Minh Tinh == Part 166 + 167 ==

Edit: Pingki

Beta: Elvie Yuen

Chương 166:  Khó có thể xa rời.

Ngoài cửa sổ từng hạt mưa bay bay lất phất, rơi tí tách bên cửa sổ, báo hiệu mùa xuân đã trở lại.

Quý Phỉ lưỡng lự thu dọn hành lý, ngày mai cô sẽ rời khỏi đây để trở về nước Mỹ, lòng cô ưu tư phiền muộn vô cùng. Trong đầu đột nhiên xuất hiện khuôn mặt của Thư Triết, nhưng chỉ thoáng qua trong tíc tắc mà thôi. Quý Phỉ liền lắc lắc đầu, không thèm nghĩ đến hắn nữa.

‘Cộc cộc cộc’, tiếng gõ cửa vang lên, Chung Hiểu Dung đẩy cửa đi vào, cảm xúc quyến luyến hiện rõ trên mặt.

“Phỉ Phỉ, con quyết định trở về Mỹ thật sao? Mẹ thật không nỡ xa con.” Chung Hiểu Dung đi tới ôm lấy con gái. Đều là lỗi của bà, nếu không phải bà tham lam tiền bạc, tranh quyền đoạt thế, mọi việc sẽ không thành ra như vậy. Kết quả Quý Vân Triển cũng chẳng ngồi được cái ghế Tổng giám đốc kia, mà Quý Phỉ lại phải chịu hết oan ức, tủi hờn.

Quý Phỉ ác cảm đẩy Chung Hiểu Dung ra, nhưng không nói gì. Nếu thật sự không nỡ thì trước đây đã không đẩy cô vào hố lửa. Nếu thực sự rơi vào tay của tên họ An kia thì cô quả thực càng thêm căm hận bọn họ, nhưng người kia lại là Thư Triết, oán hận trong lòng cô hình như lại không lớn như thế.

“Phỉ Phỉ, con vẫn trách mẹ sao?”, Chung Hiểu Dung ai oán nhìn con gái, bà cũng rất hối hận vì quyết định trước đây của mình, nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, có thể cho bà lựa chọn một lần nữa, bà nhất định sẽ không để cho Phỉ Phỉ phải chịu khổ.

Quý Phỉ vẫn không nói gì, tiếp tục im lặng.

“Mẹ sai rồi, con có thể tha thứ cho mẹ được không? Phỉ Phỉ, xin con tha thứ cho mẹ!”, Chung Hiểu Dung chân thành hi vọng Quý Phỉ tha thứ, hiểu được tâm trạng hiện giờ của bà.

“Mẹ, mẹ ra ngoài đi, để con yên tĩnh một chút được không?” Lòng Quý Phỉ rối ren, đưa tay vuốt tóc trên đầu.

Chung Hiểu Dung vẫn chưa bỏ ý định cầu xin Quý Phỉ tha thứ, “Phỉ Phỉ, hãy tha thứ cho mẹ.” Nếu hôm nay Quý Phỉ không nói lời tha thứ bà cũng sẽ không đi.

Quý Phỉ liếc nhìn Chung Hiểu Dung, bực bội nói, “Được được, con tha thứ cho mẹ, mẹ ra ngoài dùm con đi.” Cô cũng chỉ có thể nói như vậy thôi. Một khi đã làm sai thì không phải chỉ xin lỗi, xin tha thứ là xong. Chuyện sai cũng sai rồi, không thể nào cứu vãn được nữa.

Chung Hiểu Dung lưu luyến rời khỏi phòng Quý Phỉ, sau khi đóng cửa phòng lại, Quý Phỉ nằm trên giường, lòng buồn phiền rầu rĩ. Hình ảnh Thư Triết vẫn quanh quẩn trong đầu cô, không đuổi đi được.

Rõ ràng hắn là một tên khốn, nhưng trong lòng vẫn luôn khắc khoải nhớ mong hắn. Ngày mai phải đi rồi, coi như lần cuối cùng cho phép bản thân buông thả mà đi gặp hắn. Cho dù chỉ là liếc nhìn thôi cũng được, như vậy cũng đã đủ làm cô an tâm mà rời đi.

Quý Phỉ không chần chừ thêm, khoác ba lô, đẩy cửa đi ra ngoài.

*****************************************************************

Quý Phỉ xuống xe, đi vào trong biệt thự của Thư Triết. Trong phòng tối đen như mực, không có chút ánh sáng. Thì ra hắn vẫn chưa về!

Nhưng trước kia khi cô còn ở đây, giờ này hắn hẳn phải về rồi chứ. Chẳng lẽ hôm nay có nhiều công việc phải giải quyết nên về trễ? Nghi hoặc trong lòng, lại không muốn trở về ngay, Quý Phỉ đi đi lại lại trước cửa biệt thự của Thư Triết.

Tuy mùa xuân sắp tới, nhưng không khí lạnh ban đêm vẫn khiến người ta run bần bật. Bởi vì đi ra ngoài quá vội vàng, Quý Phỉ chỉ lấy đại cái áo khoác đang mặc trên người. Đi ra ngoài mới phát giác trời lạnh thấu xương, hơn nữa giờ đang đứng trước cửa biệt thự của Thư Triết, nằm trên sườn núi cao, gió càng thổi mạnh hơn.

Quý Phỉ đưa hai tay lên miệng thở cho ấm, người đứng nhấp nha nhấp nhỏm, hòng để cơ thể ấm áp hơn một chút.

Sau một lát, tiếng còi xe vang lên inh ỏi làm Quý Phỉ chú ý. Hắn về rồi ư? Lòng vui mừng pha lẫn sợ hãi, nếu hắn nhìn thấy cô thì sẽ làm gì? Nhưng cho dù ra sao đi nữa, đây cũng là lần gặp mặt cuối cùng của bọn họ.

Tiếng còi xe ngày càng gần, chiếc xe tíc tắc dừng trước mặt cô.

Trong xe, Thư Triết yên ổn ngủ ở băng ghế sau, do Bối Tâm Vân chở hắn về. Từ khi Quý Phỉ đi, hắn ngày nào cũng đến quán bar uống rượu say quay quắt, cũng chỉ mượn rượu uống say, hắn mới có thể hoàn toàn đuổi hình bóng của Quý Phỉ ra khỏi đầu mình.

Cô sẽ không bao giờ trở về nữa! Mà hắn cũng chẳng còn mặt mũi mà năn nỉ cô quay về.

Bối Tâm Vân dừng xe lại, không chú ý Quý Phỉ đứng trước mặt, mở cửa xe đỡ Thư Triết ở băng ghế sau ngồi dậy.

“Tổng giám đốc, dậy đi, về đến nhà rồi.” Bối Tâm Vân cẩn thận kéo góc áo Thư Triết.

“Nhà? Tôi có nhà sao?” Thư Triết uống say lầm bà lẩm bẩm trong miệng, cõi lòng đau xé. Thư Diệp đã thế, Quý Phỉ cũng vậy, tất cả đều bỏ hắn mà đi. Rốt cuộc thì hắn thua kém ở điểm nào chứ? Tại sao tất cả phụ nữ đều rời bỏ hắn! Hay thật sự bản thân hắn không tốt?

“Về đến nhà rồi, mau tỉnh dậy đi.” Bối Tâm Vân tiếp tục gọi hắn, rồi dìu hắn ra khỏi xe. Tay phải lục lọi trong túi áo Thư Triết tìm chìa khoá cửa.

Quý Phỉ nheo mắt nhìn Bối Tâm Vân và Thư Triết, lòng bỗng nhiên đau thắt. Bọn họ? Cô đã từng gặp cô gái này, là thư ký của Thư Triết! Thư Triết ngày nào cũng dẫn cô ta về đây sao? Hơi thở ngày trở nên gấp gáp, Quý Phỉ che ngực nhói đau, lom lom nhìn hai người trước mặt!

Bối Tâm Vân ngẩng đầu, lại thấy một người đang đứng trước cửa. Cẩn thận soi xét, mới nhìn ra là cô gái gặp ở khách sạn, “Cô là Quý Phỉ sao?” Cô ta có lẽ chính là Quý Phỉ mà Thư Triết nhớ mong trong lòng.

Quý Phỉ gật đầu, hai tay khoanh trước ngực, ôm cơ thể lạnh như băng.

“Cô là…” Im lặng một lúc, Quý Phỉ mở miệng muốn hỏi quan hệ giữa cô ta và Thư Triết. Lại bị tiếng nói của Thư Triết ngắt lời, “Không được nhắc đến Quý Phỉ, không được nhắc tên cô ta trước mặt tôi!” Cô gái đó là điểm kiêng kỵ của hắn, người khác tuyệt đối không thể nhắc tới, giống như lúc trước không ai được phép nhắc tên Thư Diệp trước mặt hắn.

Chương 167: Niềm vui mới

Bối Khả Tâm nghe tiếng rống giận của Thư Triết sợ tới mức cả người run như cầy sấy, vội nói, “Tổng giám đốc, Quý Phỉ đã tới.”

Quý Phỉ không nói thêm gì nữa nhưng ánh mắt cứ nhìn chằm chằm Thư Triết lúc này vì say rượu mà khuôn mặt ửng đỏ. Thư Triết nheo mắt như muốn nhìn rõ Quý Phỉ, ánh mắt ý vị sâu xa khiến Quý Phỉ bỗng nhiên cảm thấy hôm nay tới đây hoàn toàn là một sai lầm. Cô ngượng ngùng chậm rãi lui về sau, muốn chạy thoát khỏi tình huống xấu hổ bức bách này.

Thư Triết dường như cảm giác được cô đang lùi lại, bỗng bước từng bước chậm chạp về phía Quý Phỉ, “ Cô còn tới đây làm gì?” Im lặng một lúc mới mở miệng nói chuyện, nhưng những lời thốt ra lại làm người ta đau lòng không thôi. Chính vì người phụ nữ này nên hắn mới trở nên thế này. Cảm giác say hầu như đã không còn, mà người cũng tỉnh táo, tức giận trong lòng nhanh chóng bùng lên lan tràn khắp cơ thể, “Tôi nhớ tôi đã nói không muốn nhìn thấy cô nữa, mới đó mà cô đã quên sao?”.

Nghe Thư Triết nói như thế trong lòng Quý Phỉ như có vô số mũi dao nhọn mãnh liệt đâm vào tim đau đến mức không thở được. Tối nay cô tới đây chỉ tự mình rước lấy nhục nhã, chẳng lẽ còn mong đợi hắn giữ cô lại hay sao. Lúc này đây, cô hối hận khôn xiết vì bản thân quá xúc động, rõ ràng biết hắn không muốn nhìn thấy mình, nhưng vẫn không ngăn cản được xúc cảm trong lòng muốn tới gặp hắn.

Quý Phỉ không trả lời hắn, định quay về, nhưng khi cô đi ngang người Thư Triết, hắn lại dùng sức nắm chặt cổ tay cô, “Cô tới đây làm gì?” Ánh mắt dò hỏi cùng sắc mặt làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.

“Không làm gì cả”, Quý Phỉ trả lời ngắn gọn, cũng không nhìn thẳng mặt Thư Triết mà trả lời, cố sức thoát khỏi sự kềm chế của hắn, “Có thể buông tôi ra không?” Giọng nói nghe không có chút cảm xúc.

Thư Triết bước tới gần Quý Phỉ, muốn nhìn rõ khuôn mặt cô. Khuôn mặt này mỗi ngày đều lởn vởn chập chờn trong tâm trí hắn, hắn chậm rãi vươn tay ra muốn chạm đến khuôn mặt trắng nõn, có chút hốc hác của Quý Phỉ, nhưng cô lại quay đầu đi né tránh bàn tay hắn.

“Tôi muốn trở về, xin anh buông tay ra.” Tuy cô có chút hối hận về hành vi xúc động của mình nhưng ít nhất thì lòng cũng đã chết rồi. Ban đầu trong lòng cô còn có chút lưu luyến, nhưng khoảnh khắc vừa qua thì đã khiến nó biến mất hoàn toàn. Hắn chán ghét cô ra mặt, không hề có chút yêu thương nào cả.

Thư Triết buông lỏng tay để mặc cho Quý Phỉ giãy giụa, nhìn cô đăm đăm và nói, “Cô cho rằng tôi muốn giữ cô lại sao?”

Quý Phỉ nắm chặt bàn tay trắng nõn kềm chế lửa giận trong lòng, xoay người rời đi, không hề nhìn vào mặt hắn. Dù sao cũng chỉ là một người đàn ông thôi, chẳng có gì không quan trọng cả, không có cũng chẳng sao, huống chi đó lại là tên đàn ông vô tâm. Quý Phỉ lấy tay lau những giọt nước mắt lăn dài trên má, nén nỗi đau trong lòng, đây sẽ là lần cuối cùng cô đau khổ vì hắn. Ngày mai cô nhất định phả quên tất cả những gì xảy ra ở đây, vĩnh viễn quên hết.

Tức giận nhìn theo hình bóng cô rời đi, Thư Triết nhanh chóng tiến lên phía trước kéo Quý Phỉ lại, “Ai cho phép cô đi?” Lửa giận trong mắt bừng bừng làm cô không thể kháng cự.

“Tôi không cần ai cho phép”. Vừa rồi không phải chính hắn không cho phép cô ở lại sao? Bây giờ lại giữ chặt không buông, hắn muốn gì đây?

Quý Phỉ chớp mắt, không muốn bị nước mắt che khuất tầm nhìn, bình tĩnh cùng Thư Triết nhìn chằm chằm nhau, “Anh không nỡ để tôi đi sao?” Bắt chước hắn liếc mắt khinh thường, dáng vẻ thong dong nói chuyện.

“Nực cười, tôi mà không nỡ để cô đi sao?” Người phụ nữ này còn dám khiêu khích hắn! Hắn nhất định sẽ không buông tha dễ dàng như vậy, “Một ngày không có cô bên cạnh, tôi thấy tự do thoải mái biết bao.” Khuôn mặt cà lơ phất phơ xoay người gọi Bối Khả Tâm, “Cô lại đây.”

Bối Khả Tâm nghe thấy Thư Triết gọi mình, ngập ngừng nhìn Quý Phỉ, không biết làm sao, cũng không dám đi về phía trước.

Thấy Bối Khả Tâm đứng thừ người không đi về phía mình, tiếng hô của Thư Triết ngày càng lớn thêm, “Còn không mau lại đây!” Xem ra những người phụ nữ này càng ngày càng không xem thường hắn rồi.

Bối Khả Tâm chậm chạp bước từng bước, mỗi bước chân tựa như nặng ngàn cân, từng bước nặng trĩu lòng. Thư Triết cũng không có rống thêm lời nào, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Quý Phỉ. Cô cũng không tránh né tầm mắt của hắn.

Đợi Bối Khả Tâm đến gần, Thư Triết vươn tay phải đặt trên vai Bối Khả Tâm vẻ tha thiết đầy tình cảm, “Giới thiệu với cô,  đây chính là niềm vui mới của tôi” Nói xong, mặt còn vênh váo đắc ý.

Quý Phỉ nhìn hắn trâng trối, “Anh Thư đây có thể tìm được niềm vui mới tôi thực vui mừng cho anh. Tôi còn tưởng rằng loại người vừa tàn nhẫn vừa độc ác như anh sẽ phải sống cô độc cho đến hết quãng đời còn lại chứ.” Khi nói ra những lời này, tinh thần Quý Phỉ vô cùng mạnh mẽ, hôm nay cô đã bị anh ta xem thường một lần, không thể một lần nữa thất bại trước mặt hắn.

“Cô ghen sao?” Thư Triết bất mãn với vẻ mặt dửng dưng của Quý Phỉ, hắn muốn nhìn thấy vẻ mặt ghen tuông đố kị của cô, không biết là cô che dấu quá giỏi hay là trong lòng cô vốn thờ ơ như chính bề ngoài.

“Nếu nói như vậy mà khiến trong lòng anh thoải mái một chút thì cứ cho là tôi đang ghen tị đi.” Cô có điên mới ghen tị! Trên đời này cũng không phải chỉ mình Thư Triết là đàn ông. Có gì đáng để cô phải đau lòng chứ. Quý Phỉ cố gắng xoá đi sự đau đớn trong lòng.

Tay của Thư Triết càng ôm chặt Bối Khả Tâm hơn, đôi mắt u ám hằn những mạch máu li ti, cúi đầu mãnh liệt hôn đôi môi của Bối Khả Tâm, ánh mắt lại nhìn Quý Phỉ.

Quý Phỉ đau lòng quá mức, cắn môi dưới không chịu khuất phục. Cô xoay người bước đi, nước mắt như muốn tuôn rơi, tuy nhiên, cô lại ngẩng cao đầu không cho chúng rơi xuống. Không đáng phải khóc, cô tin rằng, qua đêm nay, cuộc sống của cô lại tràn trề hy vọng, một cuộc sống mới đang đợi cô ở phía trước.

 Đợi Quý Phỉ xoay người đi rồi, Thư Triết mới buông Bối Khả Tâm ra, nhìn chăm chú vào bóng dáng ngày càng rời xa hắn. Cả người bứt rứt khó chịu, nỗi đau tận đáy lòng đang lan tràn trong cơ thể hắn.

 

 

 

Advertisements

9 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s