Bụng Dạ Đen Tối == Part 5+6 ==

Chương 5

Edit: Danhyuen
Beta: Elvie Yuen

Nhạc Mậu Mậu trút giận xong, vừa về tới bàn làm việc là ôm lấy gối con thỏ nằm lăn lê trên bàn.
A, ngủ là thực tế nhất. Đây là cách Nhạc Mậu Mậu nghĩ ra trước khi mơ mơ màng màng đi ngủ.
Cách đó không xa, Tịch Mục Á thấy cô nằm co ro như nắm gạo nếp, ôm gối nằm trên bàn ngáy khò khò, đôi mắt đen của anh chan chứa tình cảm. Trong đầu cũng dần dần hiện ra tình cảnh của ngày trước.

Đó là khi mà anh vẫn chưa rời xa cô.
Trong bầu không khí ấm áp cổ điển của một quán cafe, anh đang ngồi đợi Nhạc Mậu Mậu đến, cô vừa tới, anh còn chưa kịp nói câu nào, cô nhóc liền uể oải nói với anh, “Sói Xám, em mệt mỏi quá, anh có thể cho em chợp mắt một chút được không.”
Không đợi Tịch Mục Á mở miệng nói cái gì, cô nhóc kia liền gục đầu xuống ngủ.
Khi đó cũng giống như bây giờ, thân hình nhỏ nhắn nằm cuộn lại như nắm gạo nếp trên bàn.
Chỉ là lúc trước Tịch Mục Á còn có thể nghe tiếng hít thở đều đều của Nhạc Mậu Mậu, rồi khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô, nhưng bây giờ… Anh chỉ có thể đứng nhìn từ xa mà thôi.
Điều đáng sợ nhất không phải là thời gian, mà là những kỷ niệm trong quá khứ ùa về dằn vặt tâm trí con người ta.
Tịch Mục Á cũng không thích nhớ những chuyện đã qua, đối với anh, nắm chắc hiện tại mới là quan trọng nhất. Cuối cùng, lưu luyến nhìn nắm gạo nếp đang nằm cuộn trên bàn, anh thởi dài, rồi quay người trở lại văn phòng làm việc.
Việc anh gấp rút trở về từ Ý là một hành động bốc đồng, rất nhiều giấy tờ cũng chưa xử lý xong, còn bao nhiêu người đang chờ tin tức của anh để giải quyết công việc.
Đang ngồi làm việc hùng hục bên trong phòng, Tịch Mục Á đột nhiên ghen tị với Nhạc Mậu Mậu đang nằm ngủ lăn lê trên bàn. Ít nhất cô còn có thể nghỉ ngơi, mà anh phải gấp rút xử lý xong công việc trong tay.
Anh xoa xoa hai bên thái dương, đeo tai nghe vào, ấn mở cửa sổ MSN video.
Cuộc hội nghị qua video kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ cuối cùng cũng chấm dứt. Công ty bên Ý rốt cục không còn khăng khăng kêu anh quay trở về bên đó nữa, mà chấp nhận cho anh dùng Internet và thông qua video để hoàn thành bản thiết kế dự án.
Tịch Mục Á tháo tai nghe xuống, đi lòng vòng quanh phòng, cổ anh cứng đơ cả rồi. Đang chuẩn bị xem phương án mới thì An Chính Nhiên tới.
“Này… anh em tốt của tôi, gì mà nhìn mệt mỏi quá vậy!” Giọng điệu An Chính Nhiên cà rỡn.
“Ừ, có việc phải giải quyết. Có chuyện gì sao?” Tịch Mục Á đã quá quen với cách nói chuyện của An Chính Nhiên.
“Không có gì thì không thể tới cùng anh tâm sự, tán dóc tăng thêm cảm tình hả?” An Chính Nhiên ngồi xuống ghế salon trong văn phòng, bắt chéo hai chân, dáng vẻ thoải mái nhàn nhã.
“…” Tịch Mục Á bỗng thấy nhức đầu hơn lúc nãy.
“Anh em tốt, anhvà Nhạc Mậu Mậu trong công ty của chúng ta có quan hệ thế nào vậy?” An Chính Nhiên vốn tới đây chính là dò la tin tức!
“…” Tịch Mục Á xác định thế nào anh cũng nhức đầu đến chết cho xem.
“Người anh em, đừng có im lặng vậy nha. Ngày đó nhìn bộ dạng hai người tình chàng thiếp, tôi dám cá lần này anh trở về nhận chức giám đốc công ty của tôi là vì cô nhóc kia?” An Chính Nhiên híp mắt nhìn Tịch Mục Á, vẻ mặt hiện rành rành “không moi được gì thề không buông tha”.
Tịch Mục Á đứng dậy đi đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa ra. Văn phòng âm u chợt sáng bừng lên.
“Phải.”
An Chính Nhiên không thể ngờ tới Tịch Mục Á sẽ thẳng thắn thừa nhận, “Chậc chậc! Tôi tự hỏi, một Đại Phật như anh mà làm sao lại đến cái miếu nhỏ xíu của tôi mà làm giám đốc chứ, thì ra là do trong miếu tôi có một tiểu ni cô!” Trong giọng nói tỏ ra không hề để bụng mục đích “không trong sáng” của Tịch Mục Á.
“…” Tiểu ni cô? Đại Phật? Tịch Mục Á ráng nhịn xuống. May là Tịch Mục Á đang quay lưng về phía An Chính Nhiên, không cần phải nhìn vẻ mặt ti tiện của anh ta, bằng không chắc anh sẽ nhịn không được.
“Vậy ra hai năm trước khi anh chủ động tìm tôi để bàn chuyện hợp tác, anh cũng biết rõ Nhạc Mậu Mậu là nhân viên của công ty rồi mới quyết định hợp tác đúng không?” An Chính Nhiên truy hỏi kỹ càng đến tận gốc rễ.
“Lúc ấy tôi thực sự cũng cần tìm một nhóm thiết kế người Trung Quốc.”
Được, nghe câu trả lời của Tịch Mục Á, An Chính Nhiên xác định và khẳng định, Tịch Mục Á trở thành anh em với anh ta, nguyên nhân chính là do trong miếu nhỏ của anh ta có tiểu ni cô mà Tịch Mục Á yêu thích.
Hai năm trước khi An Chính Nhiên mở công ty, lúc đó quy mô công ty vẫn còn nhỏ, không có tiếng tăm gì mấy, mà khi đó Tịch Mục Á đã có một chút tiếng tăm trong giới thiết kế rồi. Bỗng một ngày, Tịch Mục Á gửi email liên hệ với anh nói rằng cậu ta cần một nhóm thiết kế để hợp tác trong công việc. An Chính Nhiên vốn tưởng rằng có người rảnh rỗi làm chuyện không đâu cho nên không để ý đến.
Nhưng qua vài ngày nữa, một email với nội dung tương tự được gửi đến hộp thư của anh. An Chính Nhiên tò mò xem email rồi liên hệ với Tịch Mục Á. Không ngờ đó đúng thật là Tịch Mục Á, và cũng từ đó hai người họ dần dần trở thành bạn tốt không những trong công việc mà còn ở ngoài đời.
Tuy mục đích lúc trước của Tịch Mục Á khi muốn hợp tác với An Chính Nhiên không được trong sáng cho lắm, nhưng cũng không sao cả, vì nhờ đó hai người mới trở thành anh em tốt của nhau. An Chính Nhiên cũng lười so đo với Tịch Mục Á, dù sao càng nhiều anh em thì càng tốt chứ sao.
“Hai người trước đây đã từng yêu nhau sao? Anh lúc trước sao lại chịu chia tay tiểu ni cô rồi một mình bay đi nước ngoài thế hả?” An Chính Nhiên tiếp tục tra hỏi.
“Tôi nghĩ rằng anh nên quay về làm việc của mình đi.” Tịch Mục Á quay đầu lại, mặt mày cau có, tỏ ý tiễn khách.
Nhưng An Chính Nhiên là ai cơ chứ, da mặt anh ta dày ngang bức tường nha, giả bộ như nghe không ra ý “tiễn khách” của Tịch Mục Á.
“Người anh em, tiết lộ chút xíu đi, vậy thì tôi mới có thể giúp anh được chứ.” Đổi tư thế ngồi bắt chéo chân, tiếp tục gặng hỏi.
“Anh mà tới giúp tôi sao?” Tịch Mục Á cười nhạt, sớm đoán được bản tính An Chính Nhiên hay lo chuyện bao đồng, cũng không phải thật sự muốn giúp đỡ mà là để xem kịch vui thôi.
Bị vạch trần ý đồ, thế mà An Chính Nhiên cũng không hề cảm thấy áy náy, thong dong nói, “Tôi thực sự là tới giúp anh mà.”
Tịch Mục Á từ nhỏ đến lớn đều là tự bản thân phấn đấu, cũng không có thói quen dựa dẫm người khác, nói đi phải nói lại, bản mặt An Chính Nhiên cũng chẳng đứng đắn, không đáng tin cậy tí nào. Vì vậy, danh chính ngôn thuận cự tuyệt đề nghị “sự trợ giúp” của An Chính Nhiên.
An Chính Nhiên thấy thái độ tự tin của Tịch Mục Á, không cần hỏi nữa cũng biết chắc cậu ta đã tính toán hết cả rồi. Anh nghĩ nghĩ, nói tiếp, “Đừng nói là dự án lần này anh dùng “quyền lực” của mình ép Nhạc Mậu Mậu phải cùng tổ với anh, tôi cứ thắc mắc, một người kinh nghiệm dày dặn như anh sao lại muốn tham gia dự án từ khâu đầu tiên chứ, chẳng lẽ mặt trời mọc lên từ phía tây sao.”
Tịch Mục Á cũng không định giấu giếm, đúng thật anh có ý định dùng “quyền lực” áp chế Cô Bé Quàng Khăn Đỏ.
“Không được sao?” Nhếch môi cười, không đáp mà còn hỏi lại.
“…” An Chính Nhiên im lặng. Haiz… sao mà không được chứ, trên danh nghĩa tôi là ông chủ, thực tế anh mới là ông chủ.
“Hỏi xong rồi chứ?” Tịch Mục Á lại một lần nữa biểu đạt ý tiễn khách.
“…” Chưa xong, tôi còn có thiệt nhiều chuyện muốn hỏi lắm! Nhưng An Chính Nhiên chỉ có thể lặng lẽ phản đối trong lòng. Xem ra lần này thằng nhóc này muốn đuổi anh đi thật rồi, sờ sờ mũi yên lặng đứng lên.
“Đi thong thả, không tiễn.”
“…” An Chính Nhiên đang đi bỗng dừng chân, đột nhiên cảm giác bản thân sao mà mất địa vị quá.
À, nhất định là do mình quá tốt, haiz, trên thế giới này có ai tốt như mình không chứ. An Chính Nhiên thầm an ủi chính mình, yên lặng đi ra khỏi phòng làm việc.
Sau khi An Chính Nhiên rời khỏi, cả người Tịch Mục Á mỏi mệt không thôi, trong lòng bực bội, đầu óc nhức bưng bưng, anh theo thói quen sờ soạng túi áo tìm thuốc lá.
Túi trống rỗng khiến anh nhất thời sững sờ, sau một lúc anh mới sực nhớ, Nhạc Mậu Mậu không thích mùi thuốc lá, cho nên từ khi về nước anh đã đem bỏ hết thuốc lá, cũng không có mua hút lại.
Đúng vậy, sau khi trở về Trung Quốc, anh đã quyết định từ bỏ thói quen hút thuốc mỗi khi mệt mỏi hay bực bội.
Không có thuốc lá, anh trở lại chỗ ngồi.
Trên chiếc bàn rộng có bức ảnh của một cô gái có lúm đồng tiền rất đáng yêu, cười tít mắt, nụ cười vô cùng rạng rỡ. Tóc mái ngang trán cài chiếc kẹp màu hồng nhạt, trên tay cầm lấy ly kem, đôi má trắng nõn hơi ửng hồng, khóe miệng còn dính một ít kem.
Bức ảnh do anh vô tình chụp được lúc Nhạc Mậu Mậu đang say sưa ăn, dáng vẻ đáng yêu khi ấy của cô khiến anh thoải mái hơn rất nhiều, như tia nắng hiếm hoi sưởi ấm trong những ngày mùa đông lạnh giá, chiếu rọi vào đáy lòng anh, ấm áp dễ chịu vô cùng.
Anh kìm lòng không đặng lấy tay sờ bức ảnh. Chạm đến khóe miệng dính kem, anh cười ngọt ngào, tay chậm rãi lau lau chỗ kem ấy, miệng thì thầm khe khẽ, “Đồ ngốc, ăn một chút mà cũng bị dính như vậy.”
Bao kỷ niệm ngọt ngào ùa về khiến cơn đau đầu của Tịch Mục Á lại trỗi dậy.
Tiếng thở dài khe khẽ lại vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Nhạc Mậu Mậu, Cô Bé Quàng Khăn Đỏ của anh, anh phải làm sao để giữ em lại đây, anh phải làm sao bây giờ.
Trả lời anh chỉ có một không gian yên lặng đến đáng sợ.

☆Chương 6

Edit: Danhyuen
Beta: Elvie Yuen

Tất nhiên Nhạc Mậu Mậu biết rõ Tịch Mục Á là dùng “quyền lực” để trói buộc cô, nhưng công việc vẫn là công việc, dù có âm mưu nhưng vẫn là công việc, là công việc nên phải tận sức hoàn thành.
Nhưng Nhạc Mậu Mậu vẫn tuân theo nguyên tắc “Cùng Sói Xám gặp mặt chi bằng không thấy”, cho nên lần thứ hai này cô lại tiếp tục sử dụng email để trao đổi công việc với Tịch Mục Á.
Tịch Mục Á từ trước đến nay là người rất có kiên nhẫn, gọi điện thoại cho Nhạc Mậu Mậu.
Tính cách của Nhạc Mậu Mậu chính là: một khi đã cho là đúng, thì sẽ cố chấp đến cùng.
Như lúc trước cô cho rằng là do Tịch Mục Á, cho nên mới khiến cho bây giờ chẳng có người đàn ông nào bén mạng đến làm quen mình, đến cuối cùng cô chỉ có thể dùng cụm từ “thê thê thảm thảm vô cùg thê thảm” để hình dung hoàn cảnh của mình.
Lần này cô là không muốn thuận theo ý đồ của Tịch Mục Á, liên tiếp vài ngày sau vẫn kiên trì dùng email để bàn giao công việc, hơn nữa khi Tịch Mục Á gọi điện thoại còn giả bộ không có ở đó để không tiếp điện thoại, mà nếu có tiếp thì cũng tìm cách thoái thác để không phải đến văn phòng anh, khi không trốn được nữa thì cô buộc lòng phải gặp anh.
Tịch Mục Á cũng thuận theo cô, đánh du kích liên tiếp vài ngày. Chiến tranh du kích của hai người khiến mọi người trong phòng làm việc không thể không quan tâm đến, mỗi khi điện thoại trên bàn Nhạc Mậu Mậu vang lên, thì mọi người theo phản xạ có điều kiện đều vểnh lỗ tai lên mà nghe ngóng, bởi vì nhất định là Giám Đốc Tịch gọi tới đấy.
Hình như khi chiến tranh kháng Nhật thì chiến đấu đến tận 8 năm mới phân thắng bại, bởi thế nên Nhạc Mậu Mậu kiên trì không muốn nhận thua, mà trong từ điển của Tịch Mục Á cũng không có ba chữ “không thể nào”.
Vì vậy hai người bọn họ, nhất quyết không ai chịu thua ai.
Thật ra, khi Tịch Mục Á trở lại Trung Quốc đã chuẩn bị phải trường kỳ chiến đấu rồi, cho nên cũng không hề lộ ra một tí gì là vội vàng xao động. Công việc thì vẫn như trước, nhưng khác ở chỗ là anh mỗi ngày đều tìm Nhạc Mậu Mậu để chơi trò chiến tranh du kích.
Nhạc Mậu Mậu đối với việc mỗi ngày phải hoàn thành công việc quả thực không thể thích ứng, vì vậy tinh thần ngày càng sa sút. Việc đồ đạc bị vứt bừa bãi thường xuyên phát sinh.
Nhạc Mậu Mậu lúc này không ngừng lục lọi trên bàn làm việc, một bên nói thầm: “Ly ơi, mày đâu rồi?” Tài liệu thì rơi vương vãi khắp nơi, Nhạc Mậu Mậu luống cuống tay chân muốn nhặt lên.
“Sao vậy?” Tiêu Nam nhìn Nhạc Mậu Mậu sắp phát điên lên, chị ân cần hỏi.
“Chị Nam, em tìm không thấy ly của em. Lạ thật, vừa rồi còn thấy nó ở đây mà! Sao bây giờ lại không thấy nữa?” Nhạc Mậu Mậu vừa tìm vừa trả lời.
Tiêu Nam nghĩ nghĩ, “Không phải vừa nãy em mới cầm ly đi rót nước ở phòng nghỉ sao? Không chừng cái ly nó còn nằm trong đó?”
Sau khi được Tiêu Nam nhắc nhở, Nhạc Mậu Mậu mới nghĩ đến vừa rồi hình như mình thật sự có đi rót nước.
Buông hết mọi thứ, cô lập tức chạy đến phòng nghỉ, chưa chạy được hai bước, cô quay đầu lại nói với Tiêu Nam, “Cảm ơn chị.” Rồi hớt ha hớt hải chạy đi.
Tiêu Nam nhìn dáng vẻ hấp tấp của Nhạc Mậu Mậu, bất đắc dĩ lắc đầu.
Đi đến phòng nghỉ, Nhạc Mậu Mậu phát hiện ly của mình vẫn còn trên mặt bàn, cà phê vẫn còn đầy, nhưng đã nguội lạnh từ đời nào.
Để chuyện cái ly bị mất qua một bên, một tiếng sau…
“AA.A.A..? Chìa khóa tủ của tôi đâu mất rồi?” Nhạc Mậu Mậu giựt giựt tóc.
Ba tiếng sau…
“Nhạc Mậu Mậu, cô không phải mới vừa nói đã gửi tài liệu qua email cho tôi sao, có thấy gì trong email đâu.” Đồng nghiệp A thúc giục.
“A a a! Xin lỗi, tôi quên mất, bây giờ tôi sẽ gửi cho anh liền.”
Năm tiếng sau cũng đã đến giờ tan sở.
Giữa trưa trời còn nắng chói chang, bây giờ thì lại mưa như trút nước. Nhạc Mậu Mậu đứng ở cửa ra vào của công ty nhìn mưa như trút, do dự một lúc… Cô vừa kiểm tra túi, phát hiện hôm nay không có mang theo dù. Cô cố gắng nhớ lại, hôm qua lúc trời tối xem được dự báo thời tiết sau đó lấy cây dù ra, rồi bỏ vào túi… A! Đúng, đúng là bỏ vào túi —— mà là cái túi bên cạnh. (=.=)
Nhạc Mậu Mậu lập tức lấy điện thoại ra, nhưng điện thoại không có phản ứng, màn hình đen kịt, điện thoại lại hết pin rồi.
Đúng rồi, ngày hôm qua cô lại quên sạc pin điện thoại…
Đã nghèo còn mắc cái eo! Nhạc Mậu Mậu chỉ có thể ngơ ngác đứng ở cửa công ty mà nghĩ biện pháp.
Một, mặc kệ mưa bão xông về nhà! Hai, đợi mưa tạnh rồi đi.
Nhạc Mậu Mậu suy nghĩ rất lâu, thấy bầu trời càng lúc càng xám xịt, đáng sợ hơn nữa là sấm chớp đùng đùng. Được rồi! Giờ chỉ có —— chờ đợi.
Ôi ôi ôi ôi! Nhạc Mậu Mậu rầu rĩ than vãn trong lòng.
Một con dê, hai con dê, ba con dê…
Nhạc Mậu Mậu chỉ có thể cúi đầu vừa đếm dê, vừa cầu nguyện sắp Chúa cứu thế xuất hiện, ít nhất có thể dẫn cô đến nhà ga.
Ồ? Phía trước có đôi giày da màu đen sáng loáng.
Nhạc Mậu Mậu lòng tràn đầy hi vọng ngẩng lên. Hơ! Hi vọng tan vỡ, mặt mũi cô bí xị, cô nhìn thấy người không muốn nhìn thấy nhất —— Tịch Mục Á.
Anh vẫn mặc bộ âu phục phẳng phiu, tay cầm cây dù, đôi mắt sâu và đen giờ phút này chính chằm chằm vào cô.
Hừ! Cái người đáng ghét này… Nhạc Mậu Mậu thầm mắng một câu sau đó lại cúi đầu.
Tịch Mục Á có chút bất đắc dĩ mở miệng: “Em không mang dù sao?”
“Hứ !” Cô cúi đầu, không để ý tới.
“Anh đưa em về.” Giọng nói kiên định nghe như mệnh lệnh.
“Ai thèm!”
Tịch Mục Á ngẩn người, “Trốn anh thế còn chưa đủ sao?”
Nhạc Mậu Mậu nghe giọng điệu vô sỉ, nén giận nói, “Ai trốn anh chứ! Làm như hay ho lắm vậy!”
“Em cứ cúi đầu xuống đất xem như không nhìn thấy anh, vậy không phải trốn chứ là gì?”
“Tôi không thích thấy mặt anh!” Nhạc Mậu Mậu tiếp tục mạnh miệng.
“Anh cũng đâu làm thịt em, sợ anh làm gì em sao?” Tịch Mục Á là người kiên nhẫn, từ từ khích tướng. Anh biết rõ cô nhóc này tính tình dễ xúc động sẽ trúng chiêu ngay thôi.
Quả nhiên, Nhạc Mậu Mậu nổi bão: “Ai sợ anh chứ!”
“Anh chỉ là muốn tiễn cấp dưới một đoạn, nhưng vị cấp dưới này lại sợ anh, trốn anh, anh phải làm sao bây giờ nhỉ!” Tiếng nói trầm thấp phối hợp với giọng điệu dịu dàng, từng bước một đưa Cô Bé Quàng Khăn Đỏ sập bẫy.
“Tôi đồng ý, tôi có gì phải sợ… Đi thì đi.” Nhạc Mậu Mậu ngẩng đầu ưỡn ngực, gào lên, “Sức lao động miễn phí ngu gì mà không dùng.” Sau đó lại nhẹ nhàng nói thầm một câu như vậy.
Nghe thấy câu nói thầm, Tịch Mục Á cười nói, “Anh đâu có nói vị cấp dưới này là em.”
“Anh…” Vô sỉ, quả đúng là vô sỉ! Nhạc Mậu Mậu trừng mắt to như chuông đồng.
Tịch Mục Á thấy vậy liền nói, “Được rồi, đi thôi.”
Tay phải anh thản nhiên ôm vai Nhạc Mậu Mậu, tay trái thì cầm dù. Cảm giác được người trong lòng mình giãy dụa, anh cũng không có buông tay ra, ngược lại ôm chặt thêm chút nữa.
“Anh… Anh buông tôi ra. Nam nữ thụ thụ bất thân.” Nhạc Mậu Mậu một bên cố gắng gỡ móng vuốt sói, một bên kháng nghị.
Tịch Mục Á không để ý chút nào, quay mặt, mập mờ nói: “Chúng ta hôn cũng đã hôn qua rồi.”
Nhạc Mậu Mậu nghe câu nói vô sỉ như thế hoàn toàn không biết phản bác thế nào, chỉ có thể tức giận trừng mắt với Tịch Mục Á.
Trừng lâu rồi Nhạc Mậu Mậu đột nhiên phát hiện một điều…Đẹp trai quá! Sao có nửa khuôn mặt mà cũng đẹp trai quá vậy?
Tịch Mục Á dương dương tự đắc hưởng thụ cái nhìn chăm chú của Cô Bé Quàng Khăn Đỏ, ôm cô đi đến tầng hầm gara.
Đợi một chút, Nhạc Mậu Mậu bỗng nhiên bừng tỉnh, haiz, bản thân sao lại rơi vào bẫy khích tướng của Tịch Sói Xám rồi. Thật ra, Nhạc Mậu Mậu luôn biết rõ bản thân mình rất dễ bị kích động, nhưng mà cô lại không thay đổi được bản tính này của mình.
Hai người rơi vào khoảng không im lặng làm cho bầu không khí bên trong xe có chút quỷ dị, chỉ có tiếng cần gạt nước lạch cạch lạch cạch qua lại theo quy luật.
Bầu không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp tim đập của đối phương, Nhạc Mậu Mậu ngay cả nhúc nhích cũng không dám, cảm thấy mất tự nhiên, rất khó chịu.
Nhạc Mậu Mậu đâu phải là đối thủ của Tịch Mục Á, không quá ba phút, Nhạc Mậu Mậu đã phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Cô tiu nghỉu nói, “Đưa tôi đến nhà ga là được rồi.”
Tịch Mục Á lạnh lùng liếc mắt nhìn Nhạc Mậu Mậu, lạnh lùng trả lời: “Anh đã chạy qua nhà ga lâu rồi.”
“Vậy thì đưa tôi đến nhà ga kế tiếp cũng được.” Nhạc Mậu Mậu bền bỉ nói.
Không ngờ lúc này Tịch Mục Á đánh mạnh vào tay lái, làm Nhạc Mậu Mậu sợ điếng người, vội nắm lấy tay cầm trên thành xe hơi.
Trời, cái người này, vẫn thích biểu lộ sự tức giận của mình như thế. Nhạc Mậu Mậu oán thầm trong lòng.
Đoạn đối thoại ngắn ngủi qua đi, trong xe lại trở về bầu không khí im lặng vốn có, mưa vẫn ào ào trút xuống không hề tạnh, hoàn toàn đối lập với tình cảnh trong xe.
Nhạc Mậu Mậu đứng ngồi không yên, khuỷu tay đặt trên cửa sổ, chống cằm lẳng lặng nhìn ra cửa sổ.
Nói chứ đây là lần đầu tiên cô ngồi trên xa mà anh lái.
Lúc trước khi cả hai còn quen nhau, Tịch Mục Á cũng thường xuyên đến ký túc xá của cô để đưa cô đi học. Nhưng mà lúc đó, xe vẫn là xe hai bánh.
Nhạc Mậu Mậu còn nhớ rõ, cái xe đạp kia đã được anh nâng cấp. Vốn là xe đạp địa hình nên không có chỗ ngồi phía sau, vì để Nhạc Mậu Mậu có thể ngồi đằng sau xe đạp, Tịch Mục Á cố ý làm thêm cái yên phía sau.
Sau khi xe đã được cải tiến, Nhạc Mậu Mậu luôn cười nhạo chiếc xe đạp đó là “xe dị hình”. Tịch Mục Á khi đó cũng không quan tâm, lấy tay xoa xoa đầu Nhạc Mậu Mậu, nồng nàn nói: “Còn không phải là vì em hay sao.”
Thật ra, Nhạc Mậu Mậu cười nhạo chiếc xe này cũng là vì nghe những lời này của Tịch Mục Á, nghe xong cô không những thỏa mãn mà còn cười to hơn.
Khi đó, Nhạc Mậu Mậu hay ngồi ở yên sau trò chuyện, cười giỡn với Tịch Mục Á làm đoạn đường đi chỉ trong phút chốc đã đến.
Còn hôm nay, con đường chỉ ngắn như vậy mà hai người lại im lặng không nói gì.
Mỗi khi nhớ đến quá khứ, cô tiếc rằng giờ đây mọi thứ đã khác xưa.

24 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s