Nồng nàn vị yêu == Part 3.2 ==

Anh cười, nụ cười rất hào hoa, “Cô Lục, mời cô ăn cơm cũng phải đạo thôi, Thiểu Phi là em họ thân nhất của tôi, nó đã thích cô như vậy, là anh em với nhau tôi cũng phải quan tâm cô một chút.” Nói xong mấy lời này, anh thầm khinh bỉ bản thân mình, An Thành à An Thành, mày chừng nào lại biến thành một kẻ tiểu nhân hèn hạ thế này, vì muốn tiếp cận một cô gái, năm lần bảy lượt lấy em họ mình ra làm cái cớ. Thế nhưng mà cũng hết cách rồi, anh thật sự không kiếm được lý do nào tốt hơn. Nếu như dùng cách đeo đuổi những bạn gái trước kia, gọn gàng dứt khoát nói họ: “tôi có hứng thú với cô”, chắc hẳn cái ly nước bên kia của cô chắc chắn anh sẽ hứng hết. Cô không hề giống những người khác, anh cũng muốn đối xử với cô giống như kẻ khác.

Hân Nhan thề thốt phủ nhận, “Không phải, anh An, anh hiểu lầm rồi, tôi và Thiểu Phi chỉ là bạn bè mà thôi.”

Anh giả bộ ngạc nhiên, “Ồ? Là tôi hiểu lầm rồi sao? Vậy bữa cơm này coi như lời xin lỗi, cô Lục không cần đau lòng vì tiền thay tôi đâu.”

Rốt cục mới thấy cô nở nụ cười, lộ ra chiếc răng khểnh đáng yêu, hàm răng trắng, đôi mắt sáng long lanh, rất là chói mắt, “Gọi cô Lục nghe xa lạ quá, anh An, anh gọi tôi Hân Nhan là được rồi.”

Anh cũng không khách sáo tiến thêm một bước, “Được, tôi cũng hy vọng cô gọi thẳng tên tôi, An Thành.”

“Được.”

Bầu không khí rất hoà thuận. Anh không vội, từ tốn cắt miếng thịt bò cà ri, ngược lại còn rất thích cảm giác này, mong nó cứ kéo dài mãi. Anh đã nhiều năm không màng đến tình yêu, không phải là không muốn, mà là tìm không thấy cảm giác rung động như xưa. Hai mươi tám tuổi, sự nghiệp lên như diều gặp gió, thế mà tình trường lại lận đận. Sự xuất hiện của Hân Nhan vừa vặn lấp vào khoảng trống ấy, tuy không biết sự xuất hiện của cô tốt đến dường nào, nhưng cô xuất hiện rất đúng lúc, như thể nắng hạn gặp mưa rào, vô cùng quý báu.

Dùng cơm xong, Hân Nhan đứng trước cửa nhà hàng đợi An Thành lái xe đến.

Một cô bé khoảng chừng mười tám mười chín tuổi ôm một bó hoa hoa cẩm chướng to đi đến trước mặt Hân Nhan, hỏi, “Chị ơi, mua hoa tặng mẹ đi.”

Hân Nhan lúc này mới nhớ đến ngày mai là Ngày của Mẹ.

Bó hoa cẩm chướng màu hồng toả hương thơm ngát, trông rất đẹp.

Hân Nhan nhìn bó hoa trâng trâng, cô bé bán hoa dè dặt gọi, “Chị ơi?”

Cô định thần lại, lắc tay, mỉm cười nói với cô bé bán hoa, “Cảm ơn, chị không mua.”

Nụ cười của cô bé ấy rất yên bình, như đoá hoa cẩm chương màu hồng trước mặt vậy, dù không phải đến bắt mắt, nh47ng rất trẻ trung tươi tắn. Chỉ là vẻ mặt có chút buồn bã.

Cô bé bán hoa thất vọng, quay người rời đi.

“Đợi một chút, anh mua một bông.”

Giọng nói trầm ổn của An Thành vang lên phía sau.

Hân Nhan kinh ngạc quay người.

An Thành đi đến bên cô, ánh mắt vui vẻ ấm áp, móc tiền ra trả, “Bao nhiêu một bông?”

Sau khi lên xe, An Thành bỗng nhiên đưa đoá hoa cẩm chướng đến trước mặt Hân Nhan, cười nói, “Tặng cho cô.”

Hân Nhan kinh ngạc, “Cho tôi? Sao anh không tặng cho mẹ anh ?”

An Thành không màng đến câu hỏi của cô, đáp lại, “Mẹ tôi không thích mấy thứ này, bà chỉ thích trồng hoa thôi, ghét nhất là những đoá hoa rất đẹp lại bị người ta cắt đem bán. Nãy thấy cô bé bán hoa đó ủ rũ, nên tôi mới mua, thôi thì tặng cô vậy.”

Hân Nhan run sợ một giây, sau đó cười, nhẹ nhàng nói, “Cảm ơn.”

Đưa tay nhận đoá hoa, cô cũng không ngại nhận đoá hoa cẩm chướng vốn là dành cho người Mẹ.

An Thành nhìn gương mặt tươi cười của cô, anh ngây người một giây. Anh đúng là bị quỷ ám mà, nhìn thấy cô khóc thì anh đau, thấy cô cười anh cũng đau lòng. Có lẽ thật sự trên đời này có một vật là khắc tinh của vật kia, ông Trời đã đưa cô đến “khắc chế” anh. Đối với sự khắc chế này, anh không biết cô có phải là cô gái mà anh yêu chân thành cả đời hay không, nhưng anh biết rõ cô chính là người mà anh khao khát có được.

Vì vậy anh liền thốt lên, “Hân Nhan, đến ở với anh đi.”

Cô sững sờ, “Cái gì?”

Anh phát hiện lúc nãy mình lỗ mãng quá, nhưng nói cũng nói rồi, chẳng thể nào hồi lại, anh chỉ có thể tiếp tục lấp liếm, “Em xem, chúng ta đều là người độc thân…”

Từ trước đến nay một người có tài ăn nói như anh lại bàng hoàng trước mặt cô, bỗng nhiên anh cảm thấy mình chưa bao giờ có thất bại như lúc này.

Hân Nhan nhìn anh với ánh mắt không thể nào tin được cả nửa buổi, bầu không khí như tách trà nóng đã nguội lạnh, cuối cùng cô hờ hững nói, “Anh An, tôi tự mình đón xe về nhà, anh không cần đưa tôi về đâu.”

Đẩy cửa xuống xe. Không khí lạnh lẽo bên ngoài len lỏi vào xe, khiến cả người anh nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều.

Cố gắng cả một buổi tối, kết quả cô vẫn dùng giọng điệu hờ hững đó gọi anh là “anh An”.

Cúi đầu ngẫm nghĩ, lại phát hiện đoá hoa cẩm chương lúc nãy đã bị cô mang đi.

Advertisements

13 Comments

  1. “Em xem, chúng ta đều là người độc thân…”
    an thành nói như thế này chẳng khác gì đại ca xã hội đen Lôi kình nói khi quyết định theo đuổi Nại nại, kết quả cũng y chang nhau, mắc cười hai ông này quá =]]]]]]
    aiyo, anh này cũng giống mấy tên nhóc mới yêu quá ^^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s