Ăn Xong Chùi Mép == Part 21.1==

  Chương 21: Du lịch

Sau khi cúp máy tôi thất vọng hoàn toàn, đứng tại vực thẳm còn có thể kiếm được con đường sống, nhưng giờ cả người đã ngã xuống vực rồi, hiện tại chỉ có thể thuận theo ý trời thôi. Vốn tưởng mẹ nhất định sẽ cứu mình, ai ngờ ngay lúc quan trọng không kéo tôi lên mà còn đạp cho tôi một đạp nữa chứ!

Ghê tởm nhất chính là con hồ ly chín đuôi đã thành tinh Lục Tuyển Chi, nghe tôi bảo mẹ không cho tôi đi Quế Lâm, quan trọng ở chỗ tôi với anh chẳng phải tình nhân gì hết, thế mà anh lại vô sỉ để mặc mẹ hiểu lầm quan hệ giữa tôi và anh, đã nô dịch áp bức tôi, giờ còn muốn huỷ luôn thanh danh của tôi sao? Giám đốc Vương còn đang ngồi phía trước, ông chủ Lục, ngài đây rắp tâm muốn tất cả nhân viên nữ trong công ty xem tôi như kẻ thù của họ hả?

Tuy giờ chưa tới Quế Lâm, nhưng tôi có thể đoán được cảnh tưởng lúc ở Quế Lâm rồi, tay trái thì xách quần áo cho Lục Tuyển Chi, tay phải thì cầm chai nước cho anh, trên cổ thì treo máy chụp hình nặng trịch, y như nô tài phẩy mông đi theo sau anh, tình huống vô cùng thảm hại!

Trong khi tôi đang buồn thúi ruột, xe đã đến sân bay, vừa bước xuống xe tôi nhanh như chớp bước tới cửa trước, cúi người phẫn uất nói với giám đốc Vương, “Giám đốc Vương, ông không phải nói mỗi lần đi công tác Tổng giám đốc đều dẫn ông đi theo sao?”

Giám đốc Vương vẻ vô tội trần tình, “Đúng vậy, Tổng giám đốc đúng là mỗi khi đi công tác đều do tôi đi theo làm phụ tá, nhưng hôm qua cô lại không nói rõ với tôi, tôi đâu có biết lần này không phải đi công tác mà là đi du lịch!”

Được! Nói như vậy là đổ hết tội lên đầu tôi rồi còn gì, tôi hít sâu hỏi ông, “Vậy cái chuyện khách sạn làm sao bây giờ?”

Ông lắc đầu, “Cô hỏi tôi tôi hỏi ai?”

Tôi chìa tay ra, “Vậy ông đem tiền trả lại cho tôi, đến lúc đó tôi tự mình đặt thêm một phòng!”

Ông thở dài, “Tôi sợ bị vợ phát hiện sẽ tịch thu, hôm qua lúc về nhà đã cất nó dưới giường, không có đem theo trong người…”

Tôi hậm hực nói, “Vậy làm sao bây giờ!?” Tôi cũng chẳng mang theo phần tiền kia theo !

Ông ta, “Cô và Tổng giám đốc đã đi đến quan hệ như thế rồi, hai người ở chung một phòng thì có sao đâu!?”

Tôi, “…”

“Hạ Diệp, không còn sớm nữa, cô và giám đốc Vương đang to nhỏ gì thế?” Lục Tuyển Chi ở phía đối diện bỗng nhiên mở miệng, tâm trạng anh thoạt nhìn rất tốt, vẻ mặt cứ hí hửng làm sao ấy.

Tôi ngượng ngùng khoát tay, “Không có nói gì, giám đốc Vương chỉ là dặn dò tôi những việc cần phải chú ý khi đi mà thôi!”

Anh gật đầu, “Nói xong thì đi nhanh lên, sắp tới giờ lên máy bay rồi.”

“Ờ…” Tôi định đi thì giám đốc Vưiơng chợt giữ tay tôi lại, nói, “Phải rồi Tiểu hạ, tôi đúng thật có một việc quên dặn cô.”

Tôi xoay người cúi đầu hỏi, “Chuyện gì?”

Giám đốc Vương nhỏ giọng nói, “Buổi tối trên giường nhất định phải nhớ tắt đèn.”

Tuy việc tắt đèn trước khi ngủ là rất bình thường, nhưng thấy ông ta lại nhấn mạnh như vậy, tôi cũng tò mò hỏi lại, “Tại sao?”

Ông nói vẻ như rất tâm đắc, rất có kinh nghiệm, “Đây là tôi muốn tốt cho cô thôi, cũng là vì nghĩ cho Tổng giám đốc, tắt đèn thì anh ta sẽ không thấy được mặt cô. Cô cũng không cần phải tự ti làm gì, thật ra tắt đèn rồi phụ nữ nào chả như nhau cả.”

“….” Ông đi chết đi! Tôi nghĩ việc trên giường là đi ngủ, còn ông ta thì lại ám chỉ việc XXOO! Ý của ông là khuôn mặt sẽ ảnh hưởng hứng thú tình dục, muốn tắt đèn để ông chủ Lục không thấy tôi thì mới hưng phấn !? Ông quả nhiên mỗi lần gặp là mỗi lần đả kích tôi mà!

Song song đi cùng Lục Tuyển Chi vào sảnh sân bay, tay trái anh xách một túi hành lý, tay phải cũng xách một túi hành lý khác, mà tôi thì hai tay lại trống huơ trống hoắc, đành chịu thôi, chuyện đi du lịch hôm nay quá đột ngột, tôi hoàn toàn không có chuẩn bị gì hết!

Nghĩ đến anh dù sao cũng là ông chủ của tôi, mà tôi nhàn rỗi quá cũng không tốt, vì thế đàng phải nói, “Tổng giám đốc, hay là để tôi xách dùm anh một túi?”

“Ọt ọt…” Vừa mới dứt lời bụng bỗng nhiên kêu lên, tôi mới nhớ tới sáng nay mình chưa ăn gì cả, nhưng mà cái tiếng này kêu rất đúng lúc, biết rõ tôi đói bụng chắc là anh không để tôi xách túi đâu ha?

Quả nhiên, Lục Tuyển Chi cau mày nhìn tôi, “Như thế sao được?”

Tôi hả hê ca tụng anh trong lòng, người ta nói đàn ông tốt sẽ không để phụ nữ đổ mồ hôi, xem ra anh miễn cưỡng cũng được gọi là đàn ông có phong độ.

Không ngờ chỉ một giây sau anh lấy mấy túi đang cầm đưa hết cho tôi, thản nhiên nói, “Chỉ xách một cái thì sao được, có xách thì xách luôn hai cái chứ.”

“…” Tôi tay xách nách mang mà oán khí ngút trời, tuy nhiên không biết bên trong túi đựng gì mà hai túi chẳng hề nặng tí nào, nhưng tôi vẫn bực tức mắng chửi anh trong lòng! Nào có người đàn ông nào để cho phụ nữ xách hết túi chứ?

Hai tay giờ đã rảnh rỗi, Lục Tuyển Chi chỉ phía trước cách đó không xa, “Đó là phòng đợi trong sân bay, cô vô đó tìm chỗ ngồi đừng có chạy lung tung, tôi đi một lát rồi sẽ quay lại.”

Nói xong anh xoay người đi một hướng khác, đi nhanh đi nhanh vô cùng nhanh, không bao lâu anh đã cách tôi rất xa.

Tôi xách túi đi vào phòng đợi trong sân bay, trong lòng hiếu kỳ không biết anh đi đâu?

Một lúc sau, ông chủ Lục đã quay trở lại, dáng người cao dong dỏng vận áo mũ chỉnh tề nhã nhặn, vẻ ngoài rất anh tuấn, khiến ai nấy ở sân bay đều phải ngoái nhìn anh, khác với lúc nãy tay trái anh giờ cầm một bịch bánh bích quy to, tay phải thì cầm một hộp sữa tươi.

Lúc anh tới gần, tôi vẻ không dám tin vào mắt mình, hô to, “Anh sợ tôi bị đói, cho nên cố ý đi mua đồ ăn cho tôi hả?”

Anh nhíu nhíu mày, “Không phải.”

Tôi cảm động đến muốn khóc, giọng nói cũng mềm dịu hơn, “Tổng giám đốc, anh đối với tôi thật tốt…”

Đôi má anh cũng có chút hồng hồng, “Đã nói không phải.”

Tôi không tin, “Anh đừng xấu hổ, tôi biết rõ anh tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại cực nóng.”

Anh, “…”

Lục Tuyển Chi im lặng không nói thêm gì nữa, cũng ngay lúc tôi cảm động vô bờ bến, yên lặng mở hộp bánh bích quy ăn, tôi tức khắc quýnh quáng 囧. Má ơi! Thì ra anh không phải mua cho tôi thật! Tôi còn tưởng anh vì mắc cỡ nên không dám thừa nhận…

29 Comments

  1. Pingback: Ăn Xong Chùi Mép | Như Tuyết Cốc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s