Ăn Xong Chùi Mép == Part 20.1==

Chương 20: Trúng chiêu

Lục Tuyển Chi càng đi sớm bao nhiêu thì tôi càng được sớm giải phóng bấy nhiêu, bởi thế tôi cố ý đặt chuyến bay sớm nhất, nghĩ đến cuộc sống tự do ngày mai nên tâm trạng tôi vô cùng phấn khởi, nhưng trên đường trở về văn phòng không ngờ lại oan gia ngõ hẹp gặp giám đốc Vương, nụ cười trên mặt tôi cũng tắt lịm!

Thấy ông ấy đang từ xa đi tới, tôi lập tức cúi đầu đi như chạy, thầm nghĩ chỉ cần không để ông ta thấy tôi hơn nữa đi nhanh thì ông ta chắc chắn sẽ không nhận ra tôi.

Nào ngờ mới đi ngang qua vai giám đốc Vương thì ông ta liền chộp lấy tôi, nhiệt tình chào hỏi, “Tiểu Hạ, mấy ngày nay rồi không gặp cô nha!”

Tôi hoảng hồn lại cảm thấy bực bội, “Giám đốc Vương, tôi cúi đầu đi mà, làm sao ông biết là tôi?”

Ông chỉ chỉ vào đầu của tôi và nói, “Cô lúc nãy không vừa cúi đầu vừa chạy trốn thì tôi đã không nhận ra cô rồi, chủ yếu là do nhận ra kiểu tóc của cô thôi, công ty chúng ta ngoại trừ cô ra thì còn ai quấn tóc thành búi phân thế này?”

😦 囧, ông ta tưởng tôi là Cừu lười biếng Lãn Dương Dương đây mà! Cái ông này quả nhiên mỗi lần gặp tôi là mỗi khích tướng tôi mà, hai chúng tôi tuyệt không đội trời chung!

Tôi giả bộ như đang gấp nên chào tạm biệt giám đốc Vương, “Tôi còn bận nhiều việc, xin phép đi trước!”

Thế mà giám đốc Vương lại cứ bám tôi như sam, “Đợi một chút, Tiểu Hạ, tôi vừa rồi nghe giám đốc tài vụ nói cô đến chỗ bà ấy ứng tiền phí đi công tác phải không?”

Tôi tiếp tục giả bộ mình rất bận rộn, “Phải, tổng giám đốc kêu tôi đi mua vé máy bay sáng mai đến Quế Lâm, vé thì đã đặt xong rồi, nhưng giờ tôi phải vội về đặt khách sạn năm sao đây!”

“Vé máy bay ngày mai?” Giám đốc Vương gật đầu nói, “Vậy tôi về nhà thu dọn cái đã.”

Tôi không hiểu ý ông ta, hỏi lại, “Thu dọn cái gì?”

Ông ta liền tỏ ra đắc ý, “Cô mới vào làm nên không biết thôi, mỗi lần tổng giám đốc đi công tác lúc nào tôi chẳng đi cùng!”

Giờ thì tôi đã hiểu, thì ra một vé máy bay khác là cho giám đốc Vương, vậy thì quá tốt còn gì. Hai người này một người bóc lột thể xác tôi, một người thì đả kích tinh thần tôi, bọn họ cùng nhau đi hết đúng là song hỷ lâm môn mà!

Giám đốc Vương vui mừng hớn hở ra mặt, đột nhiên hỏi tôi, “Tổng giám đốc có nói chuyến công tác này đi mấy ngày không?”

Tôi đáp lại ngay, “Bảy ngày!” Nói xong tôi lại lần nửa giả khổ xin tha, “Giám đốc Vương, tôi thật sự đang rất vội đi đặt phòng khách sạn!” Cho nên ông đừng có lôi kéo tôi nữa, tha cho tôi đi!

“Cô đi đi.” Ông ta rốt cuộc cũng chịu buông tha tôi, tôi chuẩn bị chuồn đi thì ông ta lại dặn dò tiếp, “Đúng rồi, cô chỉ cần đặt một phòng cho tổng giám đốc là được rồi, không cần đặt cho tôi đâu.”

Tôi quay đầu lại hỏi, “Sao vậy?”

Ông ta cười nham hiểm y như tên trộm, “Tôi buổi tối ở khách sạn khác.”

Tôi tò mò, “Vậy phòng ông ở thì sao?”

Ông nhỏ giọng nói lí nhí, “Tiểu Hạ, cô cũng biết rồi đó, bình thường vợ tôi quản lý rất chặt, đến nơi khác thì buổi tối tôi mới có thể tự do hoạt động được. Cô cứ lấy tiền đặt phòng khách sạn đưa cho tôi là được rồi.”

Nghe ông nhấn mạnh hai chữ “hoạt động”, tôi lập tức hiểu ra, lòng thầm khinh thường ông ta, mọi khi ở trước mặt vợ và cháu trai thì chăm sóc ân cần, nhưng hễ có cơ hội đi công tác thì cứ y như là đại gia đi ăn chơi rượu chè be bét, đúng là đàn ông ai cũng có một cái đức hạnh!

Nghĩ vậy, tôi quyết không để cho ông ta hưởng cả tiền lẫn sắc, giọng điệu “công việc hoá” khăng khăng giữ vững lập trường, “Giám đốc Vương, tôi vẫn sẽ đặt hai phòng, ở hay không ở là chuyện của ông, nhiệm vụ của tôi là phải làm như thế.”

“Tiểu Hạ, cô không hiểu chuyện rồi.” Ông mặt mày bí xị nhìn tôi, do dự một chút rồi nói, “Nói tóm lại là thế này, một phòng ở khách sạn năm sao một ngày là 600 tệ, bảy ngày sẽ là 4200, tôi và cô chia đều với nhau, thế nào hả?”

2100 tệ đó nha…

Hai ngàn một trăm tờ tiền cứ bay phấp phới trước mặt tôi, tôi không chần chừ lập tức gật đầu đồng ý.

Ngày hôm nay chính là ngày mà tôi vui nhất từ đó đến giờ, tự do và tiền tài hai thứ đều nằm trong tay tôi!

Tâm trạng sung sướng nên làm việc cũng nhanh hơn, thời gian cũng trôi qua nhanh hơn. Ông chủ Lục trước khi đi còn chăm chỉ làm việc, đã đến giờ tan ca mà còn không biết vẫn vùi đầu mà làm, còn tôi thì lo lắng bị anh gọi đến nhà nấu cơm tối, vì thế âm thầm lặng lẽ chuồn ra khỏi văn phòng.

Lúc trên đường đi về, tôi lại đụng mặt Lục tiểu đệ ở gần toilet, biểu hiện của cậu ta vừa trông thấy tôi cứ hệt biểu hiện lúc tôi gặp giám đốc Vương, cúi đầu chạy nhanh như chớp! Chẳng lẽ cậu ta thấy tôi cũng hoảng sợ vậy sao? Nghĩ thế, tôi bỗng cảm thấy cuộc đời này cũng quá đỗi buồn cười.

Khó có thể tan ca sớm đi thẳng về nhà, khoảng khắc đi ra khỏi công ty  tôi cảm thấy nhẹ nhõm vui sướng khôn cùng.

Nhưng mà lúc về tới nhà thì tâm trạng tôi lại như quả bóng xì hơi, chán nản vô vàn, bởi vì tôi chợt nhớ ra mẹ nói muốn cùng dì Lưu ra ngoài ăn cơm, kêu tôi đừng về nhà ăn cơm tối, vì thế tôi vác cái bụng trống rỗng vào bếp nấu mì gói ăn.

 Lúc mẹ về nhà thì mặt mày rạng rỡ, đi mà cứ ểnh cái bụng ra, nhìn thôi cũng đủ biết là ăn nó quá, bà ngạc nhiên khi thấy tôi, liền hỏi, “Con gái, sao hôm nay con về sớm thế hả?”

Tôi nghĩ đã lâu không ăn đồ ăn mẹ làm, hấp tấp chạy qua níu tay mẹ, nũng nịu nói, “Mẹ, một tuần lễ này con sẽ về rất sớm!”

Không hổ danh là mẹ, lập tức hiểu ra ý đồ của tôi, liền đẩy tôi ra xa, “Xê ra xê ra, con mai mốt tự làm đồ ăn cho mình đi, đừng có mơ mẹ sẽ nấu cho con.”

Tôi chạy lại ôm mẹ làm nũng tiếp, “Mẹ à, hai mẹ con chúng ta lâu rồi không có ăn cơm với nhau, tuần này chúng ta sẽ từ từ bồi dưỡng tình cảm!”

Mẹ một mực từ chối, “Không được, mẹ còn muốn cùng dì Lưu con ăn hết tất cả quán ăn gần xa, hơn nữa một đồng cũng không cần bỏ ra, cái lợi lớn như thế ngu sao mà không hưởng!”

Tôi bĩu môi mếu máo kêu, “Mẹ~~~”

Mẹ, “Mẹ bận xem TV rồi!” Nói xong bà đến phòng khách mở TV, ngồi trên ghế salon say sưa xem.

Tôi đi theo mẹ vào phòng khách, tiếp tục tỏ ra đáng thương gọi, “Mẹ~”

Mẹ, “Hôm nay TV chiếu liên tiếp 3 tập, haha, tốt lắm tốt lắm.”

Tôi, “Mẹ~”

Mẹ, “Trời ơi, tự nhiên lại chiếu quảng cáo!”

Tôi, “Mẹ~”

Mẹ, “Đúng, cái tên bắt cóc này đúng là đáng chết, lớn lên đã xấu mà còn bắt chước người ta đi bắt cóc!”

Suốt ba tập phim tôi mè nheo, nhõng nhẽo, đến cả miệng lưỡi khô queo khô quắt, nhưng cuối cùng cũng không khiến mẹ nhủ lòng thương… Tôi tại sao lại có người mẹ thế này hả !

Cừu lười biếng Lãn Dương Dương:     懒羊羊 (Lan Yang Yang) – Lãn Dương Dương (Cừu lười biếng)


Con cừu nhỏ phàm ăn đeo một tấm yếm màu vàng. Cừu này không thích làm việc và chỉ muốn ngủ, nhưng vì bản tính lười biếng bẩm sinh đó nên cừu lười biếng thường bị Sói xám bắt đầu tiên. Cậu ta cũng thường xuyên lăn ra ngủ khi Sói xám bắt cóc những bạn cừu. Cừu lười biếng được phát hiện mang rất nhiều tài năng tiểm ẩn trong mình qua mỗi tập phim, như là ngụp lặn.Link thông tin

42 Comments

  1. Pingback: Ăn Xong Chùi Mép | Như Tuyết Cốc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s