Phượng Tê Thần Cung = Quyển 1 – Part 14 +15 =

Chương 14: Long nhan phn n

Sc mt Hoàng Đế âm trm khó lưng, đôi mt sc bén như mũi đao, đến sát đ nhìn cô, lnh ging nói, “Trm kiến thc hn hp, vn tưng rng ‘linh cơ ch là mt phương thc kì l khc chế đau đn.”

L Ánh Tch kh cn môi dưi, vô s suy nghĩ hin lên trong đu. Hn rt cc đã biết đưc bao nhiêu? Cô phi chăng nên thng thn nói ra? Thế nhưng, nếu như hn biết đưc ni tình, thì sư ph li càng thêm nguy him.

Hoàng Đế chm rãi nheo mt li, v mt vô cùng lnh lùng, li nói tiếp, “Nam Cung Uyên qu nhiên không h danh là thn y, Hoàng Hu không bái lm thy.”

L Ánh Tch hơi ngng mt lên, nhìn thng hn. Hn đang thăm dò sao? Hn quá lm cũng ch tra đưc thuc dn ‘linh cơ, nếu hn tht biết tình tưng tt c mi vic trong đó, nht đnh đã gin tím mt ri.

Nghĩ vy, lòng cô bình tĩnh li, du dàng m ming nói, “Sư ph tinh thông y thut, đáng tiếc bnh ca Thn thiếp là tri sinh, ngay c sư ph cũng bt lc. ‘Linh cơ, ch có th gim bt s ln Thn thiếp phát bnh, cũng không th tr tn gc đưc.”

Hoàng Đế nhếch môi, không giu giếm s ma mai, cũng không lên tiếng, ch là lnh lùng kiêu ngo nhìn cô bng na con mt.

Đôi mt sáng ca L Ánh Tch m đạm, chân thành nh nh nói, “Hoàng Thượng, sư ph dùng máu ca y gieo ‘linh cơ‘ vì Thn thiếp, c đời này Thn thiếp đều cm kích ân hu ca sư ph.”

“Còn gì na không?” Ánh mt Hoàng Đế hung ác nham him, như tc gin li như căm phn, vô cùng phc tp.

“Còn có gì?” L Ánh Tch hoang mang m to hai mt, dung nhan xinh đp t ra vô ti. Nhng li cô va nói đu là s tht, không h khi quân. Ch có điu, cũng không hn là toàn b s tht.

Đáy mt Hoàng Đế sc bén, v mt phi thường ác lit, bng nhiên chưởng vào ct tr cng rn mt chưởng, tc khc n lên mt tiếng vang d di.

L Ánh Tch hong s, ngp ngng kêu, “Hoàng Thưng?”

Hoàng Đế nhếch môi mng, đt nhiên nm ly c tay cô, lc nm mnh m, siết rt cht.

L Ánh Tch c nhn đau, nhíu mày, nh nh hi, “Hoàng Thưng, xy ra chuyn gì vy?”

Hoàng Đế vn im thin thít, tay dùng lc mnh, rt mt tiếng, không h báo trưc xé rách ng tay áo ca cô!

L Ánh Tch git mình trong sng s, theo phn x che li cánh tay ngc ngà trn loã ca mình.

“B tay ra!” Hoàng Đế quát lên mt tiếng nghe rt chói tai, cp mt sáng âm trm khiến ngưi ta cc k s hãi, nhìn chm chm vào tay ca cô.

Chuyn đã thế này, trong lòng L Ánh Tch tha biết không th tránh khi, cũng không h có chút che du, dt khoát đưa ra quyết đnh, vươn cánh tay loã l đến trưc mt hn.

Cánh tay trng tinh mnh khnh, da tht trng nõn mn màng, dưi ánh đèn cung đình rc r li óng ánh sáng bóng, không chút tì vết hoàn m đến đ khiến ngưi ta cm thán.

Đôi mt sc ca Hoàng Đế thình lình ti sm, lnh lùng lướt qua cánh tay cô, long nhan (1) tái nht, hai tay nm cht dưng như đang c kìm chế gì đó.

“Hoàng Thưng, đã xem đ chưa?” L Ánh Tch nhàn nht lên tiếng, li nói mang theo chút châm biếm. Hn nếu tin rng mt thy mi là tht, thế thì cô cũng không gii thích nhiu làm gì.

Đôi lông mày anh tun ca Hoàng Đế nhíu li, nghiến răng nói mt câu, “Nàng có tin, gi Trm có th đem nàng và Nam Cung Uyên ngũ mã phanh thây (2)?”

“Da vào đâu?” L Ánh Tch pht l v mt tàn khc ca ăn, thn nhiên mm cưi, ung dung trn đnh.

Hoàng Đế không đáp, bàn tay ln bng dưng giơ lên, như mun đánh vào gương mt cô, li bng dng li gia không trung.

“L Ánh Tch.” Hn chm rãi thu tay v, tiếng nói trm thp u su, hin nhiên đang kìm nén la gin hng hc trong lòng, “Tuy quc ca nàng cùng Hoàng Triu ca Trm kết minh, nhưng không có nghĩa Trm không dám giết nàng!”

L Ánh Tch liếc hn mt cái, t giu cưi r lên, nhếch môi tr li, “Hoàng Thưng, Ngưi cũng chưa tng thích Ánh Tch, không phi sao? Đã như thế, cn chi phi quan tâm?”

Ngc Hoàng Đế vì gin mà php phng, đng đng sát khí nén li trong lng ngc, hn âm thm th sâu, điu tc n đnh cm xúc.

Đng đưc đng chân lân đng đu.” Hn lnh lùng nói ra mt câu cnh cáo, sau đó cht quay ngưi, si bưc ri đi.

L Ánh Tch nhìn bóng dáng ca hn biến mt, th phào nh nhõm, cưi kh. Trên tay cô, không có th cung sa (3). Ngay đến chuyn này mà Hoàng Đế còn có th nhn ni, đ đ chng minh hn vì chí ln cao rng, có th nhn ni chuyn mà ngưi thưng không th. Ln này chc gin hn, tin rng thi gian sp ti hn s không đng cô. Thế cũng tt, lòng ca cô vn không mun trao cho nam nhân mà mình không yêu.

Đng lng ti ch tht lâu, không còn lòng d nào để ng, cô đi ra khi Phượng Tê cung, thong dong tn b không mc đích.

Bt tri bt giác, đã đi ti ch vưn hoa trong Ng hoa viên ln trưc. Nơi này đã b lp, không còn mt đoá hoa dương nhũ nào, ch còn là khu đt bùn nhão. Cô cht nh, cô chính là đây gp đưc Tê Đip, s trùng hp như vy, dưng như có ngưi đã tn lc an bài. Cô đã cho Tình Thm đi điu tra, Tê Đip và Lan cô cũng không có quan h vi nhau, ch đơn thun là mt tiu cung n bơ vơ. Tuy nhiên, cô có trc giác, Tê Đip này, tuyt đi không đơn gin.

Ông Tri như có lòng mun chng minh suy nghĩ ca cô, trên con đưng đá si đằng xa, có người đang đi v hướng ca cô. Người n ging như lo lng, không ngng quay đầu li nhìn, như s b ai theo dõi.

L Ánh Tch im lng nhếch môi, lng yên lách mình, mau l trn vào sau mt cây c th to cng cáp. Li chăm chú nhìn k, lòng cô kinh hãi không thôi! Chng l Tê Đip là ngưi ca Hoàng Đế?

Chương 15: Phòng th để tn công


Ẩn mình phía sau cây, L Ánh Tch càng cn thn mà nín th, không dám lơi lng, cũng không dám thò đầu dò xét.

Dù gi đang là ban đêm đen kt, nhưng vi võ công ca Hoàng Đế, ch cn cô có chút đng đy, nht đnh s b phát giác.

Âm thm vãnh tai, nghe thy tiếng bước chân ca n t đến gn, không m đã đi đến trước vườn hoa. Nàng ta như đang xi đất, không biết đang tìm vt gì.

“Ngưi phương nào lén lén lút lút!”

Ging nói lnh lùng nghiêm ngh vang lên, L Ánh Tch thoáng run ry, chng l b phát hin ri sao?

Nhưng ch trong nháy mt tiếp theo cht nghe ging Tê Đip hong s kêu lên, “Hoàng, Hoàng Thưng?”

“Na đêm, ngươi làm gì đây?” Ging điu Hoàng Đế hình như không vui, lnh ging nói, “Bái tế Lan cô? Chng l ngươi không biết quy c trong cung?”

“Nô t, nô t...” Tê Đip tc thì qu xung, tiếng nói hơi run run, khóc nc n, “Nô t biết rõ, nhưng khi còn sng, Lan cô cô đi x vi nô t rt tt, nô t ch mun lén đt cho bà y ít giy tin vàng bc…”

Hoàng Đế trm mc mt lát, mi lên tiếng, “Trm hi ngươi, Hoàng Hu đi x ngươi như thế nào?”

L Ánh Tch nghe hn nhc đến mình, không khi kinh ngc, càng tp trung nín th thêm, nghiêng tai lng nghe.

“Hi Hoàng Thưng, Hoàng Hu đoan trang hoà nhã thân thin, đi x nô t vô cùng tt.” Tê Đip cung kính đáp, nghe không biết đâu là thit, đâu là gi.

Hoàng Đế trm thp mà cưi phá lên, như cm thy đáp án này tht bun cưi.

Tê Đip li mm mng nói tiếp, “Hoàng Thưng, nô t tht lòng hâm m Hoàng Hu, nếu như nô t có mt phn vn phúc ca Hoàng Hu, nô t nguyn gim th mưi năm.”

Nhng li này nghe rt hàm súc, nhưng dĩ nhiên cũng khéo léo biu l tình ý đã lâu. L Ánh Tch lng l nhếch mép, cưi khá h hê. Đ cô xem Hoàng Đế s hưng th dim phúc này thế nào.

Bên này, Tê Đip s hãi mà lí nhí nói, “Nô t phi chăng đã nói sai gì sao?” Ging điu ngây thơ, làm ngưi ta trìu mến vô hn.

Đng dy.” Hoàng Đế như th bt đc dĩ, th dài, nói, “Đêm nay Trm bun phin, ngươi hãy theo Trm đến nhà thu t (4) ung vài chén. Biết đánh đàn ch?

“D! Nô t biết đánh đàn!” Tê Đip không giu s vui mng, không ngt li đáp.

L Ánh Tch git git khoé ming, lòng oán thm, xem ra cho dù hn anh minh cơ trí thế nào, cũng ch là k háo sc, sc đp trưc mt thì đến ai cũng không n c tuyt.

Nghe hai ngưi bn h ct bưc ri đi, đi mt lúc lâu sau, xác đnh bn h không có đi vòng vèo, L Ánh Tch mi đi ra t phía sau cây.

Cô đo mt nhìn lưt qua vưn hoa, trên mt đt qu tht có nhang đèn và giy tin vàng m. Cô ngi xm xung, m nhang đèn bên cnh bùn đt, ánh mt sáng hin lên s kinh ngc. Kim bài min t (5)? Tê Đip vy mà đưc Tiên Đế Hoàng Triu ng t (6) kim bài min t?

Rt cc, Tê Đip phi chăng là quân c do Hoàng Đến an bài bên cnh cô? Nếu như thế, Tê Đip sao li b hoán hoa tho (7) trong chén canh ca cô, nếu nàng ta biết cô và Hoàng Đế không h có sinh hot phu thê, thì không cn phi b thuc phòng cô mang Hoàng t làm chi. Còn nếu không phi, thì nàng ta ly đâu ra kim bài min t? Thân phn ca nàng ta, rt cc là ai?

L Ánh Tch va suy nghĩ va đp đt li nguyên vn như trưc, sau đó đng dy đi, cũng không ly kim bài min t kia. Trong lòng cô còn có suy đoán khác, cũng không dám nghĩ sâu xa thêm. Nếu Hoàng Đế và Tê Đip sm đã liên kết vi nhau, vy màn va ri, là din cho cô xem hay sao? Nếu tht vy, ngưi nam nhân này lòng d thâm him, kết hp vi Tê Đip hành s cn trng, làm lòng ngưi kinh s.

Đêm dài, mát lnh. Vng trăng khuyết như lưỡi câu, lp loè ánh sáng, áng mây đen lng l đến gn, chm chm che khut ánh trng vng vc.

************

Thi gian c thế mà êm đm trôi qua, năm ngày sau, thân th Hoàng Quý phi chuyn biến tt, không còn đáng lo ngi, ch cn tĩnh tâm điu dưng. Nhưng điu k l là, Hoàng Đế cũng không h đi an i H Như Sương đau kh vì mt con, ngưc li liên tiếp giá lâm Phưng Tê cung, mà còn ng li hàng đêm.

L Ánh Tch ngi trưc bàn gương, h hng chi mái tóc dài. Hoàng Đế vn không chm vào cô, ch gi đu cùng ng, đng sàng d mng (8). Ngưi ngoài không hiu chuyn, đu cho rng Hoàng Hu hu danh vô thc như cô rt cc đã giành đưc quân sng. Hin nhiên, đây chính là mc đích ca Hoàng Đế. Hn mun mang đến phin phc cho cô, khiến cô rơi vào vòng tranh đu chn hu cung, không rnh đ ý đến nhng chuyn khác.

“Nương nương, Hàn Thc phi cu kiến.” Ngoài tm cư, vang lên tiếng cung n Tiu Nam bm báo.

“Truyn.” Cô buông cây lưc g đào (9) xung, đi ra gian ngoài, ánh mt sáng ngi trong vo bng vui v. Rt cc đã ti ri.

Hàn Thc phi mc b cung váy màu thu lam, trang nhã xinh đp, nhưng hai đu lông mày vn qut cưng lãnh ngo.

Nàng khom gi hành l, bình thn nói, “Hoàng Hu nương nương phưng an. Thanh Vn hôm nay đến đây, là đ cm t Hoàng Hu tr li s trong sch cho Thanh Vn. Đây là chút lòng thành, mong Hoàng Hu nhn cho.” Nàng m lòng bàn tay ra, đưa lên.

L Ánh Tch mm cưi tiếp nhn, ôn hoà tr li, “Mui mui đa l ri.”

Hàn Thc phi ngưc mt nhìn cô, ôn tn nói, “Này ch là chiếc nhn, là tín vt ca Hàn gia Sơn Trang. Hoàng Hu nương nương thân phn tôn quý, nht đnh không cn phi dùng đến nó, Thanh Vn cũng ch là mun t lòng biết ơn mà thôi.”

L Ánh Tch hơi kinh ngc, “Quý giá vy sao?” Chiếc nhn bc tinh khiết này, thot nhìn không h bt mt, là tín vt ca Hàn gia Sơn Trang ư?

“Tuy nói là tín vt, nhưng ch dùng cu cp trong giang h mà thôi. Hoàng Hu nương nương trong cung, hn an khang không lo, Hoàng Hu coi như chiếc nhn này là vt bình thưng đ ngm nghía là đưc.” Hàn Thc phi mím môi cưi nht, v mt trong sáng vô tư.

L Ánh Tch không th không nhìn nàng vi cp mt khác. Hàn gia không phi là quan li thế gia, nhưng rt có đa v trong giang h. Khp ph phưng tng đn đãi, Hàn gia Sơn Trang đã mun giết ai, ngưi đó tt nhiên không th sng đến hng đông. Hin ti, Hàn Thc phi nguyn ý tng cô chiếc nhn tín vt này, không phi tương đương cô có th yêu cu Hàn gia Sơn Trang làm mt chuyn sao? Cô mc dù giúp Hàn Thc phi, nhưng tht ra biết thi biết thế giúp ngưi mà thôi, không h nghĩ rng n t này li quá hào phóng, có ơn tt báo.

“Hoàng Hu nương nương, nếu không còn chuyn gì khác, Thanh Vn cáo lui trưc.” Hàn Thc phi khom ngưi, không nói li tha, trm tĩnh ri đi.

L Ánh Tch dõi mt theo bóng lưng xinh đp kia, trong lòng bùi ngùi không thôi. Hng nhan như thế, như mt cây mai kiêu ngo, nhưng li dn thân vào vòng xoáy tranh đu chn hu cung, đáng tiếc, tht là đáng tiếc. Hoàng Đế sng hnh H Quý phi, đích tht là vì lôi kéo nht tc H th, vi tài thao lưc thâm sâu ca Hoàng Đế, quyết không th nào nhìn ngoi thích (10) ngày mt ln mnh, cho nên, H th sm mun gì cũng b dit tr. V phn Hàn Thc phi, Hoàng Đế tht s thích nàng ta, hay ch là đ mt đến thế lc ca gia đình nàng?

Lng yên suy tư chc lát, L Ánh Tch bưc ra tm cư, mun đến Thái y viên thăm Nam Cung Uyên.

Mi va đi ra ngoài đin ca Phưng Tê cung, đã thy mt lot th v đeo kiếm đng th trưc ca đin, khí thế lnh thu xương.

“Chuyn gì xy ra?” L Ánh Tch nhíu mày, m ming hi.

“Bm Hoàng Hu, trong cung nghi có thích khách ln vào, ty chc nhn mnh lnh ca Hoàng Thưng, bo v Phưng Tê cung. Thnh Hoàng Hu tr li ni đin, dùng sách vn toàn (11).” Thng lĩnh th v tiến ti mt bưc, cung kính đáp li.

Ấn đưng (12) L Ánh Tch cau cht, ánh mt lnh lo. M Dung Thn Du mun giam lng cô? Hn bt đu mun đi phó sư ph ri ư? Hay là, hn vn đã ra tay ri! Cô đánh giá cao thái đ d dàng tha th ca hn, nhưng cho dù hn không yêu cô, cũng chưa chc hn có th chu đng vic cô “tht trinh”. Hn không trng tr cô, nhưng rt có kh năng hn s ra tay vi sư ph!

Bàn tay trng nõn nm cht đy hung ác, cô xoay ngưi tr vào trong đin. Không th nhân t nương tay na, hôm nay cô nht đnh s khiến ăn nếm th mùi v b ngưi khác qun chế!

(1) Long nhan: 龙颜

            Ch nét mt ca Hoàng Thưng (Long là rng, nhan là nét mt)

(2) Ngũ mã phanh thây五马分尸

Là mt loi cc thi c đi, dùng năm con nga hoc bò buc dây vào đu, 2 chân và 2 tay ca ngưi sau đó kéo đt thành năm mnh, nhưng không phi kéo ngưi sng mà là thi th (ngưi đã chết). Câu này ví von là không cho chết nguyên vn.

(3) Th cung sa守宫砂

Là mt loi thuc dùng đ nghim chng trinh tiết ca ngưi con gái. Nghe nói, ch cn chm th cung sa trên ngưi con gái, quanh năm cũng không tan, nhưng ch khi cùng đàn ông giao hp, thì nó s lp tc biến mt. Bi vì có đc tính như thế, cho nên thi c đi Trung Quc đã có ngưi dùng nó đ th trinh tiết.

(4) Đình thu t水榭

Đình các hoc phòng c đưc xây cnh mép nước hoc trên mt nước, để mi người có th du ngon hay ngh ngơi, ngm cnh. Tiếng Anh là waterside paviilion.

(5) Kim bài min t免死金牌

Lnh bài min ti chết đưc Vua ban tng

(6) Ng t御赐

Đng nghĩa t ban tng

(7) Hoán hoa tho 浣花草

Hoán hoa tho là mt loi c di sinh trưng ven đưng, thông thưng cnh nơi có nưc. Ý nghĩa tên, là loi “c có th “hoán ty” cơ th ngưi con gái (“hoa”), đ không b bn, bo trì s thun khiết. Loi c này còn có tác dng tránh thai.

(8) Đng sàng d mng (8) 同床异梦

Hc hc vi nhau, không cùng chí hưng hoc ý đnh

(9) Cây lưc g đào

(10) Ngoi thích

Gia đình bên v

(11) Dùng sách vn toàn以策万全

Dùng: đ, vì

Sách: chun b

Vn toàn: toàn din

= >>> nôm na là đ an toàn.

(12) n đưng眉心

Đim gia hai đầu lông mày

Advertisements

4 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s