Ăn Xong Chùi Mép == Part 17.1 New==

Chương 17: Em trai

Nghe tên lao công gọi ông chủ tôi như thế, tự dưng tôi cảm thấy trời đất quay cuồng như muốn sập xuống, Lưu Mộng Hi không phải nói em trai Tổng giám đốc đến công ty chúng tôi làm việc không phải giữ chức giám đốc thì cũng phải quản lý đó sao? Sao lại thành lao công thế này! Đây là lí lẽ gì hả trời ~ ~ ~ ~

Ngay lúc tôi trợn má hốc mồm, Lục Tuyển Chi bước tới sờ đầu tên đó, cười vô cùng thân thiết, “Tiểu Khiêm, ngày đầu đi làm mọi thứ đều tốt chứ?”

Lục tiểu đệ kéo khẩu trang xuống lộ ra gương mặt điển trai, non choẹt, tuy miệng thì trả lời câu hỏi của Lục hồ ly, nhưng ánh mắt nhìn tôi trừng trừng, “Công việc hôm nay rất đa dạng, phong phú!”

Lục Tuyển Chi thích thú nhìn thấy vẻ mặt ấm ức tức giận của ai kia, nhỏ giọng khuyên bảo, “Lúc nào nghĩ đến việc từ chức, thì cứ đến nói với anh!”

Ánh mắt Lục tiểu đệ bỗng trở nên kiên định, “Nghĩ cũng đừng nghĩ! Cho dù anh có điều em đi lau dọn toilet, em cũng sẽ không từ chức!”

Lục Tuyển Chi mỉm cười, “Vậy được, mai em bắt đầu lau dọn toilet đi.”

Lục tiểu đệ: “. . .”

Tôi rốt cục cũng hiểu sơ sơ vấn đề bọn họ đang nói, thì ra Lục tiểu đệ vì lý do nào nào đó muốn đến công ty làm việc, nhưng ông chủ Lục thì lại vì nguyên nhân nào đó muốn em trai mình từ chức, cho nên hôm nay mới mượn tay tôi gia tăng lượng công việc của Lục tiểu đệ, muốn hắn biết khó mà lui!

Sớm biết sẽ kết thù với Lục tiểu đệ, tôi thà đắc tội với Lưu Mộng Hi còn hơn…

Lục Tuyển Chi bỗng nhiên đưa tay kéo tôi sang, “À, quên giới thiệu với em, đây là thư ký của anh, Hạ Diệp.” Nói xong, anh cúi đầu nhìn vẻ mặt rầu rĩ của tôi, còn cười mỉm chỉ người nào đó cầm cây lau nhà đứng đối diện, “Đây là em trai của tôi, Lục Khiêm.”

Em trai ông chủ tuyệt đối không đụng được, vì thế tôi cười vô cùng thân thiết rạng rỡ, chủ động duỗi tay chào hỏi hắn, “Haha, xin chào!”

Lục tiểu đệ nhìn tôi khinh khỉnh, chẳng thèm bắt tay với tôi, hắn gầm gừ trong cổ họng và ánh mắt đằng đằng sát khí chộp lấy cây lau nhà tiếp tục lau sàn.

Tôi ngượng ngùng rút tay lại, xoay qua nói với Lục Tuyển Chi vẫn ung dung như không chuyện gì, “Đứa nhỏ này đáng yêu ghê!”

Lục tiểu đệ nghe xong liền quay đầu trừng mắt hình viên đạn nhìn tôi.

Tôi mắng thầm trong lòng, thực tế thằng nhóc con này chẳng hế đáng yêu tí nào!

Lục Tuyển Chi đưa tay sờ đầu tôi, tâm trạng sảng khoái, cười rất vui vẻ, “Ngốc à, ôm nhiều đồ như thế không mệt sao? Đi thôi.”

Tức ! Dám nói tôi ngốc, tôi sở dĩ ôm cả đống đồ này không công là do ai gây ra hả?

Ôm xấp tài liệu đi theo sau Lục Tuyển Chi đi đến bãi giữ xe công ty, như thường lệ tôi ngồi bên ghế phụ, lúc bỏ xấp tài liệu xuống hai tay tôi tê cứng hết.

Lục Tuyển Chi nhìn tay tôi run như chân gà, nhướng mày hỏi, “Có nghiêm trọng như vậy không?”

Tôi cố ý run tay mạnh hơn hòng kiếm sự đồng tình, “Tổng giám đốc, nếu như anh để tôi làm những việc vừa sức mình, tôi tuyệt đối sẽ không than vãn một câu nào đâu. Anh cũng biết con gái chân yếu tay mềm, khuân vác nặng nhọc thế này đáng lẽ phải do đàn ông làm mới đúng!”

Dứt lời, ánh mắt tôi đầy chờ mong thiết tha nhìn anh.

Anh trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi mới gật đầu, “Nói rất đúng. Được rồi, vậy thì tôi sẽ không để cô bưng tài liệu nữa.”

Tôi mừng đến phát khóc, cuối cùng anh cũng có chút lương tâm rồi!

Anh lại nói tiếp, “Đổi thành làm những chuyện vừa sức cô.”

Mặt tôi đực ra như đứa ngốc…

Anh lại sờ đầu tôi nữa, ra vẻ tốt bụng đề nghị, “Ví dụ như mua đồ ăn nấu cơm chẳng hạn.”

….

Khổ quá, đúng thật là nước mắt lưng tròng ~~~ lại bị đày đoạ nữa! Tôi tự cho mình là thông minh, vốn định đem tài liệu tới nhà anh xong rồi biến đi ngay, giờ thì xem ra còn phải cho anh ăn no mới có thể về! Huống chi vừa rồi còn oang oang rống họng như thế, giờ muốn than một câu cũng không được…

“Anh, chờ em một chút!” Lục Tuyển Chi đang muốn lái xe đi, bỗng nhiên có tiếng la thất thanh đằng sau truyền đến, tôi ló đầu nhìn qua cửa kiếng để xem là ai, thì ra là thằng nhóc con Lục Khiêm.

Hắn chạy thẳng đến chỗ này, cũng không còn đội nón như lúc nãy nữa, mái tóc khỏe khoắn, mềm mại rất đều nếp, gương mặt không những đẹp, làn da còn trắng nõn y như con gái vậy, nếu không phải có “trái khế” thì tôi còn tưởng hắn không phải là Lục tiểu đệ mà là Lục tiểu muội nữa chứ!

Mặt thì vui mừng như con nít, thế mà hắn vừa chạy tới liền thét vào mặt tôi, “Sao cô lại ngồi ở đó, lăn xuống ngay!”

Ấn tượng của tôi đối với hắn giảm xuống kịch liệt, tức giận trả lời lại, “Động tác này độ khó rất cao, tôi chắc không làm được đâu, hay là cậu làm thử cho tôi xem đi?”

“Cô!….” Lục Khiêm tức đến nghẹn họng, lập tức chuyển mục tiêu, “Anh, không phải nói vị trí tốt này chỉ dành cho người trong nhà ngồi thôi sao?”

Không chờ ông chủ Lục lên tiếng, tôi đã giành trả lời, giọng điệu thắm thiết vô cùng, “Anh của cậu sớm đã xem tôi là người một nhà rồi, cậu không biết à?”

Nói xong tôi lập tức nhìn phản ứng của Lục Tuyển Chi, chỉ thấy anh mỉm cười đầy sung sướng, cũng chẳng hề phủ nhận, vì thế tôi mới thở phào nhẹ nhõm, hất cằm vẻ mặt dương dương tự đắc.

Lục Khiêm cũng cứng họng không cãi lại được lời nào, chỉ có thể trừng mắt hung dữ nhìn tôi y như có thâm cừu đại hận vậy.

Lục Tuyển Chi nhìn em trai mình, giọng nói có tí khó chịu, “Em tới đây làm gì?”

Hai mắt Lục Khiêm tròn xoe đầy ngạc nhiên, hắn nói, “Xe của em hư rồi, muốn đi nhờ xe anh không được à?”

“Không được.” Lục Tuyển Chi không hề nể tình liền thẳng thừng từ chối, “Không tiện đường cho lắm!”

Lục tiểu đệ tự tin trả lời như đây là chuyện đương nhiên, “Em tối nay đến ngủ nhờ nhà anh, chẳng phải tiện đường rồi sao?”

Lục Tuyển Chi nghiêng đầu liếc hắn, chẳng thèm câu nào đã đạp mạnh chân ga, xe vi vi vu vu lướt nhanh như gió !

Tôi hả hê ngồi cười trộm trên xe, nhưng ngoài miệng thì lại giả vờ làm người tốt, “Cậu ấy dù sao cũng là em của anh, làm vậy không phải quá ác độc sao?”

Lục Tuyển Chi tò mò nhìn tôi vẻ đầy hứng thú, “Vậy giờ tôi quay xe lại chở nó?”

Tôi vội huơ tay lắc đầu, “Không không, đã đi rồi thì đừng quay lại, tôi cảm thấy đàn ông có chút ác động mới đúng là đàn ông, rất nam tính!” Thực ra thì trong lòng tôi nghĩ nếu như Lục tiểu đệ tối nay mà đến, dĩ nhiên tôi phải làm thêm một phần cơm tối, mà có thêm một người ăn tối thì tôi phải mua thêm nhiều đồ ăn, mà mua thêm nhhiều đồ ăn thì phải dùng nhiều tiền hơn mọi khi…

Lục Tuyển Chi nhếch miệng nói, “Vậy cô cảm thấy tôi đối với cô như thế nào?”

Tôi, “Anh vô cùng nam tính với tôi.”

Anh, “…”

46 Comments

  1. Pingback: Ăn Xong Chùi Mép | Như Tuyết Cốc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s