Minh Tinh == Part 176 + 177 ==

Edit: Pingki

Beta: Elvie Yuen

Chương 176. Tha tội chết

Đào Tĩnh Dao cũng đã gặp qua nhiều loại người, đương nhiên sẽ không vì vậy mà khiếp sợ, “Nếu anh không sợ cảnh sát tới đây tóm cổ cả bọn thì cứ việc ra tay”, vẻ mặt vô cùng khiêu khích, không có một vẻ gì cho thấy cô ta đang sợ hãi.

“Nếu cảnh sát có đến thì người đầu tiên bị tóm chính là cô mới đúng! Cô ép người khác hút ma túy, cô nói thử xem, với cái tội này, cô sẽ “được” ngồi mấy năm tù đây?”, Mộc Vũ cũng đe dọa Đào Tĩnh Dao, hắn cũng không muốn cảnh sát đến làm rùm beng mị chuyện, nếu đã là ân oán riêng tư thì để bọn họ tự giải quyết.

“Tôi cũng chẳng nói suông! Nếu phải ngồi tù thì nhất định sẽ kéo mấy người theo, các người tàng trữ vũ khí, anh nói cảnh sát sẽ xử tội thế nào hả?”, muốn đọ sức với Đào Tĩnh Dao cô sao, không có cửa đâu! Đương nhiên cô cũng chỉ nói thế thôi, cô sẽ không đem Hổ bang – chỗ dựa vững chắc nhất – tiêu tàn được.

Nếu cảnh sát nhúng tay vào, nhất định không chỉ mình ‘Hạc Bang’ bị điều tra mà ngay cả Hổ bang cũng không tránh khỏi liên lụy. Lúc đó Trần Lạc Tân không giết cô mới là lạ! Từng nghe Trần Lạc Tân kể về Hổ bang, kinh tế tài chính của Hổ Bang trong những năm gần đây chủ yếu dựa vào việc vận chuyển ma túy, nếu bị mất nguồn kiếm tiền quan trọng này, cô chắc chắn sẽ bị toàn bộ người trong bang giết sống.

“Được, chúng ta thử xem”, Mộc Vũ ra tay trong chớp mắt bóp chặt cổ cô ta, muốn làm cho Đào Tĩnh Dao phải khuất phục, súng nhắm ngay cửa sổ sát đất bắn “đùng” một tiếng, ngay lập tức mấy người trong nhà ngừng đánh nhau, Quý Vân Húc cũng bị tiếng súng này làm cho sợ hãi mà ngừng lại hành động điên cuồng của mình. Nhưng chỉ dừng lại chốc lát, hắn lại bắt đầu hưng phấn lên mà kéo tay Thư Diệp, xé quần áo của cô.

Trên trán Mộc Vũ đã mơ hồ nổi gân máu, buông lỏng cổ Đào Tĩnh Dao ra, “Tốt nhất nên biết điều một chút, nếu không tôi lập tức lấy mạngcô”, ánh mắt sắc bén, giọng nói lạnh lẽo khiến người ta run sợ. Đào Tĩnh Dao vẫn còn đang rùng mình vì phát súng vừa rồi, nghĩ lại vẫn thấy sợ, hơi khẩn trương, nói không được tiếng nào, nuốt nuốt cổ họng đang khô khốc, cố gắng lùi lại phía sau, “Để cho bọn họ đi”, tuy rằng không cam lòng mình lại bị thất bại nhưng theo tình thế hiện tại, thì tên Mộc Vũ này rất khó đối phó, quả là một người không đơn giản.

Thư Diệp lấy hết sức kéo Quý Vân Húc, muốn nhanh chóng đưa hắn rời khỏi nơi này. Vì tác dụng của thuốc, hắn cứ liên tục giãy dụa khỏi Thư Diệp, mà sức lực lại mạnh bình thường rất nhiều.

“Ha ha ha…”, Đào Tĩnh Dao cười phá lên, dù nhiệm vụ hôm nay không đạt được kết quả như mong muốn, nhưng cũng coi như đã đạt được một nửa. Thấy Quý Vân Húc cứ như tên điên, cô quả thật rất hả dạ.

“Tiểu Diệp, nhìn thấy Quý Vân Húc như thế trong lòng có thấy khó chịu không?”, dù Mộc Vũ vẫn đang chỉa súng vào đầu cô nhưng cô vẫn muốn nói ra, không muốn nghẹn lại trong lòng.

Thư Diệp lạnh lùng liếc Đào Tĩnh Dao, vẫn tiếp tục cố gắng ôm chặt Quý Vân Húc, dìu hắn đi ra xe. Mộc Vũ chưa nhìn thấy Thư Diệp an toàn đi đến xe thì không dám nới lỏng tay cầm súng dí vào trán Đào Tĩnh Dao.

“Mộc Vũ, tôi thực sự thấy tiếc cho anh, một lòng vì Thư Diệp, anh nhận lại được cái gì? Thực sự không đáng chút nào!”, Đào Tĩnh Dao thấy Thư Diệp đã đi xa rồi bắt đầu quay sang châm chọc Mộc Vũ.

Mộc Vũ vẫn nhìn chăm chăm theo Thư Diệp, nên cũng không quan tâm lời lảm nhảm vớ vẩn của Đào Tĩnh Dao, cô ta mở to mắt quan sát, thấy họng súng hơi hơi lệch hướng khỏi trán của mình thì hung hăng đánh mạnh vào lồng ngực Mộc Vũ, Mộc Vũ ôm ngực đang đau, cơn đau kịch liệt truyền đến trong nháy mắt, cố gắng chống đỡ cơ thể, lấy chìa khóa trong túi ra dùng hết sức lực ném về phía Thư Diệp rồi hô to, “Hai người trở về trước, tôi sẽ gặp các người ở ‘Hạc Bang’”.

Một tay Thư Diệp giữ Quý Vân Húc đang điên dại lấn tới, một tay nhặt lấy chìa khóa trên đất, “Không, em muốn anh cùng em rời khỏi nơi này”, sao cô có thể để cho Mộc Vũ một mình ở lại đối phó với bọn người đó, nếu là Mộc Vũ trước kia thì cô còn có thể yên tâm, nhưng hiện tại anh ta chỉ cần dùng sức một chút là bệnh tim sẽ tái phát.

Mộc Vũ thấy Thư Diệp đang định quay lại thì vội vàng lên tiếng quát, “Dừng lại, mau đi đi, tin anh, anh có thể đối phó với bọn họ! Đừng làm anh phải phân tâm, mau đưa hắn đi đi”. Mặc kệ có khó khăn thế nào, hắn cũng phảikiên trì không để cho bản thân ngã xuống. Đôi môi Mộc Vũ đã trở nên trắng bệch. Nhưng vì Thư Diệp đứng cách hắn khá xa nên không nhìn thấy rõ sắc mặt tái mét của hắn.

Quý Vân Húc lúc này lại càng nổi điên hơn, vùng khỏi tay Thư Diệp, tiếp tục xé rách quần áo cô, Thư Diệp không thể làm gì khác đành phải rời khỏi nơi này, “Anh nhất định phải cẩn thận”, cô nhíu mày lôi Quý Vân Húc vào xe, ngồi vào vị trí tay lái rồi nhanh chóng chạy đi.

“Thật đáng thương! Sao có thể nhẫn tâm mà bỏ anh lại đây chứ?” Đào Tĩnh Dao chặc lưỡi, giả bộ thở dài, nhìn mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Mộc Vũ, cô ta hỏi, “Rất đau sao?”, cô ta chắc chắn Mộc Vũ mắc bệnh gì đó không thể nói ai biết, nếu không mới chạm một chút thì sao có thể đổ mồ hôi lạnh như thế được chứ.

Mộc Vũ tiếp tục gắng sức dí súng vào trán Đào Tĩnh Dao, toàn thân đang run rẩy, Đào Tĩnh Dao đẩy nhẹ Mộc Vũ một cái, hắn không chống đõ được, chân loạng choạng cả người lảo đảo, “Anh như vậy mà còn muốn khống chế tôi hả?”, tiếng cười nhạo phát từ miệng cô ta càng ngày càng lớn. Đẩy Mộc Vũ ngã xuống đất, khinh khỉnh nói, “Tôi tội nghiệp anh nên sẽ tha chết cho anh”, Đào Tĩnh Dao xem mình như một vị đế vương cổ đại, nắm trong tay quyền lực có thể khống chế quyền sinh tử của người khác.

“Nhưng mà vẫn phải nhận chút trừng phạt nho nhỏ này”, Đào Tĩnh Dao cười đắc ý.

*****************************************************

Thư Diệp lái xe chạy trên đường cao tốc với tốc độ như vũ bão. Hiện tại phải nhanh chóng đưa Quý Vân Húc tới bệnh viện để hắn bình tĩnh lại, giờ hắn như kẻ điên, hoàn toàn đánh mất ý thức. Hắn ngồi phía ghế sau vẫn tiếp tục làm loạn, sau đó hai tay còn vòng lên chỗ Thư Diệp lái xe, vuốt ve ngực Thư Diệp, bỗng nhiên từ trên ngực Thư Diệp chuyển sang giữ lấy tay lái.

“Anh mau buông tay ra!”, Thư Diệp hoảng sợ la lên, nếu hắn còn náo loạn như vậy, hai người sẽ chết chắc.

Chương 178. Tất cả đều là anh sai.

Nhưng Thư Diệp lại không nỡ lòng nào trách cứ hắn, vì biết hắn làm vậy đều do thuốc trong người đang phát tác. Quý Vân Húc lại không nghe thấy lời của Thư Diệp, ra sức mà quay tay lái. Thư Diệp không thể làm gì khác ngoài việc tấp xe vào một bên đường cao tốc.

Sau khi dừng xe, Thư Diệp đang định quay sang quát bảo Quý Vân Húc dừng lại ngay, nhưng vừa mới quay đầu lại liền bị hắn mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi, không buông lỏng lấy một giây.

Thư Diệp cố gắng đẩy hắn ra khỏi người, bây giờ cô hoàn toàn không có lấy một chút tâm trạng nào mà làm chuyện này, Mộc Vũ đang còn trong tay Đào Tĩnh Dao, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Nhưng nghĩ đến chuyện Quý Vân Húc dùng mà túy, toàn thân Thư Diệp run rẩy đến cứng ngắc.

“Nghe lời em, chịu đựng một chút, chúng ta lập tức đi bệnh viện”, dù biết nói như vậy cũng vô ích, nhưng lúc này cô cũng bó tay rôi, không biết phải làm sao để hắn ngồi yên một chỗ.

Quý Vân Húc thô lỗ kéo Thư Diệp từ chỗ ghế lái ra ghế sau, đầu cô bị va vào xe đau đến mức la thành tiếng, với sức lực của cô thì đương nhiên không đọ lại với sức của hắn, cô hoàn toàn bị hắn kẹp chặt. Do Quý Vân Húc dùng sức quá mạnh khi kéo Thư Diệp, nên tay của cô nhiều chổ bị trầy xước mà chảy máu, hắn đè cô xuống, cuồng dã hôn lên môi, lên cổ rồi lên ngực của Thư Diệp.

“Anh tỉnh táo lại đi!”, Thư Diệp giơ tay tát Quý Vân Húc một bạt tay. Cảm giác rạo rực khiến dục vọng nhen nhóm trong cơ thể khô nóng của hắn bùng cháy dữ dội. Đào Tĩnh Dao cho hắn uống thuốc kích dục tác dụng tuy chậm nhưng lại rất mạnh, chắc chắn sẽ khiến Quý Vân Húc tiêu tan hết toàn bộ sức lực, thậm chí có thể mệt đến chết.

Thư Diệp chú ý sắc mặt của Quý Vân Húc, trong lòng vô cùng sợ hãi, hắn bây giờ như một con dã thú hoàn toàn mất hết lý trí, không biết mình đang làm cái gì!

Trong tíc tắc, quần áo Thư Diệp đã bị xé tan tành, ánh mắt Quý Vân Húc như hổ đói nhìn đăm đăm vào thân thể hoàn mỹ dưới thân mình, trong mắt như có những đợt sóng mênh mang. Dường như muốn từng ngụm từng ngụm nuốt Thư Diệp vào bụng, như thế mới có thể giảm bớt đau đớn trong cơ thể hắn.

Quý Vân Húc nhẹ nhàng vuốt ve đường cong mê người trên thân thể Thư Diệp, cúi người ngông cuồng in từng dấu đỏ lên người Thư Diệp, Thư Diệp bị đau, không chịu được mà đẩy hắn ra, “Không được”, cô muốn làm cho hắn tỉnh táo lên, chỉ có điều, Quý Vân Húc giờ giống như linh hồn mất phương hướng, bị rút cạn bởi tác dụng của thuốc hoà vào trong cơ thể nóng như lửa đốt của hắn.

*********************************************************

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Quý Vân Húc xoa đầu đau đến mức như muốn nổ tung ra, toàn thân mệt mỏi như không có chút sức lực nào, lại phát hiện Thư Diệp đang nằm dưới thân mình toàn thân xanh xanh tím tím, đầu tóc lộn xộn, quần áo bị xé rách. Cơ thể chỗ nào cũng thấy vết cào cấu, Quý Vân Húc khiếp sợ nhìn xung quanh mới phát hiện bọn họ còn đang ở trong xe.

Sao hắn có thể làm như vậy? Quý Vân Húc nhíu mày càng chặt, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, trong đầu hắn đang cố gắng nhớ lại mọi việc ngày hôm qua, hắn trầm tư một lúc lập tức có đáp án.

Hai tay Quý Vân Húc run rẩy xem xét cơ thể trần trụi của Thư Diệp, nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng, để cho cô nằm sấp lên trên người hắn. Thư Diệp cũng không vì động tác của Quý Vân Húc mà tỉnh lại, Quý Vân Húc tựa nhẹ đầu vào trán Thư Diệp, mu bàn tay và cổ tay của Thư Diệp vì ngày hôm qua hắn dùng sức quá mạnh nên lúc này chỗ chảy máu đã chuyển thành màu tím đen.

Rầu rĩ nhìn vết thương trên người Thư Diệp, đau lòng hôn lên cái trán của cô, “Xin lỗi, xin lỗi..”, hốc mắt hắn phút chốc đầy nước mắt, từng giọt từng giọt trong suốt rơi trên gương mặt Thư Diệp.

Trong lòng hắn áy náy hổ thẹn vô cùng, oán trách bản thân sao có thể không khống chế được mình mà tổn thương cô. Trước đây hắn đã đối xử tồi tệ với cô, làm cho cô bị thương, cả thân thể đầy thương tích, bây giờ hắn lại giẫm lên vết xe cũ, lại làm cho cô bị tổn thương.

Nước mắt rơi trên mặt khiến Thư Diệp chậm rãi mở đôi mắt mệt mỏi ra, cố gắng mở to mắt nhìn Quý Vân Húc, thấy nước mắt trên mặt hắn, Thư Diệp nhẹ nhàng đưa tay lau đi.

“Xin lỗi, hãy tha thứ cho anh”, hắn cắn chặt môi dưới, quá căng thẳng mà hàm răng run run phát ra tiếng ken két.

Thân thể của Thư Diệp đau đớn giống như bị người ta tháo rời từng đoạn, chỉ có thể vô lực mà lắc đầu.

Quý Vân Húc không dám ôm Thư Diệp quá mạnh, chỉ có thể hôn nhẹ lên gương mặt cô. Ánh mắt bỗng nhiên sắc bén như chim ưng, ngẩng đầu lên nhìn về phía xa. Hắn sẽ đòi lại tất cả từ Đào Tĩnh Dao và Âu Dương Thái Thái.

Thư Diệp nằm trong lòng hắn bỗng nhiên như nhớ lại điều gì. Mộc Vũ còn nằm trong tay Đào Tĩnh Dao, lúc này nghĩ lại cô đã quá xúc động, nôn nóng cứu Quý Vân Húc mà nhẫn tâm bỏ lại Mộc Vũ.

“Chúng ta mau đi cứu anh ấy”, Thư Diệp trở nên kích động, nếu Mộc Vũ xảy ra sơ xuất gì, cô dù chết ngàn vạn lần cũng không không đủ.

Quý Vân Húc thấy gương mặt Thư Diệp lo lắng bối rối, trong lòng rất khó chịu, sao cô có thể như vậy được chứ! Vừa mới tỉnh dậy câu đầu tiên mở miệng nói lại là vì lo lắng cho Mộc Vũ, vì chuyện của Mộc Vũ, chẳng lẽ trong lòng cô Mộc Vũ so với hắn còn quan trọng hơn sao? Nghĩ đến đây, đáy lòng Quý Vân Húc như có ngàn con sóng xô đẩy, khuôn mặt sa sầm, đầy vẻ ghen tị, trong lòng cũng vì sợ hãi mất đi Thư Diệp mà vô cùng lo âu.

“Trong lòng em rốt cục có anh hay không?”, tuy không nỡ oán trách nhưng cô đối xử với Mộc Vũ thực sự là quá tốt, hắn mới là người đàn ông của cô, sao cô có thể ngay trước mặt hắn mà đi quan tâm một người đàn ông khác! Hơn nữa người này lại yêu cô từ lâu rồi.

Thư Diệp bất dắc dĩ thở dài một hơi. Nếu bay giờ cô còn chút sức lực cô thật muốn hung hăng cho hắn một đấm! Mộc Vũ vì cứu hắn nên mới rơi vào tay Đào Tĩnh Dao, nếu Mộc Vũ xảy ra chuyện gì, bọn họ sẽ phải áy náy cả đời.

“Nếu không phải anh thiếu nợ tình cảm người ta thì em và Mộc Vũ đâu bị liên lụy như thế này, tất cả đều là lỗi của anh!”, đôi tay trắng như phấn của Thư Diệp dùng sức đánh vào người Quý Vân Húc, lúc này mà còn ghen tị, người nên ghen là cô mới đúng! Nào là Âu Dương Thái Thái, nào là Đào Tĩnh Dao, người nào cũng dây dưa không dứt với hắn.

 

 

Advertisements

7 Comments

  1. anh quý vân húc như thế là không đc, dù gì mộc vũ cũng luôn hi sinh để bảo vệ hai người họ. với lại tác giả hình như hoàn toàn bỏ qua tình cảm cha con của quý vân húc.

  2. Mình chả thích QVH chút nào, kết quả của các truyện ngôn tình đều như thế, nữ 9 luôn tha thứ chó kẻ đã hành hạ mình, ghét thật! Mình muốn TD vs MV thành đôi àh, nhưng biết sao được, ai bảo QVH là nam 9!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s