Nồng Nàn Vị Yêu = Part 6 + 7 =

Edit & Beta: Elvie Yuen

Chương 6: Hãy ở bên anh!

Sức hấp dẫn của thành phố S biểu thị rõ nhất về đêm, bầu trời đêm lấp lánh với đủ loại ánh sáng đẹp đến kỳ ảo. Một thành phố phồn hoa nhưng cũng rất khắc nghiệt.

Lần đầu tiên Hân Nhan đến thành phố S, chính là do Cẩn Niên dẫn cô đến đây, và cơn ác mộng của cô cũng bắt đầu từ đó. Cẩn Niên dẫn cô đến gặp gia đình của anh ta, thay cho em gái cô là Hân Duyệt. Cô và Hân Duyệt là chị em song sinh, hai người giống nhau như đúc, vả lại lần đầu đến gặp gia đình Cẩn Niên, Cẩn Niên lúc ấy cười rất hiền hoà và trấn an, “Em yên tâm đi, em và Hân Duyệt giống nhau như thế, sẽ không ai nghi ngờ đâu.”

Thế là Cẩn Niên đã dẫn cô đến gặp mẹ anh ta. Một người phụ nữ quý phái sang trọng, nụ cười đẹp đẽ, nhìn loá cả mắt. Hân Nhan đã từng coi qua rất nhiều phim thần tượng, cứ ngỡ những người có tiền đều rất hùng hổ doạ người, trong lòng cô cũng chuẩn bị kỹ càng. Tuy nhiên, bất cứ động tác nhỏ nào của Kha phu nhân đều biểu hiện rõ bà là người có văn hoá, được giáo dục rất tốt, đối đãi cô như thượng khách, nụ cười của bà tươi tắn và ngọt ngào, như hoa như mật.

Nhưng rất nhanh, Hân Nhan đã hiểu, trên đời này có loại dao trí mạng, nhìn mềm mại như nước, nhưng khi đâm vào tim thì lại cứng như băng.

Đến giờ cô vẫn còn nhớ rõ, Kha phu nhân pha một tách trà cho cô, nhẹ nhàng đưa đến trước mặt cô, rồi sau đó dùng giọng điệu rất nhỏ nhẹ, chậm rãi nói, “Cô Lục, không phải cô không tốt, mà gia đình như chúng tôi không thể chấp nhận cô, thật xin lỗi. Tôi hi vọng cô biết điều nhượng bộ, như thế cũng sẽ không làm Cẩn Niên khó xử. Đương nhiên, nếu như cô chấp nhận theo Cẩn Niên không danh không phận, thì tôi cũng sẽ không phản đối.”

Hân Nhan khi ấy mới hiểu được, vì sao năm đó Trương Tam Phong lại có thể dùng Thái Cực Quyền xưng bá thiên hạ. Lấy nhu khắc cương, nếu như sử dụng tốt, sẽ khiến người ta không cảnh giác, lại có sức công phá hoàn hảo.

Cô ra khỏi nhà họ Kha, lòng nghĩ rằng, may mắn lần này cô thay Hân Duyệt đến đây, một người đơn thuần như Hân Duyệt, nhất định sẽ bị những thủ đoạn mềm mỏng ấy tổn thương. Mãi cho đến khi chuyện kia xảy ra, cô mới nhận ra, bản thân đã sai từ đầu đến cuối, Hân Duyệt cũng là một cao thủ lấy nhu thắng cương nhuần nhuyễn.

Xe taxi đi vào đường hầm sông, vốn ánh mặt trời chan hoà chiếu rọi ngoài cửa sổ thoáng chốc trở nên đen kịt.

Hân Nhan thoát khỏi hồi ức xa xưa, gọi điện cho An Thành, muốn nói anh biết cô hơi mệt, muốn về nhà trước.

Tuy nhiên, điện thoại reng thật lâu cũng không ai nghe. Gọi lại lần nữa, vẫn không ai bắt máy, cô cũng thôi không gọi tiếp.

Nửa đêm thức giấc, Hân Nhan nghe có người gõ cửa rầm rầm, phải nói là phá cửa mới đúng.

Hân Nhan còn tưởng xảy ra chuyện gì, cầm khư khư điện thoại trong tay, định lúc mở cửa sẽ gọi ngay cho 110. Ai ngờ mở cửa ra xem, đúng thật là An Thành.

Cô tức giận la một tràng, “Cho tôi xin đi, An đại thiếu gia, anh lên cơn cũng chọn giờ một chút chứ, có biết mấy giờ rồi không.”

An Thành một mực không lên tiếng, đi thẳng vào nhà, người bước đi loạng choạng, đụng vào người cô, cô không kịp đỡ, kết quả bị anh đụng vào cùng nhau té ngã trên đất.

Mùi rượu nồng nặc từ người anh xộc vào mũi.

Đầu cô đập xuống đất, chẳng quan tâm bản thân bị đau, cau mày nói, “Anh uống bao nhiêu rượu thế? Đừng nói với tôi là anh lái xe đến đó, anh điên rồi…”

Còn chưa nói xong, đã bị anh hôn tới tấp. Anh quả thật bị điên rồi, hôn cô một cách táo bạo, gần như cắn xé, Hân Nhan muốn tránh cũng không kịp, chỉ có thể mặc cho anh công thành đoạt đất, hoặc phải nói là, để anh “càn quét”. Trước khi bị anh hôn đến ngây ngất, cô dùng lý trí còn sót lại muốn đẩy anh ra, lại bị anh nắm chặt tay, đặt lên đỉnh đầu.

Không biết qua bao lâu, hành vi xằng bậy trên môi rốt cục dừng lại.

An Thành chống nửa người, cúi đầu nhìn cô, giọng điệu lạnh lùng nói, “Anh luôn ở nhà chờ em, tại sao em không đến?” Giọng nói lạnh như băng xen lẫn buồn bã, đôi mắt đen bóng hằn lên những tia máu đỏ, dáng vẻ chán nản mà cô chưa từng thấy qua.

Tuy nhiên, cô thật sự không muốn nói chuyện với anh trong tư thế mập mờ này, vùng vẫy nói, “Anh buông tôi ra trước đi.”

Anh hừ lạnh một tiếng, buông tay đang kiềm chặt cô ra, đứng dậy đi đến ghế sofa, nằm xuống ngay.

Cô đi đến cạnh anh, thấy khó hiểu, bèn lừng khừng hỏi, “Anh làm gì vậy?”

Anh nhắm mắt lại, nói, “Anh mệt, muốn ngủ.”

“Muốn ngủ thì về nhà anh mà ngủ đi.”

Anh trở mình, đưa lưng về phía cô, “Say rượu lái xe là phạm pháp.”

Anh còn dám nói hùng hồn như thế, Hân Nhan ảm đảm nói, “Hiếm thấy An đại thiếu gia cũng biết say rượu lái xe là phạm pháp, tôi phải thay mặt toàn bộ trăm họ trong thành phố cảm ơn anh rồi. Đứng lên đi, tôi gọi xe đưa anh về.”

Anh dứt quyết nhắm mắt lại, “Đừng ồn ào nữa, anh thật sự rất mệt, rất muốn ngủ.”

Nhìn dáng vẻ đúng thật rất mệt mỏi. Hân Nhan không biết tại sao anh lại buồn hiu như thế, nhưng cô biết chắc không phải chuyện cô nuốt lời không tới nhà anh. Trước kia cô cũng hay nuốt lời, anh không hề để tâm chuyện này.

Đành im lặng, quay vào phòng lấy mền, đắp lên người cho anh.

Cô đứng dậy, sau đó giải thích, “Hôm nay tôi thật sự quá mệt, nên không đến chỗ anh. Tôi đã gọi điện thoại cho anh, nhưng lại không ai nghe máy.” Anh vẫn không có phản ứng, chỉ có tiếng hít thở đều đều vang lên, không biết có phải ngủ rồi hay không.

Cô lại nói tiếp, “Xin lỗi.”

Hân Nhan cũng không ngủ ngon. Cả đêm liên tục thấy ác mộng, lúc tỉnh lại thì chỉ nhớ được mơ hồ.

Kết quả nhìn thấy tình huống của mình lúc này, không khỏi giận đến bốc hoả. An Thành không biết đã vào phòng cô từ lúc nào, ngủ bên cạnh cô, còn ôm cô vào lòng, hèn chi trong giấc mơ cô cảm thấy khó thở.

Hân Nhan ảo não không thôi, là cô sơ suất, có một con sói bên ngoài phòng mà không thèm khoá cửa, tạo cơ hội cho anh lợi dụng.

Người hết lần này đến lần khác gây ra hoạ còn có thể ngủ say sưa, cho dù đầu tóc bù xù cũng không ảnh hưởng dáng vẻ tuấn tú khi ngủ, giống như một đứa bé say giấc nồng.

Cô đẩy anh ra, anh lẩm bẩm một câu, không rõ là gì, mặt khác lại càng ôm cô chặt hơn.

Cô đành phải gắt gỏng quát lên, “An Thành!”

Anh lúc mới chịu mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, nhìn chằm chằm vào cô một lúc, thình lình híp mắt mở nụ cười, “Chào buổi sáng em yêu, sáng sớm mà đã dụ dỗ anh, em hư quá nha!”

Đẩy mạnh anh ra, cô quát, “Anh tâm thuần bất chính thì có. Anh không phải ngủ ở ghế sofa sao, tự dưng lại mò tới giường tôi?”

Anh nháy mắt mấy cái, giả bộ vô tội, “Ôi, không biết nữa, đúng ha, sao tự dưng anh lại nằm ở đây vậy ta?”

Hân Nhan chẳng muốn tranh cãi với anh. Vén mền chuẩn bị xuống giường, lại bị anh ôm từ phía sau.

Cô thở dài, “An Thành, anh chừng nào mới chịu dừng lại?”

Nhưng anh không lên tiếng.

Bầu không gian nhất thời yên ắng, chung quanh chỉ còn nghe tiếng tích tắc của đồng hồ, hoà trong tiếng hít thở của cả hai.

Cô đưa tay muốn gỡ bàn tay anh đang nắm eo cô, đột nhiên nghe tiếng anh cất lên bên tai, “Hân Nhan, anh phải làm gì để có thể có được em?” Có chút gì đó rầu rĩ, lại như than vãn, giọng nói nhẹ tênh như quyện vào trong gió, làm cô bất động tại chỗ, không biết làm sao.

Trên người cô có mùi hương thoang thoảng, không biết là dùng sữa tắm hãng nào, ngửi một lần thôi mà đã nghiện. Anh kềm lòng không đặng khẽ hôn lên cái cổ trắng ngần của cô, vừa tỉ tê, “Trong lòng em vẫn có hình bóng một người khác phải không?”

Cô hoảng hốt, kịch liệt thoát khỏi sự ràng buộc của anh, nhìn thẳng vào anh, mặt mày tái mét, “Anh có phải biết được chuyện gì không?” Xem tình hình này, An Thành nhất định đã biết chuyện của cô và Cẩn Niên.

Anh muốn cười, nhưng nụ cười vô cùng thê lương, “Anh tình cờ hỏi được, kết quả nghe xong lại thấy hối hận vô cùng. Người chị yêu bạn trai của em mình, bị em gái phát hiện, hai người tranh chấp nhau trên đường cao tốc, kết quả xảy ra tai nạn xe, một chết một tổn thương, người chị thì bị bạn bè gia đình khinh bỉ, xa lánh, bất đắc dĩ bỏ xứ mà đi. Nếu không phải em là nhân vật chính, anh thật sự sẽ cho rằng câu chuyện này phóng đại quá rồi. Nói thật, anh không hề nhìn ra em là người yêu mãnh liệt đến điên đảo như vậy.”

Lời nói của anh nghe như mỉa mai, lại như cây kim bén nhọn, ghim sâu vào lòng cô. Hân Nhan vốn tưởng rằng bản thân đã quá quen với những lời châm chọc như thế, dù sao lúc còn ở thành phố B cũng bị mọi người chỉ trỏ, phỉ báng, lại không ngờ rằng, đáy lòng cô giờ đây quặn thắt nỗi đau.

Chẳng hiểu sao cô vẫn có thể tự giễu cười đáp, “Thì sao? Anh đã biết tôi là loại người gì rồi, còn tiếp tục níu kéo làm chi? Anh nhìn đi, tôi quyến rũ bạn trai của em mình, gián tiếp hại chết em gái…” Nói xong, nước mắt lả chả lăn dài trên má. Cô xoay người đi, không muốn anh trông thấy.

Anh dang tay ôm cô vào lòng, lặng lẽ gạt đi nước mắt của cô, “Đừng tự dằn vặt bản thân mình, anh không phải có ý đó. Anh chỉ giận bản thân tại sao mình không gặp em sớm hơn, để em yêu người khác trước anh.”

Cô nghe xong, nhất thời ngây ngẩn cả người.

Anh nồng nàn nhìn cô rúc trong ngực mình, giọt nước mắt còn vương nơi khoé mi, đôi môi đỏ mọng như son, thật khiến người ta đau lòng. Nhớ tới thật lâu trước đây, lần đầu tiên khi anh thấy cô khóc, khi đó cũng muốn ôm cô vào lòng như thế này, còn cảm giác như mình bị quỷ ám, chẳng biết lý do vì sao. Bây giờ, anh vẫn không biết lý do, nhưng vẫn muốn sa vào trong cõi ma quỷ này.

Than nhỏ một tiếng, anh dùng giọng điệu nghiêm túc chưa từng có trong đời này nói với cô, “Hân Nhan, có những lời, anh chỉ nói một lần này đây. Anh rất nghiêm túc với em, cho nên em có thể nghiêm túc cân nhắc chuyện chúng mình, đến ở cùng anh được không?

Edit: Rich_lady

Beta: Elvie Yuen

Chương 7: Quà sinh nhật

Năm nay Tết âm lịch đặc biết đến sớm. Lúc trước, các cửa hàng còn trang trí những đồ vật dành cho lễ Giáng sinh, giờ đã được tháo xuống để nhường cho Tết Nguyên Đán sắp đến.

Tô Vãn hỏi Hân Nhan,Hân Nhan, cô đã mua vé máy bay về nhà chưa?”

Cô đang bận viết bản thảo, nghe vậy lòng lại dâng lên nỗi buồn. Cô quay lại trả lời hời hợt,Vẫn chưa.”

Bỗng dưng cô nhớ đến bài thơ “Thái Vi” thời học cấp 3:”Khi đi tha thướt cành liễu, khi về mưa tuyết phũ phàng tuôn rơi. Thấp cao dặm thẳng xa xôi, biết bao đói khát, khúc nhôi cơ cầu. Lòng ta buồn bã thương đau. Ta buồn ai biết, ta rầu ai hay.”Lúc này đây, bài thơ này rất thích hợp với cô.

Từ lâu cô đã không còn nhà, cũng không có ai trông mong cô về.

Tô Vãn không biết rõ gia cảnh của Hân Nhan, ngao ngán nói,Haiz, về nhà thế nào cũng một đám người truy hỏi đã có người yêu chưa ? Phiền chết đi được.”

Bạn trai của Tô Vãn sau khi tốt nghiệp đại học đã ra nước ngoài học cao học, kết quả là anh ta quyết định ở lại nước ngoài không trở về, vì thế mà hai người chia tay nhau. Trong một lần say khướt, Tô Vãn đã ôm lấy Hân Nhan vừa khóc vừa nói,”Anh ta đã hứa với tôi nhất địnhanh ta sẽ về. Vì vậy tôi đã một lòng chờ đợi. Nhưng cuối cùng anh ta lại nuốt lời.”

Hân Nhan vỗ vai cô, đau lòng không nói nên lời.

Cô nhớ đến thời trẻ, cô thầm thích một anh chàng trong lớp. Lúc biết anh ta đã có bạn gái, cô đau lòng tựa lên vai Hân Duyệt khóc sướt mướt,”Chị có cái gì không tốt chứ, tại sao anh ấy không thích chị?”

Có những hồi ức không thể chạm vào. Bởi vì, một khi vết thương đã ăn sâu vào tận xương tủy, hễ chạm vào thì nó sẽ lại chảy máu đau âm ỉ, nhiễm trùng, sinh mủ, đau đến mức muốn gào thét thất thanh.

Gần đây, Hân Nhan thường nhớ lại những hồi ức đã qua. Ban đêm, lại ngủ không ngon, thường hay thấy ác mộng giật mình thức giấc. Song, cứ mỗi lần giật mình dậy cô lại không thể tiếp tục ngủ, cứ trằn trọc mãi cho đến tận sáng, nếu cứ tiếp tục tình trạng này cô sợ mình sẽ phát điên mất.

Tuy rằng có chút mệt mỏi, nhưng trái lại cuộc sống của cô rất thoải mái, An Thành cũng không thường quấy rầy cô, Cẩn Niên cũng đã chịu buông tha cô. Đã mấy hôm rồi, cô không nhận được điện thoại của bất kỳ ai trong hai người.

Thế nhưng Hân Nhan biết rõ, Cẩn Niên không phải thuộc tuýp người thấy khó mà lui. Sỡ dĩ mấy ngày nay anh ta không liên lạc là đang chuẩn bị một kế hoạch làm ăn lớn. Tuy rằng lần trước ra về chẳng vui, anh ta không biểu hiện gì ra mặt nhưng Hân Nhan biết rõ con người của anh ta. Anh ta nhìn bề ngoài nho nhã, cử chỉ khoan thai như một công tử, nhưng khi anh đã bắt tay vào việc, thì lại có thể dùng cách tàn nhẫn nhất để đạt được mục đích mong muốn. Bản chất của con người vốn là thế, chỉ vì một chút danh lợi mà không từ bất kì thủ đoạn nào. Dù là con người lịch sự nho nhã, đến khi muốn đạt được mục đích sẽ bất chấp thủ đoạn.

Về phần An Thành, trước đây anh nói cho cô thời gian để suy nghĩ, nhưng cô chẳng biết phải suy nghĩ thế nào. Thiểu Phi từng hỏi cô,”Cô thích anh An Thành đúngkhông ?”Khi ấy, cô đã trả lời rằng,”Thật sự tôi cũng không biết nữa”. An Thành bước vào đời sống của cô, thật sự điều đó nằm ngoài dự định. Cô vốn tưởng rằng cả đời này mình sẽ dây dưa không dứt với Cẩn Niên, dằn vặt lẫn nhau, mãi cho đến khi chuộc hết tộc lỗi trên người mình. Trước khi ấy, cô không có quyền nghĩ đến tư tình cá nhân. Thế nhưng kể từ khi An Thành xuất hiện, cứ bám riết lấy cô, cô cũng không biết làm thế nào cho phải.

Đột nhiên cô lại nhớ đến mình còn Thiểu anh một món quà sinh nhật, cô đã định chuẩn bị cho anh nhưng lại quên bén, giờ nhớ lại thì đã qua từ lâu rồi.

Vì thế cô liền quay sang nói với Tô Vãn,”Tối hôm nay có rãnh không? Cùng tôi dạo phố nha.”

Tô Vãn vui vẻ đáp,”Được, tôi cũng đang muốn mua một ít đồ mang về nhà.”

Hơn cả nửa buổi tối, cô cùng Tô Vãn đi dạo khắp các cửa hàng, Tô Vãn thì tay xách nách mang. Ngược lại, Hân Nhan vẫn chưa mua được gì.

“Định mua đồ cho ai mà chọn kĩ thế ? Nãy giờ đi từ đông sang tây mà vẫn kén chọn.”Nụ cười Tô Vãn mờ ám,”Hay là chọn cho An tổng?”

Hân Nhan lơ đễnh đáp, “Ừ, mua cho anh ta thì sao nào.”

Tô Vãn vui vẻ ra mặt,”Trời ạ, cô đâu cần phải chọn kỹ như thế, đoán không chừng cô tặng An tổng cả đống khăn tắm anh ta cũng vui vẻ mà nhận.”

Hân Nhan véo tay Tô Vãn một cái.

Tô Vãn né sang bên lại càng cười to,”Tôi biết không muốn nghe nhưng tôi vẫn cứ nói. An Thành nói anh ta tưởng đời này sẽ không bại dưới tay ai nhưng không ngờ anh ta lại bại dưới tay một người phụ nữ.”

Lại nữa rồi, lần trước sau khi Tô Vãn phỏng vấn An Thành, anh cứ bám riết lấy cô, kiếm cớ đãi khách để được gặp mặt cô. Hân Nhan lúc đó cũng thấy kì lạ, không biết An Thành đã nói gì mà khiến Tô Vãn đinh ninh nắm chắc phần thắng trong tay. Về sau trong một lần cùng nhau ăn cơm, Tô Vãn đã thuật lại nguyên văn An Thành nói với cô,”Đời này tôi chỉ bại dưới tay Lục Hân Nhan”. Tô Vãn cười một lúc lại nói tiếp,”Hân Nhan, cô không biết lúc đó vẻ mặt cùng giọng điệu của anh ta lúc đó rất cam chịu, lại cam tâm tình nguyện, tôi thấy cô gặp được một người như thế là rất đáng giá đấy.”Từ đó về sau, Tô Vãn luôn dùng những lời nói đó của An Thành để trêu chọc Hân Nhan.

Hân Nhan một mực không tin những lời nói đó của An Thành. Chuyện trước đây không tính, chỉ tính từ lúc hai người họ quen biết nhau đến nay, cô bị An Thành lừa gạt không ít lần. Hơn nữa, anh lại là một công tử hào hoa, một tay chuyên dỗ ngon dỗ ngọt phụ nữ. Như thế cho dù cô muốn tin cũng không thể tin nổi.

Thế nhưng lúc An Thành nói,”Anh rất nghiêm túc với em, cho nên em có thể nghiêm túc cân nhắc chuyện chúng mình, đến ở cùng anh được không?”Khoảnh khắc ấy dường như tận sâu trong tim cô cũng dành cho anh một ít tình cảm, chí ít câu nói ấy của anh cũng đã làm cô động lòng.

Cuối cùng cô chọn một chiếc cà-vạt màu xám tro cũng không đắt mấy, chỉ đi đứt cả tháng lương của cô thôi. Cửa hàng này cao cấp, đại khái là có thêm hai con số 0 so với những cửa hàng bình thường khác. Nếu không phải vừa mới lãnh được tiền thưởng cuối năm, không thì cô sẽ đau lòng đến chết mất.

Tô Vãn cười nói,”Ôi, tặng cà vạt được đó, ý nghĩa là cô sẽ trói chặt anh ta, dù muốn chạy cũng chẳng chạy được.”

Hân Nhan không quan tâm lời ấy, quay lại nói,”Ừ thì rất tốt, ngày nào anh ta cũng làm tôi phát bực, dùng cái này để xiết chết anh ta.”

Hân Nhan định sau khi ra khỏi ca hàng sẽ về nhà, nhưng không ngờ Tô Vãn lại không có ý định về mà lại kéo cô đến bar. Vừa vào bên trong, đèn màu sáng rực, ồn ào huyên náo, tiếng nhạc sập sình như tiếng nổ lớn. Hân Nhan xoa trán thầm nghĩ, lúc này về nhà cũng chẳng ngủ được chi bằng ở đây chơi cho thỏa.

Tô Vãn gọi một ly rượu đặc biệt, Hân Nhan không biết uống rượu nên chỉ ưống nước lọc.

Tuy Tô Vãn không say nhưng cô lại mượn rượu để bộc bạch nỗi lòng của mình,Thật ra tôi vẫn rất nhớ anh ấy, tôi biết đó là hi vọng xa vời nhưng tôi vẫn mong sẽ có một ngày anh ấy quay về bên tôi.”Cười chua xót nói tiếp,Chỉ mỗi mình tôi không buông xuống được thôi.”

Hân Nhan lắc ly trong tay mình, nhìn ánh đèn lập loè, nói,”Trước đây tôi đã từng nghe câu nói như thế này: Đau, tự nhiên sẽ buông.”

Tô Vãn gượng cười trong nước mắt,”Thế nào là đau? Trong lòng tôi đã đau đến quặn thắt mà nào có buông được đâu, con người đôi lúc lại hèn nhát như thế.”

Hân Nhan cũng cười xòa, cô nhớ đến trước đây cô và An Thành có một lần cãi nhau dữ dội. Là vì An Thành cứ khăng khăng bắt cô tham gia tiệc rượu cùng anh, đương nhiên là cô từ chối. Lúc đầu, An Thành còn cười nói,”Lục Hân Nhan, em còn sỉ diện cái quái gì, anh thật không thể hiểu nổi.” Hân Nhan tức giận đáp trả,”Anh sai rồi, tôi không phải sỉ diện. Nếu đổi lại người mời tôi hôm nay là Thiểu Phi, chắc chắn tôi sẽ đi cùng, chỉ vì người đi cùng là anh nên tôi dứt khoát không thể đi”. Sắc mặt anh dần khó coi,”Em muốn gì đây? Chẳng lẽ em muốn anh quỳ xuống cầu xin thì em mới chịu hả?” Cô bình thản quay sang nhìn anh, đáp,”An Thành, anh đừng nói như thể không có tôi anh không sống nổi, chúng ta chỉ mới quen nhau vài ngày thôi, xung quanh anh Thiểu gì người đẹp, người cầu xin đáng ra phải là tôi, tôi cầu xin anh buông tha cho tôi, kiếm người khác chơi đi được không?”

Đột nhiên anh nổi giận, ném chiếc ly trong tay xuống đất, những mảnh vỡ thủy tinh văng vươn vãi trên mặt đất.

Anh lạnh lùng nói,”Khốn khiếp!”

Sau đó, suốt một tháng anh không đến tìm cô.

Tô Vãn uống một hơi cạn sạch ly rượu trong tay, nheo mắt cười nói,”Lần này là lần cuối cùng, tôi sẽ hoàn toàn quên đi anh ta. Nếu như bây giờ có người ngỏ ý với tôi, tôi nhất định sẽ quen người đó.”

Hân Nhan nhìn đồng hồ rồi nói,”Trễ rồi, tôi thấy cô nên về cùng tôi đi.”

Hân Nhan chưa kịp rời đi, bỗng nhiên một anh chàng đẹp trai đến bên Tô Vãn, dáng vẻ tươi cười nho nhã lịch sự nói,”Chào người đẹp, có thể cho anh làm quen được không ?”

Tô Vãn đứng hình tại chỗ, Hân Nhan đứng bên cạnh cười rồi rời đi.

Bởi vì muốn xuất bản tạp chí trước Tết âm lịch, nên mọi người làm việc với khí thế hừng hực. Hân Nhan ngược lại có hỏi Tô Vãn về anh chàng hôm trước, nhưng mỗi khi uống trà chiều, lại thấy cô ta cứ ngồi chúi mũi vào điện thoại gửi tin nhắn, miệng cười tíu tít, ngọt ngào vô cùng, trong lòng cô cũng đã có được đáp án.

Đến trưa cô nhận được điện thoại của Thiểu Phi, vừa nghe máy cô đã bị chất vấn,“Cô và anh họ tôi làm sao vậy?”

“Sao là sao, thì cũng vậy thôi.”

Thiểu Phi cười nói, “Cô đừng có ở đó mà giả bộ. Anh ấy bị bệnh mấy ngày nay, tôi lại thăm cũng chẳng cười tẹo nào. Tôi đoán chắc hai người xảy ra chuyện rồi. Có rảnh thì đến thăm anh ấy đi.”

Bị bệnh ? Cô ngẩn ra, nhưng lại không tin, “Được lắm, cậu lại giúp anh ta gạt tôi nữa phải không, có biết câu chuyện về con sói không?”

Thiểu Phi ho nhẹ, “Lần này là thật tôi không gạt cô, tôi thấy anh tôi có vẻ bệnh nặng lắm, chắc không qua khỏi con trăng này đâu, cô nên rủ lòng thương đến thăm anh ấy đi…”

Thiểu Phi chưa kịp nói hết câu thì một giọng nữ đã vang lên, “Dư Thiểu Phi, anh lén lút nói chuyện điện thoại với ai mà lâu thế hả?”

Thiểu Phi lí nhí nói, “Tiêu Nhã, em đừng làm ồn”. Có vẻ như là một lời trách móc nhưng lại chứa đựng đầy tình cảm.

“Để em nghe xem nào. Hay là chị Hân Nhan? Để em nói với chị ấy mấy câu đã…..” Nghe âm thanh trong điện thoại, hình như hai người đang giành điện thoại, Tiêu Nhã giựt không được điện thoại, cáu kỉnh la lên, “Chị, Thiểu Phi ăn hiếp em, anh ấy đi Tô Châu chụp hình cũng không cho em đi theo….”

Thiểu Phi thở hổn hển rồi ngắt luôn điện thoại.

Hân Nhan cười khanh khách. Từ lúc anh chàng đẹp trai Dư Thiểu Phi gặp Lê Tiêu Nhã, thì đã hoàn toàn đại bại trong tay cô bé này. Tiêu Nhã là sinh viên năm hai học đại học F, mấy tháng trước cô bé ấy đến Studio của Thiểu Phi để chụp ảnh chân dung. Kể từ khi ấy, cô nàng cứ bám riết Thiểu Phi. Mỗi lần Thiểu Phi thấy cô bé đó thì đã thấy phiền chết, cố tình phớt lờ Tiêu Nhã. Nhưng Hân Nhan biết ngoài mặt Thiểu Phi chỉ giả vờ ghét Tiêu Nhã thôi, chứ nếu như cậu ta thật sự ghét thì dùng chân đạp thẳng cô bé ấy ra, chứ không để Tiêu Nhã cứ bám riết mình lâu như vậy.

Có một lần, Thiểu Phi bị Tiêu Nhã làm phiền suốt cả ngày không làm việc được, cậu ta cũng không biết làm gì để cô bé không làm phiền nữa. Thế là, cậu nổi giận lớn tiếng mắng cô bé.

Tiêu Nhã ngẩn người một lúc, sau đó khóc bỏ chạy khỏi phòng làm việc của cậu ta.

Sau khi cô bé chạy đi, Thiểu Phi thẩn thờ như người mất hồn hồi lâu. Sau đó đột nhiên đứng dậy, cầm áo khoác đuổi theo.

Lúc trở về, hai người tay trong tay cười nói vui vẻ.

Oan gia ngõ hẹp là câu nói để miêu tả chính xác cặp đôi này.

Hân Nhan lo lắng không biết An Thành có nghiêm trọng không, định gọi cho anh để hỏi thăm. Nhưng chưa kịp gọi thì chủ nhiệm gọi cô đi.

Bận túi bụi đến hết giờ làm, cô định đến nhà An Thành thăm anh một lúc, nhưng không ngờ lại nhận được điện thoại ngoài ý muốn.

“Cô Lục, tôi là mẹ của Cẩn Niên.”

*** “Thái Vi”: bài thơ Thái Vi nằm trong tập thơ “Kinh Thi” của Trung Quốc. Các bài thơ trong Kinh Thi được sáng tác trong khoảng thời gian 500 năm, từ đầu thời Tây Chu đến giữa thời Xuân Thu, gồm 311 bài thơ. Kinh Thi chia làm ba bộ phận lớn là Phong, Nhã và Tụng. Nguồn gốc các bài thơ trong Kinh Thi khá phức tạp, gồm cả ca dao, dân ca và nhã nhạc triều đình, với các tác giả thuộc mọi tầng lớp trong xã hội đương thời. Từ lĩnh vực dân gian, âm nhạc được chuyển sang lĩnh vực thành văn rồi thành kinh tịch, Kinh Thi đã trải qua quá trình sưu tầm, chỉnh lý, biên soạn công phu.

Toàn bài thơ:

采薇采薇,薇亦作止。Hái rau vi, hái rau vi. Rau vi mới mọc hái đi kẻo hoài.

曰归曰归,岁亦莫止。Ngày về ta biết hỏi ai, Nhanh ra cũng phải một hai năm trường.

靡室靡家,玁狁之故。Vợ chồng cách trở đôi đường, Tại quân hiềm doãn nhiễu nhương tao loàn.

不遑启居,玁狁之故。Từ nay chất chưởng bất an, Vì quân hiềm doãn ta mang vạ này.

采薇采薇,薇亦柔止。Hái rau vi, hái rau vi,Rau vi óng ả, hái đi kẻo hoài.

曰归曰归,心亦忧止。Ngày về ta biết hỏi ai?Lòng ta trăm nỗi rối bời như tơ.

忧心烈烈,载饥载渴。Lòng ta buồn bã thẫn thờ,Rồi đây đói khát sẽ chờ đợi ta.

我戍未定,靡使归聘。Cái thân lính thú nẻo xa,Cậy ai cho biết tin nhà được đây.

采薇采薇,薇亦刚止。Hái rau vi, hái rau vi, Rau vi đã cứng, hái đi nữa hoài.

曰归曰归,岁亦阳止。Ngày về ta biết hỏi ai?Ngày về có lẽ tháng mười năm nay.

王事靡盬,不遑启处。Việc vua bề bộn suốt ngày,Làm sao có thể rảnh tay được nào.

忧心孔疚,我行不来!Lòng ta đau xót như bào,Ta đi đi mãi chẳng bao giờ về.

彼尔维何?维常之华。Cái gì đẹp đẽ thế kia, Ấy hoa thường lệ muôn bề tốt tươi.

彼路斯何?君子之车。Xe kia là của ấy ai?Ấy xe tướng soái đại tài của ta.

戎车既驾,四牡业业。Nhung xa sẵn thắng khéo là, Bốn con ngựa đực đẫy đà làm sao!

岂敢定居?一月三捷。Nhung xa sẵn thắng khéo là,Bốn con ngựa đực đẫy đà làm sao!

驾彼四牡,四牡骙骙。Ta đây nào dám yên nào,Một trăng ba trận ghi vào chiến công.

君子所依,小人所腓。Bốn ngựa đã thắng giây cương,Bốn con ngựa đực sức đương phừng phừng.

四牡翼翼,象弭鱼服。Tướng quân lẫm liệt oai hùng,Ba quân tin tưởng băng chừng dặm sương.

岂不日戒?玁狁孔棘!Ngựa phi đều đặn nhịp nhàng,Đốc cung ngà nạm, bao mang ngũ bì!

昔我往矣,杨柳依依。Ngày nào cũng nhớ cũng ghi,Chiến tranh Hiểm Doãn hiểm nguy khôn lường.

今我来思,雨雪霏霏。Khi đi tha thướt cành dương,Khi về mưa tuyết phũ phàng tuôn rơi.

行道迟迟,载渴载饥。Thấp cao dặm thẳng xa xôi,Biết bao đói khát, khúc nhôi cơ cầu.

我心伤悲,莫知我哀!Lòng ta buồn bã thương đau,Ta buồn ai biết, ta rầu ai hay!

 

 

14 Comments

  1. hihi, mừng nàng cho bộ này trở lại.ta thích all các truyện của nàng, nhưng nàng ơi, sao cái phong chữ này nó bị nhạt khó đọc hơn í, đọc cứ có cảm giác đau mắt, nàng cho chữ đậm lên đc không

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s