Ngang hơn cua == Part 7.1 ==

Chương 7:

Thấm thoát một tuần lễ trôi qua rất nhanh, lúc dì Trần kéo hành lý về nhà, Hà Thu Nhiên  mặt mày hớn hở vui vẻ đón chào —–

“Dì Trần, rốt cục dì cũng về rồi!” Vừa cười vừa nói, cô ân cần xách hành lý của dì Trần vào nhà.

“Đúng vậy! Rốt cục cũng có thể về rồi.” Đi vào phòng khách ngồi xuống ghế sofa, dì Trần liền than ngắn thở dài, “Ai nấy đều nói nước Mỹ rất sung sướng, còn có người chỉ muốn di dân qua đó ở, gặp dì thì miễn bàn. Mới ở hai tháng chăm sóc đứa nhỏ thôi mà dì đã chịu không nổi rồi, tuy là con gái dì muốn dì ở thêm vài ngày nữa, nhưng dì vẫn muốn trở về càng sớm càng tốt.”

Nghe vậy, Hà Thu Nhiên phì cười, cố ý trêu chọc dì Trần, “Dì Trần à, ý dì nói nước Mỹ còn thua xa Đài Loan phải hông?”

Ai ngờ dì Trần tưởng thiệt, vẻ mặt nghiêm túc gật mạnh đầu, “Đối với mấy người già như dì mà nói thì ở Đài Loan vẫn sướng hơn!”

Nói chứ bà đã quen với cuộc sống và tất tần tật mọi thứ ở Đài Loan này, hôm nay thì ra chợ lựa đồ ăn, mai thì kiếm mấy người bạn già ôn chuyện cũ, không sợ không có chỗ nào giải khuây.

Có thể mới ra nước ngoài nên vẫn chưa quen với cuộc sống bên đó, thêm vào ngôn ngữ lại bất đồng, nếu mà không có con gái hay con rể đi theo thì bà chẳng thể đi đâu được cả, bởi thế nên bà cảm thấy cuộc sống bên đó vừa ngột ngạt vừa buồn chán.

Hà Thu Nhiên cũng lý giải được tâm trạng này, chỉ là muốn chọc bà vài câu thôi, ai ngờ lại nhắm trúng mục tiêu, khiến dì Trần bức xúc liến thoắng kể hết mọi buồn bực trong lòng ra, than thở hết chuyện này đến chuyện khác.

Hai người ngồi trong phòng khách cười cười nói nói một lúc lâu sau dì Trần chợt nghĩ đến gì đó liền hỏi cô, “Thu Nhiên, thiếu gia trong thời gian qua có làm khó gì con không?”

Haiz… Tính tình thiếu gia rất xấu, chắc cũng khiến con bé chịu nhiều tủi thân rồi.

“Đương nhiên không có!” Hà Thu Nhiên cười ranh mãnh, đang lúc dì Trần thở phào nhẹ nhõm yên tâm cô không bị gì, cô lại thình lình phán cho một câu, “Chúng con chỉ là giúp nhau khiến đối phương khó xử mà thôi.”

Lời vừa nói ra, dì Trần lập tức chẹn họng, không biết là cô đang nói nghiêm túc hay chỉ là bông đùa; mà Hà Thu Nhiên thấy dì Trần nhìn mình trâng trâng nhất thời kiềm không được ôm bụng cười sặc sụa —–

“Ha ha ha… dì Trần, đừng quá lo lắng!” Cố xua đi sự bàng hoàng của dì Trần, cô nháy đôi mắt sáng rực của mình tươi cười hớn hở nói, “Bàng tiên sinh mặc dù không hài lòng về con cho lắm, nhưng miễn cưỡng cũng hoà thuận với nhau được, mọi thứ đều ổn cả, không xảy ra chuyện gì đâu!”

Nghe thế, dì Trần lúc này mới thả lỏng người, chậm rãi hít thở, không thể không nguýt cô, mắng yêu, “Con bé này thiệt là, cứ thích đùa dì hoài.”

Dì Trần nhìn dáo dác khắp nhà, phát hiện từ khi vào nhà đến giờ không thấy thiếu gia nhà mình, bà liên tục hỏi han, “Thiếu gia đâu rồi? Sao không thấy cậu ấy ở nhà vậy?”

“Đến công ty làm việc rồi.” Nhún vai, Hà Thu Nhiên hôm nay không có đến công ty giám sát anh tập “tập thể dục kiểu con cua”, cũng bởi vì biết hôm nay dì Trần sẽ trở về nên cô mới đặc biệt ở nhà mà chờ.

Nghe thương tích của thiếu gia đã bình phục còn có thể đi làm nữa, dì Trần cảm thấy vui mừng khôn siết, hào hứng nói, “Thật là tốt quá! Dì biết kêu con đến săn sóc thiếu gia là chính xác mà…”

Mỉm cười, Hà Thu Nhiên đem hết tình trạng hiện giờ của con cua nào đó tường tận nói cho dì Trần nghe, cũng muốn dì Trần tiếp tục thúc giục người nào đó “tập thể dục kiểu con cua” để mau chóng bình phục hẳn, sau khi bàn giao hết thảy mọi việc, cô mới ưỡn người duỗi chân duỗi tay, miệng huyên thuyên vui sướng —-

“Tốt rồi! Dì Trần, dì cũng đã về rồi, con cũng nên đi đây.” Dứt lời cô lập tức đứng lên, cô thật sự rất thoải mái vì bản thân đã hoàn thành nhiệm vụ quản gia tạm thời kiêm bảo mẫu của mình, rốt cục cũng có thể trở về nhà rồi.

“Hả? Sao con đi vội vậy? Không ở thêm vài ngày nữa ư? Hay là con đợi thiếu gia về luôn đi, ăn một bữa cơm rồi về cũng không muộn mà!” Cũng đứng lên theo Hà Thu Nhiên, dì Trần lựa lời thuyết phục, hi vọng cô sẽ ở lại thêm một chút.

“Không được!” Lắc đầu ngoe nguẩy, Hà Thu Nhiên cười gượng, “Con đã xa nhà hai tháng rồi, con muốn sớm trở về gặp mẹ.” Xạo xự, hoàn toàn là viện cơ mà thôi!

Vấn đề ở đây chính là cô sợ đến lúc con cua đó trở về, thế nào anh ta cũng lên án cô trước mặt dì Trần cho coi, vậy thì sẽ xấu hổ lắm.

Nói chứ, tuy cô không quan tâm anh có ở sau lưng nói xấu cô hay không, nhưng nếu mà anh ta lại thẳng thừng nói trực tiếp trước mặt dì Trần, cô sẽ cảm thấy rất ái ngại với dì.

Do đó cô muốn nhanh chân lẹ tay bỏ của chạy lấy người, đến lúc con cua kia muốn nói xấu cô với dì Trần cái gì thì mặc kệ anh ta, dù sao thì cũng chẳng phải nói trước mặt cô, mà cũng chẳng hề hấn gì tới cô cả!

Dì Trần đương nhiên không biết ý nghĩ gian manh này của cô, tận tình thuyết phục lại an ủi, khuyên bảo cô một hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn chỉ nhận được cái mỉm cười lắc đầu, cuối cùng đành phải từ bỏ ý định.

Sau đó Hà Thu Nhiên phấn khởi kéo hành ly đã thu xếp sẵn, cầm đặc sản mà dì Trần đem về từ Mỹ, tung tăng hí hửng như con mèo bắt được chuột rời khỏi khu nhà cao cấp đã ở suốt hai tháng nay, thẳng tiến đến nhà ga.

Huuraaa! Cuối cùng cô cũng có thể bắt đầu nghỉ phép tịnh dưỡng kiêm vui chơi của mình rồi.

——————————————-

Hôm nay, dì Trần sẽ trở về!

Điều này cũng mang một ý nghĩa nhất định đấy! Cô gái kia cũng sắp phải rời khỏi đây…

Trong văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Bàng Thị, Bàng Sĩ Bân đang ngồi tại bàn làm việc giải quyết đống tài liệu trong tay, anh ngẩng đầu nhìn về góc tường nơi cô gái kia từng ngồi xem tạp chí, hôm nay sofa lại trống huơ trống hoắc, cả căn phòng điều hiêu, cảm giác trơ trọi xâm chiếm lấy người anh, nét mặt anh ngẩn ngơ trong giây lát, nhưng chỉ trong tíc tắc lại phát cáu.

Mẹ kiếp! Cô gái đó tốt nhất là mau mau rời khỏi đây, anh tại sao lại phải cảm thấy buồn bã trơ trọi chứ?

Tức giận đến thở phì phò, khoé miệng anh nhếch lên, muốn chuyên tâm tiếp tục làm việc, nhưng không biết tại sao chẳng thể nào tập trung tinh thần được, ánh mắt cứ vô thức liếc nhìn về nơi sofa trống trải kia.

Cứ hết lần này đến lần khác, cuối cùng anh bực dọc bỏ bút xuống đứng phắt lên, mặt mày chằm dằm bí xị, dù là thế anh cũng không quên “trách nhiệm đi ngang” ra khỏi văn phòng. Tuy rằng cả đám thư ký cũng đã quen nhìn cảnh tượng này rồi, nhưng cũng không kìm được mà len lén cười, anh mặc bọn họ cười nhạo mình, vẫn khí khái hiên ngang đi vào thang máy.

Không lâu sau, anh đã ra khỏi cao ốc tập đoàn Bàng thị, vẫy đại một chiếc taxi chở về nhà.

Hơn 10′ sau về đến nhà, lúc anh vừa mới bước vào cửa thì đã thấy dì Trần về rồi, còn đang ngồi ở phòng khách sắp xếp mấy đặc sản đem từ Mỹ về.

“Thiếu gia, cậu về rồi!” Nghe thấy tiếng mở cửa, dì Trần liền ngoảnh đầu ra cửa, nhìn thấy thiếu gia đã lâu không gặp, bà lập tức tỏ ra ân cần tươi cười, vội vội vàng vàng đi ra đón, miệng thì không ngừng hỏi thăm, “Vết thương của cậu sao rồi? Có còn đau không hả…”

“Thím Trần, tôi đã khoẻ lại nhiều rồi.” Đối mặt với người đã chăm sóc anh từ nhỏ đến lớn, vừa là quản gia vừa là người thân của anh, cho dù tính khí Bàng Sĩ Bân cộc cằn đến đâu cũng thân thiết mỉm cười gần gũi.

Xoay anh xoành xoạch cẩn thận xem xét một lúc lâu, dì Trần lúc này mới phấn khích cười nói, “Cậu chẳng những không ốm đi, mà còn mập mạp, da vẻ hồng hào, tinh thần sảng khoái nữa, tôi biết ngay nhờ Thu Nhiên chăm sóc cậu là chính xác mà.”

Cũng bởi vì ở công ty luôn nhớ tới Hà Thu Nhiên mà bị phân tâm, Bàng Sĩ Bân vì thế mới  dứt khoát bỏ ngang công việc đi thẳng về nhà tìm người, giờ nghe dì Trần nhắc tới cô, anh vội vàng hỏi gặng, “Nói đến Hà Thu Nhiên mới nhớ, cô ta đâu rồi, sao không thấy cô ta trong nhà thế?”

“Thu Nhiên đã về nhà rồi.” Không mảy may nghi ngờ gì, dì Trần lập tức trả lời.

“Đã về nhà?” Bàng Sĩ Bân sửng sốt, lặng người đi thật lâu.

“Đúng vậy!” Gật đầu, dì Trần đành trách mắng Hà Thu Nhiên vài câu, “Con bé này thiệt là! Tôi kêu nó ở thêm vài ngày mà nó một mực không chịu, kêu nó đợi cậu về rồi mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm, thế mà nó chỉ cười lắc đầu, tôi mới vừa về không bao lâu thì nó đã vội vã xách hành lý đi rồi.”

Cô gái ấy vậy mà đã đi rồi!

Advertisements

19 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s