Em là học trò của anh = Part 27.1 =

Chương 27: Tình yêu răng khôn

Ngày mùa hè, tiếng ve sầu râm ran cả một vùng trời, bầu không khí oi bức khiến người ta không thở nổi, Triệu Thuỷ Quang nghiêm chỉnh ngồi trong phòng y tế, đồng hồ treo tường tíc tắc kêu, mồ hôi trên người cô cũng tíc tắc chảy xuống, chốc chốc, trên mũi đã dập dờn mồ hôi.

Một lúc sau, nhân viên y tế mập mạp đã trở lại, đem thuốc tiêu viêm cho cô, Triệu Thuỷ Quang lập tức cầm chén giấy đổ nước vào uống.

Nhân viên y tế viết lên bệnh án của Triệu Thuỷ Quang, chữ viết ngoằn ngoè y như con rắn, Triệu Thuỷ Quang từ nãy đến giờ chưa từng cảm kích bà ta như lúc này.

Cầm bệnh án định đi ra khỏi phòng, vừa mới xoay người thì đã thấy một bóng người cao ráo chói loá như ánh mặt trời đi vào phòng.

Đàm Thư Mặc vận áo len màu xám nhạt cổ chữ V ngắn tay, để lộ hai cánh tay sáng bóng, quần cotton dài màu than vải pôpơlin, lúc đi lại, những sợi vải ôm gọn đường cong tráng kiện quanh đùi, một sự quyến rũ nói không nên lời.

Chỉ mới mấy ngày không gặp Đàm Thư Mặc mà Triệu Thuỷ đã cảm thấy rất nhớ anh, nhưng nghĩ lại thì tai hoả sắp xảy ra rồi, còn ở đó mà “phong hoa tuyết nguyệt”, cô lập tức cúi gầm đầu. Đàm Thư Mặc thấy cô cúi đầu, bộ dạng rụt rè, không khỏi mỉm cười, nghe cô nói đang ở phòng y tế, anh không còn tâm tư nào để tiếp tục làm việc, buông hết mọi thứ trong tay đến đây, thấy cô bình an vô sự, vẫn còn có thể nhìn anh trừng trừng, sự lo lắng trong anh cũng có thể trút bỏ xuống, được rồi, anh thừa nhận là bản thân cố ý đến đây, nhưng anh cũng không phải người có kiên nhẫn cùng cô dấu nhẹm tình cảm này mãi, Đàm Thư Mặc anh đây làm sao có thể từ bỏ cơ hội tốt như vậy chứ.

Nhân viên y tế hơn 40 tuổi ngạc nhiên khi thấy Đàm Thư Mặc xuất hiện ở đây, trong vài lần họp Đại Hội công nhân viên chức, bà ta ngẫu nhiên gặp được thầy Đàm mà mọi người hay nhắc đến, nhìn thấy một lần đã muốn la “A” lên thật to, xúc động không thôi.

Nhân viên y tế đi nhanh ra khỏi chỗ ngồi, hắng giọng, nhỏ nhẹ hỏi, “Thầy Đàm, có chuyện gì không? Cậu không khoẻ chỗ nào hả?”

Đàm Thư Mặc gật đầu, giọng điệu không nhiệt tình cũng chẳng lạnh nhạt, nở nụ cười tươi, “Cảm ơn, tôi đến đây tìm người.”

Triệu Thuỷ Quang đang cúi đầu, nghe anh nói thế, lòng lại nặng trĩu thêm, tức khắc ngẩng đầu lên hòng cầu xin anh tha thứ, thì đã thấy khoé miệng anh hơi nhếch lên đầy vui vẻ, lúc này thì cô đã biết mình trốn không thoát rồi.

Nhân viên y tế nhìn tay Đàm Thư Mặc bỏ ở trong túi quần, nghiêng người, mỉm cười mà tiến đến chỗ cô bé sinh viên nói chuyện ấp úng lúc nãy, bà cảm thấy rất kỳ quái, đành phải lên tiếng, “À, cô bé sinh viên này mọc răng khôn, nướu bị nhiễm trùng ấy mà.”

Đàm Thư Mặc nghe xong, tiến lên một bước, nâng cằm Triệu Thuỷ Quang lên, nhìn một bên má của cô sưng vù, nhíu mày, hỏi, “Đau không?”

Triệu Thuỷ Quang bị anh kéo cằm, nhìn thấy đôi mắt đen láy của Đàm Thư Mặc, cứ như thể bị bỏ bùa mê hoặc, ngây ngẩn lắc đầu nói, “Không đau, không có gì.” Sợ anh lo lắng, cô cười cười, nhưng mới vừa nhoẻn miệng thì đã phải hít một hơi thật sâu, tổ tông nó ơi, răng đau sắp chết, gì mà không sao chứ.

Đàm Thư Mặc nghe cô nói “không có gì” riết đã quen tai, không tin là cô “không có gì”.

Anh quay đầu hỏi nhân viên y tế, “Có cần đi bệnh viên nhổ răng không?”

Nhân viên y tế đã ngẩn người từ nãy giờ, bà làm sao có thể tưởng tượng được tình cảnh này, nhìn thấy Đàm Thư Mặc vẻ mặt nghiêm túc, lúc này mới định thần lại, nói, “Tốt nhất” giọng nói không vững vàng, bà hắng giọng rồi nói tiếp, “Tốt nhất phải đến bệnh viện.”

Triệu Thuỷ Quang vội vàng trả lời, “Thật sự không có gì, uống thuốc là được rồi, em không muốn đến bệnh viện.” Giỡn hoài, cô mà cùng anh đi ra ngoài, đến bãi đỗ xe trong khuôn viên trường học, Triệu Thuỷ Quang cô làm sao còn dám hiên ngang đi trong trường nữa.

Nhân viên y tế lau mồ hôi, rốt cục cũng đến chuyên ngành của bà rồi, bà dõng dạc nói, “Đó chỉ là thuốc tiêu viêm thôi, không thể trị tận gốc được.” Triệu Thuỷ Quang trong lòng não nề không thôi. Bà y tế kia đúng là khiến người ta không sống nổi mà.

Đàm Thư Mặc là ai chứ, mấy tính toán vụn vặt này của Triệu Thuỷ Quang làm sao anh không biết được, anh nhíu mày hỏi, “Triệu Thuỷ Quang, anh không rảnh dong dài với em, anh hỏi em, em có đi bệnh viện hay không?”

Triệu Thuỷ Quang tuy cố chấp, nhưng đứng giữa Đàm Thư Mặc lạm dụng uy quyền và thể diện sau này của mình, cô cân nhắc đôi chút, mặt mũi có giá trị bao nhiêu tiền chứ, Đàm Thư Mặc nếu nổi giận mới là đáng sợ nhất.

Bạn Triệu Thuỷ Quang đáp lại thần tốc, “Đi, đi.”, nói xong cô muốn tự đánh chính mình, gì mà uy vũ không khuất phục, nếu mà Triệu Thuỷ Quang đang trong thời kỳ kháng chiến chắc hẳn cô đã là quân bán nước rồi.

Rất tốt, Đàm Thư Mặc nắm tay Triệu Thuỷ Quang xoay người đi ra ngoài.

Triệu Thuỷ Quang đi theo sau anh, xoay người rồi mới phát hiện nãy đến giờ mình không để ý đến hai người ngồi cạnh đã hoá đá từ khi nào.

Nếu như lúc nãy Triệu Thuỷ Quang nhìn thấy ánh mắt bang hoàng của nhân viên y tế có thể đoán trước được giông tố sắp xảy ra, giờ nhìn thấy đôi mắt trợn lên to như mắt trâu của cô gái vùng Giang Nam này, cô thật là khóc không ra nước mắt, hai mắt hung ác của Hứa Oánh hiện rõ “Nhóc con, để lát nữa ta đây tính sổ với ngươi”.

Đằng Dương ở bên cạnh không biết đứng dậy từ lúc nào, vẻ mặt phải nó là rất ngoạn mục, không thể nào tin được? Thù địch khó tan?

Cô cũng không biết phải diễn tả thế nào, mà Triệu Thuỷ Quang cũng cảm thấy tính mạng bản thân khó bảo toàn, còn ở đó rảnh mà quan tâm tâm trạng của người ta!

Đàm Thư Mặc nắm tay Triệu Thuỷ Quang đi ngang qua người Đằng Dương, cậu ta liền hô lên, “Triệu Thuỷ Quang.”

Đàm Thư Mặc ngừng lại, Triệu Thuỷ Quang cũng dừng chân, lòng bồn chồn tim đập nhanh, Đằng Dương quả thật rất phiền phức.

Đằng Dương nhìn chằm chằm vào Triệu Thuỷ Quang nói, “Triệu Thuỷ Quang, mình rất thích bạn, nếu như mình và bạn nói chuyện với nhau, bạn không muốn trả lời cũng được, nếu như mình nhìn bạn, bạn cũng không cần phải nhìn mình, bạn cũng có thể không nghe điện thoại của mình, nhưng những lời mình nói đều là sự thật.”

Lúc đó, Đằng Dương nhìn Đàm Thư Mặc đi tới, nhìn thấy Đàm Thư Mặc nâng mặt Triệu Thuỷ Quang lên, thấy anh ta cầm chặt tay Triệu Thuỷ Quang không chịu buông, đáy lòng đã tự biết đây chính là sự thật, thật đến tê tái.

Nghe cậu ta nói thế, Triệu Thuỷ Quang nếu nói không cảm động thì gạt người ta rồi, cô cũng chỉ mới hai mươi tuổi, cũng rất thích sự ngọt ngào, một chàng trai dám đứng ở nơi đông người nói thích mình, cô thật sự rất cảm động.

Tuy nhiên, Triệu Thuỷ Quang cũng biết rõ răng đau thì khổ như thế nào, tình yêu răng khôn càng phải như vậy, để càng lâu thì càng đau buốt, đối với tất cả mọi người đều không hề tốt, mà để vết thương càng lâu trong miệng thì sẽ dễ bị nhiễm trùng, càng sớm nhổ đi càng tốt.

Triệu Thuỷ Quang len lén nhìn Đàm Thư Mặc, thấy anh nheo mắt nhìn Đằng Dương, vẻ mặt lạnh lùng như băng.

Triệu Thuỷ Quang nắm chặt tay Đàm Thư Mặc, nói với Đằng Dương, “Thực xin lỗi, người mình thích là thầy Đàm” còn đưa tay chỉ qua Đàm Thư Mặc, cô nói tiếp, “Đằng Dương, bạn cũng biết rằng cho dù bạn và tôi có nói chuyện với nhau nhưng cũng không có khả năng để ý đến bạn, cũng không cách nào nhìn bạn, bởi vì chúng ta là bạn học, tôi coi bạn là bạn bè, nhưng bạn nói như vậy khiến tôi rất bối rối, miễn cưỡng không thể nào hạnh phúc, thích một người không phải như thế.”

Luôn có một dạng con trai như thế, thích bạn, đương nhiên cũng nghĩ rằng bạn thích cậu ta, và cậu ta cũng không biết rằng tình yêu không phải là sự bố thí, cũng không phải là sự ép buộc, mình thích người ta thì cũng không có nghĩa người ta cũng sẽ thích mình, tình cảm xuất phát từ hai phía mới gọi là tình yêu.

Triệu Thuỷ Quang nói xong, nhìn Đàm Thư Mặc, Đàm Thư Mặc cũng không nhìn cô, mà ngoảnh đầu nhìn ra phía hoa viên.

Triệu Thuỷ Quang thật sự bị oan, người này khẳng định đang tức giận, nhưng cô làm thế nào giải thích với anh rằng mình chỉ trùng hợp gặp Đằng Dương mà thôi!

Triệu Thuỷ Quang thở dài, kéo Đàm Thư Mặc đi ra cửa.

Đằng Dương hô, “Triệu Thuỷ Quang, mình không phải bại vì bạn, cũng không phải thua thầy ấy, mình thua chính là ở tuổi!”

Triệu Thuỷ Quang quay đầu lại, gương mặt như trẻ con của Đằng Dương ngày nào giờ đã hiện lên vẻ cứng đầu, cô rất muốn la lên rằng tình cảm không thể nói thắng hay bại được, nhưng đối với một người tự phụ như Đằng Dương, cô biết rõ có nói thế nào cậu ta cũng chẳng thèm nghe, thật ra Đằng Dương là một người thông minh, nhưng một người như vậy thường không chấp nhận thất bại, huống chi đối thủ lại cao hơn bản thân một bậc, cậu ta càng không muốn chấp nhận.

Đằng Dương vươn tay kéo bàn tay kia của Triệu Thuỷ Quang, vội vàng nói, “Mình không đủ trưởng thành sao? Qua vài năm nữa mình cũng sẽ như vậy.”

Triệu Thuỷ Quang cảm thấy buồn cười, Đằng Dương thật sự tưởng rằng bởi vì tuổi tác nên cô mới không thích cậu ta, nào có ai biết, năm đó chính vì cách biệt tuổi tác nên Triệu Thuỷ Quang sợ đầu sợ đuôi, thiếu chút nữa đã từ chối tình cảm đẹp đẽ này, chính bởi vì thân phận của hai người, cô mới nhẫn nại chấp nhận, đến bây giờ còn có thể sợ khoảng cách tuổi tác hay sao chứ.

Mọi người thường chỉ chú ý đoá hoa nở rộ xinh đẹp, lại chưa từng nghĩ đến những hạt giống nhỏ bé xù xì. Mọi người thường chỉ thích thú cũng như đố kị khi thấy người khác thu hoạch đầy ắp, lại không nghĩ đến hình ảnh gieo hạt gian khổ. Tất cả những điều này chỉ là bề nổi đẹp đẽ mà thôi.

24 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s