Bụng Da Đen Tối == Part 9 + 10 + 11 + 12 + 13 ==

Chương 9

Edit: Zoe Tran

Beta: Elvie Yuen

Một lúc lâu sau đó, khi Nhạc Mậu Mậu cảm thấy cổ của mình cứng ngắc, Tịch Mục Á cuối cùng cũng buông tha cho cô.

Nhạc Mậu Mậu khi được thả ra tựa như mèo con nhảy phắt lên ghế sô pha, tiện tay sửa lại cặp mắt kính viền đen trên sống mũi, kéo cái váy chữ A xuống.

“Anh không sao chứ?” Nói không  hề suy nghĩ, Nhạc Mậu Mậu buột miệng nói, không kịp rút lại. Vẻ mặt Tịch Mục Á ngồi đối diện có vẻ gì đó rất thỏa mãn.

Nhớ lại vừa rồi hai người vẫn còn cãi nhau chuyện chia tay, thế nhưng câu hỏi vừa rồi, đồng nghĩa nói rằng Nhạc Mậu Mậu vẫn chưa dứt bỏ được tình cảm của hai người. Cô không thể khống chế nổi cái cảm xúc thoáng qua ấy.

Tịch Mục Á nhìn thấy Nhạc Mậu Mậu có chút ảo não, lại càng cười cực kỳ DT.

“Đau bụng thôi, bệnh cũ rồi.” Tịch Mục Á nhẹ nhàng trả lời.

Lúc anh cực lực phấn đấu ở Ý, chưa quen với cuộc sống ở đó, muốn đạt thành tích trong thời gian ngắn, đã không màmg đến sức khỏe của mình. Có lúc không có tiền để mua nổi một bữa ăn, đến lúc có tiền lại quá bận rộn cũng không ăn bữa nào ra hồn. Thế nên, mới sinh ra căn bệnh này. Mấy ngày nay vì vội giải quyết những chuyện còn lại ở Ý đến quên cả ăn cơm nên căn bệnh lại tái phát.

Những chuyện này anh không có ý định nói cho Nhạc Mậu Mậu biết, bởi thời gian mà anh ở Ý là khoảng thời gian xa cách giữa hai người, anh không muốn nhắc đến.

“Bệnh cũ sao?” Nhạc Mậu Mậu nhớ tới cơ thể cường tráng trước đây của Tịch Mục Á, mặt tràn đầy nghi vấn.

Ánh mắt Tịch Mục Á lóe lên, cố ý nói một cách yếu ớt: “Nấu cho anh chén cháo đi.” Tay còn cố ý đặt trên bụng.

Nhạc Mậu Mậu từ trước đến nay hầu như không kháng cự lại được những thứ mỏng manh yếu đuối. Thỏ con, mèo con gì đấy, cô vừa nhìn thấy là muốn ôm chặt vào lòng…!

Hôm nay, nhìn môi Tịch Mục Á tái nhợt, vẻ mặt ốm yếu, giọng nói dịu dàng, trong đầu Nhạc Mậu Mậu lập tức hiện lên hai chữ “nhược thụ”. Sức chống cự lại lần nữa hạ xuống…

(Nhược thụ: bạn nào đọc đam mỹ chắc biết rõ, có nghĩa là người yếu hơn trong mối quan hệ nam – nam)

Trong lòng Nhạc Mậu Mậu một bên thì nhắc nhở chính mình ngàn vạn lần không nên bị anh dùng khổ nhục kế làm xiêu lòng, một bên lại không thể chống cự ý muốn bảo vệ chăm sóc “tiểu thụ Tịch Mục Á”.

Cuối cùng, Nhạc Mậu Mậu thầm thở dài, ngoan ngoãn đi vào trong bếp.

Phía sau cô, Tịch Mục Á ngày càng cười tươi hơn.

Chỉ chốc lát sau, Nhạc Mậu Mậu mang ra một chén cháo nóng hổi khói nghi ngút, dùng muỗng khuấy vài cái để cháo bớt nóng, sau đó đưa cho Tịch Mục Á.

Có thể Tịch Mục Á cũng biết cháo không còn nóng, nhưng anh tiếp tục giả vờ đáng thương nói: “Anh không còn chút sức lực, em đút cho anh đi.”

Nhạc Mậu Mậu lúc này đã xác định được Tịch Mục Á quả thực là kẻ hai mặt! Không! Anh là người nhiều mặt mới đúng. Cái người vừa cùng mình cãi nhau khí thế với cái người giả bộ đáng thương trước mặt là một sao? Khoé môi Nhạc Mậu Mậu mím lại rồi.

“Anh muốn ăn hay không thì tùy.” Thấy Tịch Mục Á không chịu cầm lấy cái chén, Nhạc Mậu Mậu trong lúc tức giận đặt chén trên bàn. Cô quay đầu đi, không nhìn bộ dáng đáng thương của Tịch Mục Á nữa.

Nhắm mắt làm ngơ sao!

Tịch Mục Á thấy thế cũng không cầm lấy chén cháo trên bàn, tay vẫn ôm cái bụng đói meo ngồi trên ghế.

Nhạc Mậu Mậu lén quay đầu liếc một cái. Không ăn miếng cháo nào, Tịch Mục Á vẫn trông rất yếu ớt đáng thương.

Bản năng của người mẹ lại trỗi dậy! Nhạc Mậu Mậu cố nén giận, cuối cùng đành phải tự mình tay trái cầm chén, tay phải cầm muỗng lên, múc từng muỗng từng muỗng đưa đến miệng Tịch Mục Á.

Tịch Mục Á trong lòng cực kỳ đắc ý, vì anh biết Cô Bé Quàng Khăn Đỏ đã mềm lòng. Nhìn muỗng cháo đưa đến miệng, anh hận không thể ngay lập tức ăn hết, nhưng không thả con tép, sao bắt con tôm chứ!. Anh dùng đôi mắt đáng yêu nhìn chằm chằm Nhạc Mậu Mậu, “Nóng quá.”

Nhạc Mậu Mậu lần nữa bị ánh mắt vô tội ấy đánh bại, thầm mắng trong lòng: đúng là yêu nghiệt. Cô đưa muỗng lên gần miệng, cẩn thận thổi thổi, dùng miệng thử cháo
rồi đưa đút cho Tịch Mục Á.

Tịch Mục Á cuối cùng thoả mãn hé đôi môi gợi cảm, ăn hết muỗng cháo.

kể từ tối qua chưa ăn gì vào bụng cho đến khi Tịch Mục Á ăn được chén cháo này, anh cảm thấy món cháo này quả thực có thể so với món ngon trên thế giới. Nhưng quan trọng nhất chính là người nấu cháo là người anh yêu. 

Thật ra cho dù Quàng Khăn Đỏ có bưng nước sôi đến, Tịch Mục Á cũng có thể coi như nước cam lộ pha mật ong.

Đút từng muỗng từng muỗng cuối cùng cũng chén cháo cũng đã hết, Tịch Mục Á lập tức tỏ ra buồn phiền, thật ra điều anh muốn trong lòng chính là: nếu từ đây về sau cô có thể đút anh ăn sạch sẽ thì tốt quá rồi.

Còn Nhạc Mậu Mậu trong lòng lại nghĩ: cuối cùng cũng ăn xong rồi.

Nhạc Mậu Mậu bưng cái chén không đi vào nhà bếp, Tịch Mục Á loáng thoáng nghe thấy tiếng nước chảy, trong đầu đột nhiên nảy ra hình ảnh: cô mặc cái tạp dề hình phim hoạt họa, bưng đồ ăn cất tiếng gọi “Ông xã ơi, ăn cơm nè.”.

Anh không thể chờ đợi được đến cái ngày đó.

Trong nhà bếp, Nhạc Mậu Mậu cúi đầu rửa chén, lúc này cũng có chút sững sờ.

Nếu như lúc trước không chia tay với anh, có lẽ cuộc sống của hai người bây giờ chính là cô rửa chén, anh xem ti vi, sau đó vừa ăn hoa quả vừa tán dóc.

Nhạc Mậu Mậu bị chính suy nghĩ thình lình này của mình doạ sợ, trượt tay một cái, tiếng “Xoảng” vang lên, cái chén dính đầy bọt xà phòng vỡ tan tành trong bồn rửa.

Nghe tiếng vỡ, Tịch Mục Á lập tức chạy đến, Nhạc Mậu Mậu dường như đang mất hồn nhìn cái chén vỡ trong bồn, thấy cô định dùng tay không nhặt mảnh vỡ lên anh lập tức ngăn cản, “Để anh.”

Tịch Mục Á vừa bước vào nhà bếp, toàn bộ không gian chợt thu hẹp. Tịch Mục Á bước tới, Nhạc Mậu Mậu theo phản xạ lui về sau một bước.

Cô thấy anh cẩn thận nhặt mảnh vỡ, buồn bã nói, “Em cảm thấy chúng ta giống như cái chén này vậy.”

Nghe tiếng nói của cô ở sau lưng, tay anh đang nhặt mảnh vỡ bỗng khựng lại. Im lặng một lúc, anh gom hết những mảnh vỡ lại một chỗ, sau đó quay người ra khỏi nhà bếp.

Nhạc Mậu Mậu ngờ ngợ, chỉ thấy một lúc sau, Tịch Mục Á cầm một tờ báo đi đến, bỏ những mảnh vỡ này lên tờ báo. Sau đó ôm tờ báo ra khỏi phòng, cả quá trình không nói lấy một câu.

Nhạc Mậu Mậu nhìn theo hồi lâu không hiểu Tịch Mục Á định làm gì, trong lòng đầy nghi ngờ đi theo anh vào phòng.

Chỉ thấy anh lấy trong ngăn kéo một chai keo dán sắt, đang cúi đầu dán những mảnh vỡ lại, ánh mắt rất chuyên chú.

Nhạc Mậu Mậu vừa nhìn, mũi hơi cay cay, thật ra cô cũng chỉ than thở một câu thế thôi. Thật không ngờ, anh lại muốn dán lại cái chén.

Cô đến gần anh, “Đừng dán nữa.”

Động tác dán những mảnh vỡ vẫn không ngừng lại, cũng chẳng nói câu nào, bướng bỉnh như một chú nghé con.

Nhạc Mậu Mậu thấy anh toàn tâm toàn ý dán lại cái chén, lòng nhất thời trăm mối ngổn ngang, “Cho dù có dán lại thì cũng chẳng còn là cái chén như ban đầu nữa.”

Anh ngừng một lúc, nhưng lại nhanh chóng tiếp tục.

Nhạc Mậu Mậu nhẫn tâm nói, “Cho dù có dính lại thì vẫn còn vết nứt!”

Lúc này, Tịch Mục Á ngừng tay, buông mảnh vỡ trong tay xuống, “Chẳng lẽ anh làm thế nào cũng không được sao?” Giọng nói nhàn nhạt, vẻ mặt rầu rĩ.

Nhạc Mậu Mậu thừ người, nhìn “tiểu thụ Tịch Mục Á buồn bã”, trong lòng thầm mặc niệm: Chống cự đi! Chống cự đi!

Nhưng tình thương của người mẹ cùng với sự đồng cảm lại “róc rách” chảy ra!

Nhạc Mậu Mậu lại một lần nữa bại trận, nuốt nước bọt, lắp bắp nói: “Có thể… có thể… mà!”

Nghe xong những lời này, Tịch Mục Á ném mảnh chén vỡ trong tay, quăng chai keo dán sắt qua một bên, đẩy cặp kính trên sống mũi nói: “Nếu đã có thể, vậy đừng nói chia tay nữa.”

Nhạc Mậu Mậu đứng ngây đơ, cách nói chuyện này quá ư là lưu loát rành mạch. Buồn cái khỉ gió gì !

Cô đột nhiên cảm thấy thiên sứ đã bay mất, ác ma đã trở lại rồi! Không, cho tới bây giờ không có thiên sứ, vẫn là ác ma đeo đội lốt thiên sứ mà thôi.

Quá đê tiện!

“Anh… anh là đồ vô lại!” Nhạc Mậu Mậu chống nạnh, tức tối mắng .

“Anh chỉ vô lại đối với em thôi.”

“…” Những lời này vốn dĩ đã rất vô lại. Trên đỉnh đầu Nhạc Mậu Mậu đầy vạch đen.

Nhạc Mậu Mậu cảm giác mình hôm nay đã lọt vào cạm bẫy, không cam lòng nói: “Vậy anh nói cho em biết đi, lúc trước vì sao anh không nói câu nào
đã bỏ đi!” Nói xong cô còn nhìn Tịch Mục Á với ánh mắt kiểu “Anh chính là người đã phụ tình tôi”.

Tịch Mục Á đút tay vào túi quần, nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như có điều gì suy nghĩ, “Ba em bây giờ còn đặt giờ giới nghiêm chứ?”

“Vẫn còn! Thì sao?”

Tịch Mục Á liếc nhìn đồng hồ đeo tay, “Bây giờ cũng sắp tám giờ…”

“Cái gì!” Nhạc Mậu Mậu nhảy dựng lên như gà mắc tóc, vọt một bước dài đến bên cạnh Tịch Mục Á, nắm tay anh nhìn chằm chằm vào đồng hồ.

Kim ngắn đồng hồ chỉ số bảy, kim phút… kim phút rõ ràng đang ở vị trí số sáu…!

Ba của Nhạc Mậu Mậu vì lớn tuổi mới có con gái, nên đối rất mực thương yêu chhiều chuộng cô. Lại sợ con gái nhỏ bé của mình bị người xấu bắt nạt, cho nên đặt ra giờ giới nghiêm, không cho phép Nhạc Mậu Mậu về nhà quá muộn. Dù cho Nhạc Mậu Mậu đã đi làm, nhưng ba của cô vẫn coi cô như một đứa con nít.

Đây cũng là lý do gián tiếp tạo nên một Nhạc Mậu Mậu có tính cách như thế… Khụ, nguyên nhân lương thiện. Từ nhỏ do ít tiếp xúc với người xấu, ai ngờ mới gặp là đã đụng phải Tịch Mục Á đầu óc đen tối này… ()

Tịch Mục Á quay vào tủ lấy một chiếc áo vest khoác lên người, sau đó nói với Nhạc Mậu Mậu: “Anh đưa em về.”

Nhạc Mậu Mậu lập tức gật đầu, căn bản đã quên mất cô bị anh gạt nên mới đến đây.

Lúc về thì trời cũng đã tối, ngọn đèn mờ nhạt rọi xuống những hàng cây bên đường, chiếu loang lổ xuống mặt đất .

Nhạc Mậu Mậu đột nhiên nghĩ đến chuyện lúc nãy Tịch Mục Á vẫn chưa trả lời câu hỏi của mình. “Anh vẫn chưa nói cho em biết vì sao lúc trước anh biến mất!”

“Xuỵt, anh đang lái xe, cần tập trung.”

Một câu thôi đã bóp chết tươi Nhạc Mậu Mậu.

Vì vậy, Cô Bé Quàng Khăn Đỏ âu sầu nhận ra, hôm nay cô đã bị Sói Xám đội lốt cừu kia bắt được. Muốn hỏi cho ra lẽ nhưng đều không có câu trả lời.

Chương  10

Edit: Zoe Tran

Beta: Elvie Yuen

 

Nhạc Mậu Mậu về nhà đúng 7:55.

Nhưng ba Nhạc gặp con gái về nhà muộn như vậy, râu ria đã vểnh ngược lên trời, “Con gái , hôm nay tại sao về muộn như vậy? Đã ăn cơm chưa?”

Nhạc Mậu Mậu nắm bắt thời thế, biết thế nào ba mình câu tiếp theo sẽ hỏi cô đã có bạn trai rồi phải không.

Quả nhiên là vậy, ba Nhạc không chờ Nhạc Mậu Mậu trả lời, lại hỏi tiếp: “Có phải đi chơi với bạn trai?”

Nhạc Mậu Mậu đổ mồ hôi lạnh, cười nịnh nọt, “Ba à, con còn chưa ăn cơm, con đói quá.” Để tăng thêm độ tin cậy, cô còn vỗ vỗ bụng của mình. Thật ra từ lúc tan sở, cô đã ăn một cái pizza lớn rồi, nhưng để phòng ngừa ba mình “tra hỏi”, cô chỉ có thể học tập chiêu đó của Tịch Mục Á –  giả bộ đáng thương.

Ba Nhạc nghe con gái mình kêu đói bụng, ông vội cầm dĩa đồ ăn đã nguội đang để trên bàn lên, “Để ba đi hâm nóng lại cho con ăn.”

Nhạc Mậu Mậu thấy ba Nhạc đi rồi, lè lưỡi, lặng lẽ khoa tay múa chân ra dấu “V”.

Lúc ba Nhạc mang đồ ăn nóng lên, Nhạc Mậu Mậu tránh ánh mắt dò xét của ba, cô nhanh chóng ăn cơm.

Ba Nhạc biết việc con gái về trễ chắc chắn là có nguyên nhân, ông chuẩn bị hỏi rõ đầu đuôi.

“Con gái, con thành thực nói cho ba biết, có phải con có bạn trai rồi không?” Ánh mắt ba Nhạc thật ân cần.

Nhạc Mậu Mậu đang gắp rau giữa chừng, tay run run, đồ ăn rớt xuống, “Không có mà, ba.”

Ba Nhạc nhìn bộ dạng né tránh mất hồn mất vía của cô, biết cô nói dối, vì vậy truy hỏi đến cùng, “Thiệt không có?”

Nhạc Mậu Mậu tiếp tục xới cơm, đáp: “Không có thật mà! Ba!”

Ba Nhạc nhìn con gái vùi đầu ăn cơm, giọng điệu dò hỏi, cẩn thận nghiêm túc hỏi: “Đừng nói con còn tình cảm với thằng nhóc Tịch Mục Á kia, nên mới không tìm bạn trai!”

Nhạc Mậu Mậu vừa nghe đến cái tên Tịch Mục Á, như bị nện một cú đau đớn.

Cô biết rõ ba mình ngay từ khi bắt đầu đã không tán thành chuyện Tịch Mục Á và cô. Ông tận tình khuyên bảo cô tìm một người đàn ông trưởng thành, trung thực biết lo cho gia đình.

Cũng không biết Tịch Mục Á rốt cuộc có điểm nào mà ba Nhạc không ưng bụng, trước kia ngày nào ba Nhạc cũng nhắc đi nhăc lại bên tai: Thằng nhóc Tịch Mục Á đó không ổn định, tuổi nhỏ cũng không hiểu gì là trách nhiệm, nhìn là biết rất đào hoa, không thành thật.

Mẹ Nhạc từng trách chồng mình, nói ông đang ghen tị. Ghen tị với Tịch Mục Á càng lớn càng đẹp trai.

Mặc kệ mẹ Nhạc nói gì đi nữa, ba Nhạc ngay từ đầu đã không thích Tịch Mục Á.

Lúc trước Tịch Mục Á vô duyên vô cớ chơi trò mất tích, ba Nhạc không những không an ủi con gái mình, mà còn cổ vũ cô dũng cảm đi tìm người khác. Chuyện này làm cho Nhạc Mậu Mậu tức giận đến nỗi cãi nhau với ba Nhạc bao nhiêu lần.

Do vậy, Nhạc Mậu Mậu cũng không định đem chuyện Tịch Mục Áv“vô duyên vô cớ” trở về, hơn nữa lại vẫn còn liên hệ với cô cho ba Nhạc biết, vẫn là ngẩng đầu không biết cúi đầu không hay đối với ba Nhạc. Nếu không chắc chắn cha cô sẽ lại ca “bài học yêu đương”.

Vì tránh “bài học yêu đương” này, Nhạc Mậu Mậu có đánh chết cũng không khai một lời.

“Ba, thật sự con không có bạn trai mà.” Đồng thời tốc độ lùa cơm cũng nhanh hơn, thật ra thì Nhạc Mậu Mậu đã nuốt không vô nữa rồi.

Nước mắt ba Nhạc tuôn ra, mà không phải là khóc thật đâu, tận tình khuyên bảo: “Con gái ngoan, con cũng không còn nhỏ nữa, mau mau tìm bạn trai đi, ba già  rồi, sau này không có người chăm sóc con thì sao?”

Nhạc Mậu Mậu thấy bài diễn thuyết của ba cô bắt đầu cuồn cuộn như nước sông, có xu hướng nổi bão, vội vàng nuốt vội hai miếng cơm cuối cùng trong chén.

“Ba, con còn có việc, con về phòng trước.” Chân như bôi mỡ, chuẩn bị chuồn đi.

Nhưng cuộc sống mà, nếu mọi việc đều như ý thì không gọi là cuộc sống nữa.

Đúng vậy, Nhạc Mậu Mậu đã thất bại trong việc bỏ trốn, vì ba Nhạc đã bắt được cô.

“Con gái à, việc không phải vội, nói chuyện với ba trước đi.” 

Nhạc Mậu Mậu mắt thấy cửa phòng ngay trước mặt mình mà không thể vào, trong lòng rất rầu rĩ, “Ba, con gái của ba không có bạn trai mà, vừa rồi phải nói chuyện công việc với sếp nên mới về muộn.” Cô quyết tâm nói tiếp: “Không phải đã về trước tám giờ sao!”

Ba Nhạc nghe lý do phải nói chuyện công việc với sếp liền cảm thấy rất thất vọng, nhưng đột nhiên lấy lại tinh thần, vội vàng hỏi: “Sếp à? Nam hay nữ, mấy tuổi, đã có gia đình chưa? Người như thế nào? “

Nhạc Mậu Mậu nghe đến đây đã biết rõ suy nghĩ của ba cô rất muốn mang con gả quách đi. “Ba…”

Thấy con gái không còn kiên nhẫn, nhưng ba Nhạc vẫn rất kiên trì, “Con gái, con nói nhanh đi!”

“Là nam ạ, 28 tuổi, chưa lập gia đình, dáng vẻ rất đào hoa lãng tử, trẻ tuổi, không trung thực, là người không ổn định.” Nhạc Mậu Mậu tìm những lời đánh giá của ba cô đối với Tịch Mục Á, thành khẩn trả lại cho ba mình.

Ba Nhạc nhẹ thở dài: “Tại sao lại giống thằng nhóc Tịch Mục Á kia thế.”

Không may Nhạc Mậu Mậu nghe thấy được cái thở dài kia, cô trợn mắt, trong lòng nói: chẳng phải ba ghét anh ta đó sao.

Nhạc Mậu Mậu nhân lúc ba Nhạc còn đang bị những suy nghĩ trong đầu xoắn xuýt, tận dụng thời cơ, chạy vọt vào phòng mà trốn, khóa cửa lại.

Nghe bên ngoài cửa ba Nhạc tinh thần phấn chấn hô to gọi nhỏ, Nhạc Mậu Mậu tựa lưng vào cửa, vuốt vuốt ngực, may mắn cô đã tránh được một kiếp nạn rồi.

Tâm tư Nhạc Mậu Mậu phiêu dạt về cảnh Tịch Mục Á tiễn cô xuống xe ở cổng cư xá.

Ngọn đèn lờ mờ chiếu xuống hai thân ảnh ngượng ngùng.

Tịch Mục Á như dã thú săn mồi, thận trọng từng bước tiếp cận con mồi của mình. Bốn năm trước, chính tay anh đã đem con mồi thả mất, hôm nay lại muốn bắt về một lần nữa.

Như đang ngồi trên đống lửa, Nhạc Mậu Mậu muốn tranh thủ thời gian chạy về nhà, “Em đi trước, cám ơn anh đã tiễn.”

Còn chưa chờ Nhạc Mậu Mậu quay người, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng cất lên, “Ngày mai anh đón em đi làm.”

Nhạc Mậu Mậu sợ run người, “Đừng đón!”

Trong thâm tâm cô không biết phải đối mặt với Tịch Mục Á thế nào. Dù gì cô cũng vẫn chưa quên được anh. Thế nhưng 4 năm xa cách, anh lúc trước không từ mà biệt, trong lòng Nhạc Mậu Mậu vẫn thấy khó chịu.

Nhạc Mậu Mậu không thể xác định được quan hệ của Tịch Mục Á với cô, cho nên tình nguyện lựa chọn lui một bước.

Mà Tịch Mục Á dường như đã chuẩn bị “nối lại tình xưa”.

Nhạc Mậu Mậu bặm môi nói: “Em không muốn tình yêu công sở.”

Tịch Mục Á nhìn một Nhạc Mậu Mậu tràn đầy băn khoăn, trong lòng biết cô đã lui bước, hờ hững nói: “Được, ngày mai anh bảo An Chính Nhiên đuổi em.” Lời nói thốt ra mà mặt không đỏ tim không run.

Nhạc Mậu Mậu nổi giận, “Dựa vào cái gì mà đuổi em?”

“Bởi vì em không chấp nhận tình yêu công sở.” Tịch Mục Á bình tĩnh đáp lại.

“Ý của em, sao lại không đuổi anh?”

Tịch Mục Á nhìn mái tóc lòa xòa của Nhạc Mậu Mậu, vẫn lãnh đạm như trước, “Bởi vì anh cần công việc để nuôi em.”

“…”

Nhạc Mậu Mậu phát hiện nói tới nói lui một hồi vẫn là muốn lôi cô vào cuộc, thực tế, cái cô muốn là rời xa con người này, không phải chuyện ai là người nghỉ việc….! Điên thật!

“Ngày mai anh sẽ chờ ở đây. Em khi nào đi làm?”

“Tám giờ.” Nhạc Mậu Mậu thuận miệng trả lời.

“Ừ.”

“Không phải… ý của em là, anh đừng đến.”

Tịch Mục Á xụ mặt xuống, ánh đèn cũng lờ mờ, Nhạc Mậu Mậu rùng mình. Cả người cô nổi đầy da gà.

“Ngày mai anh đến, cứ quyết định vậy đi.” Nói xong không để cho Nhạc Mậu Mậu có bất kỳ phản ứng nào, đóng cửa xe, chạy đi.

Nhạc Mậu Mậu im lặng nhìn chiếc xe chạy như bay, gió lạnh thổi mấy sợi tóc phất phơ, cô có cảm giác mình thật thê lương!

Tiểu thụ Tịch Mục Á buồn bã trước kia chỉ là ảo giác của cô thôi sao?

Nhạc Mậu Mậu bị gió thổi đến rối tung rối mù…

Chương  11

Edit: Zoe Tran

Beta: Elvie Yuen

 

Nhạc Mậu Mậu dán tai lên cửa, cẩn thận nghe ngóng âm thanh bên ngoài, xác định ba Nhạc cuối cùng đã từ bỏ gọi cô ra ngoài “thành thật được tha bổng, kháng
cự bị trừng phạt”, nằm phịch xuống giường cuộn tròn người lại.

Nhạc Mậu Mậu rất sợ ngày mai lúc ra ngoài thật sự sẽ có một con sói ngồi chổm hổm chờ trước cửa, với chiều hướng này, tỷ lệ Tịch đại sói sẽ nhào vào tấn công là 100%.

Cuối cùng Nhạc Mậu Mậu ôm suy nghĩ “mình nhất định đang nằm mơ” từ từ tiến vào mộng đẹp…

Đợi khi Nhạc Mậu Mậu tỉnh dậy lần nữa, bên ngoài cửa sổ dĩ nhiên đã là cảnh đêm, trăng đã sáng, sao thưa rồi.

Cô dụi dụi mắt, bò xuống giường cầm đồng hồ báo thức trên bàn làm việc xem giờ. Kim đồng hồ cùng kim phút dính lại cùng một chỗ, một ngày mới lại bắt đầu.

Nhạc Mậu Mậu cảm giác dường như đã trải qua một giấc mơ rất rất dài, trong mơ ba cô đã dốc sức tìm hiểu cô có bạn trai chưa, cô chứng kiến “tiểu thụ Tịch Mục Á yếu đuối” một giây sau đã trở mặt thành “tiểu công Tịch Mục Á ngang ngược ”, còn có người nói sẽ đến đón cô…

Cái gì! Đón! Nhạc Mậu Mậu rùng mình,nhéo thật mạnh mặt mình. Đau đớn khiến cho cô càng tỉnh táo hơn, lúc này mới phát hiện những gì trong mơ đều là sự thật!

Nhạc Mậu Mậu rên rỉ, chấp nhận số phận hẩm hiu của mình.

Sáng sớm ngày thứ hai, Nhạc Mậu Mậu mới bảy giờ đã như kẻ trộm lén lút chạy ra khỏi trong nhà, ba Nhạc cực kỳ nghi ngờ hành vi đi làm sớm của con gái mình. Ánh mắt kia dường như muốn nói: con bé này chắc chắn có bạn trai rồi!

Nhưng Nhạc Mậu Mậu làm gì còn thời gian giải thích với ba cô chứ, nhiệm vụ lớn nhất bây giờ chính là tránh né Con Sói Xám đang chờ cô.

Nhạc Mậu Mậu vừa ngáp vừa rảo bước, cô sở dĩ đi sớm hơn một tiếng đều vì phòng ngừa gặp Tịch Mục Á. Cô tuyệt đối tin tưởng rằng: Tịch Mục Á sẽ không đến
sớm quá mười lăm phút, sẽ không là người đi sớm mười lăm phút.

Nhưng khi cô đi đến cổng cư xá, đã phát hiện chiếc Mercedes màu đen ngày hôm qua chở mình vẫn đỗ ở nơi mình đã xuống xe, cả người Nhạc Mậu Mậu lần nữa bị gió thổi lắc lư đến chóng cả mặt.

Thật ra Nhạc Mậu Mậu vốn không hiểu được một sự thật, bất cứ chuyện gì có liên quan đến cô, mọi nguyên tắc của Tịch Mục Á đều như mây trôi nước chảy cả.

Nói một cách khác, đối với Nhạc Mậu Mậu, Tịch Mục Á nguyện ý làm mọi chuyện vì cô.

Tịch Mục Á ngồi trong xe, nhìn dáng vẻ “hèn hạ” của Nhạc Mậu Mậu qua cửa sổ xe, anh quay cửa kiếng xe xuống, không hề kiêng dè mà dùng ánh mắt lạnh lùng có thể giết chết người của mình nhìn Nhạc Mậu Mậu cách đó không xa.

Nhạc Mậu Mậu lập tức bị ánh mắt lạnh như băng ấy làm hoảng sợ, lóp ngóp đi tới chiếc Mercedes màu đen.

“Anh còn nghĩ em sẽ đi lúc sáu giờ kia…” Trong giọng nói Tịch Mục Á có chút trào phúng.

“…” Nhạc Mậu Mậu thấy mình như là Tôn Ngộ Không, còn Tịch Mục Á là Phật Tổ Như Lai. Suy nghĩ bị nhìn thấu hết.

“Lên xe đi.” Không để ý tới Nhạc Mậu Mậu đang nghẹn họng nhìn mình trân trối, Tịch Mục Á thúc giục.

Nhạc Mậu Mậu hơi nhăn nhó, “Không phải đã nói anh đừng đến sao.”

Tịch Mục Á liếc nhìn cái người đang len lén phía sau Nhạc Mậu Mậu cách đó không xa, đội mũ lưỡi trai đội, nửa người núp ở phía sau tán cây, nửa kia ngó dáo dác về phía bên này.

“Đi theo sau lưng em. là ba của em đấy.” Tịch Mục Á không trả lời mà hỏi lại.

Nhạc Mậu Mậu nghe xong lập tức quay đầu, quả nhiên thấy ba mình đang đội một cái mũ lưỡi trai trông rất buồn cười, ông còn đang thậm thụt nhìn về phía mình. Cô đau đầu đến chết mất, nghĩ thầm: chắc chắn ba cô nếu không tra được cái-người-gọi-là-bạn-trai kia thì sẽ không bỏ qua cho cô.

Tịch Mục Á cố làm ra vẻ nhìn đồng hồ, nhún vai nói: “Anh không ngại dông dài với em, dù sao cũng còn nhiều thời gian.” Nói xong còn ẩn ý liếc ra phía sau.

Nhạc Mậu Mậu thật sự không muốn bị sự “quan tâm quá đà” hoặc nghe “bài học yêu đương” của ba, cho dù cô đối với bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Tịch Mục Á tức đến nghiến răng nghiến lợi. Dù thế nào cô vẫn cắn răng mở cửa xe đặt mông ngồi xuống.

Nghe Nhạc Mậu Mậu dập mạch cửa xe ầm một tiếng cho hả giận, Tịch Mục Á cười cười không chút để ý.

Mà cách đó không xa, ba Nhạc quan sát tình hình thấy con gái ngồi vào xe, nhìn thấy chiếc xe lái đi, cười đến mặt mũi nhăn tít lại. Chỉ tiếc không thấy rõ bộ dạng của “con rể tương lai” trong chiếc xe kia làm ông rất tiếc nuối.

Con nhóc này nhất định là có bạn trai rồi! Ha ha! Ba Nhạc hồ hởi, cởi chiếc mũ lưỡi trai, vừa đi về nhà vừa nghêu ngao hát.

Lúc ba Nhạc đang đắm chìm trong niềm vui “ta sắp có con rể”, Nhạc Mậu Mậu trong xe lại như đang ngồi trên đống lửa.

“Ăn sáng chưa?” Tịch Mục Á hỏi.

Nhạc Mậu Mậu có chút buồn bực, giọng gắt gỏng: “Chưa.”

Tịch Mục Á tuy đã sớm đoán được Nhạc Mậu Mậu vì trốn mình mà ra khỏi nhà sớm, nhưng anh vẫn cảm thấy hơi buồn.

“Vì trốn anh mà em không từ chuyện gì sao!” Tịch Mục Á vốn đã khó chịu, lại nghe Nhạc Mậu Mậu vì trốn mình không những bỏ cả giấc ngủ, mà cũng không ăn sáng, trên đỉnh đầu tựa như có đám mây đen bao phủ, lời nói cũng vô cùng giận dữ.

Nghe lời hài hước này mà Nhạc Mậu Mậu không thấy buồn cười, chỉ cảm thấy Tịch Mục Á lúc này giống như một trái bom hẹn giờ. Kinh nghiệm nhiều năm nói cho cô biết, nếu như lúc này phản kháng, anh sẽ rất tức giận! Hậu quả vô cùng nghiêm trọng!

Vì vậy Nhạc Mậu Mậu ôm lòng thấp thỏm, nhẹ nhàng nói: “Em rất đói.”

Tịch Mục Á nghe câu trả lời này gần như buông tay lái, ánh mắt giận dữ nhìn trừng trừng vào cái bộ dạng khổ sở của Nhạc Mậu Mậu, cuối cùng xoay vô lăng và quay xe trở lại.

Nhạc Mậu Mậu nắm chặt tay vịn ở thành xe, bị Tịch Mục Á làm khiếp đảm, “Anh làm gì thế?”

Tịch Mục Á bực tức lườm Nhạc Mậu Mậu, nghiến răng nói: “Đi! Ăn! Sáng!”

“…”

Giờ phút này, Tịch Mục Á mặc đồ vest, đi giày da sáng bóng, đang ngồi ở trên ghế — ở quán bánh nướng ven đường, vẻ mặt bí xị nhìn Nhạc Mậu Mậu ngồi đối diện
đang ăn uống ngon lành!

Tịch Mục Á vì sao lại đến quán bánh nướng này ư —- à à, tại vì có tí chuyện nảy sinh.

Tịch Mục Á vốn định dẫn Nhạc Mậu Mậu đến một nhà hàng cao cấp để ăn sáng, vì dù sao vẫn còn kha khá thời gian.

Nhưng lúc Nhạc Mậu Mậu ngồi trong xe, đột nhiên muốn ăn bánh nướng với sữa đậu nành.

“Em muốn ăn bánh nướng với sữa đậu nành.” Đôi mắt trông mong nhìn sang Tịch Mục Á đang lái xe.

“…” Tịch Mục Á hơi mím môi.

“Em thật sự muốn ăn bánh nướng với sữa đậu nành.” Ánh mắt nhẫn nại trông chờ vào Tịch Mục Á, lại còn nuốt nước bọt.

“…” Chịu không được ánh mắt đáng thương ấy, Tịch Mục Á hoàn toàn bị đánh bại.

Đó là tất cả lý do vì sao giờ phút này Tịch Mục Á vẻ mặt rất rầu rĩ còn Nhạc Mậu Mậu lại vô cùng thỏa mãn trong suốt quá trình ăn sáng.

Tịch Mục Á vận đồ vest, còn Nhạc Mậu Mậu lại mặc trang phục như bà cô già khiến cho những người đang ngồi ăn sáng ở quán bánh nướng vừa ăn sáng vừa nhìn
chằm chằm vào hai người như đang xem thú.

Một hai người nào đó bị ánh mắt Tịch Mục Á cảnh cáo, cúi đầu vài giây, nhưng sau đó lại lặng lẽ xem tiếp.

Trong những người qua đường, đối với hai người bọn họ, sẽ nghĩ rằng: đây đúng là hai kỳ quan! Mặc đồ vest ăn bánh nướng!

Trong khi Nhạc Mậu Mậu ăn uống một cách vui vẻ, Tịch Mục Á bị nhìn chằm chằm vốn dĩ đã rất bực, không có tâm trạng ăn bánh nướng, lại càng không quen được cái cảm giác bị xem như thú. 

“Em ăn nhanh lên.” Không hẫn nại được nữa, Tịch Mục Á cuối cùng mở miệng thúc giục Nhạc Mậu Mậu.

Nhạc Mậu Mậu nuốt miếng bánh nướng trong miệng một cách khó khăn, nghi ngờ hỏi: “Trước kia không phải anh rất thích ăn bánh nướng sao!”

“…” Tịch Mục Á bặm miệng, lại nói: “Nhưng anh không thích bị người khác nhìn như đang xem thú.”

Nhạc Mậu Mậu lúc này mới dần phát hiện ánh mắt của những người xung quanh đều đổ dồn về bọn họ. Nhưng Nhạc Mậu Mậu vốn thuộc trường phái vô tâm nên không có cảm giác đang bị nhòm ngó.

Cảm thấy chỉ có một người ăn có vẻ không hay lắm, do dự trong chốc lát, cô đem miếng bánh nướng đã gặm dở một nửa đưa đến trước mặt Tịch Mục Á, “Anh ăn không?”

“…” Tịch Mục Á im lìm, ngày càng thêm bực. .

“Không ăn thì thôi.” Thấy vẻ mặt Tịch Mục Á như thế, Nhạc Mậu Mậu càng sung sướng, nhanh chóng mang miếng bánh nướng về gặm tiếp.

Vừa gặm bánh nướng một cách vui vẻ, Nhạc Mậu Mậu dường như nghĩ ra điều gì đó.

“Đúng rồi, anh đã ăn sáng rồi hả?”

Tịch Mục Á nhìn vẻ mặt ngây thơ của Nhạc Mậu Mậu, im lặng một lúc rồi nói: “Em cảm thấy thế nào?”

“Anh không nói làm sao em biết!”

Tịch Mục Á tức đến muốn hộc máu, anh tự nói với mình nên bình tĩnh lại một chút, cả buổi sau mới bình thản lại, anh rõ ràng đang cố nén cơn giận, nói: “Anh mới sáng sớm sáu giờ đã tới ‘chờ em’, em cảm thấy anh ăn rồi sao!”

Nhạc Mậu Mậu nghe trả lời mới biết Tịch Mục Á vẫn chưa ăn sáng.

Cô lại đem cái bánh nướng mới gặm dở một nửa đưa tới trước mặt Tịch Mục Á, “Vậy sao anh không ăn bánh nướng?”

“…”

Bánh nướng! Bánh nướng! Chẳng lẽ ngoại trừ bánh nướng sẽ không còn cái gì khác để ăn sao! Tịch Mục Á giận dữ nhìn cái bánh nướng bị gặm dở kia.

Anh thề về sau không bao giờ dẫn Nhạc Mậu Mậu đến ăn bánh nướng nữa!

Chương 12

Edit: Zoe Tran

Beta: Elvie Yuen

“Sự kiện mất mặt tại quán bánh nướng” qua đi, mặt mày Tịch Mục Á vẫn bí xị.

Nhạc Mậu Mậu ngồi trên ghế lái phụ nhìn cái mặt Tịch Mục Á chù ụ mà chẳng hiểu tại sao, cả buổi vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Nhạc Mậu Mậu thấp giọng nói thầm một câu: “Rốt cuộc là gì thế!”

Không ngờ những lời này lại làm cho Tịch Mục Á đang lái xe sinh ra hờn dỗi, anh cảm thấy tức giận với chính mình, bởi vì người nào đó không hề  biết tự giác!.

Trăm mối vẫn không có lời giải, Nhạc Mậu Mậu cuối cùng vẫn quyết định bỏ qua những suy nghĩ này, bởi vì cô cảm thấy cái đầu nhỏ của mình cơ bản không có cách nào nhìn thấu cái đầu đen thùi hắc ám của Tịch đại sói. Vẫn là không nên lãng phí tế bào não nhỏ bé của chính mình!

Ồ! Vì sao cô lại nghĩ tế bào não của mình lại nhỏ bé nhỉ! Nhạc Mậu Mậu đối với những ý nghĩ của mình có chút kỳ lạ.

“Anh có thể thả em ở ngã tư đường phía trước công ty không?” Nhạc Mậu Mậu thận trọng hỏi, nhưng phát hiện mặt Tịch Mục Á càng ngày càng đen lại.

“Có câu: Tiễn Phật tiễn đến Tây thiên.” Giọng nói Tịch Mục Á rõ ràng đang cố kìm chế sự tức giận muốn đánh chết Nhạc Mậu Mậu.

“Thế nhưng còn có một câu: Tiễn bạn ngàn dặm xa xôi cũng phải từ biệt. Nhạc Mậu Mậu ngây thơ nhanh nhẹn trả lời rất tự nhiên. Trong chốc lát không để mắt đến chuyện Tịch Mục Á cố nén giận.

Tình cảm của Tịch Mục Á bị Nhạc Mậu Mậu khiêu khích triệt để.

“Mà em không phải là quân tử.” Tịch Mục Á tiếp tục trả lời.

“Anh…còn anh là đồ tiểu nhân!”

“Nói về tuổi tác, em mới nhỏ.”

“…”

Nhạc Mậu Mậu cảm thấy mình thật ngốc, nói chuyện với Tịch Mục Á có khi nào chiếm được thế thượng phong đâu!

Cô biết rõ đại chiến với anh, cuối cùng chỉ khiến từ tâm trạng đến mạch máu đều – như muốn bùng nổ.

Nhạc Mậu Mậu bộc phát, “Miệng anh rất lợi hại, chỉ giỏi khua môi múa mép!”

Thích thú khi thấy Nhạc Mậu Mậu tóc tai dựng ngược lên, Tịch Mục Á đột nhiên nở một nụ cười quyến rũ làm cho cơ thể Nhạc Mậu Mậu bất giác dịch sát vào cửa xe.

Cô có một dự cảm bất thường!

Có câu cửa miệng thế này: giác quan thứ sáu của phụ nữ tại thời điểm nguy hiểm sẽ đặc biệt chính xác.

Tịch Mục Á chậm rãi đỗ xe ven đường, phanh lại một cái, từ tốn tháo dây an toàn của mình. Động tác tao nhã ấy —— lại làm cho đôi chân mềm nhũn của Nhạc Mậu Mậu muốn chạy trốn.

Anh nhẹ nhàng nghiêng người, chân phải dịch chuyển, tay phải tự nhiên đặt ở ghế lái phụ, đột ngột áp sát mặt vào Nhạc Mậu Mậu.

Đột ngột khuôn mặt tuấn tú xuất hiện trước mặt mình làm Nhạc Mậu Mậu sợ chết khiếp, cố ngả đầu về phía sau đến khi chạm vào cửa sổ xe.

Này, mặc dù rất đẹp trai, nhưng bây giờ, đẹp trai cỡ nào cũng đáng sợ vô cùng. Nhạc Mậu Mậu nghĩ thầm!

“Miệng của anh có lợi hại hay không… Em còn không biết sao. Hả?” Tịch Mục Á tay trái nâng cằm Nhạc Mậu Mậu, chạm nhẹ môi cô, “Cũng bốn năm rồi, có lẽ em đã quên mất rồi, chúng ta ôn lại một chút đi.”

Nhạc Mậu Mậu trong lòng có gắn còi báo động! Ôn! Ôn khỉ gió gì? Anh anh anh, cứ hay suy diễn!

Nhìn anh từ từ áp môi cùng với nụ cười quyến rũ lại gần, Nhạc Mậu Mậu cực lực muốn trốn khỏi sự khống chế của Tịch Mục Á. Không còn động tác khơi mào nhẹ nhàng, anh tăng thêm lực, cô giãy dụa không chịu mở miệng.

Nhạc Mậu Mậu hai tay không tự giác đặt lên ngực anh, có ý muốn đẩy anh ra, nhưng cái thân hình cao lớn này vẫn bất động. Trong giây lát Tịch Mục Á nghiêng người lấy tay ôm chặt cô, tay phải rời khỏi ghế phụ lái, khẽ khàng vuốt mấy sợi tóc của Nhạc Mậu Mậu.

Nếu như Thượng Đế có “thuốc hối hận” cho Nhạc Mậu Mậu uống, cô nhất định lựa chọn —— không thắt dây an toàn!

Quả nhiên chủ nào, dây an toàn nấy!

Dây an toàn, dây an toàn! Mày đây là giúp đỡ kẻ xấu! Bị dây an toàn thắt chặt, Nhạc Mậu Mậu chỉ có thể im lặng nghẹn ngào.

“Này! Em cảnh cáo…”

“Ồ……”

Thú tính bộc phát, Tịch Mục Á nhìn thấy cái miệng đang mấp máy kia như muốn dụ dỗ mình, anh cúi người xuống, ngậm lấy đôi môi nhỏ hấp dẫn ấy .

Nhạc Mậu Mậu trong nháy mắt bị mùi vị đàn ông của anh làm cho khiếp sợ đến nỗi con mắt quên cả nhắm lại, cứ nhìn trừng trừng vào anh.

Một cọng lông mi, hai cọng lông mi, ba cọng lông mi… Vì cái gì mà dài như vậy! Nhạc Mậu Mậu trợn mắt nhìn đám lông mi.

Tịch Mục Á như là sói đói mấy tháng, à mà không, chính xác mà nói, đây là con sói đã đói bụng bốn năm rồi.

Đói bụng bốn năm, con sói đột nhiên được ăn món mình khoái khẩu nhất, đây gọi là mở cờ trong bụng! Tuy là món ăn rất ngon, nhưng lại có hơi ngốc nghếch. Mặc cho Tịch Mục Á cố gắng mở hai bờ môi kia, Nhạc Mậu Mậu vẫn cắn chặt răng không chịu mở miệng, vì vậy, con sói đói chỉ có thể hôn bên ngoài môi kia thôi.

Lực đẩy trước ngực sau một hồi lâu dần dần trở thành một cú đánh. Cú đánh ấy giống như gãi ngứa cho Tịch Mục Á.

Stop! Đã có đồ ăn ngon nên Tịch Mục Á không thèm quan tâm đến mấy loại mát xa như muỗi cắn này! Tiếp tục hôn đã…

Âm thanh mập mờ trong xe vang lên, hai má Nhạc Mậu Mậu ửng hồng, lực đánh vào Tịch Mục Á càng lúc càng yếu xìu.

Ngay lúc Nhạc Mậu Mậu không thể hít thở nổi, Tịch Mục Á cuối cùng cũng thoả mãn mà buông cô ra. Thấy cô thở hổn hển, môi đỏ chót), Tịch Mục Á trong lòng thỏa mãn như sắp được bay lên trời.

“Hương vị thế nào? Hả?” Lau nhẹ môi của cô, giọng điệu của Tịch Mục Á có chút tán tỉnh làm cho mặt Nhạc Mậu Mậu càng thêm đỏ.

Cái này gọi là được đằng chân còn lên đằng đầu, nói chung là đồ lưu manh, đồ hung ác, đồ bỉ ổi!

Không chấp nhận yếu thế, Nhạc Mậu Mậu giận dữ chùi miệng, một cái không đủ, hai cái cũng không đủ, dứt khoát chà qua sát lại. Đôi môi vốn đã mọng và đỏ tươi, lúc này càng thêm gợi cảm làm cho người ta mơ màng.

Trợn trừng mắt nhìn Tịch Mục Á đang cười rất vô sỉ, Nhạc Mậu Mậu trả lời: “Khó ăn muốn chết!” Dường như còn cảm thấy chưa đủ làm nhụt chí, lại nói tiếp: “Nếm qua nhiều thứ ngon hơn gấp trăm lần rồi!”

Những lời này của Nhạc Mậu Mậu đương nhiên là nói nhảm! Bà cô xử nữ giả trang như cô đây, bên người đừng nói hoa đào, ngay cả một đóa loa kèn cũng không có một bông! Nhưng cô không quen nhìn dáng vẻ tiểu nhân đắc ý của Tịch Mục Á. Cố ý khiêu khích anh!

Tịch Mục Á nghe xong lời này thực sự không vui vẻ gì, nhưng vẻ mặt vẫn như cũ cười tủm tỉm, có thể nhìn thấy sau cái thấu kính phẳng trong hai con mắt kia ánh lên một tia nguy hiểm.

“A! Em đây là ghét anh chưa cố gắng hết mình ư?” Tịch Mục Á dựa vào phản ứng ngập ngừng vừa rồi của Nhạc Mậu Mậu suy đoán, Nhạc Mậu Mậu chia tay với anh bốn năm, kỹ thuật hôn không có chút tiến bộ nào, cho nên về căn bản không có người đàn ông khác tồn tại. Tuy vậy anh cũng không ngại cùng Nhạc Mậu Mậu chơi tiếp.

“…” Nhạc Mậu Mậu cảm thấy suy nghĩ của cô cùng với Tịch Mục Á hoàn toàn không giống nhau.

Có trời đất chứng giám a! Cô tuyệt đối không có ý như vậy…

“Em nếm thử lại đi, rốt cục là —— có ngon hay không!” Tịch Mục Á không để ý cô đang nghẹn họng nhìn trân trối, lại hôn sâu một cái. So về nụ hôn trước, lần này không có chút suồng sã. Nhẹ mút lấy môi của cô, vừa tán tỉnh lại có ý khiêu khích.

Tịch Mục Á chưa bao giờ là một cao thủ tán gái, cũng không coi nặng chuyện tình dục —— nhưng đối với Nhạc Mậu Mậu lại là ngoại lệ.

Sau khi hôn xong, Tịch Mục Á liếm dư vị còn vương trên môi của mình, “Ngon không? Không ngon à…, chúng ta tiếp tục.”

Bị người kia hai lần lấn áp, Nhạc Mậu Mậu nào dám nói không, đề phòng bị con sói tập kích lần thứ ba, cô ra sức chà chà sát sát môi dưới, giận dữ nói: “Ngon.” Trong lòng thầm chửi: ngon cái đầu anh!

“Ồ? Sao giống không cam lòng thế?” Tịch Mục Á vẫn chưa hài lòng.

Nhạc Mậu Mậu nhìn thấy cái biểu hiện không thể bỏ qua của Tịch Mục Á, trong lòng tưởng tượng ra một đại cảnh.

Cô bạt tai anh một cái, trên mặt anh in lại năm ngón tay.

Tịch Mục Á trên người bị cột dây thừng, nước mắt ròng ròng cầu xin cô tha thứ: “Nữ vương, tôi không dám nữa.”

“Ha ha ha ha!” Cô ngả người ngửa đầu cười to, trong tay còn vung vẩy cây roi da nhỏ.

Đương nhiên, cái này hoàn toàn là do Nhạc Mậu Mậu tưởng tượng!

Tưởng tượng luôn tốt đẹp, sự thật mới tàn khốc!

Trong thực tế, Nhạc Mậu Mậu cố ép mình sao cho giống như đang cam tâm tình nguyện, “Rất là ngon!”

Sau khi nói xong, nhìn vẻ thỏa mãn Tịch Mục Á, Nhạc Mậu Mậu trong lòng đã sớm lệ rơi đầy mặt!

Cái này gọi là thế lực độc ác! Cái này gọi là lấy mạnh hiếp yếu!

Thần mã không cúi đầu trước cái ác đều là giả dối! Người ác vẫn nhẹ nhàng sống nhăn răng kia, còn gười vô tội lương thiện đáng thương lại bị áp bức!

Nhạc Mậu Mậu trong lòng vô cùng khinh bỉ chính mình!

Hu hu hu, tôi không muốn “Tiểu công Tịch Mục Á mạnh mẽ” … Ông hãy trả tôi “tiểu thụ Tịch Mục Á yếu đuối” đi.

Nhạc Mậu Mậu cuối cùng u oán liếc nhìn Tịch Mục Á. Không hề nghi ngờ, đó là chính là “Tiểu công mạnh mẽ”…

Chương  13

Edit: Zoe Tran

Beta: Elvie Yuen

 

Vì vụ biến thân thành “Tiểu công mạnh mẽ” nên Tịch Mục Á vẫn chưa cho Nhạc Mậu Mậu cơ hội xuống xe ở ngã tư đường.

Xe càng chạy gần đến công ty, tâm trạng Nhạc Mậu Mậu lại càng bất an, cùng Tịch Mục Á bước vào công ty, còn ngồi trên xe anh, cái này nhiều người để ý lắm! Thật ra, gian tình của hai người kia đã sớm bị mọi người biết rõ rồi.

Ga ra ở tầng ngầm.

Tịch Mục Á vừa dừng xe, Nhạc Mậu Mậu liền chuẩn bị tiên hạ thủ vi cường, biến bị động thành chủ động.

“Uống sữa đậu nành nhiều quá, em… em đi toa lét trước đây.” Nói xong không đợi phản ứng của Tịch Mục Á, lòng bàn chân tựa như bôi dầu chạy trốn.

Dồn hết sức lực chạy trối chết, Nhạc Mậu Mậu đã đến được khu vực an toàn, may mắn thấy mình đủ thông minh cuối cùng cũng thoát khỏi móng vuốt của Tịch Mục Á.

Lúc này đang dựa vào xe, mặt mũi hân hoan như đường quan lộ thênh thang, Tịch Mục Á không cản Cô Bé Quàng Khăn Đỏ, vì anh vừa trộm được hai nụ hôn, giờ phút này trong lòng còn đang tưng bừng.

Chuyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ chạy trốn là chuyện nhỏ không cần phải so đo, hơn nữa, đây không phải là ni cô chạy trốn không khỏi miếu sao!

Không cần sợ, không cần sợ.

Tịch Mục Á nhìn Nhạc Mậu Mậu mới chạy vài giây đã biến mất, cảm thán: trước giờ cô không qua được cuộc thi chạy 800 mét. Lúc này ngược lại đã đạt đến mười phần công lực.

Sau đó con sói lớn ngoắc ngoắc đuôi một cách tao nhã, dạo bước nhàn hạ, chậm rãi thong thả sải bước…

Trong công ty, hầu hết mọi người dường như đều có thể cảm nhận được tâm trạng “con rùa biển Ý” ngày hôm nay không tệ, bình thường từ khuôn mặt đẹp trai này mà nhìn thấy quá hai kiểu biểu lộ là chuyện gần như không thể.

Nhưng hôm nay từ lúc Tịch Mục Á bước vào công ty, cứ cười tủm tỉm mãi.

Tình hình hiện tại thế này: thừa lúc vào thang máy, hai nhân viên nữ đỏ mặt lặng lẽ ngắm Tịch Mục Á, bị anh phát hiện, núi băng này dịu dàng nhìn lại các cô. Nhân viên nữ thiếu chút nữa thì hôn mê trong thang máy, cũng may chỉ là liếc thôi.

Tại chỗ pha cà phê, một nhân viên trông thấy Tịch Mục Á cũng chuẩn bị lấy cà phê, vốn dĩ đang yên lặng chờ, nhân viên ấy lại nghe được một giọng nói nam tính vang lên —— Cô lấy trước đi. Cô bạn nhân viên này được nhường đâm ra kinh ngạc đến nỗi không may rót cả cà phê vào tay.

Đại BOSS An Chính Nhiên vốn chỉ muốn tới hỏi một chút về kế hoạch dự án tiến triển như thế nào, nhân tiện ân cần hỏi thăm tình sử của người anh em. Không nghĩ tới khi bước vào văn phòng, nhìn thấy người nào đó cười toác cả miệng, đang hào hứng bừng bừng ngó màn hình máy tính.

Vốn tưởng Tịch Mục Á có lẽ đang xem tiền lãi của dự án lớn này, An Chính Nhiên lòng tràn đầy sung sướng đi đến xem.

Không có gì, không có file, không có cửa sổ chat, không có màn hình xem tin tức. Không có một chương trình nào được mở ra…

An Chính Nhiên đầy nghi ngờ mở miệng hỏi thăm, đột nhiên phát hiện, trên bàn không phải là hình của tiểu ni cô đó sao!

Anh lập tức hiểu rõ nguyên nhân vì sao mà Tịch Mục Á lại cười say đắm đến như vậy.

An Chính Nhiên thật sự cảm thấy nụ cười mê gái này giống như xuân dược vậy.

“Cậu nhìn đủ chưa?” Giọng Tịch Mục Á hơi bất mãn khiến cho An Chính Nhiên ngửi thấy mùi sở hữu nồng nặc quanh đây! Muốn giữ quả hồng đây mà! Có trời đất chứng giám, anh chỉ nhìn thoáng qua mặt bàn, thật sự là liếc mặt bàn một cái thôi. Tịch Mục Á rõ ràng không biết xấu hổ còn hỏi anh “đã nhìn đủ chưa”.

Vốn định trả lời “không có”, An Chính Nhiên đột nhiên nổi hứng trêu chọc.

“Là cậu nhìn đủ chưa thì có? Ôi!!! Này, người anh em của tôi, cậu đã nhìn cái bàn này cả buổi rồi đấy! Người thật ở ngoài kia kìa, tôi đặc biệt phê chuẩn cho cậu chuyển đến ngồi bên cạnh bàn làm việc của cô ấy, để khỏi nhìn vật nhớ người.”

Tịch Mục Á chuyển máy tính sang chế độ chờ, màn hình máy tính lập tức tắt ngúm. Anh bình tĩnh đáp lại: “Chưa xem đủ.”

Động tác này của Tịch Mục Á cùng với câu nói ấy muốn biểu đạt ý: tôi xem chưa đủ, nhưng tôi không muốn cho cậu xem, cho nên cậu nên theo đàn mà lượn đi.

Nếu đổi thành người ngoài, nhận được ám chỉ rõ ràng như vậy đã lấy cớ bỏ đi, có thể An Chính Nhiên không phải người thường. Anh tự nhận da mặt so với tường còn dày hơn, vẫn là làm bộ không nhận ra ám chỉ.

“Nói đi, người anh em, hôm nay ăn phải xuân dược gì mà cứ cười hoài thế!” An Chính Nhiên tiếp tục làm ông tám.

Tịch Mục Á hiển nhiên đối với cái từ “xuân dược” này xin miễn tham gia bàn luận.

Anh không muốn tiếp tục dây dưa vào chủ đề “mình rốt cuộc vì cái gì mà cười” với An Chính Nhiên, đành phải bất đắc dĩ đáp lại: “Muốn cười chuyện trong lòng cậu kìa.” Dù sao trong lòng cái người “tâm địa gian manh” này cũng có nỗi niềm đó thôi.

Nhìn thấy Tịch Mục Á đang cố thoái lui, An đại BOSS vẫn không hiểu chuyện, được vòi lại đòi tiên.

“Ôi!!!… Không phải tối qua đã ăn hết tiểu ni cô của công ty chúng ta chứ?”

Tịch Mục Á giờ phút này thấy hối hận vì sao lại lùi một bước trả lời anh ta, sự thật chứng minh, người này không hiểu “thức thời” là như thế nào.

Mặc dù trong lòng Tịch Mục Á nghĩ thế nhưng kỳ thật ngược lại rất hi vọng những gì An Chính Nhiên nói có thể trở thành hiện thực.

Bản chất thật sự của anh là một con sói —— háo sắc.

Chỉ là một con sói rất háo sắc đối với mỗi mình Cô Bé Quàng Khăn Đỏ mà thôi.

“Tôi cũng hy vọng có thể ăn sạch.” Không cẩn thận, Tịch Mục Á đem chuyện trong lòng nói thật ra…

Vì vậy làm cho An Chính Nhiên đang đắc chí sửng sốt, “Ha ha! Nghĩa là vẫn chưa có ăn được…”

An Chính Nhiên lập tức nhìn Tịch Mục Á với ánh mắt cảm thông biến thành khinh bỉ.

Rồi lại “quả hồng” ngoài kia, tỏ vẻ: người anh em, căn bản cậu vẫn chưa làm được!

Tịch Mục Á nhìn cái ánh mắt vừa nghi vấn lại có chút khinh bỉ kia, trong khinh bỉ lại có tiếc hận, trong tiếc hận có chứa cả thương hại, lập tức biết rõ An Chính Nhiên không đứng đắn lại hiểu sai rồi.

Tục ngữ nói, năng lực đàn ông trên phương diện nào đó giống như đồ lót, anh phải có, nhưng anh lại không thể đem ra cho mọi người thấy là anh có.

Tịch Mục Á chẳng muốn so đo, hai tay làm một động tác tạm dừng, tỏ vẻ chuyện đó nên dừng ở đây.

An Chính Nhiên vừa thấy động tác này, nghĩ mình cũng đã trêu chọc đủ rồi, giả bộ ho khục khục nói: “Chính sự, chúng ta bàn chuyện chính sự.”

An đại BOSS chỉnh đốn tác phong, “Người anh em, khụ, nói thật, về kế hoạch dự án lần này, tôi ban đầu đã thấy… à, không kịp tiến độ của khách.”

Tịch Mục Á biết được trong lĩnh vực thiết kế nhà này, khách hàng thường thường đều yêu cầu gấp gáp. Bởi vì trễ một ngày tiền lời sẽ bớt đi một ít, hôm nay tiền lời cũng tương đương với một con số khả quan, cho nên đa phần khách hàng trong hợp đồng đã đặt thời hạn, nhưng vẫn luôn thúc giục.

Lần này, anh mang dự án này từ Ý về, mọi trình tự và quá trình đều tiến triển chậm một cách lạ thường, cũng khó trách làm cho An Chính Nhiên lo lắng.

Tịch Mục Á cũng không có ý giấu giếm, từ ngăn kéo lấy ra một phần tài liệu đưa cho An Chính Nhiên.

An Chính Nhiên sau khi nhận lấy, đọc lướt qua một lượt.

“Cái này… thật không có gì để bàn. Điều kiện này quá là có lợi cho chúng ta. Đối phương không phải là kẻ ngốc chứ!” An đại BOSS cầm hợp đồng không khỏi bất ngờ, nhưng cũng rất hào hứng.

“Đối phương không ngốc, thật ra cậu ta là bạn của tôi.” Tịch Mục Á nhớ đến anh bạn ở nước Ý, dường như cũng giống mình, đang dính bẫy tình.

“Có bạn bè tốt thật.” An Chính Nhiên đưa lại bản hợp đồng, không khỏi cảm thán một câu.

“Đúng là rất tốt.”

Ôi, cái anh bạn kia hiện tại chỉ sợ cũng đang loay hoay sứt đầu mẻ trán, làm gì còn rảnh mà lo cái hợp đồng này…

Tịch Mục Á thật hứng khởi, bởi vì cái hợp đồng này càng chậm trễ bao nhiêu, càng thuận lợi để anh lạm dụng quyền lực của mình, cũng tạo cơ hội cho anh bắt được Cô Bé Quàng Khăn Đỏ!

“Nếu là bạn bè của cậu, tôi cũng không phải lo lắng rồi. Chỉ hỏi chút thôi…” An Chính Nhiên vỗ vỗ vai Tịch Mục Á, dùng cách này để bày tỏ sự tin tưởng.

Tịch Mục Á đảo mắt, “Chuyện chính sự của cậu chưa bao giờ là công việc cả.”

“…” Bị vạch trần, An Chính Nhiên rút tay về, trong nháy mắt có chút xấu hổ.

Không phải tôi nhiều chuyện, mà là gian tình của Tịch Mục Á cậu và tiểu ni cô kia làm cho tôi cực kỳ hứng thú. An Chính Nhiên khoát tay, từ chối cho ý kiến.

An đại BOSS biết mình có được phần hợp đồng lời khẩm, đối với nhà đại tư bản lấy lợi ích làm đầu mà nói, khiến cho anh cả người như đang tắm trong gió xuân.

Trong công ty hai anh chàng vô cùng bắt mắt hôm nay đều hăng hái —— thật bất bình thường.

Vì vậy, nhân viên công ty nghi hoặc nhìn về phía tây, xác định mặt trời thật không có mọc từ hướng đó.

Mỗi người đều hoàn toàn hiểu ra: mùa xuân đã đến…

Bên đường, lá cây long não dần dần khô héo, lá vàng bao phủ cả con đường.

Ồ? Không phải trời đang thu mà!

Advertisements

19 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s