Phóng Vương gia == Part 69.2 ==

Như cảm thấy cô đang nhìn mình, Quân Vô Nặc đột nhiên quay sang nhìn cô, Ngư Ấu Trần bỗng căng thẳng không thôi, ánh mắt hai người giao nhau, mặt lập tức xấu hổ, muốn giả bộ ngủ thì cũng muộn rồi.

Thái độ Quân Vô Nặc vẫn y như mọi khi, vô cùng tự nhiên, thong thả bước đến trước giường, ngồi xuống nói, “Nếu nàng mệt mỏi thì cứ ngủ tiếp đi, đang ở trong nhà của mình không cần phải gò bó như vậy đâu.”

Mấy chữ “Trong nhà của mình” khiến lòng Ngư Ấu Trần ấm áp hẳn, biết rõ hắn đang quan tâm mình, nhưng hai chữ “mệt mỏi” lại có ý trêu chọc, Ngư Ấu Trần mặc cho toàn thân đau nhức, cố gắng chống ngồi dậy, dùng mền che thân thể rồi nói, “Ta nghỉ ngơi xong rồi.”

Thấy cô bất mãn nhìn mình lom lom, Quân Vô Nặc nhướng mày nói, “Vẻ mặt này của phu nhân, chẳng lẽ là… chưa thoả mãn dục vọng?”

“Chàng mới chưa thoả mãn dục vọng thì có.” Ngư Ấu Trần gắt gỏng, mắt nhìn ra ngoài cửa phía sau hắn đúng lúc thấy Tiểu Mễ dẫn mấy nha hoàn mang nước nóng tiến vào, làm như đã nghe được gì, mấy người đó tuy vẫn vùi đầu làm việc, nhưng trên mặt vừa mỉm cười vui vẻ vừa có chút xấu hổ.

Ngư Ấu Trần bi thương hô một tiếng trong lòng, tiếp đó nằm lại xuống giường, trùm mền kín mít chỉ lộ ra nửa cái đầu liếc hắn một cái, chỉ thấy hắn cười nhạt, không hề khiêu khích cô nữa, trong lòng nhất thời hiểu rõ mình lại bị mắc lừa hắn. Da mặt người này đúng không phải dày bình thường, đã kiếm chuyện cố ý trêu ghẹo cô, giờ thì tốt rồi, lại bị hạ nhân nghe thấy, nói cô làm sao chịu nổi đây?

Quân Vô Nặc không đoái hoài đến phản ứng của cô, nói tiếp, “Nước ấm đã chuẩn bị xong, phu nhân muốn tự mình qua đó hay là muốn ta làm thay nàng?”

Ý hắn là gì chứ? Ngư Ấu Trần nhìn hắn, thình lình phát hiện vạt áo của hắn để hở lộ ra một phần lồng ngực, trên xương quai xanh còn có một vết cắn mờ mờ, cô nhất thời không nói nên lời.

Đang bần thần suy nghĩ, đột nhiên hắn bước đến xốc mền lên khiến cô rùng mình giật bắn người, một giây sau, cả người bị hắn mò mẫm.

“Chàng làm gì vậy, ta còn chưa mặc quần áo!” Ngư Ấu Trần muốn giằng lại mền, nhưng lại không thành công, nghĩ đến trong phòng đầy nha hoàn, lập tức mắc cỡ rúc vào trong ngực hắn, muốn lấy thân hắn che mình.

“Yên tâm, bọn họ đã đi ra ngoài hết rồi.” Quân Vô Nặc ôm cô đi tới chậu tắm đằng sau tấm bình phong, trong chậu nóng bốc hơi ngùn ngụt, “Nhưng mà nàng la lớn tiếng như thế, khó tránh các nàng ấy nghe được.”

Lời nói của hắn rất có tác dụng, Ngư Ấu Trần tức khắc ngậm miệng lại. Nhưng một lát sau lại hậm hực nói thầm, “Ta tự mình làm được rồi, chàng đi ra ngoài trước đi.”

Quân Vô Nặc đặt cô vào chậu tắm, nói, “Cũng không còn sớm, hạ nhân trên dưới trong phủ đang chờ để thỉnh an Vương Phi là nàng, nếu nàng không ngại để họ trong thời gian chờ đợi suy nghĩ lung tung, thì chúng ta tách riêng ra tắm.”

Ngư Ấu Trần lúc này mới sực nhớ, tuy Vương phủ không phải giống Hoàng Cung, không cần phải đi thỉnh an ai cả. Thế nhưng, những hạ nhân trong phủ vẫn theo lệ chờ để thỉnh an cô và Quân Vô Nặc. Hơn nữa hôm nay lại là ngày đầu tiên Vương phi là cô tiến phủ.

“Tiêu rồi! Vậy bây giờ là lúc nào rồi hả?” Nhớ đến lúc nãy ở trên giường triền miên với Quân Vô Nặc, lại nhìn sắc trời bên ngoài, Ngư Ấu Trần linh tính bất an.

“Chắc cũng không còn sớm nữa.” Quân Vô Nặc vẻ hả hê cười trên sự đau khổ của kẻ khác, nhưng vẫn vờ nghiêm trang nói, “Cho nên, chúng ta cùng nhau tắm, như thế thì sẽ tiết kiệm được không ít thời gian.”

Ngư Ấu Trần ngẫm đi ngẫm lại thấy hắn nói cũng đúng, “Vậy thì cùng nhau tắm.”

Sau đó, Ngư Ấu Trần mới biết được, hai người cùng nhau tắm lại càng mất thời gian hơn rất nhiều. Chờ bọn họ làm xong hết mọi chuyện lúc ra đến đại sảnh thì đã xế trưa.

Bên ngoài đại sảnh đầy người, bình thường nha hoàn và nô bộc sẽ đứng bên ngoài chờ, đến khi cô và Quân Vô Nặc đã an toạ rồi, thì nam nữ già trẻ lớn bé mới bước vào trong quỳ ngay ngắn thỉnh an.

Ngư Ấu Trần chú ý thấy A Ngưng và Chỉ Huyên cũng có trong đó, những người khác rất lạ mặt. Cũng may là sau khi thỉnh an xong, từng người một bước ra giới thiệu về mình.

Lý quản gia khoảng bốn mươi năm mươi tuổi, nhưng nhìn rất tháo vát và giỏi giang, Ngư Ấu Trần thường nghe Quân Vô Nặc nhắc tới ông ấy, còn những người đàn khác là những chưởng quầy thay Quân Vô Nặc xử lý các việc làm ăn bên ngoài.

Đến tận bây giờ, Ngư Ấu Trần mới chú ý trong sảnh còn có bốn cô gái nhìn như chưa tới hai mươi tuổi.

Bốn người mặc quần áo khác nhau, mặc dù không thể nào gọi là xinh đẹp tuyệt trần, nhưng nhìn tổng thể cũng không phải tầm thường, tóc cài trâm ngọc, còn trang điểm kỹ càng, chắc hẳn không phải là hạ nhân. Hơn nữa bốn người này đứng ngay sau quản gia, cả A Ngưng còn phải đứng phía sau họ, điều này khiến Ngư Ấu Trần không thể không nghi ngờ.

Sự nghi hoặc này nhanh chóng nhận được đáp án, sau khi mọi người đã thỉnh an xong, bốn cô gái kia nối đuôi nhau bước ra, gập người thỉnh an cô và Quân Vô Nặc, “Nô tài Ngọc Trúc, Vân Cẩm, Như Yên, Hoạ Mi xin thỉnh an Vương gia, thỉnh an Vương phi.”

Nghe bọn họ xưng nô tài, Ngư Ấu Trần càng cảm thấy kì lạ hơn, quay sang nhìn Quân Vô Nặc ngồi bên cạnh thì vô tình thấy Quân Vô Nặc cau mày lại, sau đó nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, nghiêng người nói bên tai cô, “Ta sẽ giải thích với nàng sau.”

Tiếp theo quay sang nói với bốn người kia, “Miễn lễ.”

Bốn người tạ ơn sau đó lui sang một bên. Ngư Ấu Trần chú ý thấy lúc các nàng ấy thỉnh thoảng lại nhìn sang đây, lúc thì nhìn cô, lúc thì nhìn Quân Vô Nặc, ánh mắt nhìn hắn rất khác so với bình thường.

Ngư Ấu Trần biết rõ, nữ quyến trong vương phủ, ngoại trừ nha hoàn, thì chỉ có thể là phi thiếp của Vương gia, bốn người đó có thể đứng tại vị trí này, cộng thêm phản ứng của Quân Vô Nặc rất kỳ quái, chẳng lẽ các nàng ấy là thiếp do hắn nạp?

11 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s