Nồng nàn vị yêu == Part 5.2 ==

Mặc dù mới vừa khỏi bệnh, nhưng cô đã tất bật làm việc, hồ sơ đang nằm chồng chất trên bàn chờ cô giải quyết. Ngồi trước máy vi tính cả buổi sáng, cô nhìn đến hoa cả mắt. Nhỏ vài giọt thuốc nhỏ mắt, cô lại tiếp tục làm việc, bỗng điện thoại vang lên.

” Hân Nhan, là anh, Cẩn Niên.”

Giọng nói ấy phút chốc khiến cô giật mình sợ hãi.

” Hân Nhan?” Thấy cô không trả lời, Cẩn Niên lại kêu.

“Tôi nghe.” Hân Nhan trấn tĩnh, nghiêng đầu qua kẹp điện thoại ở giữa vai và cổ, như thế sẽ không cản trở cô làm việc. Cô tự biết đây là lừa mình dối người mà thôi, giả vờ dửng dưng để che dấu tâm trạng luống cuống.

“Chúng ta gặp nhau đi.” Cẩn Niên trước sau vẫn thong dong nói.

“Được.” Khó lòng phát hiện được sự run rẩy trong giọng nói của Hân Nhan.

“Anh đến đón em nhé?”

“Tuỳ anh.”

Vừa nói xong, điện thoại không còn bị kẹp nữa, thoắt cái đã rơi xuống mặt bàn, nghe bịch một cái. Hân Nhan nhanh chóng cầm điện thoại lên, đã nghe loáng thoáng một câu, “Em sao vậy?”, cô không trả lời, trực tiếp cúp điện thoại. Cô để điện thoại ra xa mình, như thể nó là một quả bom hẹn giờ đang sắp kích nổ.

Tô Vãn xoay người nhìn cô, hỏi, “Chuyện gì vậy?”

Hân Nhan cười gượng gạo, “Không có gì, tự nhiên cảm thấy lạnh thôi.”

Tô Vãn lo lắng, “Cô không khoẻ thì về nhà nghỉ ngơi đi, đừng có cố gượng nữa.”

Hân Nhan lắc đầu từ chối, “Tôi không sao.”

Lúc tan sở, Cẩn Niên đến đón cô, anh ta mặc áo khoác vải kaki, dáng người cao ráo, đang tựa vào xe hút thuốc. Dáng vẻ trước sau vẫn hào hoa phong nhã. Thấy cô đến, anh ta dập tắt thuốc, cười nhìn cô, nhẹ nhàng gọi, “Hân Nhan.” Rồi thản nhiên đưa tay ôm cô vào lòng, vùi đầu vào cổ cô, hít lấy hương thơm trên người cô, dường như trải qua cơn mộng huyền ảo, sau đó anh ta mới thì thào bên tai cô, “Anh rất nhớ em.”

Hân Nhan không đẩy Cẩn Niên ra, cũng không có trả lời, nhưng bị ôm thế làm cô rất đau, không biết là đau chỗ nào, có lẽ đùi phải gắn đinh, có lẽ là xương sườn, có lẽ máu trong người cô sục sôi. Cô mở miệng nói, “Cẩn Niên, đừng như vậy, tôi không muốn bị đồng nghiệp nhìn thấy.” Giọng cô rất lạnh nhạt.

Anh ta buông cô ra, lại nắm tay cô, mở cửa xe để cô đi vào.

Lúc lái xe, Cẩn Niên tìm đề tài để trò chuyện cùng cô. Hân Nhan lúc có lúc không trả lời, cũng không mấy hào hứng. Cẩn Niên dẫn cô đến một nhà hàng xa hoa tráng lệ. Ngồi vào chỗ của mình, gọi thức ăn, mọi thứ đều được chuẩn bị xong xuôi, bầu không khí cũng xem như hoà thuận.

Hân Nhan đang suy nghĩ mở đầu thế nào, An Thành đột nhiên gọi điện tới.

Cô bắt máy lên, “Alo.”

“Đang ở đâu?” Nghe giọng nói, hình như tâm trạng An thiếu gia không được tốt lắm.

Hân Nhan nhìn Cẩn Niên ngồi đối diện, trả lời, “Tôi đang ăn cơm ở ngoài.”

“Với…” An Thành định hỏi là ăn cùng ai, nhưng suy nghĩ lại, anh không hỏi tiếp, chỉ nói, “Anh bị trật chân.”

Nghe như anh lại muốn gạt cô đến chỗ anh nữa. Giọng nói làm ra vẻ tội nghiệp, bộ tưởng cô ngốc lắm sao.

Hân Nhan thủng thẳng trả lời, “Trật chân thì anh đến bệnh viện đi, nói với tôi làm gì.”

Cẩn Niên ngồi đối diện tò mò nhìn cô, ánh mắt mang theo sự nghi hoặ, thấy cô cười như không cười nhìn mình, anh ta lờ mờ cảm thấy gì đó.

An Thành nổi giận đùng đùng bên kia điện thoại, “Em đúng thật là không có lương tâm. Anh mặc kệ, cho em một tiếng đến gặp anh.”

Hân Nhan tức điên muốn quăng luôn cả điện thoại. Cái tên này nếu mà là hoàng đế thời cổ đại, chắc hẳn cứ dăm ba ngày sẽ có người không chịu đựng nổi khởi nghĩa tạo phản.

Nhớ đến Cẩn Niên đang ngồi đối diện, cô vẫn nhịn xuống, bình tĩnh nói, “Được, vậy anh ở nhà chờ tôi đi.”

An Thành sửng sốt cả nửa ngày, muốn nói tiếp thì cô đã nhanh chóng cúp máy.

Cẩn Niên hỏi cô, “Uống rượu chứ?” Vẫn thái độ lịch sự nho nhã như mọi khi.

Cô lắc đầu, “Tôi chỉ uống trà.” Uống rượu vào sẽ xảy ra chuyện nữa, hôm sinh nhật của An Thành cô đã rút được một bài học rồi. Nghĩ vậy, Hân Nhan mơ hồ nhớ đến mình còn thiếu An Thành một món quà sinh nhật.

Cẩn Niên cũng không miễn cưỡng, nở nụ cười, nhìn thẳng vào mắt cô mà nói, “Em biến mất suốt nửa năm nay, anh tìm em khắp thành phố, không ngờ em lại ở chỗ này.”

Đúng, đây là điều làm anh ta rất ngạc nhiên. Nhà của anh ta ở thành phố S, mà cô lại luôn muốn trốn khỏi anh ta, anh ta còn tưởng rằng cô không ngốc đến đưa dê vào miệng cọp. Thật không ngờ cô vẫn ở thành phố S một lòng chờ anh ta đến tìm.

Hân Nhan không nói lời nào, cúi đầu nhìn vào tay mình. Chỗ kim tiêm truyền nước biến cách đây vài ngày vẫn còn đau âm ỉ. Bởi vì rút ra đại, không chịu đè rồi mới rút tiêm ra nên kết quả là bị bầm tím. Sau này An Thành nhìn thấy, liền nổi nóng với cô, cầm lấy tay cô và hỏi, “Có chút xíu chuyện như vậy mà cũng không để ý, em còn có thể làm gì nữa”, sau đó tìm khăn nóng đắp cho cô. Hiện tại nghĩ lại khuôn mặt lúc ấy của anh, có thể nói là đau lòng.

Mà bản tính cô luôn hậu tri hậu giác. An Thành đối xử tốt với cô, chuyện xảy ra rồi cô mới ghi nhớ trong lòng, khó trách anh lại mắng cô không có lương tâm. Đương nhiên chuyện này một phần lỗi cũng do anh cả, ai kếu anh thường xuyên nổi giận thất thường, lúc nổi giận thì cái gì cũng nói được.

Nghĩ tới đây, cô vô thức cúi đầu bật cười, nhất thời quên mất bên cạnh mình còn có một người khác.

Giọng nói Cẩn Niên cất lên làm gián đoạn dòng suy nghĩ của cô, “Hân Nhan, anh quyết định rồi, anh sẽ dẫn em về gặp gia đình anh, chúng ta kết hôn đi.”

Những lời anh ta nói đều thật lòng thật dạ, quanh thân còn toả ra khí chất ưu nhã, nhưng Hân Nhan biết rõ, đó chỉ là bề ngoài mà thôi, bỏ đi lớp nguỵ trang, anh ta như con thú dữ có thể phá huỷ tất cả mọi thứ.

Cô cười, một nụ cười lạnh nhạt, “Cẩn Niên, hai hung thủ giết người kết hôn, anh không thấy đó là hôn lễ đáng sợ nhất trên đời sao?”

Chuyện cho đến bây giờ, anh ta thật sự có từng tự trách bản thân mình chút nào không?

Cô cười nói tiếp, “Là tự anh nghĩ không có vấn đề gì. Anh biết tại sao tôi phải bỏ đi không? Bởi vì tôi không thể ở nỗi chỗ đó nữa, tôi trở thành một con chuột trốn chui trốn nhũi bị người ta mắng chửi. Mà quan hệ xã hội của Kha gia các người lại quá mạnh, toàn bộ điều dơ bẩn gì cũng đổ hết lên đầu tôi, tôi trở thành hồ ly tinh quyến rũ em rể của mình, gián tiếp gây ra cái chết của chính em gái mình, còn anh thì sao, anh phủi sạch tất cả, biến thành một người vô tội, một người bị hại. Cái này tôi nghĩ cho anh, tốt nhất tránh xa tôi ra, tránh xa người làm bại hoại thanh danh Kha gia các người.”

Ánh mắt Cẩn Niên chất chứa sự đau lòng, “Anh biết em đã chịu nhiều uất ức…”

Cô cắt ngang lời nói của anh, bình thản trả lời, “Không uất ức. Đó là điều mà tôi phải chịu.” Dừng một chút, cô chậm rãi nói tiếp, “Tôi đã quen với người khác rồi.”

Anh ta ngẩn người, lập tức phát cáu, mọi sự bình tĩnh trước đây biến mất, “Là cái người tên An Thành đó?”

“Đúng.”

“Em cho rằng anh ta thật lòng với em sao?”

“Có liên quan gì đến anh?”

Cẩn Niên bàng hoàng nhìn cô trâng trâng, ánh mắt van xin nài nỉ, “Anh yêu em, Hân Nhan, xin em đừng dằn vặt anh như thế nữa.”

Cô lại cười, “Vậy tôi phải làm sao bây giờ nhỉ, tôi đã yêu người khác rồi.”

Posted from WordPress for Ipad

 

 

 

Advertisements

6 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s