Minh Tinh == Part 168 + 169 ==

Edit: Pingki

Beta: Elvie Yuen

Chương 168. Hợp tác vui vẻ

Đào Tĩnh Dao đang cất tiếng nũng nịu quyến rũ một người đàn ông tóc bạc tuổi khoảng năm mươi bên cạnh trong phòng, “Ông xã, anh ăn trái cây đi nè.” Vừa nói vừa lấy một quả nho đút vào miệng người đàn ông. Nhưng trong lòng lại chẳng tình nguyện như vẻ ngoài liếc mắt đưa tình của cô ta.

Người đàn ông miệng nhai nhồm nhoàm, vẻ mặt thì háo sắc nhìn Đào Tĩnh Dao đắm đuối, “Mấy hôm nay em làm cái gì mà cả ngày đều không thấy bóng dáng đâu.” Giọng nói có chút bất mãn bực bội.

“Em có chút việc riêng thôi! Có người ức hiếp bà xã anh, anh chẳng giúp lại còn trách em, vậy chẳng khác gì mấy người kia.” Đào Tĩnh Dao nghe ông ta nói vậy, lại càng sáp lại gần, bắt đầu làm nũng.

“Ừ ừ, anh là người xấu.” Vừa nói vừa hôn lên mặt Đào Tĩnh Dao, hai tay cũng không chịu yên phận mà luồn vào trong quần áo cô ta ngay trong phòng khách.

Đào Tĩnh Dao miễn cưỡng cười với lão, “Đừng vậy mà, có người nhìn thấy đấy.” Miệng nói tay thì đẩy lão già vừa mập lại vừa lùn, làm cho người ta cảm thấy buồn nôn.

“Người nào dám nhìn, anh giết hắn ngay.” Lão nham hiểm nói xong cũng không định dừng tay lại.

Đào Tĩnh Dao miệng thì la hét nhưng trong ánh mắt lại hiện ra một tia xảo quyệt, cô ta nói thầm gì đó bên tai lão, một lúc sau lão cũng ngoan ngoãn mà buông cô ta ra. Đào Tĩnh Dao hôn một cái lên cái trán đầy nếp nhăn của lão già ấy rồi bước đi thướt tha ra đại sảnh.

Khi đi khuất tầm mắt của lão, Đào Tĩnh Dao lấy tay lau sạch những chỗ nước bọt ghê tởm mà người đàn ông kia để lại trên mặt, “Lão già đáng chết.” Đào Tĩnh Dao chửi rủa, đồng thời nhớ lại quãng thời gian cô ta cùng lão già tên Trần Lạc Tân quen biết.

Lúc đó là khi vừa mất đi đứa bé, khiến cô ta đau lòng muốn chết, lúc nào cũng muốn tìm cách để trả thù Quý Vân Húc. Đúng lúc cô ta đi vào trong quán bar thì gặp được Trần Lạc Tân. Nhìn lão vừa già vừa xấu, hóa ra lại là bang chủ của bang Phi hổ, có thể hô mưa gọi gió.

Lúc đó, Đào Tĩnh Dao cũng vì thích điểm đó của lão nên mới để bản thân chịu thiệt mà gả cho lão. Tuy rằng cô ta chẳng tình nguyện cũng chẳng cam lòng nhưng vì báo thù, việc gì cô ta cũng phải nhịn. Lão già đáng chết Trần Lạc Tân này ngoại trừ háo sắc ra, việc gì cũng nghe theo cô ta, chỉ cần cái cô ta muốn, lão ta liền đồng ý. Chính vì vậy mới khiến cho Đào Tĩnh Dao cảm thấy có chút an ủi.

Cho dù cô ta có trả thù Quý Vân Húc như thế nào thế nhưng trong lòng cô ta vẫn chưa từng quên hắn, thậm chí còn có chút mong đợi rằng sẽ có kì tích xảy ra để cô ta có thể trở lại bên cạnh hắn. Có thể không? Hoàn toàn không có khả năng, chẳng qua chỉ là ảo tưởng trong lòng cô ta mà thôi.

Bang Phi Hổ là một tổ chức xã hội đen ở Đài Loan, là một bang phái cực kì có tiếng tăm, bang chủ là Trần Lạc Tân, tuy rằng là kẻ háo sắc nhưng dưới sự lãnh đạo cùng với thống trị của lão, không ai dám kháng cự mệnh lệnh, làm theo ý mình.

Dựa vào sự cưng chiều của Trần Lạc Tân cùng với sự “ngoan ngoãn” của lão, Đào Tĩnh Dao cũng thường xuyên sai khiến thuộc hạ giúp cô ta làm việc, mà Trần Lạc Tân cũng đồng ý việc này.

Khi phát hiện Thư Diệp cùng ‘Hạc Bang’ có quan hệ mật thiết với nhau, Đào Tĩnh Dao càng thêm chắc chắn Trần Lạc Tân là một quân cờ có giá trị lợi dụng rất lớn. Cho dù cô ta phải hy sinh rất nhiều thứ nhưng có được danh hiệu Trần phu nhân này, cũng không kẻ nào dám bất kính với cô ta, ít ra cũng phải nể mặt ba phần chứ đừng nói đến kẻ nào dám ức hiếp cô ta. Tuy rằng những khi cô ta cùng với Trần Lạc Tân ở cùng nhau khiến cho bản thân cô ta cảm thấy kinh tởm, thế nhưng, bỏ qua chuyện này thì cô ta lại có được cuộc sống mà nhiều người hâm mộ, coi như cũng là một sự an ủi đôi chút.

Sáng hôm nay, Âu Dương Thái Thái hẹn cô ta ra ngoài gặp mặt. Không biết người phụ nữ này tìm cô ta làm gì nhưng chắc chắn là có liên quan đến Quý Vân Húc. Hơn nữa, trong câu chuyện của hai người cũng chỉ là nói về Quý Vân Húc.

*************************************************************

“Tìm tôi có chuyện gì?”, Đào Tĩnh Dao ngồi xuống đối diện Âu Dương Thái Thái, lấy một điếu thuốc từ trong túi xách ra, vẻ mặt bực bội, lời nói cũng hậm hực.

Âu Dương Thái Thái hai tay khoanh trước ngực thoải mái nhìn Đào Tĩnh Dao trước mắt, “ Là kẻ nào lại khiến cho chị Đào đây tức giận thế.” Nhướng mày cười khẽ.

“Tôi và cô cũng chẳng phải loại thân thiết gì, không cần gọi tôi là chị.” Đào Tĩnh Dao hung tợn trừng mắt với Âu Dương Thái Thái. Khi Đào Tĩnh Dao đi tìm cô ta hợp tác cùng với mình thì cô ta kiêu ngạo cự tuyệt, nói rằng nếu phải đối phó với Quý Vân Húc thì mình cô ta là đủ rồi, không cần tìm kẻ nào giúp đỡ, nay lại tìm đến mình, rốt cuộc là có mục đích gì.

“Chị Đào đừng như thế, lần trước là tôi không đúng, không nên mù quáng mà nhìn không ra lòng tốt của chị. Tôi đây đã biết mình sai nên mới đi tìm chị xin tha thứ.” Âu Dương Thái Thái cũng thông minh suy đoán ra là cô ta cũng vì lần trước mình cự tuyệt nên hôm nay mới tức giận như thế. Nhưng cho dù có phải giả vờ biết lỗi mà nhận sai cũng không sao, chỉ cần có thể chia rẽ được Quý Vân Húc và Thư Diệp thì lòng cô mới có thể hả giận được.

Đào Tĩnh Dao nhẹ nhàng nhả khói thuốc, ánh mắt không ngừng đánh giá Âu Dương Thái Thái, dùng ánh mắt ngờ vực nhìn chăm chú vào cô ta một lúc lâu. Thật ra, cô cùng Âu Dương Thái Thái giống nhau cũng vì chuyện báo thù nên mới phải ăn nói khép nép xin lỗi nhau như bây giờ.

“Cuối cùng cũng nghĩ thông rồi sao?”, Đào Tĩnh Dao sau khi trầm mặc một lúc lâu mới mở miệng nói chuyện.

Âu Dương Thái Thái gật đầu, “Tôi muốn tự mình chia rẽ hai người bọn họ, chỉ như vậy trong lòng mới có thể nuốt trôi cục tức này.” Trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia nham hiểm xảo quyệt, cô tự nhận bản thân vì Quý Vân Húc mà trả giá không ít, cũng từng ngu xuẩn mà cho rằng chỉ cần chính mình cố gắng, Quý Vân Húc sẽ thay đổi thái độ với mình, cũng như với Thư Diệp.

Nếu hiện tại cô đã không thể làm lòng hắn rung động được nữa, thì cô cũng chẳng thể rộng lượng nhìn hai người họ hạnh phúc.

Đào Tĩnh Dao cười, dập tắt điếu thuốc trong tay, hai tay đan vào nhau để trên bàn, ra dáng của một đàn chị, “Chúc mừng cô đã nghĩ thông suốt, chúc mừng chúng ta hợp tác vui vẻ.” Đào Tĩnh Dao vươn tay ra. Nếu Âu Dương Thái Thái cũng chịu khuất phục, cô ta cũng không cần phải cố ý tỏ ra vẻ cao thượng làm gì nữa. Nếu hai người có cùng mục đích hợp tác với nhau sẽ càng làm cho kế hoạch thêm thuận buồm xuôi gió.

Âu Dương Thái Thái nở nụ cười, cũng vươn tay ra bắt tay cùng Đào Tĩnh Dao.

Chương 169. Thề yêu anh trọn cuộc đời.

“Húc, tôi đã điều tra được một ít, giống như chúng ta dự đoán, bên trong có rất nhiều chuyện không khớp với nhau, nhưng chuyện này tôi còn phải điều tra thêm nữa”, Đinh Văn Cơ báo cáo trong điện thoại.

“Trước hết nói cho tôi nghe đi”, Quý Vân Húc nghe Đinh Văn Cơ nói, trong lòng không có một chút căng thẳng, tựa như chuyện này với hắn không có ảnh hưởng gì.

Sau khi cúp điện thoại, sắc mặt Quý Vân Húc có chút khó coi, lại có chút ai oán, hắn lấy điện thoại gọi Thư Diệp, “Em đang ở đâu? Anh muốn gặp em”, tay cầm điện thoại có chút run run mãi cho đến khi điện thoại vang lên tiếng tút tút dài thì hắn mới bỏ điện thoại xuống.

*************************************************************

Quý Vân Húc hẹn Thư Diệp đi ăn cơm, hắn ở bên trong phòng ăn vừa đợi cô đến vừa lo lắng vô cùng. Thư Diệp là người rất tuân thủ thời gian, khi hẹn người khác, dù công việc có bận đi chăng nữa vẫn luôn rất đúng giờ.

Hôm nay cũng không phải là Thư Diệp đến muộn, chỉ là do Quý Vân Húc đến sớm nửa tiếng, trong lòng hắn nãy giờ luôn thấp thỏm không yên.

“Anh hôm nay thật đúng giờ, thật sự là hiếm thấy nha”, Thư Diệp vừa đến không có ngồi xuống đối diện Quý Vân Húc ngay mà đứng ở bên cạnh hắn, trong lời nói xen lẫn một chút dịu dàng ngọt ngào.

Quý Vân Húc ngẩng đầu nhìn thấy Thư Diệp, phút chốc trong lòng tràn ngập vui sướng. Sự bồn chồn trong lòng hắn đều tan biến hết cả, nhanh chóng kéo Thư Diệp vào lòng, hai tay siết sao ôm chặt lấy cô.

Thư Diệp bất ngờ vì hành động của Quý Vân Húc, vội nhìn những người xung quanh, phát hiện những bàn bên cạnh ai cũng đang nhìn chằm chằm bọn họ, Vân Húc hắn cũng không biết đây là nơi nào sao, có ôm thì cũng nên về nhà chứ. Ở nơi đông người mà làm chuyện này khiến đôi má Thư Diệp đỏ như quả cà chua.

“Mau buông em ra, mọi người đang nhìn chúng ta kìa”, Thư Diệp ngượng ngùng nói nhỏ vào tai hắn.

Không biết là do Quý Vân Húc không nghe được lời Thư Diệp nói hay là vì nghe được Thư Diệp nói nhưng hắn lại cố ý làm trái, ôm cô càng chặt hơn, như muốn cơ thể hai người hoà vào làm một, không bao giờ rời xa nữa.

Thư Diệp bất đắc dĩ đẩy hắn ra, đầu cúi thấp xuống, không dám nhìn những người xung quanh, “Anh làm sao vậy?” Tay Quý Vân Húc nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen mượt có mùi hương dễ chịu của Thư Diệp, khiến cô nhắm chặt hai mắt tham lam mà hưởng thụ.

Quý Vân Húc không trả lời, tay cũng không buông lỏng lấy nửa giây. Với bản tính hắn từ trước đến nay sẽ không bao giờ quan tâm đây là đâu, điều này Thư Diệp biết rõ nên đành mặc hắn ôm, đợi đến khi hắn thỏa mãn thì sẽ tự động buông ra.

Quả nhiên ôm được một lúc sau thì Quý Vân Húc mới quyến luyến mà buông Thư Diệp ra, cô cũng lập tức ngồi đối diện hắn. Cũng may ở đây là ‘Cẩm Mĩ’, cô tin rằng trước khi Quý Vân Húc đến đây cũng đã loại bỏ hết những tên “chó săn”, nếu không màn ôm của hai người khi nãy bằng trình độ phát triển của truyền thông, đã sớm được chiếu trực tiếp trên TV rồi.

Hơn nữa nhà hàng của ‘Cẩm Mĩ’ là nơi của những người ở tầng lớp thượng lưu đến, nên không giống như những chỗ thường khác, nếu là bình thường thì mọi người thấy như thế, có lẽ đã làm ầm lên rồi, nhưng những người ở đây lại khác, cuộc sống của họ thường xuyên tiếp xúc với nhiều nhôi sao ca nhạc hay diễn viên nổi tiếng. Đối với họ mà nói, dù có thấy thì cũng không có gì lạ.

Tuy Mộc Vũ đại diện tuyên bố cô đã rời khỏi giới giải trí, nhưng cô trước đây rất ít khi công khai lộ diện ở nơi công cộng, dù sao cũng cần một thời gian nữa mới xoa dịu được những tin tức không hay về cô, cũng như để những người hâm mộ có thể chấp nhận.

Ánh mắt Quý Vân Húc vẫn không rời khuôn mặt của Thư Diệp, Thư Diệp bị hắn nhìn như vậy cũng không được tự nhiên, “Trên mặt em có dính gì sao?”, bất giác sờ lên khuôn mặt mình, thấy Quý Vân Húc không lên tiếng cô lại nửa đùa nửa thật nói, “Mới không gặp một ngày thôi, chẳng lẽ anh đã không nhớ được hình dáng em thế nào, nên bây giờ mới nhìn em hoài như vậy đúng không?”.

Rõ ràng biết không phải như thế nhưng cô vẫn cứ cố ý nói, để làm giảm bầu không khí ngột ngạt này.

“Anh muốn nhìn em thật kỹ”, Quý Vân Húc rốt cục cũng chịu thu hồi ánh mắt bi thương, cảm xúc mông lung, “Đói bụng không, chúng ta ăn cơm đi” Trả lời qua loa, câu nói tựa như mệnh lệnh, dường như hắn trở lại làm Quý Vân Húc của trước kia, vô tình lãnh khốc, khiến cho Thư Diệp trở tay không kịp.

Thư Diệp vươn tay cầm lấy tay hắn đang mở thực đơn, “Xảy ra chuyện gì? Nói em biết để em chia sẻ cùng anh được không?” Từng lời nói dịu dàng của cô vàng bên tai hắn, ấm áp rót mật vào tim.

“Nếu anh nói anh muốn em hứa với anh một chuyện, em sẽ hứa chứ?”, Quý Vân Húc cầm lấy tay của cô, nắm chặt trong lòng bàn tay mình, ánh mắt nghiêm túc khiến Thư Diệp lúng túng không biết phải làm sao. Hắn đột nhiên nghiêm túc như vậy khiến cô căng thẳng, rốt cuộc chuyện gì khiến hắn trở nên thất thường, cư xử lạ lùng như thế chứ.

Thư Diệp không biết phải trả lời như thế nào, cô không biết mình có khả năng làm được theo yêu cầu của hắn không, “Trước tiên anh phải em nghe xem đã, coi em có thể làm được không”, giọng nói trở nên dè dặt, sợ hắn sẽ tức giận khi cô không đồng ý với hắn ngay.

“Em nhất định có thể làm được”, trên mặt Quý Vân Húc vừa rồi lộ ra cảm xúc bi thương bây giờ lại trở nên có chút kích động, “Anh muốn em thề mặc kệ sau này xảy ra chuyện gì em cũng phải ở bên cạnh anh, cùng anh đi hết cuộc đời này, không rời xa nhau, yêu anh trọn đời trọn kiếp”, lời nói chân thành ánh mắt không có lấy một tia giả dối, hắn không cần kiếp sau gì hết, chẳng qua chỉ là điều ảo tưởng. Hắn chỉ cần cả đời này cô thuộc về hắn là đủ. Trong lòng hắn vĩnh viễn chỉ có mình cô, không có người thứ hai.

Thư Diệp nghe được lời hắn nói, cô hít thở sâu một hơi, ánh mắt cũng trở nên mờ mịt, khẽ gật đầu đồng ý.

Bất kể sau này có bao nhiêu người phản đối chuyện hai người, trong lòng cô đã hạ quyết tâm nhất định phải vượt qua mọi khó khăn, cùng hắn dũng cảm đối mặt, chỉ với nghị lực và sự kiên định của hai người thì mới xây dựng cuộc sống bình yên và hạnh phúc.

 

 

5 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s