Ăn Xong Chùi Mép == Part 24.1==

Các bạn vào blog mình đọc truyện, các bạn hãy đọc thông báo này rùi hãy đọc truyện nhé

Là thế này, post hết hum nay, từ đây đến cuối tuần mình sẽ không post truyện, bên công ty mình đang dịch thuật cho sáng nay đã gửi thêm 9 bài fiên dịch nữa, thay vì là dịch 10 bài, nhưng giờ đã thành 19 bài, T___T tổng cộng 282 trang, và chỉ mới dịch được 72 trang, mình mún tập trung làm cho xong, hơn nữa ài ọ đã đưa ra deadline lần nữa là thứ 4 tuần sau >__< vì thế từ đây đến hết tuần mình sẽ k post truyện, bộ Con Cua trong tuần sau mình sẽ cố gắng hoàn, vì chỉ còn khoảng 4 chương, hoàn xong để còn làm 2 bộ mới kia trong nhà.

Mình cũng mong mí bạn hiểu nhé, vì có 1 số bạn đã vào và comment khiếm nhã, lẫn chửi tục…

Mình chỉ xin nói lại 1 lần cho những ai đã không hiểu hoặc vẫn chưa hiểu về chuyện post truyện : Lịch mình đưa ra để các bạn biết ngày nào post truyện gì để vào đọc (đã post bên widget bên phải) và mình cũng đã để 1 dòng phía dưới rằng nếu ngày mình bận, mình có thể sẽ k post nhưng nếu không thì mình sẽ post truyện theo lịch… Mình còn công việc của mình, nó mới nuôi sống mình, mình cũng dốc sức với trang blog này vì dịch là niềm đam mê của mình, dù rằng chỉ edit lại nhưng vẫn có thể coi như 1 phần của dịch, nên mình vẫn kiên trì, tuy nhiên, công việc và cuộc sống của mình vẫn được ưu tiên hàng đầu, thấy các bạn vào hỏi truyện, mình cũg sốt ruột, nên cũng cố gắng post lên vài cháp truyện, nhưng đôi ngày rất bận và cả công việc ngập đầu nên mình không thể ngồi edit được… Mình biết các bạn thích truyện, nhưng mình cũng thành thật nói rằng dù các bạn thích truyện, mong chờ truyện đến chừng nào, bực bội đến chừng nào thì cũng đừng ăn nói khiếm nhã hoặc văng tục trong blog mình, đọc được hai chữ « mẹ mày » đầu tiên torng câu cm của 1 bạn là mình thấy buồn nhiều hơn là bực, vì có 1 số người chẳng hiểu cho người khác, mà chỉ nghĩ đến bản thân, mọi người bảo đừng vì 1 con sâu làm rầu nồi canh, nhưng quá nhiều con sâu thì nồi canh cũng coi như bỏ đi. Mình không ngại thức khuya post truyện, chỉ mong các bạn hiểu và thông cảm dùm mình, không phải k mún post truyện, mà là công việc quá bận nên không thể ngồi edit được.

Trong những ngày off post truyện này, ngoài việc tranh thủ dịch thuật kia, mình cũng sẽ cố gắng edit hết bộ Ngang hơn cua để tuần sau post lên.

Hẹn các bạn thứ 2 tuần sau nhé.

Thanks đã đọc.

Chương 24: Hôn môi

Nói thì nói như thế, nhưng đến lúc thực tế thì tôi lại thẹn thùng đỏ mặt không biết làm sao.

Trong phòng khách sạn, Lục Tuyển Chi ngồi trên sofa nghịch điện thoại, tôi khẩn trương đứng cách anh ba mét không dám đến gần, bỗng nhiên anh ngẩng đầu hỏi, “Hạ Diệp, nãy giờ đứng đó đã chuẩn bị xong chưa? Cô vừa rồi đã đồng ý với tôi rồi đấy.”

Tôi run rẩy, vội nói, “Khoa đã, đợi một chút! Tôi sắp xong rồi!”

Anh tủm tỉm cười, “Có cái gì mà phải sợ, chỉ là dùng miệng tí thôi mà.”

Tôi tủi thân cãi lại, “Là tôi chứ đâu phải anh làm, anh đương nhiên thấy bình thường rồi!”

Anh không trả lời lại, chỉ nhướng mày sau đó tiếp tục ngồi vọc diện thoại.

Tôi nghĩ nghĩ, khẩn trương tới khẩn trương lui, đau dài không bằng đau ngắn, vì thế tôi lấy bình rượu  Tam Hoa, đặc sản của Quế Lâm sáng nay vừa mới mua ra uống để tăng thêm dũng khí, mới uống vài ngụm mà cả người đã nóng bừng lên, máu trong người sục sôi, mượn rượu đi thẳng đi đến ghế sofa, hùng hổ nói, “Tổng giám đốc, tôi chuẩn bị xong rồi!”

Nói xong, tôi còn nhắm kỹ vị trí trên mặt anh, nhắm mắt lại chu miệng đưa tới…

Môi tôi có cảm giác đàn hồi, ấm ấm, rồi lại mềm mại, này coi như bình thường đi, nhưng vấn đề ở chỗ sao lại có hai bên?

Tôi tức thì mở to mắt, hai con mắt đen bóng hiện chình chình trước mặt, hơn nữa ánh mắt còn ngạc nhiên xen lẫn vui sướng, lúc tôi bình tĩnh hiểu ra mọi chuyện, thì có một cái tay ghì chặt ót tôi, hôn thật sâu nồng.

Đúng lúc này, tôi nghe một tiếng rắc, điện thoại đã ghi lại thời khắc lịch sử này.

“Sao tự nhiên anh lại quay đầu qua!” Tôi đỏ bừng cả mặt bực bội trách mắng. Vốn là hôn mặt, nhưng bỗng nhiên anh lại quay đầu qua làm tôi hôn sai chỗ.

“Cô tự dưng la lên xông tới, tôi đương nhiên theo thói quen quay đầu lại nhìn cô rồi.” Lục Tuyển Chi nhìn tấm hình hôn môi nồng nàn trên màn hình điện thoại, cười mỉm nói, “Hạ Diệp, thật không ngờ cô nhiệt tình như thế, chủ động hiến hôn nữa chứ.”

Tôi tức giận cả người run lên lập cập, “Anh anh không biết xấu hổ thì có, nếu không phải anh kêu tôi làm thế, tôi sao lại làm mấy chuyện này!”

Anh vờ như vô tội hỏi, “Tôi khi nào kêu cô hôn tôi thế hả?”

Tôi vô cùng căm phẫn, “Anh quên rồi sao? Lúc nãy khi tính tiền, chính anh nói muốn tôi cảm ơn anh giống như thằng nhóc đã cám ơn tôi thì mới có thành ý!”

Anh chậm rãi trả lời, “À, thật ra thì ý tôi chỉ là kêu cô giống nó khoa trương khen tôi hai câu thôi mà.”

Tôi, “…”

Thì ra lúc câu anh nói ” Còn nhớ lúc nãy thằng nhóc kia làm thế nào để cảm ơn cô không?” và cả câu “Có cái gì mà phải sợ, chỉ là dùng miệng tí thôi mà”, không phải nói chuyện hôn anh, mà là bảo tôi khoa trương khen anh!

Má ơi, lại hiểu sai nghĩa nữa, lỗ nặng rồi !

Hôn một người đàn ông không phải người đàn ông của mình, còn bị anh ta dùng di động chụp lại, còn mang trên người cái tội chủ động hiến hôn, mang tiếng xấu YD mà. Tôi càng nghĩ càng rầu, càng nghĩ càng thấy đáng thương, rượu vào to gan, xông tới thét vào mặt Lục Tuyển Chi, “Anh đi ra đi, tôi muốn đi ngủ!”

Anh vẫn ngồi lì ở đó, nghe tôi nói thế cũng không thèm đi ra, ngược lại còn hiên ngang nghiêng người nằm trên ghế sofa, hai tay kê sau cổ, khỏi cần nói cũng biết bộ dạng rất thong dong an nhàn.

Tôi cáu kỉnh nóng nảy rống họng gào lên thật to, “Anh đứng lên cho tôi, đứng dậy đứng dậy đứng dậy.”

Anh bất động, nhướng mày hỏi, “Cô chắc không?”

Tôi gật mạnh đầu, “Xác định nhất định và khẳng định!”

Anh lại hỏi, “Thật sự muốn tôi đứng dậy à?”

Tôi kiên quyết, “Đúng vậy!”

Anh bỗng nhiên xoay chuyển 180 độ, bất đắc dĩ thở dài, “Lúc đầu thấy cô hơi say, còn định cho cô ngủ trên giường, tôi ngủ ghế sofa.”

Tôi há hốc mồm sửng sốt, “Hả?”

Anh mỉm cười, “Nhưng mà thấy cô chắc nịch như thế, hay là thôi đi.”

Nước mắt tôi sắp trào ra, mếu máo nói, “Tổng giám đốc…”

Anh đứng lên vuốt tóc tôi, khoé môi nhếch lên nở nụ cười dịu dàng đến vô hại, nói, “Ngủ ngon.” Sau đó xoay người đi thẳng đến giường, đi được hai bước còn quay lại nhắc nhở tôi, “Đúng rồi Hạ Diệp, ngủ trên ghế sofa tốt nhất đừng có xoay người, kẻo bị rớt xuống đất đó.”

Tôi vò đầu bức tóc khóc không ra tiếng, đồ khốn đồ khốn đúng là đồ khốn mà!

Có lẽ vì rượu xông lên tận não, đầu tôi cứ nhức bưng bưng, vừa nằm xuống sofa không bao lâu tôi đã ngủ như chết…

Đang ngủ giữa chừng, như có ai đó dùng ngon tay vuốt mặt của tôi, cảm giác mềm mại khiến tôi thoải mái vô cùng, hơi thở quen thuộc làm tôi rất yên tâm, đột nhiên cả người nhẹ lâng, cơ thể như thể bị nhấc lên phất phơ, tôi vô thức có chút sợ sệt, nhưng rất nhanh mọi thứ yên tĩnh trở lại, tôi lần nữa chìm vào giấc ngủ, nhưng hơi thở quen thuộc kia thật lâu cũng chưa biến mất.

***YD: dâm đãng

Advertisements

101 Comments

  1. Hi ss ! E luc dau doc truyen nay tren socbay, thay thich lam luon. Toi nao cung tranh thu len doc. Tham chi doc tren do nhung thay chua post het nen e len google tim doc nua. Hi. E cam on ss nhieu nha. Lam viec that tot nhung nho giu gin suc khoe nha ss. Vi nhu vay tui e moi co truyen hay de doc dai dai chu. Hihi !

  2. Hi ss ! E luc dau doc truyen nay tren socbay, thay thich lam luon. Toi nao cung tranh thu len doc. Tham chi doc tren do nhung thay chua post het nen e len google tim doc nua. Hi. E cam on ss nhieu nha. Lam viec that tot nhung nho giu gin suc khoe nha ss. Vi nhu vay tui e moi co truyen hay de doc dai dai chu. Hihi !
    Ah ma ss oi ! Lam cach nao de tham gia edit truyen duoc vay a? E rat muon lam nhung viec nhu the nhung ko biet phai lam sao het.

  3. truyện rất dễ thương và thú vị :d
    bạn edit hay lém, đọc rất mượt, không hề thấy sạn 🙂
    mình đọc ngôn tình cũng hơn 3 năm rùi, lăn lộn không ít blog edit truyện nhưng không phải quá nhiều editor chuyển ngữ trôi chảy, thuần việt, ngôn ngữ đọc lên thấy dễ chịu được thế này đâu :d
    vậy nên cố gắng lên nha bạn, đừng buồn và nản vì một vài thành phần không đáng nữa nha 🙂

    • thanks bạn đã comment nhé, hì hì, chuyện xảy ra xong rùi thì mình cũng k giữ trong lòng nữa 😉 dù sao thì con số người comment khiếm nhã ấy cũng chẳng là bao, còn nhiều người nữa đáng để mình chú ý và tiếp tục edit vì họ 😉

  4. Doc may dong dau tien cua ss ma e buc ge luon,e zo nha ss wai ma bay gjo moi comt lan dau,du chi la reader thoi nhung he cu doc comt giuc tr ma e cu dien mau len gium cho chu cua nha do. ng ta bo cong,bo suc cang 2 con mat ra edit cho minh doc,edit mat may tieng,doc thi chua toi 10p da xong ma k biet wi trong cong lao nguoi ta con an noi nhu nguoi vo hoc,ss dung ban tam nua,minh con cong viec,gia dinh,ban be,giai tri,bao nhieu viec trong cuoc song,edit vi dam me,vi so thich nen ss cu tuy tam trang thoi,ai k co kien nhan thi next
    E buc xuc wa,ss thay k dang dc cu cho zo spam.^^

  5. Pingback: Ăn Xong Chùi Mép | Như Tuyết Cốc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s