Bụng Dạ Đen Tối ==Part 2.1==

Chương 2:

Nhạc Mậu Mậu lúc này đang ở căn cứ địa nhỏ bé của mình —— trong nhà.

Đánh chết cô cũng không muốn thừa nhận, từ sau khi Con Sói Xám đó trở về, cô rõ ràng —- bỏ bê công việc ! Thế nhưng mà lúc trước cô còn bừng bừng lập chí nhắm tới bằng khen nhân viên giỏi nhất của năm!

Tâm trạng bây giờ của Nhạc Mậu Mậu chỉ có thể hình dung bằng hai từ, chính là —— căm uất.

Tại sao? Thế thì phải hỏi cái người tám trăm năm không gặp, tại sao tíc tắc đã trở thành người lãnh đạo trực tiếp của mình.

Lại hỏi tại sao à! Tại sao cô sợ anh à! Rõ ràng lúc trước chính anh làm chuyện có lỗi với cô mà.

Cuối cùng tại sao ư? Tại vì cô coi hết BL cái này tới cái khác cũng không cách nào làm mình high lên!

Đã nói xong phần tâm tư xoắn xuýt của Nhạc Mậu Mậu. Bây giờ đã hai giờ chiều, cô như con tằm nằm trên giường trùm mền kín mít. Cô lăn qua… Cô lăn lại… Cô tiếp tục lăn…. Oaaa, không muốn thức dậy!

“Mặt trời nhô cao chiếu sáng sáng lấp lánh, đầu lâu nhìn tôi cười…”

Nhạc Mậu Mậu xoắn xuýt một hồi đã bị tiếng chuông điện thoại “tao nhã” đánh thức. Cô nhô tóc đuôi gà lên, cầm lấy điện thoại.

“Nhạc Mậu Mậu! Em hôm nay dám trốn việc ! Có đưa đơn xin nghỉ chưa, chết rồi mất xác rồi hả?” Công phu gào rống của sư tử Hà Đông – Chị Tiêu Nam đã đạt đến trình độ cao thâm. Nhạc Mậu Mậu sợ tới mức vội đem điện thoại cách ra xa lỗ tai của mình mấy thước.

Mồ hôi đổ như thác, tuôn chảy ròng ròng.

“Khục, chị Nam, em, em không phải đang bị bệnh sao!” Cố gắng giả bộ như thật, Nhạc Mậu Mậu thì thào nói lí nhí. Bị xui xẻo bao trùm thế này, xác thực cũng không có tinh thần gì.

Điện thoại im lặng một giây.

“Khăn quàng đỏ, hôm qua lúc quản lý Tịch gặp em có vẻ rất lúng túng.” Giọng điệu Tiêu Nam rất nghiêm túc, dừng lại một chút, chị ta nói tiếp, “Em… Có phải, ừm, quen quản lý Tịch không? Hay là có thù oán với anh ta? Anh ta là kẻ thù giết cha của em hả?”

Phốc… Chị Nam chuyển biến nhanh thật ! Câu trước còn nghiêm túc ra vẻ một người sếp, câu sau đã… đã…

Nhạc Mậu Mậu lúc này đã không còn sức lực nào trả lời.

“Em, em cảm thấy không khoẻ, chị xin công ty cho em nghỉ dài hạn đi.” Nhạc Mậu Mậu còn cúi đầu làm động tác xin lỗi như thật.

“Xin phép nghỉ! Xin phép nghỉ! Em bây giờ còn nói với chị là xin phép nghỉ nữa hả? trên tay quản lý Tịch còn có một hợp đồng rất lớn đợi chúng ta làm, bây giờ đang thiếu nhân lực, em còn kêu chị xin phép nghỉ sao?” Tiếng rống của sư tử Hà Đông lại lên một cảnh giới thượng thừa mới.

Nhạc Mậu Mậu cầm chắc điện thoại nói tiếp, “Thế thì, em xin nghỉ ba ngày?” Cô cẩn thận nói, mong là đừng chọc giận chị Nam nữa.

“Em! Lập ! Tức ! Đến ! Công ! Ty ! Cho ! Chị !”

“CẠCH…” Điện thoại bị cắt đứt, Nhạc Mậu Mậu im lặng nhìn màn hình điện thoại.

Ô ô, phong cách quyết đoán của chị Nam trước sau như một, mà càng lúc càng mạmh mẽ hơn!

Tâm trạng Nhạc Mậu Mậu từ căm phẫn chuyển thành đau buồn.

Cô vuốt vuốt tóc đuôi gà, chấn chỉnh lại tâm trạng của mình. Mà biện pháp tốt nhất chính —– ăn cái gì đó.

Tiêu Nam như sấm rền gió cuốn, sắc mặt không chút thay đổi, không hề thương lượng, khiến Nhạc Mậu Mậu không thể không vác bộ mặt “Tôi rất oán” đến công ty.

Cô y như kẻ trộm đi lén lút, đầu cúi thấp, vẻ mặt cứ như gián điệp quốc tế.

“Ầm…” Tiêu Nam ném cả xấp tài liệu lên bàn làm việc của Nhạc Mậu Mậu, “Khăn quàng đỏ, đây chính là hợp đồng lần này. Em coi sơ qua mấy tài liệu liên quan đi, quản lý Tịch đã chỉ định chính em sẽ phụ trách phần ‘giai đoạn thiết kế sơ bộ’ “.

Giai đoạn thiết kế nhà ở sơ bộ liên quan đến việc thiết kế bố trí chung, quá trình kỹ thuật, xây dựng, pháp luật, hồ sơ và lựa chọn bản mẫu, thiết bị cần thiết, và dự toán đầu tư.

Nói khó cũng không phải khó, nhưng phạm trù cũng rất bao quát, bước này làm không tốt, những bước tiếp theo tắc sẽ thất bại. Có thể nói đây chính là  nền móng của cả toàn bộ công việc.

“À, được rồi, vậy người cộng tác với em là ai thế?” Tuy Nhạc Mậu Mậu ỉu xìu, nhưng đối với công việc vẫn có trách nhiệm.

Tiêu Nam nghi ngờ nhìn cô rồi đáp, “Khăn quàng đỏ à, mau nói cho chị Nam biết, rốt cục em và quản lý Tịch đẹp trai đó có quan hệ gì?” Mờ ám, mùi mờ ám quanh quẩn đâu đây khiến Tiêu Nam không thể không tò mò.

Nhạc Mậu Mậu vừa nghe đến tên Tịch Mục Á là lông dựng đứng lên hết.

“Ai, ai có quan hệ với anh ta chứ. Xui xui… Không phải quản lý Tịch mới vừa ở Ý về sao? Em có bao giờ qua Ý đâu, thì làm sao mà biết anh ta cho được.” Sức mạnh Nhạc Mậu Mậu càng ngày càng yếu, giọng ngày càng nhỏ xíu, đến câu cuối cùng dường như là lẩm bẩm trong miệng.

“Vậy tại sao quản lý Tịch ‘đặc biệt’ nói rằng giai đoạn sơ bộ anh ta muốn ‘tự mình’ giám sát?” Tiêu Nam vẻ mặt không tin tí nào.

Nhạc Mậu Mậu thiết chút nữa là bị mình làm sặc chết, “Hả? Cái gì? Anh ta tự mình giám sát là có ý gì?”

“Ý là lần này partner của em chính là quản lý Tịch vĩ đại của chúng ta.” Tiêu Nam nhìn như có chút hả hê.

OMG ! Sấm sét giữa trời quang!

High: phấn chấn

Partner: người cộng tác

Advertisements

15 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s