Phóng Vương gia == Part 69.1 ==

Chương 69: Sáng sớm tinh mơ

Đắm mình trong lồng ngực ấm áp, Ngư Ấu Trần đánh một giấc thật say, mãi cho đến khi cảm giác ngứa ngứa kì lạ trên cơ thể làm cô tỉnh giấc.

“Ưm” một tiếng khó chịu, cô trở mình muốn thoát khỏi cảm giác khác thường này. Tuy nhiên, vừa mới được “yên tĩnh” không bao lâu thì một bàn tay to lớn nong nóng đã ôm trọn chiếc eo thon nhỏ của cô, tay mân mê vuốt ve liên hồi, cũng không hề có ý định dời tay sang chỗ khác.

Ngư Ấu Trần lập tức tỉnh ngủ, đầu óc tỉnh táo đôi chút. Nhưng người nào đó phía sau lại không để cô có cơ hội phản ứng, liền ôm chặt và hôn lên tấm lưng trơn bóng như ngọc của cô.

Cơn buồn ngủ lập tức biến đi hết, càng làm cô nhớ mồn một từng hình ảnh triền miên đầy nóng bỏng của hai người tối qua. Ngư Ấu Trần hô nhỏ một tiếng, cố gắng huơ tay huơ chân vùng thoát ra ngoài.

Chỉ có điều, mới vừa cử động một chút mà tay chân liền đau nhức, toàn thân bủn rủn không còn chút sức lực.

Thân dưới cứng đờ, người phía sau dễ dàng ôm cô trở về trong ngực, hơi thở ấm nóng vờn quanh tai cô, khẽ cắn nhẹ một cái, cười nói, “Không ngủ tiếp à?”

Rõ ràng hắn động tay động chân làm cô thức, kêu cô làm sao mà ngủ tiếp? Nghĩ đến hành động lúc nãy của hắn, mặt Ngư Ấu Trần lập tức đỏ đến tận mang tai. Nhìn trong phòng ngập tràn ánh sáng, cũng không biết bây giờ là canh mấy nữa. Hơn nữa là cả người cô không một mảnh vải che thân, lại không thể đứng trước mặt hắn mặc quần áo. Cũng may bây giờ đưa lưng về phía hắn, nếu không chắc cô xấu hổ đến độn thổ mất.

Cố nén bối rối, cô tìm cớ bắt lỗi hắn, “Chàng bình thường không phải thức dậy rất sớm sao? Sao hôm nay vẫn còn nằm trên giường?”

“Hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta tân hôn.” Quân Vô Nặc trả lời rất thản nhiên. Nhìn thấy tay mình bị cô nắm chặt, lại thấy mặt cô đỏ đến tận tai, hắn cười càng tươi hơn, “Huống chi nàng lại cứ ôm chặt ta như thế, rõ ràng muốn kêu ta giúp nàng, ta nếu ngay cả điều đó cũng không hiểu thì chẳng phải quá vô tình rồi hả?”

Ngư Ấu Trần biết rõ hắn cố ý xuyên tạc, nên lập tức buông tay ra, bực bội phản bác lại, “Ai ám chỉ với chàng chứ? Là chính tay chàng làm bậy thì có.”

Tay Quân Vô Nặc động đậy, nhúc nhích dưới tấm mền, tay kia chải vuốt mấy sợi tóc tán loạn trước ngực cô, thưởng thức bộ dạng xấu hổ của Ấu Trần, nhướng mày hỏi, “Nói như vậy là do ta suy nghĩ nhiều quá à?”

Vung mền ra làm cô không chỗ nào che dấu, ẩn trốn được, Ngư Ấu Trần vội lấy tay che trước ngực, vốn muốn mắng hắn vài câu, lại bị động tác của hắn làm cho ngơ ngẩn, ngón tay thon dài của Quân Vô Nặc vuốt từng lọn tóc dài của cô, bàn tay hắn lướt nhẹ trên làn da mềm mại của cô, động tác vô cùng dịu dàng khiến Ấu Trần kìm lòng không được mà trầm mê.

“Như vậy…” Môi Quân Vô Nặc như vô ý kề sát vành tai cô, làm cô thoáng bồi hồi rung động, “Ta đã ám chỉ đến thế nàng cũng không hiểu sao?”

Ngư Ấu Trần cả người mềm nhũn ra, hắn thực sự rất biết mê hoặc người khác, giọng nói mê hồn làm cho người ta không thể chống đỡ nổi, huống chi lại xảy ra trong hoàn cảnh bây giờ dùng phương thức mập mờ nói ra.

Rụt rụt cổ, Ngư Ấu Trần cắn môi lẩm bẩm nói, “Rất đau…”

Cô cũng không quên cảm giác xé rách đau đớn tối hôm qua, tuy cảm giác lúc sau nói chính xác thì cũng không tệ, nhưng hiện tại cơ thể lại vô cùng mỏi mệt, thêm cả đau nhức khắp người nữa, cho nên mặc dù ý thức được hắn muốn làm cái gì, nhưng trong lòng cô lại có chút kháng cự, sợ phải nếm trải cảm giác đau đớn một lần nữa.

Ít nhất cũng phải đợi cô “khôi phục” rồi hẵng tính sau.

“Lần này sẽ không.” Hắn cắn nhẹ vành tai cô trấn an lấy.

Tối hôm qua, nếu không phải cô làm hắn không khống chế được bản thân, hắn cũng không quá nóng nảy thô bạo như thế, tuy là sau đó hết sức khắc chế, nhưng cũng khó tránh làm cô bị đau. Xem ra hắn tất yếu phải xoá đi ấn tượng xấu này trong lòng cô rồi.

“Làm sao chàng biết không đâu?” Ngư Ấu Trần làm gì chịu tin hắn.

“Tiểu Ngư, nàng phải học cách tin tưởng ta.” Hắn tiếp tục dụ dỗ, thừa dịp cô chưa sẵn sàng, một tay ôm lấy cô đặt dưới thân mình.

“Nhưng mà…” Thế nhưng mà hắn đã lừa cô rất nhiều lần rồi, Ngư Ấu Trần còn muốn cãi lại thì hắn đã hôn lên môi cô ngay lập tức, ngăn chận những lời cô chưa kịp nói ra.

Thật quá đáng, cô còn chưa đồng ý mà! Ngư Ấu Trần rất muốn chống chọi, vùng vẫy, nhưng cả người bị hắn ôm chặt, từng đầu ngón tay hắn mơn trớt vuốt vẻ khắp người đã nuốt trọn lý trí còn sót lại của cô, cuối cùng dưới sự dụ dỗ của hắn, cô lại một lần nữa chìm vào bể tình miên man.

Sự thật chứng minh, lời nói của đàn ông đang ở trên giường thì không thể tin được, cơ thể chưa “khôi phục” lại phải “tiếp nhận” hắn, nói không đau là giả.

Tuy nhiên, cũng không phải là đau kịch liệt như hôm qua, Quân Vô Nặc cũng rất kiên nhẫn với cô. Cuối cùng, cho tới khi kìm lòng không nổi chủ động ra hiệu cho hắn, hắn mới chậm rãi tiến vào.

Vì thế, cảm giác đau đớn rất nhỏ cũng bị sự “săn sóc” của hắn thay thế, dưới sự dẫn dắt của hắn, Ngư Ấu Trần lại một lần nữa mê muội trong cảm giác sung sướng cực hạn này….

Lúc này đây, cô tỉnh dậy mở mắt ra thì đã thấy Quân Vô Nặc không biết từ bao giờ đã xuống giường mặc quần áo, dặn dò nha hoàn ngoài cửa chuẩn bị nước ấm.

Như cảm thấy cô đang nhìn mình, Quân Vô Nặc đột nhiên quay sang nhìn cô, Ngư Ấu Trần bỗng căng thẳng không thôi, ánh mắt hai người giao nhau, mặt lập tức xấu hổ, muốn giả bộ ngủ thì cũng muộn rồi.

Thái độ Quân Vô Nặc vẫn y như mọi khi, vô cùng tự nhiên, thong thả bước đến trước giường, ngồi xuống nói, “Nếu nàng mệt mỏi thì cứ ngủ tiếp đi, đang ở trong nhà của mình không cần phải gò bó như vậy đâu.”

Mấy chữ “Trong nhà của mình” khiến lòng Ngư Ấu Trần ấm áp hẳn, biết rõ hắn đang quan tâm mình, nhưng hai chữ “mệt mỏi” lại có ý trêu chọc, Ngư Ấu Trần mặc cho toàn thân đau nhức, cố gắng chống ngồi dậy, dùng mền che thân thể rồi nói, “Ta nghỉ ngơi xong rồi.”

11 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s