Minh Tinh == Part 182 + 183 ==

Edit: Pingki

Beta: Elvie Yuen

Chương 182. Nếu giờ hắn hối hận, cô còn có thể cho hắn một cơ hội nữa không?

Thư Diệp lẳng lặng ngồi trong văn phòng đợi Thư Triết đang họp. Từ Thư gia trở về, Thư Diệp cảm thấy cần phải nói chuyện rõ ràng với Thư Triết, hơn nữa cũng muốn nhiều chuyện một chút xem chuyện tình cảm của em trai cô đã tiến triển đến mức nào.

Suốt buổi họp, vẻ mặt Thư Triết hung tợn doạ người như Diêm La Vương, các vị giám đốc cấp cao và cấp dưới bên trong phòng họp đều có vẻ buồn bực. Người lãnh đạo bọn họ gần một tháng qua, ngày nào cũng mặt mày bí xị khó chịu, chỉ cần có gì không vừa ý là lập tức nổi trận lôi đình, đuổi bọn họ ra ngoài.

Sau khi cuộc họp kết thúc, Thư Triết nổi giận đùng đùng đi vào văn phòng nên không có chú ý tới Thư Diệp đang ngồi trên sofa đợi hắn.

Thư Diệp híp mắt nhìn hắn, từng bước thong thả tới gần Thư Triết, “Ai mà dám đắc tội với em trai bảo bối nhà chúng ta thế?”, biết Thư Triết lâu như vậy, cô rất ít khi thấy Thư Triết tức giận.

Nghe  được giọng nói quen thuộc, Thư Triết đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào Thư Diệp đang đứng trước mặt, vẻ mặt mừng rỡ, “Sao chị lại đến  đây?”, khi nhìn thấy Thư Diệp, tâm trạng của hắn trong tích tắc đã tốt lên rất nhiều.

“Đến xem là kẻ nào chọc em tức giận như vậy!”. Thư Diệp trêu ghẹo Thư Triết, cô và Thư Triết đã nhiều năm không gặp nhưng tình cảm vẫn thân thiết và sự ăn ý vẫn còn nguyên vẹn, không thay đổi.

Thư Triết lườm cô một cái, “Chị thấy vui lắm sao?”, trong giọng nói có chút oán trách, đây là lần đầu tiên Thư Diệp chủ động đến gặp hắn kể từ khi về nước.

“Em đã cho là như vậy thì chị đây đành phải đi thôi, mắc công chị ở lại đây lại chọc giận em rồi lại ghét chị hơn.”, Thư Diệp giả bộ xoay người mở cửa đi ra ngoài. Theo hiểu biết nhiều năm của cô đối với Thư Triết, hắn nhất định sẽ gọi cô lại.

Quả nhiên, Thư Triết thấy Thư Diệp vừa xoay người đi, ngay lập tức vừa vội vàng vừa luống cuống đi lên phía trước cô, đưa hai tay ra ngăn lại, “Sao có thể ghét được chứ, thích còn không kịp nữa là.” Vẻ mặt đứng đắn của hắn khiến Thư Diệp muốn bật cười.

“Em cũng đừng có nói chữ ‘thích’ với chị nữa, chị là hoa đã có chủ, là mẹ của thằng nhóc năm tuổi, em phải tôn trọng người chị này chứ”, Thư Diệp nửa đùa nửa thật nói, cho tới bây giờ cô chưa bao giờ thừa nhận tình cảm của Thư Triết dành cho cô là tình cảm nam nữ, “thích” này chẳng qua chỉ là một loại ái mộ sùng bái mà thôi.

Nghe Thư Diệp nói như vậy, trong lòng Thư Triết lại có chút đau đớn, giả vờ như không có việc gì, bắt chước bĩu môi giống Thư Diệp. Có lẽ hắn không xứng có được tình yêu, cho dù chính mình thật lòng yêu nhưng cô vẫn đối xử với hắn như một người em trai như trước đây.

Thư Diệp đi đến bên cạnh Thư Triết, kéo hắn cùng ngồi xuống sofa. Cô để ý thấy sắc mặt Thư Triết thay đổi. Cho dù hắn im lặng nhưng cô cũng đoán được trong lòng hắn đang nghĩ điều gì.

“Tiểu Triết, em biết không, sáu năm qua người mà chị nhớ nhất chính là em. Em vẫn luôn xuất hiện trong tâm trí chị. Trong lòng chị vẫn luôn cảm tạ trời xanh đã yêu thương chị, đã ban cho chị một người quan tâm chị, trân trọng chị như thế. Nhưng giữa chúng ta cũng chỉ có thể tồn tại tình cảm gia đình thân thiết, giống như chị và Mộc Vũ vậy, anh ấy là người thân thiết nhất của chị. Có thể nói nếu một ngày không còn anh ấy, chị thực sự sẽ không biết phải làm sao.”, Thư Diệp nghiêm túc nhìn vào hai mắt Thư Triết, hôm nay cô chính là muốn để Thư Triết nhìn thẳng vào tình cảm của chính mình.

“Chị thích anh ấy, ái mộ anh ấy nhưng đó không phải là tình yêu, mà là tình thân, giống như em đối với chị đã phải trả giá, làm mọi việc hết mình vì chị, nhưng đơn giản bởi vì chị là chị của em, bất kể là thân hay không thân thì bản thân chị vẫn khắc sâu trong lòng em, em hiểu ý chị chứ?”, Thư Diệp đặt hai tay lên bờ vai hắn, muốn để hắn phải đối diện với cô.

Thư Triết nghiêng mặt nhìn cô, vẻ mặt lộ ra một chút ý cười, “Chị, em phát hiện ra vấn đề rất lớn, em thấy chị mà không làm một nhà thuyết khách thì đúng là lãng phí. Chị nói khiến em cảm thấy tình cảm của em đối với chị thực sự chỉ là một loại tình thân.”, cố che giấu xót xa trong lòng, chừa cho hai người một lối thoát.

Trong lòng hắn, dù Quý Phỉ xuất hiện khiến trái tim hắn rung động, hắn cũng chưa từng buông lơi tình cảm với Thư Diệp, điều này khiến hắn vô cùng mâu thuẫn, nhưng cho tới bây giờ cô cũng không thừa nhận tình yêu của hắn. Thật sự cô cũng không phải nói năng lung tung, hắn yêu cô đó là sự thật. Dù rằng Quý Vân Húc có xuất hiện hay không thì Thư Diệp cũng sẽ không lựa chọn yêu hắn.

“Vốn dĩ là tình thân mà.” Thư Diệp lẩm bẩm, nhìn chăm chằm Thư Triết.

“Đúng đúng, chị nói không sai, đó là tình thân, không hề có tình yêu nào cả.” Nói thế để lòng cô được thoải mái hơn. Có lẽ tình yêu của hắn đối với Thư Diệp là một loại gánh nặng.

Sau khi quen biết Quý Phỉ, hắn mới phát hiện thực ra thật lòng yêu một người chính là hy vọng người đó có thể sống hạnh phúc mãi mãi. Giống như Quý Phỉ, nếu cô liều mình muốn thoát khỏi hắn vậy thì cứ để cho cô tự do là được rồi.

“Nếu đã thông suốt rồi thì em nên bỏ hết thù hận trong lòng xuống, có thời gian rảnh thì nên về nhà thăm ba mẹ, họ đều đã già cả rồi, cần chúng ta quan tâm chăm sóc.” Đây mới chính là mục đích chủ yếu Thư Diệp đến đây lần này, hy vọng Thư Triết có thể dành nhiều thời gian quan tâm đến Thư Nguyên Hạo và Lâm Tư Ánh.

Thư Triết nhướng mày, nhìn cô rồi nói, “Mới nói chị là thuyết khách thôi mà càng nói càng hăng!”. Cho dù trong lòng Thư Diệp đã tha thứ cho họ nhưng hắn lại không có lòng khoan dung rộng lượng như Thư Diệp, hắn bây giờ vẫn không thể tha thứ cho hai người họ.

“Chị đang nói nghiêm túc, em đừng có nói leo.” Thư Diệp giữ lấy vai Thư Triết để cho hắn nhìn thẳng vào mình, “Còn về chuyện Quý Phỉ, chị khẳng định người em yêu chính là cô bé ấy, tại em không chịu thừa nhận mà thôi”.

Thư triết không trả lời, cho dù phát hiện chính mình đã yêu Quý Phỉ từ lúc nào nhưng hắn cũng không chịu rũ bỏ thể diện mà cầu xin Quý Phỉ trở về. Huống chi trước kia chính hắn đã nhẫn tâm đuổi cô đi, cô chắc chắn sẽ không chịu dễ dàng mà tha thứ cho hắn.

Nếu đã yêu thì phải giữ người đó bên mình cả đời, gặp được một người mình yêu thương thật lòng không phải là chuyện dễ dàng. Đừng đợi đến khi tất cả đã không thể quay đầu lại được nữa thì mới thấy hối hận, hãy mở rộng lòng mình, lúc đó em mới tìm được hạnh phúc! Thư diệp cổ vũ hắn đuổi theo tình yêu đích thực của mình, không hy vọng Thư Triết vì tính cứng đầu bướng bỉnh mà khiến hắn bỏ lỡ một cô gái tốt như Quý Phỉ.

Thư Triết cắn môi, im lặng không nói, nếu giờ hắn hối hận, cô còn có thể cho hắn một cơ hội nữa không?

Chương 183.   Chuyện cũ năm đó 1.

Đang lúc Thư Diệp và Thư Triết cùng im lặng, cuộc gọi của Mộc Vũ đã phá tan sự yên lặng trong phòng.

“Chị đi về trước, em hãy suy nghĩ cho kỹ chuyện của em và Quý Phỉ đi, cô bé ấy xứng đáng để được tình yêu của em.”, cúp điện thoại của Mộc Vũ, Thư Diệp cầm lấy túi xách của mình chuẩn bị đi ra khỏi cửa.

Nhưng lại bị lời nói của Thư Triết làm khựng lại, “Chị, em có thể ôm chị một chút không?”, thoáng nhìn thấy Thư Diệp có chút giật mình, Thư Triết lại nói thêm, “Chỉ đơn giản là em trai ôm chị gái thôi, không có ý gì khác”.

Thư Diệp nở nụ cười, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Thư Triết, ôm lấy Thư Triết một cách mạnh mẽ nhưng cũng lắm dịu dàng, hắn muốn ôm một lần này nữa thôi, để cho tất cả tình yêu dành cho cô kết thúc hết trong cái ôm này. Cho dù điều này rất khó khăn, cũng phải hạ quyết tâm xoá đi hình bóng của cô trong lòng mình. Bởi vì từ giờ trở đi hắn muốn trái tim hắn được yên tĩnh, không muốn bất cứ một người phụ nữ nào chiếm giữ nữa.

***************************************************************

Thư Diệp quay lại ‘Hạc bang’ gặp mộc vũ thì thấy hắn đang ngồi trong phòng khách, đột nhiên cô cảm thấy có chút lo lắng.

Một thời gian không ở đây lại phát hiện bản thân có gì đó xa lạ.

“Tìm em có chuyện gì vậy?”, Thư Diệp ngồi đối diện với Mộc Vũ, hỏi anh.

“Muốn cùng em nói chuyện về Bang chủ”, giọng nói của Mộc Vũ cực kí nghiêm túc. Lúc hắn biết được thân thế của Thư Diệp, cũng hơi bất ngờ, nhưng hắn cũng rất hy vọng Thư Diệp có thể chấp nhận Bang chủ, ông ấy là một người tốt, không nhận Thư Diệp ắt phải có nỗi khổ tâm gì đó.

Thư Diệp nhìn hắn, muốn đứng lên đi ra khỏi cửa, không muốn cùng hắn nói về vấn đề này.

“Đừng đi, hãy nghe anh nói hết đã”, Mộc Vũ bước theo sau Thư Diệp, giọng nói có chút lo âu.

“Nếu anh muốn cùng em nói chuyện về ông ta thì không cần nói nữa, em đã bình tĩnh lại rồi, coi như không có chuyện gì xảy ra, em vẫn là con gái của Thư gia, không có bất cứ quan hệ gì với ông ta”, giọng nói vô cùng cứng rắn và kiên quyết, hoàn toàn đúng với tính cách quật cường của cô.

Nói xong cô đã muốn rời khỏi. Vừa mới tới cửa thì đã  gặp Bang chủ, cô hơi khựng lạim rồi đi ngang qua người ông ấy. Nhưng khi đi qua ông, Thư Diệp lại bị tiếng nói của ông làm dừng bước.

“Biết mẹ con chết như thế nào không?”, trong giọng nói chất chứa bao đau khổ. Thư Diệp quay đầu nhìn ông, lại kinh ngạc phát hiện trong khóe mắt ân ẩn nước. Lòng cô tíc tắc như bị ai thắt ch8ạt, ông ta khóc ư, điều này khiến cô khó có thể tin được.

Thấy Thư Diệp vẫn đứng tại chỗ, Bang chủ gian nan bước từng bước đến ghế ngồi xuống, đem chuyện năm đó kể rõ đầu đuôi ngọn ngành cho Thư Diệp nghe. Mặc dù không muốn cô phải đau lòng, nhưng chuyện tới nước này thì không thì không nói ra.

***************************************************************

Bang chủ– tên thật là Lam Vĩ Hoa, và mẹ của Thư Diệp –Mạc San, hai người là một đôi vợ chồng hạnh phúc. Từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, tình cảm hai người bất cứ kẻ nào cũng không thể phá vỡ, không thể chia rẽ hai người họ.

Gia đình Mạc san là một nhà giàu nhất nhì trong vùng, họ đương nhiên cũng không muốn gả con gái cho một người nghèo. Người trong nhà ai cũng phản đối, vì có thể ở bên Lam Vĩ Hoa mà Mạc San kiên quyết rời khỏi Mạc gia, cùng với ông chung sống bên nhau, không quay  trở về Mạc gia nữa, và Mạc gia cũng tuyên bố với người ngoài rằng họ đã từ Mạc San, không có bất cứ quan hệ nào với bà nữa, một đứa con gái bất hiếu.

Hai người rời đi đến một nơi xa lạ kết hôn và trải qua một cuộc sống đơn giản nhưng hạnh phúc. Ở đây, hai người đã sinh Thư Diệp. Sau đó, hai người lại tiếp tục cố gắng, vì muốn con gái có một cuộc sống đầy đủ vật chất. Nhờ sự nỗ lực của Lam Vĩ Hoa, cuối cùng ông cũng lên được chức giám đốc tiêu thụ, mà Mạc san cũng dựa vào tài năng của mình mà được công ty của Lam Vĩ Hoa mời làm thư kí tổng giám đốc. Cuộc sống của hai người càng ngày tốt hơn. Vợ chồng ân ái, con gái thông minh lanh lợi là niềm mơ ước của nhiều người.

Vào một ngày nọ, một chuyện xảy ra đã hủy hoại hoàn toàn một gia đình hạnh phúc này.

Vị tổng giàm đốc công ty kia nổi tâm địa xấu xa đối với Mạc San.

“Thư kí Mạc đúng thật xinh đẹp vô cùng! Chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta đứng ngồi không yên. Gã chồng vô dụng kia của cô không cần cũng được. Không bằng
cô theo tôi, tôi cam đoan sẽ cho cô một cuộc sống tốt hơn bao giờ hết.” Gãtổng giàm đốc
nói xong những lời vô sỉ thì hai tay sàm sỡ Mạc San.

Vẻ đẹp của Mạc san thuộc loại thanh thuần nhưng lại yêu mị, hơn nữa lại còn thanh cao khiến cho từng người đàn ông gặp qua bà đều ái mộ. Mà bây giờ
Thư Diệp cũng kế t
hừa nét xinh đẹp mỹ miều của mẹ, khiến mỗi người đàn ông đều si mê cô.

“Tổng giám đốc, xin ngài hãy tôn trọng tôi, chúng ta đều là những người đã có gia đình. Hơn nữa tôi rất yêu chồng của mình, tuyệt đối sẽ không làm nửa điểm có lỗi với anh ấy”, trong ánh mắt Mạc san biểu lộ sự nghiêm túc, “Còn nữa, tôi xin gửi đến ngài đơn xin từ chức của tôi”, tuy rằng công việc này tiền lương rất cao nhưng tuyệt đối không thể vì như vậy mà phá vỡ hạnh  phúc gia đình mình. bà yêu Lam Vĩ Hoa, yêu tới tận đáy lòng, yêu thấm vào xương tủy. Bà tin tình cảm của Vĩ Hoa đối với bà cũng như thế.

“Vậy sao? Để tôi coi cô thanh cao đến cỡ nào!” Gã tổng giám đốc nghe Mạc San nói xong vô cùng khó chịu. Ông ta đường đường là tổng giám đốc lại không bằng một tên giám đốc tiêu thụ nhỏ bé. Vì thế mà trong lòng dâng lên lửa giận muốn chính phục, xé rách quần áo Mạc San, Mạc San hoảng loạn bấm điện thoại di dộng gọi Lam Vĩ Hoa cứu mạng.

Lam Vĩ Hoa vừa bắt điện thoại của Mạc san, đã nghe thấy giọng của bà hét lên, “Tổng giám đốc, xin ông, Vĩ Hoa, cứu em”. Lam Vĩ Hoa hối hả đến mức lập tức bỏ lại cuộc đàm phán với khách hàng, tức tốc chạy về công ty. Nhưng cho dù có nhanh cách mấy cũng phải mất hơn hai tiếng mới về tới công ty.

Mà đợi đến khi ông về đến công ty thì tất cả đã quá muộn, hai tay Mạc San để trên một lá thư đang mở, vết dao cắt trên cổ tay đã muốn ngừng chảy máu, quần áo xộc xệch nằm trong vũng máu.

 

 

Advertisements

8 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s