Phóng Vương gia == Part 67.1 ==

Chương 67: Đại hôn

Đại hôn đã cận kề, 3 ngày trước đại hôn, Ngư Ấu Trần rốt cục có thể xuất cung, đến ở biệt quán do Quân Vô Nặc an bài. Theo như tập tục, ba ngày trước đại hôn cả hai không thể gặp mặt nhau, và trong vòng ba ngày này, hàng trăm việc chuẩn bị cho ngày đại hôn khiến cô mệt bở hơi tai, không có thời gian bận tâm đến chuyện đó.

Cũng may có Thần Sương và Tiểu Mễ luôn túc trực bên cạnh giúp đỡ, khiến cô vơi đi cảm giác tủi thân và dần cảm thấy thân thiết hơn với nơi kinh thành lạ lẫm. Có lẽ vì xa quê nhà, cho nên thái độ của Thần Sương thay đổi rất nhiều.

Ngày xuất cung đến biệt quán, Thần Sương vừa nhìn thấy cô là chạy xộc tới thân mật ôm chầm lấy cô, kéo cô ngồi xuống và ân cần hỏi han, khiến cô ngạc nhiên đến sững sờ. Hơn nữa, mấy ngày kế tiếp, Thần Sương lại xung phong cùng cô thử y phục, nào là giúp cô chọn đồ trang sức, lựa vải vóc, còn đưa ra không ít ý kiến, làm Ngư Ấu Trần cảm động không thôi.

Dù sao trong ngày đại hôn của mình, có người thân ân cần quan tâm thì hạnh phúc biết bao.Trước kia Thần Sương không thèm bầu bạn với cô, cô thừa biết do muội muội mình tính khí trẻ con mà thôi, do đó, dù chung sống dưới một mái nhà nhưng mạnh ai người nấy sống, ít khi nói chuyện tâm sự với nhau, tình cảm giữa hai tỷ muội cũng không gắn bó mấy.

Chỉ có điều, nếu muội muội cô đã chủ động hàn gắn tình cảm, Ngư Ấu Trần lại là người phóng khoáng rộng lượng, tất nhiên cũng muốn gần gũi hơn với muội muội nhà mình. Cô tin rằng nếu như cha và Nhị nương biết được chuyến lên kinh thành lần này có thể làm cho tỷ muội các cô hoà thuận với nhau, chắc hẳn họ sẽ vui mừng khôn siết.

Ba ngày nháy mắt đã trôi qua, ngày đại hôn rốt cục đã tới. Dựa theo tập tục của Hạ Thương, giờ lành bái đường là vào buổi tối, nhưng suốt cả ngày cũng không thể tranh khỏi nhiều nghi thức rườm rà, cho nên vừa qua giờ dần, Ngư Ấu Trần liền bị bà mai đánh thức, giục cô tắm rửa thay quần áo.

Vừa thay khăn choàng vai xong thì hai cung nữ lập tức đến chải đầu búi tóc tân nương cho cô. Nghe nói, kiểu búi tóc này cực kỳ phức tạp, bới xong thì cũng mất một canh giờ. Ngư Ấu Trần ngồi ngay ngắn trên ghế mặc cho các nàng hí hoay bới tới sửa lui, tuy lúc ở Kinh Châu cô đã cùng Quân Vô Nặc bái đường qua, nhưng lúc ấy không phải là chính thức như bây giờ, nhìn xiêm y đỏ thẫm trong gương đồng, cô mới phát giác thì ra mình vẫn khẩn trương vô cùng.

Bà mai liến thoắng dặn dò cô những nghi thức cần chú ý, đang lúc nghe nói tới đoạn trong khi cử hành hôn lễ, tân nương không được phép dùng cơm thì Ngư Thần Sương không biết lấy đâu ra một trái táo đỏ au ngọt lịm và một quả cam đưa cho cô, khiến cô đã đói lại càng đói hơn, miệng cứ nuốt nước bọt ừng ực.

Cho dù cung nữ bới tóc cho cô đều đã quen với mấy việc chải đầu thế này nhưng cũng mất hết hai canh giờ mới bới xong cái đầu. Mọi thứ hết thảy đã xong xuôi, họ mới đội mũ phượng nặng trĩu, khan che tân nương lên cho cô, bên ngoài biệt quán âm vang tiếng pháo đì đùng cùng tiếng người hớn hở reo hò.

“Nhanh nhanh, Vương gia tới rồi kìa.” Bà mai hớt ha hớt hải chạy vào hối thúc, Tiểu Mễ và Ngư Thần Sương một trái một phải dìu Ngư Ấu Trần, theo bà mai ra khỏi khuê phòng.

Ngư Ấu Trần cũng không biết rằng, theo như tập tục Hoàng thất, bình thường Vương phủ chỉ phái một người đại diện đến rước dâu, và người này cũng phải có địa vị nhất định trong Vương phủ hoặc là người có quan hệ mật thiết với Hoàng thất, nhằm bày tỏ địa vị của Vương phi tương lai trong Vương phủ. Ngư Ấu Trần được Hoàng Thượng tứ hôn, và hôm nay Quân Vô Nặc lại đích thân đến rước dâu, phần nàomang đến không ít vinh dự cho mối quan hệ thông gia với Hoàng thất.

Vì đội khan che nên Ngư Ấu Trần không thấy được gì bên ngoài, bởi thế cô cũng không nhìn thấy khoảnh khắc cô bước ra khỏi phòng, tất cả nha hoàn nô bộc trong phủ, lẫn đội ngũ rước dâu đi cùng Quân Vô Nặc, thậm chí cả dân chúng nô nức xem náo nhiệt bên ngoài biệt quán đều quỳ ngay ngắn dưới đất tỏ lòng tôn kính.

Cô chỉ biết tiếng người huyên náo bỗng nhiên trở nên im ắng lạ thường, chỉ có hỉ nhạc và tiếng pháo nổ đì đùng văng vẳn bên tai, bà mai mở lời chúc mừng đôi tân lang và tân nương, Ngư Ấu Trần tưởng mình đã đi tới kiệu hoa rồi, cũng không để ý hai người dìu mình đã dừng lại, vẫn cứ bước tới phía trước.

Mới đi được hai bước, đầu liền đụng vào một lồng ngực rắn chắc ấm nóng, Ngư Ấu Trần nhất thời không kịp chuẩn bị, cả người ngã nhào lên đối phương, lòng bối rối phập phồng lo sợ ! Tiêu rồi, lần này mặt mũi chẳng biết để đâu nữa.

Quả nhiên, những người đứng bên cạnh lập tức bật cười. Ngư Ấu Trần trụ vững cơ thể xong, đang muốn lui về sau vài bước thì người lúc nãy bị cô đụng phải đã kịp đỡ lấy cô, đồng thời còn thì thầm vào tai cô, “Không sao cả, cứ đi theo ta là được.”

Giọng nói vô cùng quen thuộc này không ai khác ngoài Quân Vô Nặc.

Vừa nghe giọng nói trầm bổng của hắn, mọi lo lắng khẩn trương lúc nãy đều tan biến như bọt bong bóng, lòng cũng an tâm nhẹ nhõm không ít. Ba ngày không được gặp nhau, nghĩ đến hắn đang ngay tại trước mặt mình, Ngư Ấu Trần thiếu chút nữa đã xốc khăn che lên mà nhìn. Nhưng tay cô còn chưa kịp làm gì thì đã bị hắn nắm chặt và dắt đi, lúc này cô mới nhớ tới lời bà mai dặn dò, vì thế cũng mặc cho Quân Vô Nặc nắm tay mình, cùng sóng bước đi bên cạnh hắn.

Tuy thế, trong lòng cô lại hiếu kỳ không biết Quân Vô Nặc mặc hỷ phục trông như thế nào. Vắt óc nghĩ cả nửa ngày nhưng mãi cô vẫn không tài nào mường tượng được.

“Mời tân nương lên kiệu.” Bà mai cất cao giọng nói, Ngư Ấu Trần lúc này mới nhận ra mình đã đi đến kiệu hoa. Bàn tay hắn nắm chặt cô giờ mới buông lỏng ra.

Ngay sau đó, bà mai đỡ cô ngồi vào kiệu.

Tức thì, hỷ nhạc cùng tiếng trống tiếng chiêng từng hồi vang lên dồn dập cả một góc trời pha lẫn tiếng dân chúng nô nức reo hò không ngớt. Bà mai từng nói với cô, khi kiệu hoa đi đến đâu thì sẽ rải bánh hỷ đến đó, giờ lại nghe âm thanh đinh tai nhức óc này cũng có thể tưởng tượng được cảnh tượng bên ngoài náo nhiệt đến cỡ nào.

Tật ta thì rất ư là thích xì poi… haizz… tại cái tật đấy các nàng à, chứ không phải tại ta à nhoa :”>

Đắm mình trong lồng ngực ấm áp, Ngư Ấu Trần đánh một giấc thật say, mãi cho đến khi cảm giác ngứa ngứa kì lạ trên cơ thể làm cô tỉnh giấc.

“Ưm” một tiếng khó chịu, cô trở mình muốn thoát khỏi cảm giác khác thường này. Tuy nhiên, vừa mới được “yên tĩnh” không bao lâu thì một bàn tay to lớn nong nóng đã ôm trọn chiếc eo thon nhỏ của cô, tay mân mê vuốt ve liên hồi, cũng không hề có ý định dời tay sang chỗ khác.

Ngư Ấu Trần lập tức tỉnh ngủ, đầu óc tỉnh táo đôi chút. Nhưng người nào đó phía sau lại không để cô có cơ hội phản ứng, liền ôm chặt và hôn lên tấm lưng trơn bóng như ngọc của cô.

Cơn buồn ngủ lập tức biến đi hết, càng làm cô nhớ mồn một từng hình ảnh triền miên đầy nóng bỏng của hai người tối qua. Ngư Ấu Trần hô nhỏ một tiếng, cố gắng huơ tay huơ chân vùng thoát ra ngoài.

Chỉ có điều, mới vừa cử động một chút mà tay chân liền đau nhức, toàn thân bủn rủn không còn chút sức lực.

Advertisements

39 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s