Ngang hơn cua == Part 7.2 ==

Edit: Nana

Beta: Elvie

Bàng Sĩ Bân vẫn cứ nghĩ rằng cho dù thím Trần có trở về thì cô cũng sẽ không rời khỏi ngay lập tức, ít nhất thì cũng đợi anh về, nói lời từ biệt với anh đã chứ, thật không ngờ rằng cô ngay cả một lời từ biệt cũng không nói, còn dám lén lút bỏ đi, thật là……thật là hết sức quá đáng!

Cảm giác bức bối và chút gì đó mất mát cứ âm ỉ trong lòng, Bàng Sĩ Bân vô cùng tức giận, không nói hai lời liền lấy điện thoại gọi cho “kẻ đầu sỏ” nào đó, không lâu sau đầu dây bên kia truyền đến giọng nói tràn ngập vui sướng, “A lô”, anh tức thì hét rống lên —–

“Cô cuối cùng là có ý gì? Không nói không rằng đã bỏ đi, cô có biết cái gì gọi là tình nghĩa đạo lý không hả?”

Mẹ nó! Muốn coi như không hề có quan hệ gì với anh à?

“Ơ kìa! Bàng tiên sinh, tôi nghĩ mình lúc nào cũng chọc anh tức điên lên, cho nên ngày cuối cùng thế này cũng phải để lại ấn tượng tốt gì cho anh chứ, đương nhiên phải tự động cuốn gói khỏi nhà anh, mắc công anh nhìn thấy tôi lại nổi giận đùng đùng nữa, đây là tôi quan tâm anh đó nha.” Bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói mừng rỡ của Hà Thu Nhiên lẫn trong tiếng người ồn ào xung quanh, giọng điệu hớn hở như thế làm người ta chẳng thấy “quan tâm” đâu cả.

Shit!

Bàng Sĩ Bân giận quá hoá điên, nổi giận ngút trời gầm lên như bị chọc tiết, “Cô bây giờ đang làm tôi phát điên đây, tôi lệnh cho cô lập tức trở lại đây ngay…..”

“Alo ! Alo ! Này……..Anh nói cái gì? Sóng ở đây yếu quá, tôi không nghe thấy gì cả……….A! Xe đến rồi, tôi phải lên xe đây, có cơ hội sẽ gặp lại sau, tạm biệt!”

Cũng không biết thật sự có phải do sóng yếu, hay là giả bộ như không nghe thấy, Hà Thu Nhiên đột nhiên cúp máy ngang xương; Bàng Sĩ Bân tức giận ném luôn cả di động, suýt nữa là nôn ra máu, lửa giận trong lòng cứ hừng hực cuồn cuộn cháy.

Mẹ kiếp! Cô cố ý, nhất định là cố ý.

Bên này, thím Trần sững sờ nhìn cảnh tượng thay đổi bất ngờ này, nhất thời không biết phải nói thế nào.

Hai đứa này bị làm sao vậy?

Thu Nhiên đã làm cái gì với thiếu gia, vì sao cậu ấy lại kích động đến như vậy?

Aiz……Mấy người trẻ thời nay đúng thật là khó hiểu, chẳng thể nào hiểu được họ đang suy nghĩ gì nữa!

“Bàng tiên sinh, chúc mừng anh! Tập đi ngang như con cua quả nhiên hiệu nghiệm, nhìn anh đi đứng đã tốt hơn rất nhiều, phần mông khi dùng sức cũng đồng đều hơn, sau này có thể không cần đến tái khám cũng được.” Trong phòng tập vật lý trị liệu của bệnh viện, bác sĩ tươi cười rạng rỡ chúc mừng anh.

Mặt đen còn hơn lọ nghẹ, Bàng Sĩ Bân lạnh tanh gật đầu, đang định đi thì đối phương lại lên tiếng “Đúng rồi! Cô gái lúc trước hay đến với anh đâu rồi? Sao mấy lần gần đây không thấy cô ấy vậy?” Bác sĩ tò mò hỏi thăm.

Dứt lời, Bàng Sĩ Bân tíc tắc giận tái mặt, hung hăng trợn mắt lườm bác sĩ vật lý trị liệu, đối phương thì lại ngỡ ngàng chẳng biết mình đã nói sai cái gì, anh xụ mặt vẻ đầy bực tức thẳng thừng xoay người bỏ đi.

Mẹ! Ông ta đúng là rảnh rỗi lo chuyện bao đồng!

Cô gái đáng ghét kia đã về miền Nam được hai tuần rồi, mà trong hai tuần này, cả người anh lúc nào cũng bức bối khó chịu vô cùng, cứ cảm thấy gì đó bứt rứt trong lòng, tính tình cứ gắt gỏng y như khủng long bạo chúa, hiện tại tất cả nhân viên trong công ty hễ thấy anh đều vòng đường mà trốn, trốn không thoát thì thế nào cũng bị anh giận cá chém thớt, đến nỗi mà “người gặp người sợ, quỷ gặp quỷ sầu”.

Cơn thịnh nộ này cứ dai dẳng mà trước sau vẫn không có ai mang cho anh một ly la hán quả, cũng chẳng ai nói móc hòng “hạ hoạ” cho anh cả, khiến tâm trạng anh tồi tệ giờ càng tồi tệ hơn.

Tức chết đi được!

Muốn tìm ai đó để đấu võ mồm mà cũng không có, đúng là không phát điên là không được mà.

Đi thẳng đến bãi đổ xe, Bàng Sĩ Bân biết rõ tính khí cáu gắt thất thường của mình có liên quan tới cô gái đáng ghét khó ưa kia, anh cũng phát giác sau khi cô rời khỏi, từng giây từng phút anh đều nghĩ đến cô, nhiều đến mức làm người khác phải hoảng sợ.

Bà nó chứ! Anh rốt cục bị chạm dây thần kinh nào rồi hả?

Một ngày không thấy như cách ba thu? Mắc bệnh tương tư?

Ê khoan! Anh vì sao lại dùng câu “Một ngày không thấy, như cách ba thu’ và “Mắc bệnh tương tư” để hình dung cảm giác của mình đối với cô chứ?

Chân dồn dập bước bỗng nhiên khựng lại, mặt Bàng Sĩ Bân hết hồng lại trắng xong rồi lại xanh, vẻ mặt không ngừng thay đổi, không biết vẻ mặt này của anh phải nói là vui mừng hay là hãi hùng nữa.

Không thể nào……Không……Sẽ không đâu…..

Nhưng mà…….Cũng có thể……

Có lẽ……Chết tiệt! Nhất định là thế rồi!

Hồi hộp, ôm lấy ngực tim đập thình thịch, miệng anh cứ lẩm bẩm suốt. “Đồ điên khùng, thần kinh ! Người con gái như thế mà cũng thích cho được, mắt thẩm mĩ của mày hết sức kém cỏi……”

Thì thào lẩm bẩm không biết là đang nguyền rủa ai, cho đến một lúc lâu sau, Bang Sĩ Bân hít sâu thởi phào một hơi như đã tiếp nhận được sự thật tàn khốc này, cười nhếch mép đầy bí hiểm……

Quên đi! Mắt thẩm mỹ kém cỏi thì kém cỏi, một người hoàn hảo đến một chút khuyết điểm cũng không có mắc công lại để người khác ghanh tị ghen ghét nữa.

Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, anh mỉm cười vẻ hài lòng, lấy trong ví tiền ra một tờ giấy ghi địa chỉ nhà cô mà anh cố ý hỏi thím Trần.

Lúc đó, chính anh còn không hiểu tại sao mình lại muốn biết địa chỉ ở miền Nam của cô, nhưng hôm nay cuối cùng thì anh cũng đã hiểu được.

Nắm chặt tờ giấy trong tay, Bàng Sĩ Bân cười rạng rỡ, thậm chí trong nụ cười còn lấp loé gì đó rất mờ ám……

Được! Anh nhất định sẽ làm cô không kịp trở tay cho mà xem.

Advertisements

36 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s