Em là học trò anh == Part 23.2 ==

sorry mình chia cháp lộn nên cháp này nó ngắn ngủn T____T vì truyện k ghi số chương, nên mình hum trước kéo chuột xuống quá lố, thành ra lấn sang cháp 24 T___T nãy trích ra thì cháp 23 hơi ngắn tí

Nhẫn nại của Triệu Thuỷ Quang đối với Đằng Dương có hạn, cuối cùng cũng bùng phát vào một buổi tối, hôm đó cũng rất kì lạ, điện thoại Triệu Thuỷ Quang hết tiền, Triệu Thuỷ Quang bực mình vô cùng, đúng là hoạ vô đơn chí! Nhưng mà nghĩ lại thì hai ngày nữa cũng sẽ về nhà rồi, có gì thì cô về xin tiền nạp điện thoại.

Qua một lúc, điện thoại bỗng rung lên, cô mở ra xem thì thấy một tin nhắn: Kính chào quý khách, ….. (tĩnh lược) đã nạp thành công 50 tệ.

Triệu Thuỷ Quang cảm thấy kì lạ, liền gửi tin nhắn cho Đàm Thư Mặc: vừa rồi anh nạp tiền điện thoại cho em sao?

Một lúc sau, Đàm Thư Mặc gửi tin nhắn lại: Không có, sao vậy?

Dạo gần đây cái người này gửi tin nhắn cực kỳ ngắn gọn, Triệu Thuỷ Quang biết không phải là anh nạp tiền cho cô, nên trả lời: Không có gì, hỏi vậy thôi.

Triệu Thuỷ Quang biết rõ Đàm Thư Mặc có thể cho cô số tiền đó, nhưng với cá tính của Triệu Thuỷ Quang, cô không chủ động nhờ vả ai cả, cô từ trước đến nay luôn cho rằng Đàm Thư Mặc có tiền thì đó là tiền của Đàm Thư Mặc. Một khi tình cảm mà dính líu đến tiền bạc thì ý nghĩa sẽ đi theo một hướng khác.

Tuy nhiên Triệu Thuỷ Quang chưa từng gặp tình huống như thế, nhưng lúc này cô cũng không biết thực sự ai đã nạp tiền cho mình.

Triệu Thuỷ Quang gục đầu xuống bàn, cô nghĩ không biết có phải số tiền này là từ trên trời rơi xuống không nữa.

Một lúc sau, hung thủ đã tự chui đầu vào lưới: Có nhận được tin nhắn chưa? Đằng Dương.

Triệu Thuỷ Quang không nói hai lời, lập tức gọi điện lại, “Đằng Dương đó à? Năm phút nữa bạn gặp tôi ở dưới lầu, tôi có chút chuyện muốn nói với bạn.”

Rút 30 tệ trong ví tiền ra, rồi hỏi mượn Hứa Oánh 20 tệ, sau đó cô lao xuống lầu ngay.

Lần đầu tiên đứng chờ dưới ký túc xá nam, Triệu Thuỷ Quang hơi ngượng ngùng, mỗi người con trai đi qua đều ngoái đầu hiếu kỳ nhìn cô, đa số tình huống đều là con trai đứng dưới ký túc xá nữ đợi bạn gái, việc ngược lại thế này quả thật là rất hiếm.

Đợi chưa bao lâu thì Đằng Dương đã xuống, Triệu Thuỷ Quang cũng không mở miệng nói gì, hai người cùng đi bộ đến chỗ ít người.

Triệu Thuỷ Quang giờ mới quay đầu lại nói, đồng thời chìa tiền ra trước mặt cậu ta, “Đằng Dương, cám ơn, nhưng tôi không thể nhận được.”

Đằng Dương tính khí trẻ con, cáu kỉnh gắt lên, “Mình không lấy, mình nạp cũng đã nạp tiền cho bạn rồi, bạn không cần đưa lại mình, nếu không thích thì bạn cứ vứt đi.” Bình thường thì miệng cười toe toét nhưng lúc nổi giận cũng rất ghê gớm.

Triệu Thuỷ Quang cũng phát bực, “Tiền này không phải là tiền à.” Cô cầm tay Đằng Dương lên, nhét tiền vào tay cậu ta.

Song đó cũng tận tình khuyên nhủ, “Đằng Dương, đáp án của tôi vẫn thế, tôi đã có bạn trai rồi, hơn nữa tôi và anh ấy cũng đang yêu nhau, đối với mấy chuyện tình cảm thì không cần phải đánh trống khua chiêng cho ai biết cả, tin hay không thì tuỳ bạn. Còn nữa, bạn hãy nghĩ kỹ lại đi, bạn thật sự thích tôi sao? Ngay từ đầu bạn đã biết tôi là người mạnh mẽ khó chinh phục, ừm, có lẽ bạn thấy tôi có chút thông minh nên mới chú ý đến tôi, nhưng tất cả điều đó là thích à? Ít nhất với tôi thì không phải.”

Nói đến thật buồn cười, có một số người thích bạn nhưng vì bạn không thích họ, họ lại cứ cho rằng thứ không chiếm được luôn là thứ tốt nhất. Thật ra cô hiểu rõ với tính cách hiếu thắng của Đằng Dương, cậu ta có khả năng chính là loại người đó.

Cũng có thể Đằng Dương không phải như cô nghĩ, nhưng Triệu Thuỷ Quang không thích là không thích, cuộc đời này cho cô gặp Đàm Thư Mặc thì cô chỉ yêu mình anh, những người con trai khác trong cuộc sống của cô chỉ là khách qua đường mà thôi.

Đằng Dương quay mặt lại nhìn cô gái kia, dưới ánh trăng vàng mờ ảo khuôn mặt cô trắng nõn, đường nét khuôn mặt không hẳn sắc sảo, nhưng cũng rất hài hoà xinh xắn, đôi mắt linh hoạt như đôi minh châu rực rỡ, lúc ấy chẳng phải cậu ta cũng bị mê hoặc bởi ánh mắt này sao?

**********************************************************

Lúc nhỏ, mỗi chúng ta đều tưởng tượng đến một ngày nào đó sẽ có người đến trước mặt chúng ta và dõng dạc nói to : “Anh thích em”, sự tưởng tượng này đều khiến nhiều người cười tí tửng đến ngây ngô và rất thích thú, và khi ấy chúng ta cũng không hề nghĩ đến việc được người khác yêu thích cũng không phải chuyện vui vẻ gì, không biết làm sao đáp lại tình cảm, hoặc không biết phải từ chối thế nào để không làm họ đau khổ, nhưng dù cho những lời từ chối êm tai đến dường nào thì vĩnh viễn vẫn sẽ là gây ra sự tổn thương cho đối phương.

15 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s