Phượng Tê Thần Cung == Quyển 1: Part 16 + 17 ==

Quyn 1 – Chương 16: Hành đng

 

Tri trong nng m, sc tri quang đãng, ánh mt tri m áp chiếu ri nhng tia nng vàng óng .

 

Mt n t dáng ngưi mnh mai ngi trên xích đu dưi táng cây, đong đưa theo gió, váy trng nh nhàng bay lên, mái tóc đen dài ta thác nưc. T xa nhìn li, ging như mt bc tranh tiên n giáng trn tuyt m.

 

Phm Thng chy thng đến, ánh mt n hin chút kinh ngc, không nhn đưc mà ro bưc nh.

 

“Phm hip sĩ, có vic gì sao?” L Ánh Tch không cn m mt, cũng tha biết là ai đến, nh ging hi.

 

Sc mt Phm Thng cng đ, bun bc chính mình lúc nãy còn thương hoa tiếc ngc. Cô gái này, rõ ràng là k phóng đãng không biết liêm sĩ, chính là loi con gái c đi này hn hn nht!

 

Qua mt lúc lâu, sau lưng vn lng im như t, L Ánh Tch nh nhàng nhy xung khi xích đu, cưi du dàng nhìn hn, cô nói, “Hu cung cm đa, nếu không đưc Hoàng Thưng phê chun, nam t không đưc t ý xâm nhp. Không biết Phm hip sĩ phi chăng phng thánh ý đến đây?”

 

Phm Thng vô thc rũ mt xung, không mun nhìn thng dung mo mĩ miu xinh đp kia, ct ging trm tĩnh, “Hoàng Thưng có lnh, mun Phm m bo v s an toàn ca Hoàng Hu.”

 

“Thế thì làm phin Phm hip sĩ ri.” Ging điu Hoàng Hu ôn hoà, không nói nhiu li, đi thng v tm cư (1).

 

Phm Thng lng yên không lên tiếng, theo sát phía sau, mãi đến ngoài tm cư mi dng li, đng đó ch đi. Hn cũng không cho rng cô gái xinh đp này có năng lc tri ban gì, nhưng Hoàng Thưng có chút kiêng k cô, bi vy hn cũng s không lơ là.

 

L Ánh Tch tin tay đóng ca li, môi nhếch nh, trong đôi mt sáng có chút lnh lo. Hoàng Đế phái Phm Thng đi theo cô, nói trng ra chính là giám sát cô, hành đng ln này cũng đ nói lên rng, Hoàng Đế xác thc s ra tay vi sư ph. Mà cô, cũng nên làm chút chuyn ri.

 

Chm chm đi vào bên trong, cô lng lng ln tìm ván giưng, tiếng “két” rt nh vang lên, Phưng sàng (2) rng rãi bng l ra mt khong trng. Cô nh nhàng mà trèo xung, dưi đáy giưng là mt cu thang dc, ngon ngoè dn đến mt mt tht nh.

 

“Công chúa đin h.” Trong thch tht ti đen như mc, by n t đeo mt m bc qu mt chân trên đt.

 

Đu mt đo này đã đào đến đâu ri?” L Ánh Tch lnh ging hi, tuy đang trong bóng ti đen kt nhưng cp mt ca cô vn óng ánh loé sáng.

 

Đã đến hang đng ngoi ô phía Tây ngoài Hoàng cung.” Mt n t tr li, tiếng nói nghiêm túc và trang trng lnh như băng.

 

“Tt.” L Ánh Tch tho mãn gt đu. Hao tn sut na năm, cui cùng cũng có chút kết qu.

 

Đin h phi chăng có nhim v phân phó thuc h?” N t dn đu bình tĩnh hi.

 

“Phi, bn Đin h mun ngươi đi làm mt chuyn, ch cho phép thành công, không đưc phép tht bi.” Ging nói L Ánh Tch không cao, li không gin mà oai nghiêm, như th Quân Vương thng tr thiên h đang ra lnh (3).

 

“Hi V s 1 lĩnh mnh!” Nàng kia cũng không hi nhim v là gì, lp tc dp đu. Thân là Hi V, không có tên, ch có s. Các nàng đu là tinh anh, cũng là t sĩ (4).

 

“M Dung Thn Du chưa có Hoàng t, ch có mt tiu Đế cơ (5), bn Đin h mun dùng mng ca Đế cơ bo v mng ca sư ph. Ngươi đã rõ chưa?” Ng điu L Ánh Tch nh nhàng, lnh nht, không gn sóng. Nói xong, cũng không đi Hi V đáp li, lin bưc lên cu thang.

 

Tm cư tao nhã, vn yên tĩnh an hoà như trưc, nhìn không ra có gì khác thưng. L Ánh Tch bưc xung Phưng sàng, da vào thành giưng mt mi nhếch môi. Nhiu nht đi đến lúc tri ti, M Dung Thn Du s đến tìm cô tính s. Cô rt thích nhìn b dng tc gin ca hn. Nhưng mà trưc đó, cô mun đến thăm sư ph, như thế mi có th yên tâm hoàn toàn.

 

Uyn chuyn ra khi tm môn (6), lin gp phi Phm Thng mt không cm xúc lnh lùng liếc cô.

 

“Phm hip sĩ hình như rt chán ghét ta thì phi?” L Ánh Tch mm cưi, cũng không t xưng ‘Bn cung’, ch là nhưng mày nhìn hn, mang theo chút khiêu khích,

 

Phm Thng ‘xu mt tiếng, cũng không tr li, ánh mt xa cách mà lnh lùng.

 

“Ch da vào li mt phía, mà đã kết lun v mt ngưi, chng phi vô cùng qua loa ư?” L Ánh Tch không đ tâm phn ng ca hn, thn nhiên nói, “Có đôi khi, chân tưng (7) cũng không phi nhng gì chúng ta nghe đưc, cũng chưa chc là nhng gì chúng ta tn mt nhìn thy. Ch có dùng chính lòng mình đi phân bit, mi có th hiu thu đưc bn cht.”

 

Phm Thng h nh, “Li nói ngon ngt, gi nhân gi nghĩa!”

 

L Ánh Tch cưi r lên, đưa tay v vai hn, nói, “Rt tt, qu nhiên rt c chp, rt trung thành.”

 

Phm Thng lách mình tránh, như s tay cô dơ bn vy, khó chu nói, “Thnh Hoàng Hu t trng.”

 

L Ánh Tch cưi tươi rói, “Ngươi không phi sm đã nhn đnh ta là ngưi phóng đãng sao? Ta ch tin th thành toàn suy nghĩ ca ngươi thôi.”

 

V mt lnh lùng ca Phm Thng hin chút lúng túng, đôi mt sáng ngi toé la gin. Cô gái này đúng là không biết xu h! Gia ban ngày ban mt li trêu chc hn?!

 

L Ánh Tch cưi nhìn hn, khoan thai t nhiên, xoay ngưi, đi ra ngoài đin.

 

Phm Thng hm hc trng bóng lưng ca cô, tay nm cht thành quyn, nhưng vn đi theo. Hn phng ch giám sát hành tung ca cô, bt lun cô đi đến đâu, hn cũng phi đi theo đó.

 

L Ánh Tch đi thng ra khi Phưng Tê cung, mt lot th v cúi ngưi hành l.

 

“Bn cung hin ti mun đến Thái y vin, nếu như các ngươi lo lng, vy thì tt c cùng theo đi.” L Ánh Tch nhàn nht tht ra mt câu, sau đó ct bưc đi.

 

Mt đám th v xoay qua nhìn nhau, sau đó đu ngưc nhìn Phm Thng.

 

“Ta đi theo là đưc ri.” Phm Thng kiên đnh nói, vn nghiêm mt.

 

L Ánh Tch không quay đu li, nhưng nghe ging điu ca hn thế, cht thy bun cưi. Ngưi này nhìn lãnh khc vô tình, nhưng thc ra li ngay thng vô cùng.

 

Hoàng cung to như vy, đi vài khc mi đến đưc Thái y vin. Cô hi ni giám đang trc, biết đưc Nam Cung Uyên không  trong Thái y vin.

 

Bng có lung lnh chy dài theo sng lưng, hoá rùng mình, đáy lòng dâng lên d cm bt thưng. Cô bng dưng quay ngưi, nhìn Phm Thng đng phía sau chm chm, lnh lùng hi, “Nói, sư ph ta  đâu?”

 

“Ta làm sao mà biết?” V mt Phm Thng vô cùng nghiêm ngh, không hong không s nhìn thng vào mt cô. Hn qu thc không biết, Hoàng Thưng ch kêu hn giám sát cô cht ch thôi.

 

L Ánh Tch nghiến răng, trong lòng ngày càng thp thm, cô rt cuc không màng chuyn khác, nhón chân, tung ngưi phi thân lên đnh đin, thi trin khinh công đi nhanh v phía Thn cung.

 

Sau lưng, Phm Thng tung chưng đánh mnh ti!

 

Cô áng chng đang đng trên ngói đin, quay ngưi tiếp chưng, không trung lp tc n lên tiếng vang. Hai ngưi đng thi bt đng, trong mt hin lên s khâm phc ln nhau.

 

Đng cn ta, ta mun đến Thn cung tìm Hoàng Thưng.” L Ánh Tch chăm chú nhìn hn, trm ging nói.

 

“Bay lên đây sao?” Phm Thng nhưng mày kiếm, lnh ging đáp, “Hoàng Hu chng l đnh do mi ngưi trong cung sao?”

 

Tay L Ánh Tch nm li thành đm, kìm s lo lng trong lòng, tr li, “Đưc, ch cn ngươi không cn ta, ta s đi.”

 

Phm Thng không nói ch gt đu. Hn chu trách nhim giám sát cô, cũng không mun làm khó cô. Mt chưng va ri, chng qua th xem võ công ca cô có li hi như Hoàng Thưng nói hay không.

 

L Ánh Tch không lòng d nào phng đoán tâm tư ca hn, dn đu nhy xung đnh đin, bưc nhanh đi. Cô không biết, Phm Thng phi chăng c ý kéo dài thi gian ca cô. Mà Hoàng Đế, đến cùng mun sư ph làm gì ch?

 

 

 

Quyn 1 – Chương 17:

 

Dưi ánh mt tri vàng óng , mái ngói lưu ly óng ánh sáng bóng. Bên trong chánh đin, xà g và ct đu chm khc hình long phưng và ho ngc t, trông rt sng đng, trên trn đin có mt con rng ln ngm châu cun mây lưt gió, khí thế hùng vĩ.

 

L Ánh Tch hơi ngng đu, nheo mt li, như th không chu đưc đưc ánh mt tri rng rc chiếu thng. Ti đây, là tm đin ca Hoàng Đế, Thn cung. T tim thc tn đáy lòng cô ch mun tránh tht xa nơi này.

 

Mp máy môi, hai tay  trong ng tay áo rng, nhanh siết thành quyn, sc mt bình tĩnh mà ct bưc trên bc thm bng cm thch.

 

Bên ngoài ca đin không có ngưi th v, yên tĩnh khác thưng. Cô đng lng trong đi đin vng v, quay đu li nhìn, Phm Thng đã không còn thy đâu.

 

“Hoàng Thưng.” Cô ct ging gi, cp mt sc bén nhy cm, nhìn thng v phía ng to (9) phía sau tm bình phong điêu khc tinh tế.

 

Tiếng cưi thun hu nh vang lên, bóng ngưi cao to đi ra t sau bình phong, khuôn mt anh tun mang theo vui v, li không du đi ánh mt khiếp ngưi.

 

“Hoàng Thưng đang cùng Thn thiếp chơi trn tìm sao?” L Ánh Tch bĩu môi, cưi mm nhìn hn đng  xa.

 

“Hoàng Hu hôm nay tht hăng hái, li đến Thn cung tìm Trm.” Hoàng Đế chm rãi bưc xung khi ng đài, dáng v ưu nhã ung dung.

 

“Thn thiếp không phi đến tìm Hoàng Thưng.” L Ánh Tch cưi nht, nói tiếp, “Thn thiếp đến tìm sư ph.

 

Hoàng Đế nghiêng đu, nhưng đôi lông mày dài, u oi đáp, “Vy mà Trm không biết, thì ra Thn cung ca Trm li là nơi ca Nam Cung Uyên.”

 

N cưi L Ánh Tch không gim, nh nh nói, “Hoàng Thưng, theo Thn thiếp biết, sư ph đã tr hết bnh nan y ca H Quý phi. Hoàng Thưng có phi nên lun công ban thưng không?”

 

Đúng tht nên thế.” Hoàng Đế đưa tay vut cái cm kiên ngh, t hi trm ngâm nói, “Hay là ban thưng vn lưng Hoàng kim?”

 

“Nhưng mà Thn thiếp li tìm không thy sư ph đâu, hay đ Thn thiếp nhn thay sư ph?” L Ánh Tch v khó x mà nhíu cp mày đen, bun ru nói, “Thn thiếp vn tưng Hoàng Thưng triu kiến sư ph ch. Hin gi tht không biết sư ph đã đi đâu, sao li b bê nhim v như thế, sư ph đúng làm ngưi ta gin mà.

 

Hoàng Đế bt đu cưi tht to, ging điu trêu chc, “Hoàng Hu chc khi còn nh rt thích xem kch thì phi.”

 

L Ánh Tch cũng cưi không nói, v mt sáng sa bình thn. Nếu bàn v din kch, cô sánh bng hn ư?

 

Hoàng Đế nhon ming cưi mt lát, sau đó mi m ming nói, “Trm đúng tht là có truyn gp Nam Cung Uyên, Hoàng Hu đoán không sai.”

 

L Ánh Tch giương mt nhìn hn, không nói tiếp, ch là lòng thoáng run s.

 

“Trm đánh giá cao y thut ca Nam Cung Uyên, mun phong hn là nht phm quân y, theo quân xut chinh.” Hoàng Đế nhìn thng cô, ánh mt n cha s t tin, dưng như ch cô kháng ngh.

 

Sc mt L Ánh Tch biến hoá, trong lòng trăm mi tơ vò. Hin nay, Hoàng Triu cùng Long Triu giao chiến, sa trưng nguy him đáng s, nếu sư ph còn ni công, thì s chng có vic gì đáng lo. Nhưng trong tình hình này, hin nhiên Hoàng Đế c ý mun đưa sư ph đi, khiến cô ngoài tm tay vi. Hơn na, tương lai nếu sư ph “bt hnh” chết trong chiến tranh, Hoàng Đế cũng có th thoái thác tt c. Mt chiêu này, không th bo là không đc ác, nhưng đích tht tuyt vi.

 

“Hoàng Hu đã không d ngh gì, thế thì quyết đnh vy đi.” Hoàng Đế giương môi cưi, phong thn tun lãng (10), không h l ra chút tàn bo nào.

 

“Hoàng Thưng, sư ph đâu?” L Ánh Tch không đ ý đến li hn nói, ch t ra hoài nghi hi hn.

 

“Trm thnh Tư Đ tưng quân dn hn đi quân doanh xem ri.” Hoàng Đế thong th đáp.”

 

Ánh mt L Ánh Tch hin lên tia lnh lo khó lòng phát hin. Xem ra Hoàng Đế đã bày mưu tính kế t lâu, rp tâm đợi đến lúc Tư Đồ Thác khi hoàn tr v, mi ra tay vi sư ph. Tư Đồ Thác gi binh quyn Bc quan, tr quân nghiêm ngt cn thn, dưới trướng ông ta đều là tinh binh, mun cu sư ph v t trong quân doanh ông ta, đúng là vic khó.

 

“Hoàng Thưng.” Cô bng nhiên giương mt nhìn Hoàng Đế, t tn nói, “Sư ph ly vic tr bnh cu ngưi làm nhim v hàng đu, chc s mng r quyết đnh ln này ca Hoàng Thưng. Vy Thn thiếp cũng không quy ry Hoàng Thưng na, Thn thiếp cáo lui.”

 

Cô cung kính khom gi, sau đó xoay ngưi ri đi.

 

Không cn quay đu li, cô cũng có th cm giác đưc, ánh mt thâm trm dò xét phía sau lưng đang nhìn cô đăm đăm, như mang như đâm. Cô không quan tâm mà nhếch môi cưi nht. Cho dù M Dung Thn Du gii mưu lưc, nhưng cui cùng hn vn ch là ngưi, mt ngưi bình thưng thôi. Lòng ca hn, không th đúc t st đá. Đã hn nm ly đim yếu ca cô không buông, thế thì cô ch ăn miếng tr miếng (10) mà thôi.

 

*****

 

Ráng chiu ng v Tây, màn đêm dn buông xung.

 

L Ánh Tch t tay pha trà, chm rãi bưng m trà t sa lên, nhp nh mt ngm. Cũng gn đến ri, ln này đi li Hoàng Đế lo lng tc gin.

 

Chc lát sau, ngoài tm cư tiếng Tiu Nam hong s vang lên, “Hoàng Thưng –“

 

“Rm!” Tiếng vang tht ln, cánh sa sơn son đng thành trong, lung lay sp đ, vài ch nt ra.

 

L Ánh Tch ngưc mt nhìn, không chút ngc nhiên, pht tay vi Tiu Nam v mt lo s, ý bo nàng ta lui ra.

 

“L Ánh Tch!” Hoàng Đế bưc đến, sc mt tái nht, cp mt đen lnh lùng ni lên u lam.

 

“Hoàng Thưng thánh an.” L Ánh Tch đng lên, đưa qua mt ly trà nh, bình thn ung dung mà nói, Thn thiếp đang pha trà. Hoàng Thưng có mun th trà ph nh này không?”

 

Ống tay áo Hoàng Đế vung lên, đột nhiên ht tay cô, nghiêm ging nói, “Nàng hôm nay qu tht rt hào hng!”

 

L Ánh Tch vng vàng cm cht chén trà trong tay, b xung bàn trà, sau đó mi hi, “Hoàng Thưng sao li ni gin đùng đùng như thế? Chng l trong triu xy ra chuyn gì sao?”

 

S lnh lo trong mt Hoàng Đế bùng lên mnh m, đt nhiên bưc ti gn cô mt bưc, ly tay siết c cô!

 

L Ánh Tch cũng không giãy da, ch m to đôi mt thanh tnh sáng quc nhìn hn, ming thm chí còn cưi khy.

 

Hai đu lông mày Hoàng Đế càng l v lo lng, lc tay bng tăng thêm, siết cái c mnh khnh ca cô, môi mng tht lên, “L Ánh Tch, nàng phi chăng mun th mùi v sng không bng chết là thế nào?”

 

Đôi má ca L Ánh Tch t t đỏ lên, nhưng vn c đáp li hn, “Thn thiếp tin tưởng Hoàng Thượng có rt nhiu phương pháp tra tn người.” Mà cô, cũng có như vy.

 

Hoàng Đế là ngưi nhy bén, nghe ra s uy hiếp trong li nói ca cô, đng t càng âm trm làm ngưi ta s hãi.

 

Trong lc kìm hãm ca hn, L Ánh Tch vn không s mà nhìn thng hn. Đôi mt k l ca hn như vòng xoáy trong đm sâu, đen như mc hoà cùng đng t màu lam, đáy mt hng hc ngn la phn n. Cô không cưc sai, tiu Đế cơ mà Lâm Đc phi đã qua đi sinh h, chính là đim uy hiếp ca hn. Đa bé năm tui kia, đn đn lon trí, là bi vì Mu phi ca nó khi còn mang thai, b Hoàng Đế đánh mt chưng làm tn thương bào thai. Lâm Đc phi sinh khó mà chết, đa bé càng là ngưi vô ti, Hoàng Đế nht đnh cm thy h thn, s càng sng ái hơn.

 

“Cu nó!‘ Hoàng Đế bng nhiên buông tay ra, lnh lùng quát.

 

C L Ánh Tch đau nhc, ho khan vài tiếng, khàn ging tr li, “Cu ai?”

 

“Còn mun din trò trưc mt Trm?” Hoàng Đế lúc này đã trn đnh cm xúc, ging nói đã không còn lnh lùng, nhưng ánh mt vn sc bén như đao.

 

“Thn thiếp không biết Hoàng Thưng đang nói gì.” L Ánh Tch khàn ging nói, v mt bình thn. Cô làm sao li t giu đu lòi đuôi ch, đ bo toàn tánh mng sư ph, đã chun b k càng hành đng ln này.

 

Hoàng Đế cưi lnh, nhìn thng mt cô, “Trm biết rõ nàng mun gì, Trm toi nguyn cho nàng. Đã hài lòng chưa?”

 

“Thn thiếp c gan, thnh Hoàng Thưng nói rõ mt chút?” L Ánh Tch cũng không tránh ánh mt ác lit ca hn, ôn hoà nh nhàng chm rãi nói.

 

Trong mt Hoàng Đế n nhn la gin, tiếng nói bi vì đè nén mà khàn đi, “Trm quyết đnh đ Nam Cung Uyên  li trong cung, tt c không thay đi, Hoàng Hu đã tho mãn vi quyết đnh này ca Trm chưa?”

 

L Ánh Tch không hưng ng, ch cưi nht mt tiếng, nói, “Hoàng Thưng còn chưa nói rt cc đã xy ra chuyn gì?

 

Hoàng Đế nhìn chm chm cô, tay lén nm cht, trên mu bàn tay ni gân xanh chng cht, c gng km chế ý đnh mun đánh cô lúc nãy, trm ging nói, “Nhu nhi trúng đc, Trm biết rõ Hoàng Hu y thut cao minh, mun mi Hoàng Hu đến xem bnh cho Nhu nhi.” Cô h đc, t nhiên có thuc gii, n nhân đc ác đáng chết này!

 

L Ánh Tch nh nhàng lc đu, “Thn thiếp không tinh y thut, ch s không có năng lc này.”

 

Hoàng Đế li siết cht nm đm thêm mt phn, đt ngón tay phát ra tiếng răng rc, ánh mt đng đng sát khí.

 

L Ánh Tch nhìn lưt qua cánh tay đang buông ca hn, trn đnh ri nói, “Hoàng Thưng không phi quyết đnh đ sư ph  li trong cung sao? Thnh sư ph đến xem bnh cho tiu Đế cơ. Vi y thut xut thn nhp hoá ca sư ph, nht đinh có th ci t hi sinh (11).”

 

Hoàng Đế hung ác nheo mt, nghiến răng tht ra, “Thì ra, nàng tính kế chính là vì chuyn này!”

 

L Ánh Tch không nói, v mt h hng, không l chút hng hách đc ý. Trong lòng tinh tưng biết rõ mt đo lý, ch khinh ngưi quá đáng, nht là đi vi nam nhân kiêu ngo như hn. Cô h đc tiu Đế cơ, không phi ngày mt ngày hai có th gii đưc, cn tn thi gian na năm, cn thn t m loi b đc t trong cơ th, mi có th khi hn. Cô mun  không phi ch là li ha suông ca Hoàng Đế, mà là đm bo tht s.

 

“Tâm tư ca Hoàng Hu, tt c phi tn hu cung này, s không ai sánh bng. Trm, quá khinh thưng nàng ri.” Hoàng Đế nói tng ch bén ngót, li nói thu hàn, lm lit như băng.

 

Dt li, hn nhìn cũng không nhìn cô, quay ngưi bưc nhanh ri đi. Mt góc cm bào màu vàng tung bay theo gió, li l ra s lnh lùng quyết tuyt.

 

L Ánh Tch nhìn bóng lưng mnh m kiên cưng kia, thm th dài. Hn ám ch, tâm tư ca cô ác đc, tàn nhn nham him hơn bt c n nhân nào trong hu cung. Có th đúng, nhưng chính hn là ngưi tuyên chiến trưc, cô ch là phn đòn li. Nếu như cô sai, vy cũng không đến phiên hn thm xét. Tương lai mt ngày không xa, cô s sám si ti nghit này vi ông tri.

 

 

(1)Tm cư: phòng ng

 

(2)Phưng sàng: giưng ng ca Hoàng Hu

 

(3)Quân Vương thng tr thiên h đang ra lnh: t gc君临天下 (quân lâm thiên h)

 

(4)T sĩ: nhng chiến binh liu chết, không s hi sinh

 

(5)Tiu Đế cơ: nghĩa là Công Chúa.

 

(6)Tm môn: ca phòng ng

 

(7)Chân tưng: = s tht

 

(8)Ng to: ch ngi. Thưng nhng gì liên quan đến Vua thì s có