Em là học trò của anh = Part 26.1 =

  Chương 26: Đau răng không phải bệnh

Triệu Thuỷ Quang cảm giác mình gần đây rất xui xẻo, ở trường bữa nào cúp học thì y như rằng bữa đó sẽ điểm danh, rồi lúc về nhà vào cuối tuần, điện thoại bị người ta lấy trộm, cuối cùng đi dạo phố cùng Hi Diệu lại gặp người không hề muốn gặp.

Trời tháng sáu, Nam Kinh rất nóng, Triệu Thuỷ Quang mua đậu đỏ đá xay, đứng ở đó tán dóc với Hi Diệu, bỗng nhiên có người ở sau lưng gọi cô, “Em Tiểu Quang”, Triệu Thuỷ Quang thật đúng là chưa từng bị cô gái nào kêu như vậy, bởi thế cả người rùng mình ớn lạnh, xoay lại xem là ai.

Cô thấy Hàn Hi Hi đứng phía sau, cô ta mặc chiếc áo sơ mi viền tơ cổ trễ, áo khoác ngoài màu đen già dặn, phối hợp với quần tây bó sát người, lộ ra đôi chân săn chắc thon dài, hiển nhiên rất ra dáng người đẹp thành thị. Triệu Thuỷ Quang ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang giữa trưa, thật sự cô ta rất bản lĩnh, trời nóng đến thế mà mặc vậy cũng không hề bị trúng nắng, quan trọng chính là gương mặt được trang điểm rất kỹ càng, đây mới gọi là chuyên nghiệp.

Triệu Thuỷ Quang có ấn tượng sâu sắc đối với Hàn Hi Hi, vì thế nhanh nhẩu đáp lời, “Chào chị”, ngẫm lại thì nghĩ cần cười với cô ta, tuy nhiên cũng thắc mắc không biết cô ta tìm cô làm gì.

Hi Diệu nghiêng người, len lén hỏi nhỏ Triệu Thuỷ Quang, “Cô ta là ai thế?”

Triệu Thuỷ Quang nói nhỏ, “Bạn của thầy Đàm.”

Về phần là dạng bạn bè gì, cô cũng không rõ ràng lắm. Nhưng cô có mắt để nhìn, có tai để nghe, cô biết rõ Hàn Hi Hi có tình cảm với Đàm Thư Mặc, nhưng cô cũng biết rõ Đàm Thư Mặc và cô ta không hề có quan hệ gì.

Tình cảm và suy nghĩ của những cô thiếu nữ mười tám, mười chín tuổi khó tranh dao động, lo cái được cái mất, Triệu Thuỷ Quang cũng như vậy, trong lòng cũng có chút ghen tuông, nhưng cô biết Đàm Thư Mặc đối xử rất tốt với mình, một người đàn ông tốt như vậy, cô làm sao có thể nghi ngờ vô căn cứ chứ !

Hàn Hi Hi cười, công việc của cô đã quen với việc mỉm cười thế này, đối với loại người gì cười thế nào, dùng ánh mắt gì, cô đã sớm quen như lái xe chạy trên đường. Cô hỏi, “Giờ có bận gì không? Cùng đi uống nước nói chuyện gì đó chứ?” Vừa nói vừa chỉ qua quán cafe bên cạnh.

Triệu Thuỷ Quang ngạc nhiên, phong tục quả nhiên là phong tục, mấy tình tiết thế này ai ngờ lại giáng xuống người cô. Người phụ nữ như Hàn Hi Hi cực kỳ thông minh, không hề tỏ ra hung dữ, cũng chẳng dùng từ ngữ đe doạ, chỉ kêu “nói chuyện gì đó”. Tuy nhiên, Triệu Thuỷ Quang và cô ta có gì để mà nói đây này.

Hi Diệu vốn đứng ở bên cạnh ăn đá xay, ngẩng đầu lên, chỉ vào cửa hàng bên cạnh, lớn tiếng nói, “Tiểu Quang, lần trước đôi giày xăng đan mà chị nói với đó, cửa hàng Kim Ưng đang đại hạ giá, đi qua đó coi với chị chút đi.” Nói xong liền kéo Triệu Thuỷ Quang đi.

Triệu Thuỷ Quang buồn cười cực kỳ, Hi Diệu ngoài miệng hay mắng cô, nhưng cũng không để cô bị người ta ức hiếp.

Triệu Thuỷ Quang quay đầu nhìn Hàn Hi Hi, cười tỏ vẻ áy náy, “Xin lỗi, giờ em đang đi dạo phố với bạn rồi.”

Hàn Hi Hi cũng không ép buộc, dịu dàng nói, “Vậy cũng được, hôm khác chúng ta đi, chị làm sao liên lạc với em?” Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng không kém phần cứng cỏi.

Người thế này chắc hẳn trong công việc đã vượt mọi chông gai, không ai địch lại, Triệu Thuỷ Quang nghĩ thầm trong bụng, cô cho đến bây giờ cũng không học được khí thế như vậy.

Thở dài, cô trả lời, “Xin lỗi, chị Hàn, em nghĩ em và chị không có cơ hội nói chuyện với nhau đâu, nói là tâm sự cũng chưa chắc gì là tâm sự, chị muốn nói gì, em đây có thể đoán được, nhưng mấy lời đó em hoàn toàn không muốn nghe, thế thì tại sao phải ép bản thân mình nghe chứ.”

Cô nói ra từng suy nghĩ trong lòng mình, ánh mắt trong veo chân thật.

Khuôn mặt không hề trang điểm, phơi nắng đến đỏ bừng, tuy dáng vẻ còn non nớt, nhưng đó vốn là bản chất của tuổi trẻ.

Hàn Hi Hi không ngờ tới rằng một cô sinh viên như Triệu Thuỷ Quang lại có thể nói trắng ra như thế, cô hơi sửng sốt, đờ người không biết phải trả lời thế nào.

Đọc sách, du học, làm việc, gặp qua nhiều người, cô đã quen phân tích từng lời nói của người khác, cân nhắc từng hành động bước đi của mình, để có được lợi ích tối đa trong tất cả mọi thứ.

Hàn Hi Hi đột nhiên cảm thấy rất ghét Triệu Thuỷ Quang, cô bé này có thể sống thoải mái thanh thản, được bạn bè quan tâm, được người mình yêu che chở, tuổi trẻ thong dong tự tại. Còn cô, không tin vào sự bền vững của tình bạn, cũng không tin lại có một tình yêu nồng cháy, một mực khát vọng đạt được ước mơ trong tương lai, vẻ đẹp con người trong cô dần dần nguội lạnh theo thời gian.

Lời của cô nghe chói tai, “Chuyện tình cảm lên lên xuống xuống, bây giờ đang ở cùng một người không có nghĩa sau này cũng sẽ sống bên cạnh họ, em gái à, tuổi chị lớn hơn em, tuổi đời cũng nhiều hơn em, có lòng tốt nhắc nhở em một câu, con người là động vật thay đổi vô thường. Yêu hay không yêu chỉ là trong chớp mắt, huống chi các người lại cách nhau nhiều tuổi như vậy.”

Triệu Thuỷ Quang kéo Hi Diệu lại, biết Hi Diệu nổi điên muốn mắng người, nhưng đây là của chính mình, tốt nhất nên để bản thân tự giải quyết.

Triệu Thuỷ Quang gật đầu nói, “Cảm ơn, em biết rõ không thể nói trước được bất cứ điều gì, nếu đó là chuyện sau này mới xảy ra, thì lo sớm hay lo muộn cũng thế thôi, không bằng hiện tại cứ sống vui vẻ thoải mái, chuyện sau này thì để sau này lo. Hơn nữa, tầm nhìn của em rất ngắn, chỉ nhìn thấy được hạnh phúc trước mắt thôi, trân trọng giữ gìn là được rồi, sau này bất luận xảy ra chuyện gì thì nhớ lại cũng đẹp, mà đau lòng cũng thế, em đều cố gắng đón nhận cả.”

Hàn Hi Hi vẫn cho rằng Triệu Thuỷ Quang còn là một cô bé, tuổi đời chẳng bao nhiêu cả, lại không ngờ đôi khi số tuổi cũng là một sức mạnh, nhưng Hàn Hi Hi tuyệt đối sẽ không nhận thua, trên phương diện tình cảm cô luôn là người cố chấp, cô cười lạnh, “Hy vọng là thế, chị chóng mắt lên xem.” Nói xong liền quay người rời đi, thật nực cười, cô từ lâu đã không còn tin trên đời còn thứ tình cảm đơn thuần như vậy.

Triệu Thuỷ Quang ngẫm lại, nói vọng theo, “Chị Hàn, nếu như chị không thích gọi em Tiểu Quang, hay em Tiểu Quang, cứ gọi thẳng tên em là Triệu Thuỷ Quang đi.”

Không đợi Hàn Hi Hi nói gì, cô đã kéo Hi Diệu đi, đi thật xa.

Có những thứ dù chúng ta muốn hay không muốn thì nó cũng đã xảy ra, cuộc đời con người vốn đã như thế, đối với những chuyện bản thân có thể tự quyết định, sao không nghe theo tiếng nói trong tim mình mà hoàn thành, sống thì phải thẳng thắn thành khẩn, chí ít không để bản thân phải thất vọng.

20 Comments

  1. Có những thứ dù chúng ta muốn hay không muốn thì nó cũng đã xảy ra, cuộc đời con người vốn đã như thế, đối với những chuyện bản thân có thể tự quyết định, sao không nghe theo tiếng nói trong tim mình mà hoàn thành, sống thì phải thẳng thắn thành khẩn, chí ít không để bản thân phải thất vọng.

    Câu này thật hay. Xin cảm ơn tác giả và người edit. Dù muốn hay không sự việc đáng tiếc cũng đã xảy ra, phải sống sao cho bản thân không thất vọng.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s