Phóng Vương gia == Part 67.2 ==

Hôn lễ của Hoàng thất chú trọng chi tiết và rất tỉ mỉ, hai người phải vào Hoàng cung tạ ân điển của Hoàng thượng trước, sau đó mới đến tông miếu bái tế, cuối cùng mới có thể quay về Vương phủ chính thức bái đường. Đi vòng quanh một vòng lớn, lúc về đến Vương phủ thì cũng đã xế chiều.

May là có trái táo và quả cam ăn lót bụng, Ngư Ấu Trần mới không đói đến xỉu. Vì tình huống lúc nãy, cô cũng đặc biệt cẩn thận hơn, một đường luôn nghe thời lời chỉ dẫn của bà mai, không để gây ra trò cười nào nữa.

Ngồi trong hỉ kiệu bị khiêng đến chóng cả mặt, lúc đến Vương phủ liền bị Quân Vô Nặc nắm tay vào bái đường, Ngư Ấu Trần cứ lâng lâng như đang mơ. Đợi đến khi được đưa vào động phòng, nghe chung quanh bốn bề tĩnh lặng, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng xong hết rồi! Không thể tưởng tượng được cả người mệt mỏi đến nhường nào. Bụng thì đang đói meo, dù nghe mùi thức ăn thơm ngào ngạt nhưng cô lại không có muốn ăn chút nào.

Nhìn qua khăn cô dâu, cô thấy cả phòng đều trang hoàng một màu đỏ tươi rói, trong không khí còn thoang thoảng mùi thơm dìu dịu, ngửi thôi mà cả người sảng khoái vô cùng.

Ngư Ấu Trần ngồi ngay ngắn trên giường ngà voi, nghĩ đến sau này sẽ cùng sống chung với Quân Vô Nặc, lòng dâng lên niềm hạnh phúc cùng yên tâm khó tả.

Quân Vô Nặc vẫn còn bên ngoài tiếp khách khứa, hôm nay không phải chỉ riêng Vương tôn quý tộc đến dự, mà ngay cả Hoàng Thượng cũng đích thân tới Vương phủ, tiệc rượu này đại khái không biết uống tới khi nào mới kết thúc.

Nghe nói trong đêm động phòng, việc tân nương chờ tân lang suốt mấy canh giờ là chuyện bình thường, chẳng qua Ngư Ấu Trần lo hắn bị chuốc say mà thôi, cô cũng đã chuẩn bị tinh thần cả rồi, không ngờ chưa được bao lâu thì đã nghe tiếng người hồ hởi rần rần bên ngoài phòng.

Cửa phòng bị mở ra, trong tiếng trêu ghẹo của mọi người, tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến vào trong nội đường. Đám người kia dường như muốn xông vào đây nhưng đã bị bà mai chặn ở bên ngoài.

Khăn hỉ che trên đầu bị vén lên, đến tận bây giờ Ngư Ấu Trần rốt cục mới có thể thấy rõ người ở trước mặt mình.

Quân Vô Nặc mặc bộ hỉ phục màu đen đứng trong căn phòng tràn ngập ánh nến lung linh sắc màu tạo nên một vẻ đẹp lạ lùng. Gương mặt tuấn tú đỏ lên vì rượu, đôi mắt phượng toả sáng rạng rỡ nhìn cô đắm đuối, ánh mắt cứ như thể đang nhìn một trân bảo nào đó.

Thấy cả hai đều nhìn nhau ngẩn ngơ, bà mai nở nụ cười duyên, cũng không chậm trễ, liền giục, “Mời tân lang tân nương uống rượu hợp cẩn.”

Ngư Ấu Trần bị bà mai cười đến mắc cỡ, cầm lấy ly rượu, cùng Quân Vô Nặc chéo tay uống. Hương rượu nhè nhẹ có chút cay cay, êm êm và sau đó là the vừa thấm ngọt nơi cổ họng đã làm cơ thể lập tức nóng ran lên.

Bà mai cột góc áo hai người lại với nhau, nói mấy câu chúc mừng bách niên hảo hợp, sớm sinh quý tử sau đó liền lui ra ngoài, trả lại không gian yên tĩnh cho cả hai.

Trong phòng hoàn toàn tĩnh lặng, hai người ngồi gần nhau đến độ có thể nghe thấy được hơi thở của đối phương. Quân Vô Nặc hơi nghiêng người tháo mũ phượng trên đầu cô xuống đặt sang một bên, Ngư Ấu Trần vừa tháo được mũ phượng tức thì thấy cả người như giảm được mấy kí, cổ cũng cao lên được vài phân.

Vừa mới ngẩng đầu liền thấy Quân Vô Nặc đang cười nhìn cô, trong lúc nhất thời cô chợt căng thẳng vô cùng, ngó cửa phòng chưa được gài chốt, cô có chút lo lắng, hỏi, “Cái cửa ấy, có cần gài lại không?”

Không phải nói đêm tân hôn thường sẽ có người náo động phòng sao? Vạn nhất cửa bị người ta xông vào thì xấu hổ lắm.

Quân Vô Nặc phì cười vì lời nói ngây thơ của cô, khoé môi hơi nhếch lên, nói, “Phu nhân yên tâm, quý phủ có quy tắc của quý phủ, phàm là không có chủ nhân căn dặn, bọn họ dù cho có nghe được động tĩnh gì thì cũng sẽ không tuỳ tiện xông vào đâu.’

Ngư Ấu Trần định mượn nói chuyện để giảm bớt bầu không khí mập mờ này, ai ngờ lời nói của thốt ra từ miệng Quân Vô Nặc lại mang ý nghĩa nào đó càng khiến cho bầu không khí thêm phần mờ ám.

Môi mấp máy, Ngư Ấu Trần tìm chủ đề khác để nói, “Đêm nay chàng uống nhiều rượu không? Lúc ta thấy chàng đi mà cứ loạng choạng.”

“Nếu ta không giả say, chẳng phải đã để phu nhân đợi đến mệt mỏi cả người rồi sao?” Nhìn ánh mắt né tránh của cô, Quân Vô Nặc càng thấy thêm thú vị, hắn quyết đoán nhích đến gần cô, dịu dàng nói, “Một khắc xuân thu đáng giá ngàn vàng, Tiểu Ngư à, nàng còn định nói chuyện đến chừng nào nữa thế?”

36 Comments

    • Quân Vô Nặc một thân màu đen hỉ phục tại nến đỏ chiếu rọi lưu quang tràn ngập các loại màu sắc => convert

      君无诺一身玄色喜服在红烛映照下流光溢彩 => raw

      玄色 => màu đen

      Em dò trong GG cũng ra màu đen, trong tratu.soha.vn và cả Thiều cửu, dò chữ 玄色 hoặc 色
      đều ra “màu đen” cả

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s