Ngang hơn cua == Part 8.5 ==

Len lén cười trộm, cô chậm rãi nói ra điều kiện thứ hai, “Thứ hai là sau này nếu như kết hôn thì phải đón mẹ em về sống chung.”

Bàng Sĩ Bân từ lâu đã điều tra bối cảnh gia đình cô thông qua dì Trần, biết cô từ nhỏ đã mất ba, một mình mẹ cô lam lụng vất vả ở goá nuôi cô lớn lên, khi cô đưa ra điều kiện này anh cũng không mấy bất ngờ, hơn nữa còn gật đầu tán thành, “Không thành vấn đề!”

Việc anh gật đầu đồng ý nhanh chóng khiến Hà Thu Nhiên thật sự rất ngạc nhiên, theo bản năng buột miệng nói ra, “Sao anh lại đồng ý?”

Phải biết rằng điều kiện này của cô rất không hợp lý, hơn nữa đa số đàn ông đối với việc sau khi kết hôn còn nuôi luôn mẹ vợ, thậm chí còn cương quyết bác bỏ chuyện phải cùng sống chung dưới một mái nhà, sao anh lại hoàn toàn không xử sự giống họ?

Biết cô bất ngờ về bản thân mình, Bàng Sĩ Bân cười đắc ý, “Anh từ nhỏ đã không có mẹ, ba anh cũng đã mất cho nên nếu có mẹ vợ sống chung, thì không hề có trở ngại gì chuyện trưởng bối trong nhà, hơn nữa anh cũng sẽ có thêm một người mẹ, một người yêu thương anh và người để anh chăm sóc, tốt quá còn gì !”

Đối với mẹ Hà — mẹ vợ tương lai, anh có ấn tượng rất tốt!

Anh liên tiếp đồng ý cả hai điều kiện đúng thật làm cô rất kinh ngạc, nhưng hơn hết chính là lòng thoáng nao nao cảm động, bởi vì một khi anh đồng ý với những điều kiện cô đưa ra cũng đồng nghĩa rằng anh không hề đùa giỡn với cô, mà là rất nghiêm túc!

“Thế điều kiện còn lại thì sao?” Ánh mắt sáng rực chăm chú nhìn cô, Bàng Sĩ Bân chờ cô nói ra điều kiện cuối cùng, anh không có sợ đâu!

Bộ anh rất muốn cô tiếp tục đưa ra điều kiện khó dễ anh hay sao?

Nghĩ thầm tinh ranh, Hà Thu Nhiên bật cười lắc đầu, “Không có!”

“Rất tốt!” Cực kỳ sung sướng và hài lòng, Bàng Sĩ Bân đưa tay ra, “Hợp đồng đã thành chưa?”

“Anh tưởng đang bàn chuyện làm ăn hả?” Hà Thu Nhiên liếc xéo anh, nhưng vẫn không nhịn được cười bắt tay anh, “Hợp đồng đã thành.”

“Tốt lắm!” Nhướng mày, vẻ mặt đầy mờ ám, anh cười rất bí hiểm, trong phút chốc anh chòm người hôn lên đôi môi cánh sen của cô một cách chớp nhoáng, sau đó trong sự kinh ngạc đến điếng người của ai kia, anh cười sảng khoái vô cùng đắc ý, “Đóng dấu thì hợp đồng mới chính thức thành lập.”

Cái gì mà đóng dấu? Rõ ràng có mưu tính sỗ sàng trước rồi đây mà.

Hà Thu Nhiên ít khi ngượng ngùng như thế, cô vừa bực mình lại vừa cảm thấy buồn cười, chỉ có thể tỏ vẻ bực bội liếc anh mà thôi, nhưng cũng không có phản đối gì cả, dù sao thì sau khi hai người bắt đầu quen nhau, thì chuyện hôn môi cũng chỉ là chuyện sớm muộn, càng thêm thân mật thì quan hệ sẽ càng gắn bó bền lâu hơn, hiện tại chỉ là hôn trộm trước, cũng đâu có gì mà ghê gớm.

Lần đầu tiên Bàng Sĩ Bân thấy cô gái miệng mồm độc địa này ngượng đến đỏ cả mặt, trong lòng không khỏi rung động, ngực như có con mèo cào nhẹ gãi ngứa, hận không thể mãnh liệt hôn cánh môi hồng nhạt kia, tránh cho bản thân từ người hoá thành thú, anh đành phải nhìn sang chỗ khác, đợi cho bản thân bình tĩnh lại, anh mới dám nhìn thẳng mặt cô.

Hai người tuy là đã chính thức quen nhau, nhưng cách nói chuyện thì vẫn y chang như xưa, vẫn đối chọi nhau gay gắt người này nói một người kia cãi hai, nhưng đôi lúc trong sự châm chọc khiêu khích lại vang lên tiếng cười khanh khách đầy vui sướng.

Trong lúc đang kể chuyện về mẹ của mình, Hà Thu Nhiên bỗng nhớ đến những lời phỏng đoán của báo chí về mẹ anh, trong lòng cũng có chút tò mò, cô cẩn thận hỏi han, “À… Em có thể hỏi anh một chuyện không?”

“Hỏi đi!” Bàng Sĩ Bân đồng ý một cách hào phóng.

“Anh thật sự…” Ngừng một chút, cô dè dặt nói, “Không biết tí gì về mẹ ruột mình sao?”

Thấy cô nơm nớp lo sợ, bộ dáng sợ xúc phạm đến anh, Bàng Sĩ Bân ngược lại còn rất cởi mở trả lời, “Đúng thật có rất nhiều người tò mò muốn biết mẹ ruột của anh là ai, nhưng nói thật, anh cũng không biết, bởi vì ba anh chưa từng nói với anh.”

“Oaaaaa —– chân tướng sự thật cũng theo ba anh xuống mộ rồi, chắc mấy tên phóng viên nhiều chuyện ấy sẽ đau lòng thất vọng lắm đây.” Thấy anh không để bụng, Hà Thu Nhiên cũng thả lỏng nói đùa.

“Bọn họ thiệt sẽ đau lòng thất vọng sao?” Nghiêng đầu, nheo mắt nhìn Hà Thu Nhiên, Bàng Sĩ Bân không cho là vậy, “Cũng bởi vì không có chân tướng, cho nên mới càng bí ẩn hơn, khi nào họ không còn đề tài để viết thì họ lại có thể bới móc chuyện này ra, biến một câu chuyện cũ thành một câu chuyện mới, lúc nào cũng có tiền nhuận bút cả, quá tốt rồi!”

Nghe thế, Hà Thu Nhiên cười rộ lên, nhưng sau đó liền chần chừ hỏi anh, “Anh… không thấy tiếc sao?”

Chưa bao giờ gặp được mẹ ruột mình, cũng không biết mẹ mình là ai, rất nhiều người đều cảm thấy tiếc nuối.

“Không!” Lắc đầu, câu trả lời của Bàng Sĩ Bân hoàn toàn nằm ngoài đáp án của cô, “Từ nhỏ đến lớn, ba anh yêu thương anh hết mực, còn đối với tình thương của một người mẹ, anh có thể cảm nhận được từ sự chăm sóc của thím Trần, trong lòng anh, thím Trần chính là mẹ của anh, anh cũng không cảm thấy tiếc nuối gì cả.”

Nếu như có hối tiếc, thì bởi vì những người đó chưa nhận được đủ tình thương yêu của một người mẹ mà thôi, nhưng còn anh ư…. Anh ngược lại lại nhận được rất nhiều, rất đầy đủ, cho nên không có gì phải tiếc nuối cả.

Không ngờ anh sẽ nói vậy, Hà Thu Nhiên ngẩn ngơ nhìn anh trâng trâng, cảm giác như mình đã từng bước đến gần nội tâm sâu thẳm trong anh, bất chợt cô nở nụ cười rất ấm áp…

Thì ra… Bỏ qua cái tính tình ngang ngược nóng nảy của anh, thật ra anh cũng có một trái tim rất nhân hậu!

19 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s