Phóng Vương gia == Part 70.1 ==

Chương 70: Vô tình bắt gặp

Trực giác của con gái luôn nhạy bén, mặc dù cô rất tin Quân Vô Nặc, vả lại hắn cũng đã từng hứa ngoài mình ra sẽ không nạp bất cứ người thiếp nào, nhưng chuyện trong Hoàng Thất rất phức tạp, đối với thân phận của các cô nương này, Ngư Ấu Trần cũng đã đoán được phần nào.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn giả bộ điềm nhiên như không việc gì ngồi bên cạnh Quân Vô Nặc, đợi mọi người hành lễ xong.

Đến khi tất cả đã lui ra thì cũng đã đến giờ cơm trưa, Ngư Ấu Trần hôm qua chẳng ăn được gì, vừa vào đến nhà ăn, nhìn cả bàn đầy món ngon vật lạ, cô mới ý thức được bản thân đã đói bụng đến nỗi đụng cái gì cũng ăn, cũng chẳng nhớ đến chuyện hỏi thân phận các cô gái đó, nhanh chóng nhét đầy bao tử quan trọng hơn.

Còn lo lắng cô sẽ có khúc mắc, giờ nhìn cô vẫn ung dung ăn ngon miệng như vậy, Quân Vô Nặc cũng yên tâm, đồng thời lên tiếng trêu chọc cô, “Bổn Vương tự nhiên cảm thấy bản thân thất sách quá, phu nhân đã có được thể xác của ta, mà ngay cả chút ghen tuông cũng không có?”

Ngư Ấu Trần đang ăn miếng thịt, nghe hắn nói thế liền sặc ho sùa sụa, thiếu chút nữa là nghẹn chết rồi. Gì mà “đã có được thể xác của hắn” chứ? Rõ ràng tối hôm qua chính cô mới bị hắn ăn sạch sành sanh mới đúng.

Chật vật nuốt miếng thịt xuống, Ngư Ấu Trần nghiêng đầu nhìn hắn, mỉm cười nói, “Ta nhớ chàng từng nói chàng không có thê thiếp, cũng sẽ không nạp thiếp, thì đương nhiên chẳng cần gì phải ghen cả.”

Cô nói rất thản nhiên, thật ra trong lòng cũng đang chờ hắn chủ động nói ra đáp án. Tuy nhiên, chưa biết rõ ràng mọi chuyện thì cô sẽ không nổi giận vô cớ hay nghi kỵ lung tung, đó cũng chẳng phải là tính cách của cô. Đương nhiên, nếu như những cô gái và hắn có gì mờ ám, cô chắc chắn cũng sẽ có chút ghen tị.

“Phu nhân đã tin tưởng ta như thế, vi phu cảm thấy rất mừng.” Quân Vô Nặc gắp đồ ăn cho Ấu Trần, nhìn cô vẻ đầy thú vị. Xem ra, trong khoảng thời gian này cô đã tiến bộ không ít, còn học được cách lấy tịnh chế động, hơn nữa còn rất ra dáng một Vương phi.

“Đây là những tài tử mà Phụ Hoàng ban thưởng, tính ra thì họ cũng đã nhập phủ 4, 5 năm nay rồi. Trước đây Vương phủ vẫn chưa có nữ chủ nhân, các nàng ấy cũng ít khi nào xuất hiện.”

Nghe hắn nói vậy, Ngư Ấu Trần cũng đã hiểu nhưng quả nhiên không ngoài dự tính của cô.

Mấy ngày nay sinh sống trong Hoàng Cung, cô ít nhiều hiểu rõ quy củ tổ chế, sau khi một Hoàng Tử trưởng thành, các trưởng bối đều đưa các cung nữ vào trong phủ của hắn. Những cô gái này không phải xuất thân từ dân thường, nếu may mắn được Hoàng Tử sủng hạnh, tất nhiên sẽ được tấn chức. Còn nếu số phận kém may mắn, có thể sẽ sống quãng đời còn lại trong Vương phủ.

Dĩ nhiên đối với những chuyện được ban thưởng thế này, đa phần đều có một tài tử hoặc mỹ nhân được phong hiệu, hưởng đãi ngộ Tứ phẩm, đối với gia đình cô gái đó mà nói cũng được xem như là phần thưởng.

Chỉ là không biết các cô gái đó có quan hệ gì với Quân Vô Nặc, nhưng nhìn biểu hiện của họ hình như có chút sợ hắn, ánh mắt cũng hơi lạnh nhạt, dẫu là thế, các nàng đã ở đây ròng rã 4, 5 năm, Quân Vô Nặc là thanh niên trai tráng, lại thêm bản thân hắn cũng rất ưu tú, hơn nữa còn liên quan tới chuyện lợi ích cá nhân, cho dù hắn có vô tình, các nàng ấy cũng không thể nào cứ bị động mãi, đã xảy ra chuyện gì chưa thì đúng thật rất khó nói.

Nghĩ thế, Ngư Ấu Trần dừng ăn, vốn muốn nói thẳng nhưng lại cảm thấy mấy chuyện này rất khó mở miệng. Huống chi, cô vừa rồi còn tỏ rất bình tĩnh tự nhiên, lúc này nếu mà hỏi hắn, khẳng định sẽ bị hắn chê cười ngay. Tuy nhiên, nếu không hỏi thì trong lòng lại suy nghĩ lung tung tự hù bản thân mình.

Nói không chừng, hắn lại dùng cách này để cô không nghi ngờ, để cô cho qua chuyện.

“Phu nhân còn nghi ngờ gì sao?” Nhìn cô muốn hỏi lại thôi, Quân Vô Nặc chợt thấy buồn cười, dứt khoát thay cô nói ra.

Vì thế, Ngư Ấu Trần cũng không giả bộ thêm nữa, trả lời, “Ta nghe nói, mấy cung nữ được ban thưởng cho chàng cũng coi như thị thiếp rồi còn gì, nếu thế thì quan hệ của các người có khác gì là vợ chồng đâu?”

Tuy cô cố sức bình thản, nhưng vẫn để hắn nhìn ra cô đang ghen. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ấu Trần, Quân Vô Nặc nhíu mày một tí rồi mới nói, “Tiểu Ngư, có một số việc đã làm thì phải chịu trách nhiệm đấy. Ta và các nàng ấy có quan hệ hay không chẳng lẽ nàng không biết sao?”

Cũng không chịu nghĩ tới hôm qua là ai hại hắn… Cô là người trong cuộc thế mà cái gì cũng đều không hiểu.

Tuy lời nói của hắn rất mập mờ, nhưng lần này Ngư Ấu Trần nghe là hiểu ngay, cô bẽn lẽn, “Tối hôm qua chàng rõ ràng là được…” Cô suy nghĩ dùng từ gì để hình dung nhưng rất khó mở miệng, đắn đo chần chừ một lúc cô kiên quyết nói, “Nếu không thì sao chàng lại biết nhiều như vậy?”

Quân Vô Nặc khẽ giật mình, nhịn không được cười rộ lên, “Xem ra phu nhân rất hài lòng với biểu hiện của ta ?”

Ban ngày ban mặt mà dám nói mấy lời này, Ngư Ấu Trần rốt cục cũng bực bội, nghiêm mặt hô, “Không được nói sang chuyện khác.”

“Được rồi.” Quân Vô Nặc bất đắc dĩ than nhẹ lấy, đột nhiên với tay kéo eo Ngư Ấu Trần, lợi dụng lúc cô không phòng bị ôm cô vào lòng, đặt cô ngồi trên đùi hắn, “Mấy khả năng lĩnh ngộ này tuỳ theo mỗi người thôi. Có người trời sinh ngu ngốc, có người trời sinh thông minh không thầy cũng tự thông tỏ.”

Khoan đã, ý hắn nói là gì thế, cô là trời sinh ngu ngốc, còn hắn trời sinh thông minh không thầy cũng tự biết sao?

Vốn bị hắn dụ dỗ mất cả chì lẫn chài, không hề có một chút quyền chủ động nào đã làm cô mất mặt lắm rồi, Ngư Ấu Trần còn chịu được sự trào phúng của hắn lần này nữa sao?

“Chàng dám nói, chàng chưa bao giờ xem Xuân Cung đồ?” Nghe nói quyển sách này được truyền qua nhiều triều đại, Hoàng Thượng nếu muốn sủng hạnh hết tất cả phi tần, chắc hẳn cũng phải có tí bí quyết nào đó. Cô hoài nghi Quân Vô Nặc đích thực đã xem qua cuốn sách này, mà nó còn cách biệt một trời một vực quyển sách nhỏ của cô.

Quân Vô Nặc ngược lại lơ đễnh, hỏi bâng quơ, “Nàng chưa từng xem qua sao?”

“Ta vốn là người ngu ngốc, hoàn toàn xem không hiểu.” Ít nhất thì cô xem cả buổi mới phục hồi tinh thần lại được. Trong đầu tưởng tượng cảnh Quân Vô Nặc cầm xuân cung đồ nghiên cứu cẩn thận, Ngư Ấu Trần nhíu nhíu mày, muốn cười nhưng vẫn cố nhịn.

Quân Vô Nặc tỏ vẻ đã hiểu rõ, cười nói, “Vậy đêm nay ta đem cuốn sách kia của ta cho nàng nghiên cứu một chút, chịu không?”

“Được.” Ngư Ấu Trần không chút suy nghĩ mừng rỡ gật đầu, trả lời rồi mới sực nhớ hai người đang nói cái gì, nhìn vẻ mặt trêu ngươi của Quân Vô Nặc, cô đau lòng nức nở nghẹn ngào, hận không thể vùi mặt vào trong đống chén trên bàn.

Cô rõ ràng đang lên tiếng phê phán hắn, vậy mà lại biến thành cô đòi xem Xuân Cung Đồ! Lần này mất mặt muốn chết ngay tức khắc mà!

Advertisements

16 Comments

  1. Chị đối xử với các readers sao mà khi giật được tem họ phải thốt lên “má ơi” thía kia T_T? Lần nào post truyện cũng tự mình giật tem, lâu lâu bà con mới giật được 1, 2 cái tem, không công bằng!!!!!!!! Ta muốn đấu tranh a!!!

    • tem là người đầu tiên vào comment, phong bì là người thứ 2, ruột là người thứ 3… đây là cách mọi người comment hay nói…

      Cũng chỉ là một sự tiêu khiển và mang đến niềm vui cho mỗi người khi được comment đầu tiên hoặc 2, 3… nhiều người thấy phi lý, nhưng nhiều người lại thích… tuỳ phản ứng mỗi người 😉 nhưng dù sao chuyện này cũng không gì xấu cả !

  2. tiểu Ngư à, tôi nói cô lừa phỉnh Dê bếu nhiều rồi nên lúc trở thành vợ ng ta thì chịu bị đàn áp đi =))))))))))))

    cái lày gọi là hậu quả do mình tự gánh vác đấy =)))))))))

    về sau chắc còn bị Dê bếu cho dính bẫy dài dài =)))))

    \:D/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s