Phượng Tê Thần Cung == Quyển 1: Part 18 + 19 ==

Quyn 1 – Chương 18: Đánh Hoàng Đế

Hai ngày sau, L Ánh Tch mi đến thăm Đế Cơ.

Lúc hoàng hôn, sc tri vn chưa ti, nhưng cô bé đã ng ri. Khuôn mt ngt ngào lúc ng hết sc lanh li, lông mi đen tht dài r xung như cánh bưm, nhìn không ra b dáng đn đn. Ngũ quan xinh đp tinh tế ca nó rt ging M Dung Thn Du, cái mũi đp đ, phn môi hng, da trng nõn nà, có th đoán đưc sau khi ln lên dĩ nhiên s xinh đp chim sa cá ln.

L Ánh Tch ngi mép giưng, nhìn chăm chú khuôn mt xinh xn ln c bàn tay kia, có chút áy náy. Tuy cô c tình la thuc đc không gây đau đn, nhưng vn hi cô bé vô ti mi ngày thích ng này, bng dưng b l nhiu thi gian vui đùa.

Ánh Tch.” Tiếng nói ôn hoà kh vang lên.

Cô đng dy, quay đu nhìn, nh hi: “Sư ph, có phi Ánh Tch đã làm sai không?”

Nam Cung Uyên nh th dài, lông mày nhíu li có chút bt đc dĩ:Ánh Tch, ngươi phải chăng cm thy sư ph hôm nay tay trói gà không cht?”

L Ánh Tch lin git mình, rũ mt xung. Là do cô quan tâm quá mc, nên mi nóng vi như vy.

Ánh Tch, ngươi phi nh k, mi chuyn trên đi đu có nhân qu.” Nam Cung Uyên nhìn cô, cui cùng không đành lòng trách móc nng n, ch nói, “Ngươi mo phm k khác, ch s con đưng phía trưc s càng khó đi.”

Cô ngng đu lên, ging nói nh nh, cũng rt c chp: “Sư ph, hn đnh âm mưu hãm hi ngưi, Ánh Tch không th ngi yên không quan tâm.” Nếu không quá rõ tính tình Hoàng Đế, cô nht đnh s ép hn tr t do cho sư ph.

Nam Cung Uyên mm cưi, cp mt đen như mc sáng ngi, hòa nhã nói: “Ngươi đng trách hn, không có nam nhân nào có th d dàng tha th chuyn như vy. Ngươi nên gii thích rõ ràng vi hn.”

L Ánh Tch không khi cưi kh, không phn bác đưc. Sư ph đoán chuyn như thn, cô cũng không thy l khi y biết nguyên do. Thế nhưng, cô có th làm gì ch? Chng l mun cô nói vi Hoàng Đế, “Mong Ngưi tin tưng Thn thiếp, Thn thiếp vn còn thân trong trng”?

Ánh Tch, ngươi có tng nghĩ rng, ngươi còn có mt đưng khác có th đi?” Nam Cung Uyên yên lng nhìn thng cô, đôi mt đen như mc m áp thanh cao có chút gn sóng.

“Sư ph?” L Ánh Tch ngc nhiên xen ln nghi ng nhìn y.

Nam Cung Uyên di mt, nhìn ánh chiu tà nơi chân tri xa, ging nói vô cùng du dàng: “Cùng hn đu đá, chi bng hãy cùng hn yêu nhau.”

Lòng L Ánh Tch bng nhiên đau xót, ngc cm thy chua chát. Ti sao cô không có con đưng th ba có th chn?

Trong không gian im ng, mt cung t bưng chén thuc vào, khom ngưi cung kính nói: “Hoàng Hu Nương Nương, Nam Cung thn y, Đế Cơ đã đến gi ung thuc rồi.”

.” L Ánh Tch gt nh đu, nhìn Nam Cung Uyên, y li không h nhìn cô, mà tiếp nhn chén sc trên tay cung t, đi đến bên giưng.

Cô xoay ngưi, ct bưc ri đi, trong loáng thoáng, nghe thy mt tiếng than nh. Cô biết rõ, tt c mi điu sư ph làm, đu mun tt cho cô, k c c ý theo Quc đến Hoàng triu.

Cô cũng không nghi ng, y tht lòng quý trng cô. Tuy vy, càng hiu rõ bao nhiêu, lòng li chua xót by nhiêu.

******************

Tr li tm cung ca mình, đèn đã đưc thp lên rc r.

Cô vô cùng mt mi, ta thành giưng, không mun ăn gì.

Tê Đip đng hu mt bên, nh nhàng ôn nhu hi thăm: “Nương nương, có cn nói Ng thin phòng mang thc ăn nóng đến không?”

L Ánh Tch pht tay áo, m to mt nhìn nàng, đt nhiên hi: “Tê Đip, ngươi có nguyn vng gì không?”

Tê Đip sng st mt lát, cúi xung, lí nhí nói: “Nô t sinh ra đã thân phn thp kém, không dám ưc mong quá cao, nếu như may mn có đưc hnh phúc, nô t đã cm thy m mãn ri.”

“Chuyn gì s khiến ngươi hnh phúc?” L Ánh Tch ngi thng ngưi, du dàng hi li.

Tê Đip hơi nhưng mt, rt rè nói: “Nô t ngu dt, đã nói l li.”

L Ánh Tch cưi nht, nghiêng đu dò xét nàng.

Tê Đip nhìn đôi mt sáng trong ca cô, hơi mt t nhiên, nói tiếp: “Nô t cm thy, có th sng bên cnh ngưi mình yêu, là vô cùng hnh phúc. Nếu như không th, ch đng nhìn t xa, cũng là mt nim hnh phúc nho nh ri.”

L Ánh Tch gt đu tán thành: “Nói rt hay.” Ngưi nếu không có lòng tham, s càng hnh phúc hơn. Nhưng đến cui cùng có th rng lưng như vy, li có my ai ch?

Đa t nương nương khen ngi.” Tê Đip có chút s hãi, nghe khen li càng nói lí nhí hơn.

L Ánh Tch cưi nhìn nàng, ri nói: “Ngươi lui xung đi, Bn cung mun ngh ngơi mt chút.”

“Vâng, nương nương.”

Tê Đip theo li lui ra ngoài, tm cư bng lng im như t.

L Ánh Tch nhm mt nm da vào giưng êm, c ngưi mt mi rã ri, t t thiếp đi. Đang lim dim, trong tim thc, cô không biết là đang mơ hay hin thc, loáng thoáng nghe thy vài câu đi thoi.

“Hoàng Thưng, nương nương đang ngh ngơi.” Ging nói nh nh ngt ngào kia, hình như là Tê Đip.

“Trm đến thăm ngươi.” Ging nói trm bng ca Hoàng đế có chút vui v.

“Hoàng Thưng?” Tê Đip va kinh ngc va vui mng, ging thn thùng.

Hoàng đế ct tiếng cưi, hài lòng mà càng thêm sung sã: “Trm cm thy ngươi so Hoàng Hu còn đáng yêu hơn nhiu.”

L Ánh Tch lúc này mi tht s tnh li, nhếch môi đy mt mi. Hoàng đế mun cô thy hn phong lưu sao? Hn tưng cô s ghen à?

Cô ho nh hai tiếng, sau đó bưng chén trà bên giưng lên nhp.

Tm môn m ra, Hoàng Đế bưc nhanh vào, gương mt xinh đp e l phía sau hn, lung cung tránh đi ánh mt ca L Ánh Tch.

“Hoàng hu dy ri à?” Hoàng đế vung vt áo long bào, ngi bên giưng, ging điu thân mt, đùa gin cưi nói, “M nhân mới tnh, như hoa hi đưng ngày xuân, phong tình vn chng, tht khiến Trm nhìn đến mê mn.”

L Ánh Tch mt điếc tai ngơ, kh vut mái tóc dài ri, m ming nói: “Hoàng Thưng đã dùng ba ti ri sao?”

Hoàng đế tùy ý gt đu, nghiêng ngưi, k sát cô, nh nhàng nói: “Tuyt sc như thế, Trm nếu không nếm th, chng phi là phung phí ca tri?” Trong li nói, rành rành s ct nhã sung sã.

Đáy lòng L Ánh Tch tc gin. Hn hôm nay c ý đến s nhc cô sao? Vì chuyn ca Đế Cơ hay vì H th? Tiu công t ca H gia đã b bt giam, ch là trong ph có mt dân n chết, do b ngưc đãi lâu ngày, trng thương không cha đưc. Cô tha dp bo Hi V thi phng chuyn này khp ngõ ngách ph phưng, nhân tin “b chút quan ngân trong thư phòng ca H lão tưng quân. Cô mun mưn dư lun ca dân chúng to áp lc cho Hoàng Đế, tưc quyn thế H gia, l ra t lâu Hoàng Đế đã mun làm như vy rồi, cô xem như giúp hn mt tay mà thôi. V phn binh quyn Tây quan rơi vào tay mt ngưi mi, Hoàng Đế không th đoán đưc ngưi đó là do chính cô an bài.

Suy nghĩ trong đu tưng chng như tht lâu, trên thc tế ch là trong nháy mt, thân hình cao ráo ca Hoàng Đế đã k sát cô, khuôn mt tun tú ngày càng đến gn, gn như sp chm vào môi ca cô.

“Hoàng hu dùng cánh hoa hng tm ra à? Hương thơm tht d chu.” Hoàng đế thì thm, hơi th nóng m ph lên má ca cô, như tán tnh như m hoc.

“Thn thiếp không cn bt c cánh hoa nào đ tm ra c.” L Ánh Tch đưa tay đy ngc ca hn, lnh ging tr li.

“Vy là hương thơm t nhiên ca cơ th ri? Trm li càng thích.” Hoàng đế câu môi cưi, không du đi ý nim càn r.

L Ánh Tch c nén cm giác va căm tc va xu h ca mình, dùng lc đo như bình thưng mà đy hn, nhưng hn vn đng im bt đng như núi, thm chí mt tay còn ôm chiếc eo nh ca cô, c nm miết không buông.

“Hoàng Thưng!” Cô kh quát mt tiếng, đôi mt sáng n hin chút la gin.

“Chuyn gì?” Hoàng đế nhàn nhã tr li, cúi thp đu, ging như khiêu khích, hôn pht qua cánh môi hng ca cô.

L Ánh Tch tc gin trn mt, theo bn năng tát mt cái! Đến khi nghe âm thanh thanh thuý chói tai vang lên, cô ngây ngn sng ngưi. Sao hôm nay cô li thiếu kiên nhn như vy? !

Má bên phi ca Hoàng đế dn dn hn rõ năm du tay. Hn chm rãi nheo đôi mt âm u ca mình, không h ni gin ngưc li còn cưi, đôi môi mng t t nhếch lên đy lnh lùng.

Chương 19: Thoáng mm lòng

Bi vì không gian quá tĩnh lng trng tri, L Ánh Tch ch nghe đưc tiếng tim đp thình thch trong lng ngc ca chính mình. Cô nhìn hn, môi bng mp máy, câu xin li như xương mc trong cung hng.

Đng t màu đen ca Hoàng đế nhum màu u lam, ánh mt nghiêm ngh sc bén, lại như gió bão hung hãn nham him. Ch trong tíc tc, cô c ng hn s tung chưng đánh, nhưng cui cùng hn ch kh nói: “Hôm nay Hoàng hu vì đã gp Nam Cung Uyên, nên tâm trng mi rt t?

Tim L Ánh Tch kh run, không biết tr li thế nào. S nhy cm ca hn khiến cho ngưi s, cô tht s vn canh cánh trong lòng câu nói ca sư ph cùng hn đu đá, chi bng cùng hn yêu nhau. Tuy vy, làm sao có th kim soát đưc tình cm? Cho dù nếu cô không thành công, cũng không mun dùng tình yêu làm trò đùa.

“Chiếu theo lut pháp ca Quc, đánh Hoàng Đế phi b ti gì?” Ging nói Hoàng đế rt t tn, gn sóng không s hãi, nhưng vn n chưa nguy him.

“Ti chết.” L Ánh Tch trm ging tht ra hai ch, thành tht không la di.

“Có nghĩa là, nàng đng ý đ Trm tr ti nàng?” V mt Hoàng đế thâm him khó lưng, ming cưi như chế giu, li như châm biếm.

“Thn thiếp nht thi xúc đng, mong Hoàng Thưng th ti.” Cô nh nhàng nói tiếp, tránh nng tìm nh.

Hoàng đế giơ tay lên, xoa xoa đôi má trng mn ca cô, trm ging nói: “L Ánh Tch, nàng có ch da nên không s gì c.

Cô không có né tránh, mc cho bàn tay m áp ca hn vut má cô. Cô cm giác đưc, lòng bàn tay ca hn có vết chai, có chút sn sùi. Đây không phi là bàn tay ca mt công t sng trong nhung la, mà là bàn tay to ca mt ngưi siêng năng luyn tp võ ngh, bn cung và cưi nga.

Ánh Tch.” Hn đt nhiên gi tên ca cô, dùng ging điu du dàng đến l thưng.

“Hoàng Thưng?” Lòng cô thp thm không yên, ngưc nhìn hn. Phn ng ca hn vô cùng k l, chng l hn không gin à? Th hi ai đưc “thưng” mt cái tát ri mà còn đim đm như thế?

“Nếu như ta ha vi nàng, bo v con dân ca Quc bình yên kho mnh, nàng có tin không?” Đây là ln đu tiên hn không t xưng “Trm“, đôi mt đen sâu thăm thm, trong ánh mt phng pht chút mi mt.

L Ánh Tch yên lng nhìn hn, không nói gì. Sau lưng câu ha hn này ca hn, là dã tâm cc ln. Hn mun Quc cúi đu xưng thn, quy thun Hoàng triu, tr thành thái p dưi trưng Hoàng triu. Nếu như cô đng ý, biết đâu s đưc sng trong vinh hoa phú quý, bình yên vô s. Thế nhưng, cô làm sao có th ly tôn nghiêm ca Ph hoàng, thm chí là toàn b tôn nghiêm ca thn dân Quc, đánh đi mong mun ca bn thân đưc ch?

Thy cô nãy gi im lng không nói, Hoàng đế khôi phc dáng v tao nhã xen ln kiêu ngo, chm rãi nói: “T xưa đến nay, thế s thiên h biến đi vô thưng, phân hp vô đnh. Đã là ho thì khó tránh khi chiến tranh, k thông minh thì nên lo trưc tính sau, suy xét thế nào đ gim thiu tn tht.”

L Ánh Tch mp máy môi, lòng thm đáp: Ngươi quá cung vng, thiên h này chưa chc là ca ngươi.

“Mt qun ch có mt Vương, cũng ging như mt đt nưc ch có mt Vua, đi vi Ph hoàng ca nàng mà nói, tht ra vn cũng chng khác bit my.” Hoàng đế t tn nói tiếp, “Nàng làm nhiu chuyn như vy, Trm cm thy vt v thay nàng. Thân là n t hơn na li là mt Công chúa cao quý, nàng vn nên vô ưu vô lo, ngi hưng vinh hoa cùng sng ái. Nhng vic lao tâm lao lc kia, sao không đ nam nhân đm đương thay?”

L Ánh Tch rt cc nhn không đưc, ct tiếng nói: “Hoàng Thưng, Ngưi và Ph hoàng đu ging nhau, đu là Đế Vương, nếu như Ph hoàng đưa ra yêu cu ging vy, Ngưi có cam tâm tình nguyn hai tay dâng giang sơn không?”

Đôi mt Hoàng đế dn dn nheo li, lnh lùng nói: “Nàng cũng biết cái gì gi là thc lc cách xa mà?” Nếu như không phi bi vì Long Triu nhìn chòng chc vào Hoàng Triu như h đói, hn há s mc cho Quc làm càn ư?

L Ánh Tch mm cưi. Cô cũng hiu đưc tình thế hin nay, M Dung Thn Du mun ngi mát ăn bát vàng, đúng tht có chút u trĩ.

“Trm cũng không phi là mun ngi mát ăn bát vàng.” Hoàng đế lưm cô, nhìn thu suy nghĩ trong lòng cô, lnh ging nói, “Nàng đã là Hoàng Hu ca M Dung Thn Du ta đây, tình nghĩa phu thê, Trm không mun có mt ngày phi t tay giết nàng.”

L Ánh Tch ch cưi nht, gi im lng. Va đm va xoa, vô dng vi cô thôi. Cô và hn đu biết rõ, ch có ngang hàng ln nhau, mi có th bình an vô s tm thi. Còn nếu mt trong hai đu hàng, ngưi n tuyt đi s không có kết cc tt.

Hoàng đế cũng không nói năng rưm rà, cp mt sc bén tĩnh mch. Tht ra, hn cũng không cho rng ch da vào nhng li này có th thuyết phc đưc cô. Hn ch cht có chút mt mi, hn không quen tranh giành đánh nhau cùng n nhân.

Hai ngưi im lng tht lâu, ánh mt L Ánh Tch dng ti năm du tay trên má phi ca hn, nh nhàng bo: “Hoàng Thưng, Thn thiếp không nên đánh Ngưi, t nguyn chu pht.”

Hoàng đế nhếch môi, nhàn tn nói: “Đúng tht nên pht.”

L Ánh Tch cưi ngt ngào, trong cp mt sáng loé chút tinh ranh, nói: “Vy Thn thiếp s đ Hoàng Thưng đánh li, tuyt không đánh tr, cũng không mt câu oán hn.”

“Tưng rng Trm không dám đánh tht sao?” Hoàng đế nhếch môi cưi vui hơn, nhưng li có ti tí qu d, ngón tay thon dài nâng chiếc cm nhn ca cô lên, “Hoàng hu cũng biết, khi nam nhân mun trng pht n nhân, thưng thì không dùng tay đánh?”

Mt L Ánh Tch ng hng, cn răng ngm bc. Ngưi này li bt đu gi chiêu này na ri! Đáng ghét!

Hoàng đế nhìn chm chm cô, thong dong thưng thc v lúng túng e thn ca cô.

L Ánh Tch hơi xê dch mt, tránh ngón tay ca hn, như không có vic gì cưi yếu t nói: “Hoàng Thưng nhân hu, Thn thiếp đa t Hoàng Thưng s không ăn miếng tr miếng. Thn thiếp chưa dùng ba ti, gi thy hơi đói bng.” Nói xong, cô thn nhiên đng lên khi giưng, đi ra ngoài.

Hoàng đế liếc nhìn cô, cũng không ngăn cn, biếng nhác nói: “Hoàng hu c t t dùng ba. Đêm dài đng đng, Trm cũng không nóng lòng.”

L Ánh Tch bưc chân khng li, dng mt chút, sau đó ct bưc đi tiếp.

Hoàng đế nhìn bóng lưng lung linh nh nhn ca cô, trm ging cưi phá lên, âm thanh nng hu tht êm tai.

Nhưng đi đến khi cô đi khut, hn lin ngng cưi, đng t u lam lnh lo cô qunh. Đi vi hn, có phi đã mun cô hay không, cũng là mt vn đ nan gii. Nếu như xut phát t lòng t trng cùng dc vng chinh phc ca nam nhân, hn đã sm chiếm đot cô ri, mà không phi đ cô vì Nam Cung Uyên mà mt mc “th tiết“. Hn khinh thưng hành đng như thế, hn không mun s nhc chính bn thân mình.

Nh pht ng tay áo rng, hn trm mt ri đi.

L Ánh Tch ti thin cư l m hi lâu đến khi quay v tm cư, đã thy vng hoe, không có ai. Chng hiu sao li th dài mt tiếng, vô thc mà đưa tay che môi ca mình. Hn đã hôn cô rồi. Mùi v mà ch nam nhân mi có, dưng như vn còn quanh qun ti chóp mũi, làm lòng ngưi hong s lo âu.

Thình lình, tiếng cung n Tiu Nam bm báo vang lên ngoài tm cư: “Nương nương, Hoàng Quý Phi cu kiến.”

“Truyn.” Cô buông tay xung, xoay người đáp.

Sau mt lát, H Như Sương gy gò tiu ty cúi đu đi vào, va vào ca lp tc qu xung đt, v mt đau bun thê lương.

 

 

4 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s