Ăn Xong Chùi Mép == Part 22.1==

  • Tối nay mình không có post tài liệu Đại Học và thi tuyển lớp 10 được nhé 🙂

    Đang rất mệt + dạ dày biểu tình… chỉ mún ăn rùi nằm rùi coi TV rùi ngủ mà thôi…

    Mai mình sẽ post lên 🙂 Các đề thi Đại Học sẽ có đáp án, ai làm xong coi đáp án nhưng k hiểu sao ra vậy thì pm mình, mình giải thích 🙂 Khỏi cần ngại ! Ngại là từ chít tới chít á :”>

    Nếu lát edit đc mình sẽ edit rồi post lên, còn nếu không thì thông củm dùm !


Chương 22: Nhà tắm

Bực bội dựa vào thành xe, cả người mệt mỏi rã rời, không bao lâu sau tôi chìm dần vào giấc ngủ, cảnh vật ngoài cửa xe cũng trở nên mơ hồ hơn rồi tối sầm đi…

“Hạ Diệp, dậy.”

Đang ngủ rất ngon, bỗng nhiên lỗ tai ngứa ngứa, tôi lập tức tỉnh dậy thì thấy khuôn mặt Lục Tuyển Chi kề sát mình, nhìn tôi và cười nói, “Đến khách sạn rồi.”

Cơn buồn ngủ của tôi tức khắc biến mất, trấn tĩnh lại thì phát hiện cả người mình đang nằm hẳn trong lòng anh, đầu kê trên ngực anh, mà tay anh không biết đang cầm sợi tơ ở đâu ra, chắc hẳn là lúc nãy dùng cái này để ngoáy tai tôi.

Tôi bị tư thế thân mật này làm cho hoảng sợ, vội vàng xấu hổ ngồi ngay ngắn lại, ngượng ngùng nói, “Tổng giám đốc, sao tôi lại…”

Anh thủng thẳng nói, “Là cô tự ngã vào ngực tôi mà ngủ, tôi lại không thể cho cô dựa vào vai, nên đành phải thế thôi.”

Tôi nghĩ nghĩ, đây cũng là do lỗi tại tôi, vì thế cũng đuối lý không dám nói thêm gì, yên lặng đi xuống xe.

Vào trong sảnh khách sạn, lúc đến quầy tiếp tân lấy phòng thì mới vỡ lẽ chuyện tôi đặt có một căn phòng, Lục Tuyển Chi ngạc nhiên, lại nhìn tôi đầy sâu xa bí hiểm, tôi vội vã tỏ vẻ ân hận là do tôi tắc trách nên đặt có một căn phòng, anh mới thôi nhìn tôi với ánh mắt đó nữa, khuôn mặt rạng rỡ nói, “Thế thì làm sao bây giờ?”

Tôi thở dài, “Còn làm sao nữa, giờ chỉ có một căn phòng, việc nghỉ ngơi của tôi mấy ngày này chỉ có thể nhờ vào anh cả thôi!”

Anh cười không ngớt, nói, “Ừ, đi thôi.”

Hai mắt tôi sáng rỡ, “Anh đồng ý rồi hả?”

Anh mỉm cười gật đầu, “Tôi làm sao có thể để cô không có chỗ ngủ được chứ.” Nói xong anh còn tiêu sái đi thẳng đến thang máy, tôi vui mừng đi ngược lại hướng của anh.

Đi được hai bước, tôi và anh cùng lúc quay đầu lại nhìn nhau, đồng thanh hỏi đối phương, “Cô / Anh đi đâu?”

Tôi sững người, chỉ về phía trước trả lời, “Thì đi đến chỗ tiếp tân đặt lại căn phòng khác!”

Anh nhíu mày, “Cô không phải nói việc nghỉ ngơi mấy bữa tới tất cả nhờ tôi hay sao?”

Tôi gật đầu, “Đúng vậy, thì nhờ anh lấy tiền đặt thêm một phòng. Chứ nếu không anh tưởng tôi nói cái gì?”

Anh, “…”

Lục Tuyển Chi đưa cho tôi một thẻ tín dụng sau đó mặt mày lạnh tanh đi lên phòng trước, tôi đi đến chỗ tiếp tân nói muốn đặt thêm một phòng, nhân viên tiếp tân vẻ mặt khó xử nói với tôi, “Xin lỗi thưa cô, thời gian này khách đặt phòng quá nhiều, căn phòng cuối cùng đã được vị khách kia lấy rồi.”

Quay đầu nhìn theo hướng nhân viên khách sạn chỉ, tôi thấy một người đàn ông trung niên đầu hói, bên cạnh ông ta còn có một cô gái, nhìn hai người họ rất thân mật.

Tôi uể oải thở dài, “Vậy thì phải tới khách sạn khác đặt rồi.”

Vừa mới nói xong, người đàn ông trung niên đó đã chen vào, “Cô ơi, giờ là mùa cao điểm, tôi hôm nay đã đi hết những khách sạn gần đây tìm phòng, mà chẳng chỗ nào còn cả, vất vả lắm mới đặt được một phòng ở đây đó…”

“Không phải nói mang đồ giúp em à, còn không mau đi?” Bạn gái ông ta trừng mắt liếc tôi, hấp tấp mở miệng, thúc giục ông ấy đi cho bằng được.

Bọn họ đi rồi tôi lại càng rầu hơn, trời ạ, phòng ở khách sạn này bị người ta nhanh chân giành trước, cũng chẳng thể trông mong gì đến những khách sạn khác nữa, xem ra đành phải xin Lục Tuyển Chi xót thương cho tôi ngủ nhờ trong phòng rồi…

Ủ rũ đi vào thang máy kiếm phòng của Lục Tuyển Chi, cửa để mở, tôi đi vào thấy anh đang thong dong ngồi trên sa lon, cầm con búp bê trong tay xoay xoay ngắm nhìn.

Tôi hiếu kỳ tới gần hỏi, “Tổng giám đốc, này là gì vậy?”

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, “Vừa rồi nhân viên phục vụ đem quà lưu niệm của khách sạn tới, nói đây là búp bê cầu nguyện rất linh nghiệm.”

Thấy anh nói rất nghiêm túc, tôi ngạc nhiên hai mắt trợn to hỏi lấy, “Chẳng lẽ hồi nãy anh cầm nó rồi ước đó hả?”

Anh quả quyết gật đầu, “Lúc nãy rảnh rỗi không việc gì làm nên cũng ước thử xem sao.”

Tôi kinh ngạc thiếu chút nữa là cằm rớt xuống đất, một ông chủ lớn thành công, còn là tinh anh trong xã hội mà lại làm cái trò trẻ con này hả!?

Đang định bước tới hỏi anh lúc nãy ước cái gì, anh đã lên tiếng hỏi tôi trước, “Cô đi đặt phòng sao rồi?”

Mặt tôi lập tức như đưa đám, buồn rầu nói, “Đừng hỏi nữa, tôi đến trễ một bước, phòng ở khách sạn đầy hết rồi…”

Anh nhìn búp bê cầu nguyện trong tay, nở nụ cười rất khó hiểu.

Tôi nhịn không được cười nhạo anh, “Không ngờ anh trưởng thành thế này rồi mà cũng tin mấy trò búp bê cầu nguyên này à, làm gì mà linh nghiệm được!”

“Ai nói không linh nghiệm?” Anh mỉm cười nhìn tôi lom lom, “Điều ước lúc nãy của tôi đã thành hiện thực rồi.”

Tôi, “…?”

Advertisements

73 Comments

  1. Hehe mình đọc 1 lèo từ đầu tới chương này luôn
    Thật là, chỉ kết luận một câu thui
    Không cười không phải là người 🙂 !!!
    Cám ơn bạn nhiều lắm
    Truyện vui ơi là vui luôn

  2. hihi ss cứ tĩnh dưỡng đi nhé, cám ơn ss, mai mốt có thắc mắc đi hỏi ss là dc r, chứ trên lớp không dám hỏi sợ bị :*trừng trừng , liếc liếc* –chị có biết bài này tui dạy r hok hả, ở trong lớp làm cái j` mà k chú ý hả…–trong khi đó công thức anh văn rất nhìu, em làm riết bị quáng nên quên với nhìu cái chồng tới chồng lui nên k nhớ luôn, thiệt là oan uổng,,ôô

  3. Pingback: Ăn Xong Chùi Mép | Như Tuyết Cốc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s