Phượng Tê Thần Cung == Quyển 2: Part 1 +2 + 3 ==

Quyn 2: Bên sáng bên ti

Chương 1: Tai ho ngm đáng s

Chuyn tu sa lãnh cung, đưc tiến hành vô cùng nhanh chóng và rm r. Tình Thm là mt tr th đc lc, làm vic nhanh nhn, th đon cng rn, năng sut rt cao.

L Ánh Tch lòng li có chút ri ren. Cô c ý bo Tình Thm b trí mê cung, nói di Hoàng Đế, rng nghi ng mt đo có th nm trong cung Vô Ưu. Thế nhưng mà cô cm thy, Hoàng Đế không phi là k d b mc la, hn h lnh sa cha li lãnh cung, ng ý là cnh cáo cô. Có l, tht s s có mt ngày, cô s b đày đến cung Vô Ưu âm u lnh lo hoang vng này.

Th dài mt tiếng, cô gác li nhng chuyn linh tinh đó sang mt bên, mt mình đến thăm Tê Đip đang bnh đến nm lit giưng.

Ch ca cung n, khá cht hp, ngoi tr cái bàn, ch có giưng và chiếu, không có bt kì vt mc tin nào c.

Tê Đip na da vào thành giưng, ging như đang suy nghĩ chuyn gì, v mt mt mi chán chưng, dung mo xinh đp có chút tiu ty. Nàng nhìn thy L Ánh Tch đến đây, kinh ngc xen ln hong s, vi vàng mun bưc xung giưng hành l.

“Ngươi đang b thương, không cn đa l.” L Ánh Tch đưa tay ngăn nàng, nh nh ân cn hi: “Vết thương trên ngưi, có đ hơn chút nào không?”

Tê Đip hơi mm cưi, tr li: “Đa t Hoàng Hu Nương Nương quan tâm, nô t đã đ hơn nhiu ri.”

Nhìn dáng v ca nàng, chc chn không biết mình đã trúng đc, lòng L Ánh Tch cht dâng lên chút thương xót, ngồi xuống mép giưng, cm cht tay ca nàng, v nh mu bàn tay, nói li an i: “Ngươi ch cn ngh ngơi tnh dưng, không cn vi vã bình phc đ làm vic. Bn cung s dn dò h, bng lc hàng tháng vn như trưc.”

Đưc nương nương quan tâm, là phn phúc ca nô t, nô t nht đnh s ghi nh ân đc này ca nương nương.” Tê Đip nhìn cô đy cm kích, li nói chân thành thân thiết.

Ngón tay L Ánh Tch kh lưt qua mch c tay ca nàng, sau đó rút tay v, lòng thình lình thm ngc nhiên. Không có du hiu trúng đc?

Đôi mt đen trng rch ròi ca Tê Đip nhìn thng cô, cười đến tha thiết chân tht, ánh mt loé lên tia cm ơn sâu sc, dáng v vô hi.

Không hiu sao toàn thân L Ánh Tch rùng mình n lnh. Sư ph nói không sai, cô quá khinh đch rồi. Tê Đip đâu ch không tm thưng, mà còn thâm tàng bt l na.

***Thâm tàng bt l: ý bo nhng ngưi tài gii xut chúng nhưng không khoe khoang tài năng trưc mt ngưi khác

“Nương nương, nô t tnh dưng my ngày, có lẽ không có gì đáng ngi na. Đến lúc đó, li có th hu h nương nương, báo đáp ân hu thương yêu ca nương nương.” Ging điu Tê Đip mm mng, nét mt ngây thơ đơn thun, ct tiếng nói trong vt, “Nương nương là ch t tt nht mà nô t đã tng gp!”

“Hãy ráng ngh ngơi, Bn cung không li lâu đưc.” L Ánh Tch kh cưi, ri đng dy.

“Nô t cung tin nương nương.” Tê Đip ng nguy đng dy xung giưng, qu xung đt nghênh tin.

Ln này L Ánh Tch li không h thương xót nàng, mà lnh nht nhìn lưt qua b dng phc tùng kính cn ca nàng, ri sau đó lin xoay người ri đi.

Tr li tm đin ca mình, L Ánh Tch cn thn đóng tt c ca s li, khi đng cơ quan và tiến vào thch tht dưi Phưng sàng.

Đin h.” Trong mt tht ti tăm, ch có mt Hi V li canh gi, gương mt vn không có cm xúc, lnh lùng như băng.

“Truyn ý ch ca bn Đin H, phái hai Hi V, tra rõ thân phn ca cung n Tê Đip.” L Ánh Tch ra lnh, li ít ý nhiu. Dt li, lp tc quay ngưi tr lên mt đt.

Tm cư yên tĩnh vng lng, L Ánh Tch tập trung suy nghĩ vnh tai lng nghe, xác đnh không có âm thanh nào l thưng, lúc này mi yên lòng.

K hn ba ngày đã đến, nhưng Hoàng Đế còn chưa phái ngưi đưa thuc dn ti, cô suy xét mt lúc, quyết đnh t mình đi hi thúc hn.

Đến không đúng lúc, Hoàng Đế chưa tr li Thn Cung, vì vy cô đành li thiên đin ch. Vy lui thái giám và cung n, mt mình mt người khoan thai thong dong
u
ng trà.

Chc lát, có ngưi đi nhanh bưc vào, chp tai vái chào cô, gn ging nói cng nhc: “Hoàng Hu Nương Nương Phưng an.”

L Ánh Tch đ chén trà nh xung, min cưng giương mt nhìn: “Phm Hip Sĩ, my ngày không gp, t khi chia tay đến gi vn kho ch?

Phm Thng nhíu cp mày kiếm, lnh lùng nói: “Phm M phng lnh ca Hoàng Thưng, đến thông báo Hoàng Hu mt tiếng, Hoàng Thưng còn bn chuyn chính s, hôm nay không rnh tiếp kiến Hoàng Hu.” Chng biết ti sao, hn va nhìn thy cô gái này, thì trong lòng bng dưng cm thy ghê tm, đã chán ghét li thêm bc bi.

L Ánh Tch nhàn tn nhếch môi cưi. Xem ra lòng Hoàng Đế vn chưa dt khoát quyết đnh, trì hoãn không ra tay đưc. Hn c ý đ Phm Thng đến truyn li, có dng ý gì ch?

Cp mày ca Phm Thng càng nhíu càng cht, hn rt ghét nhìn n cưi này ca cô, ging như cưi mà không phi cưi, va phóng đãng va không đoan chính.

“Phm Hip Sĩ nhìn chòng chc vào Bn cung như vy, chng l còn gì na sao?” L Ánh Tch nghiêng đu dò xét hn, lòng không khi bun cưi. Hn rõ ràng là mt nam t có gương mt lnh lùng, nhưng vì sao c h trưc mt cô li đ l tt c cm xúc thế nh? Hn va ghét va xem thưng cô, dưng như làm thế nào cũng không che du đưc.

Cp lông mày đen rm ca Phm Thng cau cht li gn như vn vo, nhăn mt nói: “Hoàng Thưng lnh cho Phm M tin Hoàng Hu hi cung.”

“Vy phi làm phin Phm Hip Sĩ rồi.” Ánh mt L Ánh Tch mang theo ý cưi, đng dy, ct bưc đi đu.

Cô ngi vào phưng lin, Phm Thng đi theo phía sau xe kiu, xoi bưc, theo sát bên, li không nói không rng, c như th đang hn di ai vy.

L Ánh Tch vén mt góc màng lên, ló đu ra hi: “Trong cung phải chăng có chuyn gì xy ra?”

Bưc chân ca Phm Thng và tc đ xe kiu đi đng đu, mt nhìn phía trưc, ct ging lnh te tr li: “Không có chuyn gì.

L Ánh Tch buông màn gm xung, da vào nm êm trong kiu, chp mt. Nht đnh có chuyn, nếu không Hoàng Đế đã không phái Phm Thng trông chng cô.

T Thn Cung v đến Phưng Tê Cung, vn ch mt khong na nén nhang, nhưng kiu li đi hết c mt nén nhang, nhưng vn không dng li.

L Ánh Tch chm rãi m đôi mt sáng, khoé môi nhếch lên to thành mt vòng cưi lnh thu xương, tia sáng lành lnh rng rc trong mt.

Quyn 2 – Chương 2: T nguyn thua cuc

Xe kiu tiếp tc đi v phía trưc, không ngng ngh. Mt trn gió thi qua, cun màn gm bay lên, L Ánh Tch nheo mt nhìn ra ngoài. Đưng mòn lát đá xanh, lu các trang nghiêm, vng lng mt cách k l.

Đến khi xe kiu dng li, L Ánh Tch mi thy rõ hàng ch to màu vàng trên bin bài ca lu các — Tàng Thư Các. Nghe nói, nơi này là nơi ưa thích nht ca Hoàng Đế, ngoi tr tu tùng ni th c đnh k li đến quét dn bên ngoài, nhng ngưi khác đu không đưc phép bén mng đến đây.

*** Tàng Thư Các: là nơi lưu gi sách thi c đi, cũng là nơi Hoàng Đế ct nhng quyn sách và bc ho quý hiếm. Có th xem như là thư vin thi hin đi.

L Ánh Tch chm rãi bưc xung Phưng lin, giơ tay bo bn thái giam lui, ch còn mt mình Phm Thng đng lng im, đi mt vi cô.

“Phm Hip Sĩ.” Cô đo mt nhìn xung quanh, chm chm lên tiếng, “Hoàng Thưng lnh cho ngươi đưa Bn cung ti đây, có chuyn gì quan trng cn nói sao?”

Đôi mt Phm Thng sáng như đuc, nhìn cô lom lom, trm ging nói: “Phm M nghe nói, Hoàng Hu có mt chiếc nhn bc.”

“Phi.” L Ánh Tch nhon ming cưi đ l ra lúm đng tin nho nh, tr li, “Tin tc ca Phm Hip Sĩ qu là nhy bén, tht khiến ngưi bi phc.”

Phm Thng không dùng t ng vòng vo, nhíu mày kiếm, trc tiếp đi thng vào vn đ: “Vì suy nghĩ cho đi cc, kính mong Hoàng Hu hãy giao chiếc nhn đó ra.”

L Ánh Tch nh nhàng mà cưi thành tiếng, tiếng cưi ngân vang êm tai như tiếng chuông, ánh mt thot hin chút trào phúng. Hoàng Đế không mun mt đi thế lc t dân gian ca Hàn gia Sơn Trang, do đó đnh cho cô gánh vác cái tiếng xu này ư?

Thy cô trái li còn cưi nghêng ngang như thế, Phm Thng hơi cáu, đanh ging nói: “Hoàng Thưng cũng vì mun xã tc yên n, Hoàng Hu cn gì phi ích k gi li chiếc nhn kia?”

“Bn cung ích k?” L Ánh Tch nhìn hn, cưi lc đu. Ngưi không vì mình, tri tru đt dit. Ngưi ích k, không ch mình cô, còn có Hoàng Đế. Thuc dn nm ngay trong Hàn gia Sơn Trang, là truyn gia chi bo ca Hàn th, chc chn h s không giao ra. Nếu như Hoàng Đế dùng uy quyn đ buc h, Hàn th có l không dám không nghe theo, nhưng tt nhiên t nay v sau s không còn thành tâm ng h hn na. Mà nếu do cô ra mt, dùng ân tình ép h báo đáp, kết qu cũng ging nhau thôi. Tương lai nếu có mt ngày cô tht thế, Hàn gia dĩ nhiên s giu đ bìm leo, hung ác đp cô mt cưc cho h gin.

Phm Thng không biết suy tư trong lòng ca cô, ch cm thy cô tm nhìn hn hp, lòng d nh nhen, cô gi khư khư chiếc nhn kia, có ích gì cho cô ch?

***Truyn gia chi bo: bo vt đưc truyn t đi này sang đi khác trong mt gia đình

L Ánh Tch thong dong n n cưi, nhàn nht nói: “Phm Hip Sĩ, nếu như Bn cung không giao chiếc nhn ra, ngươi s làm thế nào?”

V mt Phm Thng nghiêm túc, chp tay nói: “Phm M mun cùng Hoàng Hu đánh cưc mt ln. Khinh công, kiếm pháp, hay là ni công, tùy ý Hoàng Hu chn. Nếu Phm M thua, mc cho Hoàng Hu x trí.

L Ánh Tch không nói, cp mt trong veo, lòng sáng như gương. Nếu như là cô thua, cô phi giao chiếc nhn ra cho hn. Ván bài này, không có li gì vi cô c. Tuy nhiên, cô coi trng ngưi như Phm Thng, cô mun đưng hoàng chính chính khiến hn tâm phc khu phc.

Suy nghĩ mt lát, cô ôn hòa nói tiếp: “Đưc, Bn cung s đánh cưc vi ngươi.”

“Hoàng Hu mun đánh cưc thế nào?” Gương mt Phm Thng tràn đy t tin, như th đã tính trưc mi vic.

L Ánh Tch không khi mm cưi, vng sáng trong mt lưu chuyn, thanh thoát nói: “Đơn gin thế này đi. Mi ngưi ra mt chưng, ngưi b trúng chưng không đưc né tránh, cũng không th phn đòn. Ai nếu có th không nhúc nhích na bưc, sng sng không ngã, thì s thng.” Ln trưc cô cùng hn đã giao th, biết rõ công lc c hai cũng ngang nga nhau. Nhưng điu cô đánh cưc chính là, hn không dám hoc không đành lòng dùng toàn lc đánh mt n t.

Phm Thng do d, chn ch ngp ngng nói: “Nếu như hai ngưi đu chu đưc, thì phi làm sao?”

L Ánh Tch cưi ngo ngh, nói: “Vy thì c coi như ngươi thng. Còn nếu c hai đu chu không đưc, cũng coi như ngươi thng.”

Phm Thng khinh thưng, vn mun bác b, nhưng cht nh đến li nhc nh ca Hoàng Đế, âm thm cn răng, gt đu nói: “Đã Hoàng Hu t tin như vy, Phm M t chi thì bt kính. Xin mi Hoàng Hu xut chưng trưc.” Nói xong, hn va nhm mt, đng ưn ngc, dn khí xung đan đin, vn chân khí bo v toàn thân.

L Ánh Tch bưc ti gn hn mt bưc, n cưi trên môi dn dn sâu hơn. Cô đã đoán đúng, Vi tính cách ngay thng bc trc ca hn, thế nào cũng đ cô xut chưng trưc. Nhưng hn vn không nghĩ đến sau khi b đánh, chân khí trong cơ th hn lon, cn phi thi gian điu tc. Thế thì, ngưc li cô s chiếm đưc thế thưng phong.

“Phm Hip Sĩ, đã chun b xong chưa?” Cô cưi yếu t hi, ngm vn ni công, dn sc mnh vào lòng bàn tay phi.

V mt Phm Thng trn đnh, vng vàng đng thng, đi cô xut chưng.

L Ánh Tch xoay nh tay, lòng bàn tay t khí mnh như bão táp, đánh thng v phía hn!

Ch là mt chưng rít gió, nhưng li mnh m ác lit, Phm Thng rùng mình, lòng bng khiếp s. Ch trong tíc tc, khí tc hơi lon, thân hình cao ln ca hn lung lay, máu trào ra nơi khóe ming.

Ánh mt L Ánh Tch cương quyết, cũng không thu tay v, ngược li còn tăng thêm sc, đột nhiên đánh mnh vào ngc trái ca hn!

Trong nháy mt, tiếng “Phanh” giòn rã vang lên, kinh đng phá v s tĩnh mch vng v ca nơi này, cách đó không xa chim tưc đang đu trên cành cây c th nhao nhao hong s bay đi.

“Pht” —– Phm Thng phun ra mt ngm máu tươi, ngưi b chn đng, dù cho n lc chng chế, vn lo đo mt bưc nh.

L Ánh Tch thu chưng, ly bình ngc tinh xo trong túi thơm đ bên hông, đ mt viên thuc màu đ ra, sau đó nhanh như chp nhét vào trong ming ca Phm Thng.

Đan dược kia va vào ming đã tan ngay, Phm Thng không kp nh ra, ch có th phn n trng mt nhìn cô.

“Phm Hip Sĩ đng s.” L Ánh Tch cưi kh, gii thích, “Đó là thuc cha thương đc chế ca Huyn Môn.”

Phm Thng vn khí điu tc, chc lát sau, cm giác kinh mch đã đưc đ thông, đúng tht viên thuc lúc nãy không phi là thuc đc.

Đến phiên Phm Hip Sĩ xut chưng rồi.” L Ánh Tch cưi du dàng nhìn hn.

Phm Thng giơ tay áo lên lau vt máu trên khoé ming, còn chút ít khí hư, nhưng đánh cưc đã đnh, hn dĩ nhiên cũng mun gng sc đến cùng.

*** Chng khí hư: mt bnh lý trong Đông Y, chng khí hư do chn thương bên trong hoc b bnh nghiêm trng, kit sc sau mt thi gian dài, ri lon chc năng cơ quan.

Hít mt hơi tht sâu, hn đang mun ra tay, đt nhiên nghe có tiếng cưi nh.

“Không cn đánh cưc na.” Ca lu các vang lên tiếng két nhè nh, mt bóng ngưi vn áo bào sáng lp lánh ung dung bưc t lu các ra và đi ti, din mo anh tun nhàn h sáng sa, cưi tht tao nhã, đi đến bên cnh nói, “Tiu phm, tuy võ công ca ngươi tài gii, nhưng đáng tiếc tính cách quá ngay thng cương trc.”

L Ánh Tch giương mt nhìn, khom ngưi nói: “Hoàng Thưng vn an.” Cô rũ mt thm nghĩ, ng ý ca hn, ám ch cô dùng kế c hiếp ngưi trung thc. Nhưng sao hn không nghĩ li, ai mi là ngưi khi xưng vic này ch.

“Hoàng Thưng.” Phm Thng xu h cúi đu, lúng ta lúng túng nói, “Phm m đã phụ lòng nh cy ca Hoàng Thưng.”

Hoàng Đế cưi nht, không đ tâm mà xua tay: “Không sao. Tiu phm, ngươi đi cha thương trưc đi.”

Phm Thng lưm L Ánh Tch, không nói gì thêm, lng lng xoay ngưi ri khi.

L Ánh Tch thì li biết rõ, cái liếc đó, ý nói cho cô biết, hn đã nói thì s gi li.

“Hoàng hu tht gii dùng th đon.” Hoàng Đế như đang khen li như than th, cưi liếc nhìn cô.

“Hoàng Thưng khen lm ri, Thn thiếp tht xu h.” L Ánh Tch du dàng l đ đáp, trong lòng thì xì mũi khinh thưng, nếu mun nói v th đon, hn cũng đâu kém cnh.

“Chiếc nhn kia, Hoàng Hu tht s không th đưa cho Trm sao?” Ging điu Hoàng Đế mm mng nh nhàng, ging như đang thương lưng pha ln d d.

“Hoàng Thưng đã m kim khu, Thn thiếp nào dám không đưa?” Cô mm cưi, tiếp theo li nói đy ma mai, ta như hoa hng có gai, “Thn thiếp nếu c tuyt, chng phi là kháng ch b x ti chết à?

Hoàng đế nhếch môi mng, cưi đến m áp tươi rói: “Hoàng Hu nói thế, nghe như Trm ép buc nàng vy. Đã thế, Trm cũng cùng Hoàng Hu đánh cưc mt ván.”

L Ánh Tch nh gt đu, khuôn mt dim l vn mang theo ý cưi, ánh nng rc r chiếu ri vào ngưi, y vy mà li lnh thu xương như băng tuyết.

Quyn 2 – Chương 3: Khó phân cao thp

Trong làn gió hây hy thi, ánh mt tri m áp chiếu ri, cnh vt bn b như khoác thêm chiếc áo vàng óng ánh lung linh rng ngi.

Hoàng Đế biếng nhác híp mt li, nét mt thnh thơi, thng thng nói: “Nếu như Trm thua, Trm s cho Hoàng Hu mt miếng kim bài min t.

L Ánh Tch mm cưi, ct tiếng hi: “Hoàng Thưng mun đánh cưc thế nào?”

“Va ri Hoàng Hu đã so võ công vi Tiu Phm, hay là gi chúng ta so văn?” Hoàng Đế nhìn cô, cp mt m áp hin hòa như ngc, li n cha chút sc bén, ánh mt dn m đm.

L Ánh Tch yên lng nhìn li hn, trong lòng cht nghĩ đến điu gì, đu bng nhiên tc khc khai sáng. Thì ra, lúc nãy đáy mt hn hin lên sát khí, không phi nhm vào Hàn gia, mà là nhm vào cô...

Đúng là mưu tính thâm độc! Hn mun cô và Hàn gia Sơn Trang đối địch vi nhau! Th hi ai b cưỡng đot truyn gia chi bo ri, s không rình rp tìm cơ hi tr thù? Hn không chu để cô sng an nhàn qua ngày, ván bài này, hn cũng s không để cho cô thng!

Dáng tươi cưi ca Hoàng Đế thanh tao nhã nhn, tn mn nói: “Trm nghe nói, Hoàng Hu tài năng bm sinh, khi còn bé có bn lĩnh ch cn xem qua là nh. Trong Tàng Thư các ca Trm, có quyn binh thư ngàn ch. Nếu như Hoàng Hu sau khi đc xong, trong hai canh gi mà vn có th đi ra, Trm s chu thua.”

L Ánh Tch không nói, lòng thm suy tính. Ngàn ch, ch cn trong phút chc cô có th ghi nh. Nhưng vic này quá d dàng, ngưc li càng thêm k l. Mc dù lòng mang ng vc, cô vn cưi nht nói: “Có th cho Thn thiếp nhìn quyn binh thư đó trưc không?”

“Hoàng hu s Trm gt nàng sao?” Hoàng Đế thp ging cưi r lên.

L Ánh Tch lng im không nói, ch nhàn nht mm cưi. Binh bt yếm trá, cô không th không đ phòng.

*** Binh bt yếm trá: Khi chiến tranh, đánh nhau thì không loi b mưu kế la di. Binh nghĩa là vic binh đao, ch chiến tranh. Bt nghĩa là không. Yếm nghĩa là ghét b. Trá nghĩa là la di.

Đưc, nàng đi theo Trm.” Hoàng Đế như bt đc dĩ mà lc đu, đi vào Tàng Thư Các.

L Ánh Tch bưc theo sau hn, vào ca son ca lu các. Trong đó có cái thang un lưn sut lên đến đnh. Ánh mt lưt nhìn xung quanh, k sách đ cht ních c căn phòng, toàn b gáy sách đu bc tơ la, khí thế đ s kinh ngưi.

Hoàng Đế đi ti mt góc khut, rt quen thuc rút mt quyn sách, tin tay m ra, nói: “Hoàng hu có th t kim tra, coi xem có ch nào không n.”

L Ánh Tch nhìn chăm chú, cái trang hn lt ra, ch viết rõ ràng, cũng không có gì bt thưng.

“Thế nào? Hoàng hu có dám tiếp nhn cuc đánh cưc này ca Trm không?” Hoàng Đế khép quyn sách li, cưi hi, trong ging nói có vài phn khiêu khích.

L Ánh Tch ch cm thy đâm lao phi theo lao, biết rõ