Ngang hơn cua == Part 7.4 ==

Năm ngày sau, cô gái nào đó tinh thần sảng khoái trở về nhà sau chuyến du lịch dài ngày ở Nhật Bản.

“Mẹ, con về rồi nè!” Về vào cửa, Hà Thu Nhiên liền hô to réo gọi, “Mau tới xem con mua gì cho mẹ nè…”

“Đây! Mẹ đây!” Miệng vừa trả lời, mẹ Hà vừa tất tả chạy ra phòng khách, thấy con gái mình ngồi xổm trước mấy rương hành lý chất đầy đồ đang bị mở toang.

“Ha ha…! Tìm được rồi!” Lục được một túi giấy, Hà Thu Nhiên mở gói giấy và lấy ra một hộp chè dương canh, “Lần trước có người nào đó tặng chè dương canh của Nhật cho mẹ, không phải mẹ nói là rất ngon sao? Lúc con ở Nhật, con cố tình đi tìm tiệm chè này nè, con phải xếp hàng thật lâu mới mua được đó.”

Tiệm chè dương canh đó rất nổi tiếng, là bảng hiệu lâu năm, mỗi ngày thực khách ra vào đếm không xuể, ngày nào cũng bán cả trăm phần chè, đi trễ một chút là không mua được, cô sáng sớm đã đến tiệm chè đứng xếp hàng cùng những  người Nhật khác mới có thể mua được.

Không ngờ chỉ thuận miệng nói thôi mà con gái bà lại nhớ kỹ như thế, còn đặc biệt xếp hàng đi mua nữa, mẹ Hà tuy trong lòng vui mừng cảm động khôn siết, nhưng ngoài miệng vẫn vờ mắng yêu con gái, “Chỉ là chè dương canh thôi mà, không ăn cũng có sao đâu, con cực khổ đi xếp hàng làm gì không biết nữa?”

“Mẹ à, mẹ thật ra đang mừng và cảm động lắm phải không?” Cố ý nháy mắt trêu bà, vẻ mặt Hà Thu Nhiên hiện rõ 3 chữ “Con hiểu mà”, “Vui thì nói thẳng ra đi! Úp úp mở mở giữ kẽ như thế là bị nội thương đó nha.”

“Ơ, cái con bé này, ….?” Phì cười, mẹ Hà nhắc đi nhắc lại, “Coi chừng sau này không có người đàn ông nào dám rước con đấy…”

“Làm gì có sau này? Hiện tại cũng chẳng có ai thèm rước con cả!” Nhún vai, cô cười đùa tí tửng đáp lại.

“Con thiệt là…” Mẹ Hà lắc đầu thở dài, riết rồi chẳng thể nói nổi cái tính con gái bà, nhưng mà nhắc tới đàn ông bà mới sực nhớ chuyện cách đây vài bữa, vội nói, “Thu Nhiên, năm ngày trước có một cậu thanh niên đến kiếm con đấy!”

“Con trai à?” Đang soạn đồ trong hành lý, cô nghe mẹ nói liền dừng lại, Hà Thu Nhiên nghĩ mãi cũng không biết người đàn ông nào cô quen đến tìm cô, theo quán tính cau mày hỏi, “Là ai vậy? Anh ta có để lại tên không?”

“À, có có, nhưng mà mẹ quên mất rồi!” Ha ha cười gượng, mẹ Hà xấu hổ nói.

Aizz… Càng già, trí nhớ càng thuyên giảm, người khác để lại tên, chớp mắt mà đã quên bẵng đi ngay, đúng thật là có lỗi mà.

“Anh ta trông thế nào hả mẹ?”

“Cao cao, nhìn cũng rất đẹp trai…” Nhíu mày suy nghĩ, mẹ Hà dựa vào trí nhớ của mình mà miêu tả, “Mắt nhìn cũng sắc sảo lắm, mũi cũng cao, môi cũng mỏng nữa… Đúng rồi! Cậu ta nói mình họ Bàng, cái gì Bàng đây nè, Bàng gì ta, mẹ cũng không nhớ nữa!”

AAAAA — không thể nào?

Trố mắt há hốc mồm, Hà Thu Nhiên chậm rãi nói ra ba chữ, “Bàng Sĩ Bân?”

“Đúng rồi! Đúng đúng ! Chính là cái tên này!” Vừa nghe con gái nói ra cái tên này, mẹ Hà liền phấn khởi reo lên.

Gặp quỷ rồi! Cái con cua bự tổ chảng kia đến tìm cô gì thế?

Lại muốn tìm cô làm gì?

Gãi rồi lại gãi đầu, lòng Hà Thu Nhiên trăm mối tơ vò không tài nào lý giải được, còn mẹ Hà thì lại vui vẻ liến thoắng—-

“Lát nữa con hãy gọi điện thoại cho cậu ta đi, hỏi xem người ta kiếm con có chuyện gì không!”

Nhớ đến cái ngày mình về miền Nam, lúc ở nhà ga cô giả bộ như điện thoại mất sóng ranh mãnh cúp điện thoại của anh, Hà Thu Nhiên đột nhiên rùng mình một cái, sợ rằng người nào đó đến tìm cô tính sổ, lập tức bĩu môi lắc đầu, “Không cần đâu! Con cũng lười gọi cho anh ta lắm.”

Quả nhiện bị Bàng Sĩ Bân đoán trúng —- cô vốn không có ý định gọi điện thoại lại.

“Con bé này, bị sao thế hả? Người ta cố tình đến đây tìm con, nói không chừng có chuyện gì đó quan trọng thì sao…” mẹ Hà không tán thành, lên tiếng trách móc.

“Nếu thật có chuyện quan trọng, thì thế nào anh ta cũng gọi điện cho con thôi mà…” Có lý chẳng sợ, cô thoái thoát.

Đang lúc hai mẹ con tranh cãi có nên gọi điện thoại nói với người một tiếng hay không, chuông cửa bỗng leng keng vang lên, khiến hai người phụ nữ đang đứng trong phòng khách thoáng chốc sững người nhìn nhau chằm chằm…

“Mẹ đi xem là ai!” Mẹ Hà tiên phong đi ra mở cửa.

Này… đừng nói là anh ta nhé?

Không không không, chắc chắn là không! Cái con cua to đùng kia rất bận bịu, sao lại bỏ thời gian quý báu đến Mỹ làm ăn từ Đài Bắc xuôi Nam tìm cô chứ?

Không bao giờ !

26 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s