Minh Tinh == Part 157 + 159 ==

Là thế này, cái chap 157 hum bữa post là mình post lộn T___T thực ra nó là chap 158 á, hix, hum nay beta coi lại thì mới biết bữa mình lấy lộn file word @___@ Hum nay post bù lại chap post lộn hum kia và cháp mới 159 của hum nay.

Chương 157: Chỉ được phép yêu anh!

“Nhưng mà anh thật sự rất nhớ rất nhớ em”, Quý Vân Húc cường điệu. Điều hắn nói là sự thật, mặc dù hai người hiểu lầm nhau, nhưng không giây phút nào mà hắn không nhớ đến cô.

Thư Diệp đẩy hắn ra, “Đừng như vậy.” Mặt xấu hổ đến mức đỏ như quả gấc, tuy rằng hai người đã từng vô số lần thân mật, nhưng cô vẫn thấy thẹn thùng.

“Đừng cái gì?” Quý Vân Húc nở nụ cười, lộ ra hàm răng đều trắng sáng, khuôn mặt tươi cười thỏa mãn, hai tay siết chặt Thư Diệp, “Lần này đừng bao giờ được rời xa anh nữa, tất cả đều là lỗi của anh.” Lỗi của hắn chính là không tin tưởng cô, lỗi của hắn chính là trả thù cô. Thế nhưng hắn cũng không hối hận khi khiến cô không thể quay lại giới giải trí được nữa, hắn không muốn bất cứ người đàn ông khác nào nhìn đau đáu vào vẻ đẹp của cô.

Thư Diệp để mặc hắn ôm, cơ thể vô thức ngã vào trong lòng hắn. “Em cũng nhớ anh”, giọng nói rất nhỏ, nhưng cũng rất chân thành. Lấn này cô muốn đối mặt với suy nghĩ của bản thân mình, không muốn trốn tránh nữa, điều cô muốn bây giờ chính là bộc bạch hết tất cả nỗi nhớ trong lòng mình.

“Trong lòng em có anh nhưng không có nghĩa chúng ta có thể ở bên nhau”, Thư Diệp bất đắc dĩ nhìn Quý Vân Húc, hai tay ôm khuôn mặt hắn, muốn ghi nhớ thật rõ dung mạo của hắn trong lòng.

“Vì sao?” Quý Vân Húc nghe cô nói như vậy, trong lòng như bị kim châm nhói đau. Hắn rất ghét khi nghe những câu “emyêu anh, nhưng chúng ta không thể bên nhau”, những kẻ nói yêu như vậy đều là dối trá. Yêu một người là phải nên giữ người ấy ở lại bên mình, tình yêu vốn là ích kỉ, cái gọi là tình yêu vô tư, rộng lượng tất cả đều là viện cớ không yêu nhau.

Những năm qua, hai người đã lãng phí rất nhiều thời gian, những ngày sau này, hắn muốn mỗi giây mỗi phút đều có cô bên cạnh, mãi mãi không rời.

“Em đã nói em và Mộc Vũ sắp kết hôn”, sau khi kết hôn cùng Mộc Vũ, cô không thể cùng hắn gặp gỡ rồi dây dưa không dứt, như vậy thật có lỗi với Mộc Vũ.

“Em yêu hắn sao?” Cố gắng kiềm chế tức giận trong lòng, Quý Vân Húc hạ giọng hỏi. Mặc kệ cô yêu ai, hắn sẽ không bao giờ thay đổi ý định của mình.

Thư Diệp căng thẳng mím môi, “Việc này không liên quan đến anh”, vừa nói vừa dùng sức đẩy hắn ra. Quý Vân Húc lại rất hài lòng với câu trả lời của Thư Diệp, cô không dám trả lời, có nghĩa cô căn bản không yêu Mộc Vũ. Hơn nữa, vừa rồi hắn chú ý đến sắc mặt của Mộc Vũ, tai cũng nghe được lời bác sĩ nói “bệnh tim”, một kẻ thông minh như hắn dễ dàng đoán được lý do tại sao cô lại làm vậy, “Em vì hắn ta có bệnh, nên mới tự nguyện ở lại bên cạnh hắn phải không?”.

Nếu là như vậy, hắn tự nguyện bị bệnh, thế thì cô cũng sẽ ở lại bên cạnh hắn.

“Không phải, anh suy diễn quá rồi. Em vì yêu mới muốn kết hôn cùng anh ấy”. Biết hắn sẽ không từ bỏ, Thư Diệp đành phải dối lòng mà nói cô yêu Mộc Vũ.

“Em nói dối!!” Quý Vân Húc đột nhiên nhào về phía cô, hung hăng đè Thư Diệp xuống đất, thân hình vạm vỡ to lớn áp sát vào thân hình nhỏ xinh của cô, “Em chỉ được phép yêu anh! Trong lòng em chỉ được phép có anh!” Môi hắn kề bên cổ của cô, giống như trừng phạt mà cắn lấy.

“Anh điên rồi, mau buông ra.” Cơ thể vì bị Quý Vân Húc đụng chạm, trở nên bối rối, cả người tê dại, nhưng vẫn tiếp tục chống cự. Cô không ngừng tự nói với bản thân không được sa vào dục vọng cùng Quý Vân Húc.

Bàn tay nóng bỏng của Quý Vân Húc mạnh mẽ giữ lấy mắt cá chân tinh tế trắng noãn của cô, sau lại vòng tay qua người cô, ôm cô đến giường. Ngọn lửa dục vọng ngùn ngụt trong mắt anh, hai mắt cứ nhìn cô đau đáu, như yêu ma quỷ quyệt quyến rũ lấy cô. Thư Diệp hoảng sợ mở to hai mắt, không phải chứ? Hắn vừa rồi còn thương tích đầy người té xỉu trên đất, sao giờ lại tỏ ra mạnh mẽ như thế? Cô theo thói quen mím đôi môi xinh xắn, ánh mắt tức giận nhìn hắn.

Quý Vân Húc giữ chặt hai bên tay Thư Diệp, môi hắn hôn lên môi cô, “Anh yêu em”, lời nói chân thành nồng nàn. Từ lúc bắt đầu quen nhau, hắn đã thua trong tay cô rồi, trước đến nay hắn chưa từng dịu dàng săn sóc quan tâm ai cả, cô chính là người đầu tiên, nhưng vẫn không giam hãm được trái tim cô.

“Nói em cũng yêu anh đi” Quý Vân Húc như con rắn trơn trượt len lỏi vào miệng, cũng không quên đi câu nói mà hắn muốn nghe từ lâu. Hắn yêu cô, cô cũng phải yêu hắn. Hắn là người kinh doanh, mà bản chất kinh doanh chính là bỏ vốn liếng bao nhiêu, phải lấy lại bấy nhiêu.

Tuy cơ thể mê muội theo từng cái hôn nồng nhiệt của hắn, nhưng cô sẽ không đem tiếng “yêu” mà nói ra, cho dù yêu thì sẽ thế nào? Cũng là lời hứa hẹn hư ảo, chỉ khiến hắn thêm đau khổ mà thôi, rồi lại oán hận nhau thêm. Thư Diệp mím chặt môi, quay mặt sang chỗ khác, không muốn bị mê hoặc bởi những lời đường mật cùng ánh mắt bừng bừng dục vọng của hắn.

“Nhìn anh! Chẳng lẽ nói yêu anh khó như vậy sao?” Cho dù là lừa dối cũng được, dỗ dành hắn cũng được, như vậy hắn sẽ cảm thấy vui vẻ biết chừng nào. Thế nhưng cô ngay cả suy nghĩ lừa dối bản thân mình mà nói yêu hắn cũng không có.

Quý Vân Húc xoay mặt cô lại đối mặt với hắn, nhưng Thư Diệp lại bướng bỉnh nhắm chặt hai mắt. Bình tĩnh! Bình tĩnh! Không cho phép bản thân lại tiếp tục sa lầy, nếu không thể mang hạnh phúc đến cho nhau, thì cũng không nên tiếp tục dây dưa, cho dù trái tim cô luôn hiện diện hình bóng của hắn, cho dù lòng cô đang nóng như lửa đốt.

Khuôn mặt của Quý Vân Húc nháy mắt lạnh tanh như sương giá, đã cho cô cơ hội nhưng cô lại từ chối không tiếp nhận, vậy hắn chỉ còn cách sử dụng cơ thể mình để trả lời cho vấn đề của bản thân.

Cởi bỏ một nửa quần áo trên người, dáng vẻ Thư Diệp nửa kín nửa hở, hơn nữa đôi mắt cô ân ẩn nước, lại có chút buồn bã, càng khiến cô toát ra vẻ đẹp mê người, làm hắn không thể ngừng lại hành động của mình.

Nét mặt thoả mãn, Quý Vân Húc nhanh chóng vén áo của Thư Diệp lên, cuồng nhiệt hôn lên thân thể cô, để lại vô số dấu ấn, như thể đóng dấu rằng cơ thể này chỉ dành cho mình hắn.

“Em không yêu anh cũng được, hãy để anh được yêu em là đủ rồi”, Lời nói kiên định nhưng không kém phần tha thiết, hai tay ngày càng ôm chặt cô, như muốn cơ thể hai người nhập lại thành một, không bao giờ tách ra nữa.

Quần áo hai người từng cái từng cái một rơi rớt xuống đất, hai trái tim đang cháy trong lửa tình, hơi thở tình yêu mãnh liệt vang vọng khắp phòng, từng tiếng rên rỉ yêu kiều theo đó vang lên.

Đừng hỏi vì sao anh yêu em! Bởi nó xuất hiện bất chợt và gắn bó với cuộc đời anh, như tiết Kinh trập vào mùa xuân vậy, không hề báo trước đã đột ngột đến.

 

 

*** Tiết Kinh Trập: 1 trong 24 tiết khí theo lịch cổ truyền Trung Quốc. Link >> Kinh Trập <<

Kinh trập (tiếng Hán: 驚蟄/惊蛰) là một trong 24 tiết khí của của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Ngày bắt đầu tiết Kinh trập thường diễn ra vào khoảng ngày 5 hay 6 tháng 3 dương lịch, khi Mặt Trờixích kinh 345° (kinh độ Mặt Trời bằng 345°). Đây là một khái niệm trong công tác lập lịch của các nước Đông Á chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Trung Quốc cổ đại. Ý nghĩa của tiết khí này, đối với vùng Trung Hoa cổ đại, là Sâu nở.

= => Phía trên edit là tiết Kinh Trập vào mùa xuân vì lịch cổ truyền của Trung Quốc thì mùa xuân là tháng 3 4 5, mùa hạ là 6 7 8, mùa thu là 9 10 11, và mùa đông là 12 1 và 2. Tháng ở đây được tính theo lịch mặt trời của Trung Quốc (với ngày bắt đầu của năm là 4/2 Dương lịch), mốc chính là 24 điểm gọi là tiết khí, đánh dấu sự thay đổi 4 mùa để hỗ trợ nông dân trồng trọt. Các tiết khí rơi vào xấp xỉ cùng một ngày trong mọi năm Dương lịch (có thể xê dịch một ngày). 24 tiết khí của năm (theo Dương Lịch)

Tham khảo 24 ngày tiết của Trung Quốc >>click<<

 

*** Xem thêm bói toán tử vi theo tiết khí của người Trung Quốc: >> click <<

Chương 159: Thương lượng

Quý Vân Húc đi cùng Mộc Vũ lên tầng thượng của biệt thự để Thư Diệp ở lại trong phòng khách.

“Muốn nói chuyện gì với tôi?”, Mộc Vũ lên tiếng trước, hắn muốn nghe xem Quý Vân Húc định thế nào. Tuy biết Quý Vân Húc si tình Thư Diệp nhưng vì hạnh phúc của Thư Diệp, hắn càng phải xác định rõ lòng của Quý Vân Húc.

“Thư Diệp không thể kết hôn với anh, cô ấy chỉ có thể là của tôi”, Quý Vân Húc đi thẳng vào vấn đề, không quanh co lòng vòng.

Mộc Vũ khinh khỉnh nhìn Quý Vân Húc, tuy hắn yêu Thư Diệp thật lòng nhưng hắn là kẻ ngạo mạn vô lễ không ai bằng, cách hắn nói chuyện khiến người ta rất muốn đánh cho hắn một trận, cũng không thể trách sao Đào Tĩnh Dao sai người đến đánh hắn, hắn đúng là nên bị dạy dỗ một trận.

“Anh dùng giọng điều này là đang ra lệnh cho tôi sao? Tôi không phải là cấp dưới của anh nên tôi không cần phải nghe lệnh anh, hơn nữa anh cũng không có tư cách gì mà ra lệnh cho tôi”, cho dù hắn đồng ý buông tay Thư Diệp, nhưng không có nghĩa hắn và Quý Vân Húc có thể trở thành bạn bè.

Quý Vân Húc đột nhiên cười khẩy, “Anh nghĩ tôi nói ra là muốn hỏi anh có đồng ý hay không sao? Tôi nói ra chỉ là muốn cho anh biết đừng ở bên cạnh người phụ nữ của tôi nữa! Mặc kệ anh làm bao nhiêu chuyện vì cô ấy thì trong lòng cô ấy chỉ có tôi, đối với anh chẳng qua chỉ xuất phát từ sự biết ơn mà thôi. Tôi hy vọng anh hiểu được điều này, biết điều mà buông tay.” Lời nói không có chút gì gọi là nể mặt người khác, cho dù vừa rồi Mộc Vũ còn cứu mạng hắn, hắn vẫn cứ kiêu ngạo bất tuân như thế, làm việc gì cũng đặt bản thân lên trước, không bận tâm đến cảm nhận người khác như thế nào.

“Thư Diệp kêu anh nói với tôi như vậy sao?”, Mộc Vũ nheo mắt nhìn Quý Vân Húc, trong mắt ẩn chứa sự đau đớn, hắn biết nếu là Thư Diệp thì cô chắc chắn sẽ không nói ra những lời này, thế nhưng hắn vẫn không kìm lòng không đặng mở miệng hỏi.

“Ai nói cũng vậy thôi, anh nhớ kỹ điều này là được”, Quý Vân Húc không thể nói dối rằng Thư Diệp đã nói những lời như vậy với Mộc Vũ được, nếu cô biết được hắn nói thế nhất định sẽ không tha thứ cho hắn, cho nên hắn chỉ có thể lảng câu hỏi mà thôi.

Mộc Vũ nghe Quý Vân Húc nói vậy, lòng trĩu nặng cũng vơi đi ít nhiều, hít một hơi sâu, hắn muốn nói ra suy nghĩ của mình với Quý Vân Húc.

“Tôi sẽ buông tay Thư Diệp, nhưng không phải bởi vì những lời uy hiếp kia của anh, mà là tôi hy vọng cô ấy hạnh phúc nên mới buông tay.” Ánh mắt Mộc Vũ có chút bất đắc dĩ.

Quý Vân Húc vẻ như không tin, “Anh nói thật sao?”, ban đầu hắn cứ nghĩ rằng Mộc Vũ sẽ cố chấp mà giữ Thư Diệp lại, tìm mọi cách để Thư Diệp yêu hắn ta.

Mộc Vũ gật đầu, “Thật sự tôi rất yêu cô ấy, nên tôi mới hy vọng cô ấy có thể hạnh phúc” Im lặng một lúc, Mộc Vũ lại nói, “Tôi đồng ý giao cô ấy cho anh, anh phải chăm sóc bảo vệ cô ấy thật tốt, không được để cô ấy chịu bất cứ tổn thương nào, nếu tôi phát hiện anh làm cho cô ấy bị tổn thương, khiến cô ấy phải đau lòng, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh, hơn nữa tôi sẽ đem cô ấy trở về bên mình, tôi nói anh nghe rõ chứ?”.

Mộc Vũ nói như vậy, ý rằng nếu Quý Vân Húc không làm được tất cả điều đó thì không cần bàn nữa, hắn muốn xem Quý Vân Húc trả lời như thế nào.

“Tôi nhất định sẽ chăm sóc bảo vệ cô ấy thật tốt, không để cô ấy chịu bất cứ tổn thương hay đau khổ.” Quý Vân Húc hứa hẹn, hắn cực kỳ không thích Mộc Vũ, tưởng rằng hắn ta sẽ giành Thư Diệp, nhưng không ngờ cũng biết điều mà lùi bước.

Thấy vẻ đau khổ trên gương mặt Mộc Vũ khi nói những lời kia, hắn có thể hoàn toàn cảm nhận được cảm giác của Mộc Vũ, hắn  cũng biết bản thân không thể rộng lượng như Mộc Vũ, có thể từ bỏ người phụ nữ mình yêu.

“Nhớ kỹ lời anh đã nói, nếu làm không được lúc đó tôi sẽ quay về giành lại Thư Diệp”, Mộc Vũ nói xong định xoay người rời đi

“Cám ơn”, Quý Vân Húc vậy mà lại nói cám ơn với Mộc Vũ, hắn chưa bao giờ nói lời ‘cám ơn’ với người khác, hắn luôn luôn kiêu ngạo cho rằng đây là những thứ hắn đáng phải có nên không có thói quen nói hai chữ ‘cám ơn’, nhưng lần này thì khác, Mộc Vũ có thể rộng lượng mà buông tay, lời cám ơn này là xuất phát từ sự chân thành.

Mộc Vũ nhăn mặt nói, “Anh nên suy nghĩ làm thế nào mà giải quyết quan hệ của anh và Âu Dương Thái Thái đi! Cô ta không phải người dễ buông tay đâu” Hắn quan sát Âu Dương Thái Thái thấy cô ta cũng không phải loại loại người có thể dễ dàng từ bỏ và cũng tuyết đối không dễ chịu thua, nói không chừng cũng cực đoan không khác gì Đào Tĩnh Dao.

“Còn cả bang chủ Hạc Bang nữa, chưa chắc gì anh đã vượt qua được!”, điều Mộc Vũ nói là sự thật, bang chủ vẫn phản đối quan hệ của Thư Diệp và Quý Vân Húc, cho nên sẽ không vì chuyện hắn buông tay mà đồng ý để Thư Diệp cùng Quý Vân Húc ở bên nhau.

Hai người bọn họ còn có nhiều vấn đề phải vượt qua, không dễ dàng gì mà giải quyết nhanh được.

Quý Vân Húc trầm tư suy nghĩ, giữa hắn và Thư Diệp có lẽ sẽ nảy sinh nhiều vấn đề khó giải quyết nữa, nhưng cho dù xảy ra chuyện gì, hắn đều quyết tâm vượt quan mọi khó khăn, cùng Thư Diệp hạnh phúc mãi mãi.

**************************************************************************

Thư Diệp ở lại phòng khách bồn chồn đợi Mộc Vũ và Quý Vân Húc, chỉ sợ bọn họ giống trước đây gặp là đánh nhau.

“Đang nhớ anh sao?”, Quý Vân Húc cũng không nể mặt Mộc Vũ đang ở đây từ phía sau mà ôm lấy Thư Diệp, dịu dàng hỏi. Người yêu thương rốt cục cũng trở lại vòng tay của hắn, đây là một cảm giác hạnh phúc khó có thể tả được.

“Đừng như vậy mà.” Thư Diệp ngượng ngùng nhìn thấy Mộc Vũ đang đi về phía bọn họ.

“Mong hai người hạnh phúc, nếu Quý Vân Húc khiến em đau lòng thì nói cho anh biết, anh sẽ thay em dạy dỗ hắn” Mộc Vũ đi đến trước mặt Thư Diệp, tuy nói những lời này hắn cũng đau đớn không thôi, nhưng lòng ít nhiều cũng trở nên thoải mái hơn.

Nhìn vẻ mặt chân thành của Mộc Vũ, đôi mắt Thư Diệp ươn ướt, “Cảm ơn anh, anh mãi mãi là người thân của em”, hai tay cô nắm lấy tay Mộc Vũ.

Quý Vân Húc nhìn tay hai người đang nắm chặt tay, trong lòng dâng lên sự ghen tuông, dù biết bọn họ là không có gì nhưng hắn vẫn cảm thấy bực bội, tức tốc đến tách cả hai ra.

6 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s