rất hào phóng.”

Tôi nhìn anh đầy cảm động, “Thật sự phải cám ơn anh rồi.”

Lúc này hai chúng tôi đã đi đến xe hơi đang đậu bên đường, ông chủ Lục vừa nói vừa dựa vào người tôi mở cửa xe, “Đi thôi, lên xe.”

Tôi ngờ vực hỏi, “Đi đâu?”

Mắt anh hiện lên ý cười, “Hiện tại ngoại trừ nhà của tôi ra, cô còn thể đi đâu được?”

Tôi ngẩn người, lí nhí nói, “Tổng giám đốc, tôi kêu anh giúp tôi không phải là cho tôi ngủ nhờ ở nhà anh, mà là muốn mượn tiền anh, tôi muốn đến khách sạn thuê phòng…”

Ý cười trong mắt anh thoắt cái đã biến mất, khuôn mặt đột nhiên đanh lại rất khó coi…

Cũng không biết Lục Tuyển Chi lấy sức lực đâu ra mà cơ thể đang yếu ớt bỗng nhiên mạnh mẽ túm cổ áo xách bổng tôi ném tọt vào trong xe.

Tôi ngồi vào ghế lái, còn anh thì vịn thành xe từ từ đi qua cửa xe bên kia ngồi vào ghế phụ, tôi lưỡng lự nhìn anh, “Tổng giám đốc?”

Anh đưa tôi chùm chìa khoá xe, ra lệnh, “Lái xe!”

Tôi theo quán tính hỏi ngược lại, “Tại sao tôi phải lái?”

Anh cực kỳ giận dữ nghiến răng quát, “Nếu cô muốn xảy ra tai nạn, vậy thì để tôi lái!”

“Ờ…”

Tôi thấy sắc mặt anh ngày càng trắng bệch và trán còn nhễ nhại mồ hôi, để bảo toàn tính mạng quý báu của mình, đành phải ngậm bồ hòn mà đồng ý, ngoan ngoãn lái xe.

Đêm hôm khuya khoắt dòng xe chạy trên đường cũng lưa thưa hơn buổi sáng, tôi cẩn thận lái xe theo sự chỉ dẫn của ông chủ Lục, cuối cùng cũng bình an vô sự về đến nhà của anh.

Xuống xe, tôi hơi do dự không dám bước vào trong, ngượng nghịu đứng ở trước cửa lớn, rụt rè hỏi, “Tổng giám đốc, chúng ta cô nam quả nữ, hình như không tốt lắm thì phải…”

Lục Tuyển Chi nhíu mày nhìn tôi, “Thuê phòng khách sạn cũng đâu rẻ, cô đành lòng à?”

Tôi quả quyết, “Chẳng phải chỉ hơn 100 thôi sao? Tôi cảm thấy so với tiền thì thanh danh quan trọng hơn cả!”

Giọng nói anh bỗng yếu xìu, “Tôi đang bị đau bao tử, giờ cả người rất khó chịu.”

Tôi gật đầu, “Cái này tôi biết nãy giờ rồi.”

Anh chợt đổi giọng ông chủ kẻ cả, “Mà cô lại là thư ký thân tín của tôi, có nghĩa vụ chăm sóc tôi.”

Tôi dùng ánh mắt bi thương nhìn anh, vẻ mặt không cam tâm tình nguyện.

Anh lại nói, “Cô bây giờ đến nhà tôi chăm sóc tôi, xem như là tăng ca.”

Ánh mắt tôi càng thêm đau thương và căm uất.

Anh nói tiếp, “Lương tăng ca của thư ký công ty tính theo giờ, một giờ 150 tệ.”

“Trời ơi, Tổng giám đốc, khuôn mặt nhỏ nhắn của anh càng lúc càng tái mét trắng bệch thế này, mau mau vào đi, đừng đứng đây lằng nhằng nữa, nào nào lại đây, để tôi dìu anh vào nhà, từ từ cẩn thận nha !” Máu trong người tôi sục sôi, tinh thần vô cùng phấn chấn, tha thiết dìu ông chủ Lục vào trong nhà, thanh danh gì gì đó so với tiền tăng ca thì chỉ bèo bọt mà thôi!

60 Comments

  1. tai sao nang tan nhan the,chang da vi nang roi khoi benh vien ,xuat hien ben canh de nang co the cao mat nhin nguoi tinh cu,do ruou dum nang the ma bay gio vi ruou ma bao tu hanh,nang khong chiu “co nam qua nu”o chung 1 cho,the nhung vi phi tang ca ma voi vang tiep can san soc chang,nang qua la cai dau go,thanks

  2. Pingback: Ăn Xong Chùi Mép | Như Tuyết Cốc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s