Nồng Nàn Vị Yêu == Part 14 +15 ==

Chương 14. Quay đu là b

Edit: Pingki

Beta: Elvie Yuen

T lúc tr li thành ph S, An Thành khăng khăng bt cô phi li nhà anh.

Nơi đó chính là hang sói, Hân Nhan đương nhiên không chu làm theo, còn làm ngưc li, kết qu b anh cưng ép la mt ln na.

Anh m ca nhà ra, ôm ly eo ca cô, nói: “T nay nơi này chính là nhà ca chúng ta.”

Cô lưm anh mt cái, nh ti trưc kia anh vì mun cô đến nơi này, s dng đ kiu mánh khoé chiêu trò. Hết ln này đến ln khác cô đu mc la anh. Bây gi nghĩ li, mt ngưi ph n nếu b cùng mt ngưi đàn ông la nhiu ln, có l không phi vì cô y ngc hoc hin lành, mà vì cô y cam tâm tình nguyn.

An Thành nht đnh phi ăn cơm cô nu, ging như mt đa tr bưng bnh, đưa ra mt thc đơn tht dài cho cô.

“Anh tưng em m nhà hàng h?“. Cô xem cái thc đơn kia xong có chút d khóc d cưi, “Hơn na trong nhà bếp cu anh trng không à.

“D thôi” Anh nm tay cô, tươi cưi vui v, “Chúng ta cùng ra ngoài mua.”

Vào siêu th, anh giúp cô đy xe, còn cô thì la đ ăn. Ging như mt đôi v chng bình thưng vy, tht s là làm cho ngưi ta cm thy lòng yên m thoi mái, chưa bao gi m cúng như thế. Anh trưc kia không thích đi do trong siêu th lm, gi phút này không hiu sao li rt thích loi cm giác này.

Anh cht nh ti cái gì, cưi vi cô, nói: “Hi còn bé, anh ch thích quy phá. Có mt ln siêu th, tha dp Cao Tun không chú ý, đem mt đôi v nhét vào bên trong túi sách ca cu ta. Kết qu cái máy li ra kêu lên không ngng, cu ta b bo v bt đi, s ti mc khóc nc n.

Hân Nhan nghe xong cũng cưi khanh khách: “Sng dưi quyn chuyên chế ca anh mà còn có th khe mnh ln lên, anh Cao đúng là chu không ít kh cc.”

Cô li có chút tò mò, bèn hi: “Mà này, vy trưc đây anh có thanh mai trúc mã gì đó hay không? Có cô bé nào tng viết thư tình hay tng quà gì cho anh không ?”

Anh nhưng đôi mày đp ca mình: “Sao thế, đây có phi yêu cu anh khai báo lch s tình trưng?”

Cô kh cưi: “Ch tò mò thôi. Mun biết bnh trăng hoa trưc kia ca anh, có phi là bm sinh hay không thôi.”

Anh cưi sung sưng, choàng tay ôm vai cô:Đương nhiên không phi. Trưc đây anh cc k ghét bn con gái, bn h ti ngày c qun quýt ly anh mà nói chuyn, không khác gì đám rui b, anh ghét phin phc.”

Ging điu nói chuyn dương dương t đc.

Cô nhn không đưc v vai anh, cưi đáp: “Em biết ri, hóa ra anh có bnh t k là do t nh đã có sn.”

Hai ngưi câu đưc câu không tán gu tiếp.

Hân Nhan va đi va la thc ăn, cô ly tht bò trong t đá ra, quơ quơ trưc mt anh, Tht bò nu vi khoai tây, ăn không?

Anh gt đu, Ăn.

Đi đưc hai bước, cô li cm hp nm kim châm lên, thun ming hi, Gà xào nm kim châm, ăn không?

Anh vn mm cưi gt đu, Ăn.

Cô li tiến v trưc hai bưc, nhìn thy chân gà tươi, cm trong tay, hi anh, Gà KFC, ăn không?

Anh li gt đu, cưi hết sc ngt ngào, Ăn. Ch cn em làm thì anh ăn tut. Sau đó còn k sát tai cô, nh ging nói, Ngay c em, anh cũng ăn luôn.

Hơi th m áp ph bên tai, mt cô bng đ c lên.

Hung hăng trng mt nhìn anh ri liếc mt cái, ri b đ ăn vào trong xe đy, không đ ý đến anh na, đi nhanh v phía trưc.

Anh trêu gho cô thành công, cưi đến mc ng nghiêng.

Đến lúc ăn cơm, Hân Nhan sc nh, lin hi An Thành : “Trước khi đi, thím gi anh vào trong phòng nói gì thế?”

Anh rót rưu vào trong ly, cưi như không cưi: “Đây là bí mt gia anh vi thím, sao có th nói cho em nghe đưc?”

Hân Nhan ly chân đá anh mt cái, trng mt: “Anh nói mau.”

An Thành nheo mt: “Em tht s mun biết sao?”

Nhìn dáng v ca anh, ging như mt con báo lưi biếng, vô cùng bun chán mà ngáp mt cái, nhìn thc ăn trên bàn, không st rut cũng không vi vàng.

Cô ngưc li thì bt đu thy hao hơi tha sc: “Anh không mun nói thì thôi vy.” Dt li, tay bưng ly rưu vang lên, nga đu mt hơi ung cn.

Anh cưi r lên, dáng v chu thua cô: “Vy anh s nói em biết, thím em nói là...” ging điu kéo tht dài, đ đ cô hi hp ri mi nói tiếp, “Em có th g cho anh, là phn phúc ca em đó. Mun anh v sau coi chng em, ít đi ra bên ngoài trêu hoa gho nguyt.”

Nói xong chính mình còn đnh dương dương t đc cưi h hê.

Hân Nhan mm cưi: “Anh có th qun đưc sao?”

Anh nhưng mày: “Ý em là gì? Em tht s mun đi trêu hoa gho nguyt phi không ?”

Cô ch cưi mà không nói. Khóe mt cong cong, l ra chiếc răng khnh tinh ranh.

Đôi mt đen ca anh ti sm li, thot hin chút n ý sâu xa. Đứng dy, đi đến bên người cô, kéo c tay cô.

Cô giãy da, anh li càng nm cht hơn.

“Anh mun làm gì?“, thy anh có ý đnh kéo cô lên phòng ng trên lu, trong lòng tha biết anh mun làm gì, nhưng vn va giãy da va hi.

An Thành ngng li, dùng sc đy c ngưi cô da vào vách tưng cnh thang lu, k sát mũi vào mt ca cô, trong nháy mt hơi th anh bao trùm bu không khí chung quanh.

Cm nhn đưc c ngưi cô đang căng thng, anh mm cưi, nh nhàng cn cánh môi ca cô, thp ging nói: “Trêu hoa gho nguyt? Em dám nghĩ vy, không s đc ti anh à?

Hai tay cô đy vai anh, hơi hơi nghiêng đu, tránh né hơi th ca anh: “Đng rn na, cơm còn chưa ăn xong mà.

Anh kh cưi, cúi đu hôn cô, thưng thc tng v ngt trên đôi môi cô, như miếng chocolate va vào đến ca ming đã tan chy, tng v tinh khiết và thơm ngon t t tan ra trong ming.

Máu như đang chy ngưc li, nghe thy anh m ám nói nh: “Cơm anh đã ăn xong ri, bây gi nên ăn th khác…”

—oOo—-

Tr li tòa son đi làm, Hân Nhan gy đi rt nhiu.

Tô Vãn nhìn cô, chc lưi vài tiếng, mp m nói nh vào tai cô:Mit mài quá đ h?

Hân Nhan cưi mng: “Có cô thì có.

Ngưc li ngưi nhìn sc mt không tt chính là Tô Vãn mi đúng. Gia gi cơm trưa, Hân Nhan mi biết đưc, ngưi bn trai xut ngoi trưc kia ca Tô Vãn đã tr li, còn mun tái hp vi cô y.

“Cô nghĩ thế nào?” Hân Nhan hi.

Tô Vãn cưi kh, khuy khuy chiếc đũa đ ăn trong hp đng cơm: “Tôi đúng tht t, có l vn còn thương anh ta.”

“Vy còn Hàn Phong?” Cô nhìn ra đưc, Hàn Phong tht s yêu Tô Vãn.

“Tôi không biết. My ngày nay trong lòng tôi rt ri, luyến tiếc hin ti, li không th quên đưc quá kh. Hân Nhan, cô nói tôi nên gì bây gi?

“Hàn Phong biết chuyn này chưa?”

Tô Vãn lc đu: “Tôi chưa nói vi anh y, anh y cũng không biết gì hết. My ngày nay tôi cũng không dám gp anh y, trong lòng tôi rt bi ri, không biết phi đi mt vi Hàn Phong thế nào.”

“Trn tránh cũng không phi cách hay, Tô Vãn, dù sao cô vn phi đi mt.”

“Tôi biết. Cho nên tôi đnh hôm nay k hết mi chuyn cho anh y biết.”

Hân Nhan cm tay Tô Vãn, mun an i cô y.

Tô Vãn ch cưi, bng nhiên li liếc đến màn hình di đng ca Hân Nhan, tò mò mà cm lên xem, sau đó cưi ha ha không ngng: “Ngưi thanh niên đp trai nhìn như dân quê này, là An tng đó h?

Hân Nhan gt đu: “Đúng vy.”

Nói xong Hân Nhan cũng nhon ming cưi. Nh ti khi quê, lúc đu kêu An Thành mc b qun áo này, anh cc kì khó chu, chê là quê mùa, nói không xng vi thân phn ca anh. Cô vì thế mà cáu knh, cm qun áo ném ngay trưc mt anh, gt gng nói, An đi công t, nơi này là nông thôn, không phi văn phòng ca anh, anh không th mc âu phc đt tin đi qua đi li nơi bùn đt thế này. Anh lúc đó mi min cưng mc vào. K cũng l, ban đu lúc anh mc âu phc đi do trong thôn, ngưi khác thy anh đu ch hi han vài câu, rt khách sáo. T lúc mc b qun áo th thao này vào, my ngưi già trong thôn thy anh lin lôi kéo tay anh vào mà khen anh đp trai tun tú tm tc, còn nói Hân Nhan rt may mn, tìm đưc ngưi tt như vy. An Thành nghe xong, vui v ra mt, chính mình li bt đu đm dáng, cũng không ngi b qun áo th thao khó coi kia, còn khoe khoang nh anh đp trai mi biến b qun áo cù ln thành đp đ.

Lúc tan s, An Thành đúng lúc gi đến: “Xung đây đi, anh đang trưc ca công ty.”

Lúc đi ra ngoài, mi phát hin bên ngoài đang mưa lâm râm. Ph trong làn mưa, thành ph này hin lên nét hoang vng tiêu điu trong cơn mưa pht pht. Mưa đu xuân phía Nam, như sương như khói, chm vào trái tim, li rét bui lnh giá. Tiết tri như thế, khiến tâm trng con ngưi ta có chút gì đó nng n khó t.

Cô không có mang theo dù, đưa túi xách lên che đu, chy mt mch vào trong xe An Thành.

Anh nhìn thy nưc đng trên ngưi cô, nhăn mày nói: “Sao ra khi nhà mà không mang theo dù? B bnh thì sao?”

Cô li phn đi: “Em làm gì d b bnh như vy. An đi công t, hôm nay em mi lãnh lương, ti nay em mi anh ăn ba tic ln.

Anh nhn không đưc cưi: “, ra em có th mi ăn ba tic ln à!

Đng xem thưng ngưi khác, ” cô cưi cưi, ch hưng đng kia, “Đi hưng bên kia đi, em mun ăn nhà hàng kia t lâu ri.”

Đến đưc nơi mun đến, An Thành xung xe nhìn tên tim, d khóc d cười: “Thì ra nhà hàng này gi là ‘Ba tic ln đó h?”

Hân Nhan khoác tay anh, kéo anh vào trong nhà hàng: “Nhà hàng này giá c rt ph chăng, anh An à, anh không cn đau lòng thay em đâu.”

Nh ti ln đu tiên anh mi cô ăn cơm, cũng nói mt câu “Cô Lc, cô không cn tiếc tin thay tôi đâu”, hin gi cô cũng bt chưc kiu nói ca anh. Anh bt đc dĩ mà cưi, đi theo cô vào nhà hàng.

Nhà hàng này tuy nh, nhưng trang trí rt tao nhã, cũng không có nhiu ngưi, cho nên rt yên tĩnh. Đim đc sc ca nhà hàng này ch là ln, chén dĩa to gp bn năm ln so vi bình thưng, lưng đ ăn va đ, hai ngưi gi ba món thưng ăn cũng không hết.

Hân Nhan nói: “Nơi này là do bn gái Thiu Phi dn em ti, cô bé đó thích nht nhng nhà hàng đc bit thế này.”

An Thành hi: “Cái cô Lê Tiu Nhã h?

, anh cũng gp qua cô bé ri sao, mt cô gái vô cùng đáng yêu. Đúng là v quýt dày có móng tay nhn, mt ngưi phóng khoáng như Thiu Phi, vy mà h trưc mt Tiu Nhã thì li bó tay chu trn.”

An Thành gt đu, cưi nói: “V quýt dày có móng tay nhn, anh cũng cm nhn rt sâu sc đo lý này. Na năm trưc anh vn còn là An công t phong đ phóng khoáng đp trai, t khi gp em, rơi xung thm cnh thế này. Tht s là vn kiếp bt phc mà.

*vn kiếp bt phc: mãi mãi không đưc như cũ

Hân Nhan giơ ly rưu trong tay lên, bt chưc ging điu ca các đi sư trong chùa: “An thí ch, b kh vô biên, quay đu là b.

Anh cũng giơ ly rưu lên, cng vào ly rưu ca cô mt cái, âm thanh thanh thúy vang lên.

Anh cũng tươi cưi chân thành tha thiết: “Quên đi, anh s không bơi, s chết đui trong b kh luôn.”

Cô giương mt nhìn anh mt lúc, anh cũng chăm chú nhìn cô, ánh mt trong veo không gn sóng, chm rãi rót vào lòng cô, tng chút m lòng.

Cô mm cưi tiếp: “Đi công t, nhng li t tình này trưc đây anh thưng xuyên dùng đ d d my cô gái, làm h vui ch gì.

Anh không chi mà li ung dung tha nhn: “Đúng vy, my cô gái trưc kia nghe anh nói như vy đu cm đng đến mc mun ly thân báo đáp.” M ám nhìn cô, cưi mp m, “Cô Lc, không phi em cũng nên có chút th hin chút gì sao?”

Cô h lnh mt tiếng: “Xin li, anh An, em đây min dch vi nhng li tán tnh kiu này.”

Anh kh n n cưi.

Chưa ăn đưc bao nhiêu, An Thành buông đũa, nói: “Đúng ri, Thiu Phi li cãi nhau vi ngưi nhà, em nếu gp nó, khuyên nó mt tí đi.”

Hân Nhan kinh ngc: “Sao li cãi nhau? Hay vn vì chuyn kinh doanh ca cu y?”

An Thành lc đu: “Cu ca anh mun sp xếp cho Thiu Phi và mt thiên kim ca ngưi bn lâu năm làm quen nhau, Thiu Phi không đng ý, cho nên cãi nhau mt trn.”

Đây chng phi gi là môn đăng h đối sao.

Sc mt Hân Nhan nháy mt có chút bun bã, nh ti trưc kia cô thay thế Hân Duyt đến Kha gia, Kha phu nhân đã nói vi cô nhng li này kia. Tiu Nhã và Hân Duyt đu là nhng cô gái đơn thun, tuy Thiu Phi nht đnh s bo v cô bé y, nhưng không biết tình cm có th thng đưc sc ép ca gia đình không.

“Hân Nhan.” An Thành thy cô cúi đu không nói, bng dưng m ming, “Ngày mai cùng anh v nhà đi.”

“Cái gì?” Cô đt nhiên ngng đu.

Anh cưi m áp, chân thành chc chn: “Em không cn s, gia đình anh không đ ý nhiu th như vy. Ba m anh năm đó kết hôn cũng không phi môn đương h đi, h s không làm khó em.”

Cô rũ mt xung, “Nhưng em vn chưa sn sàng.”

Anh cm tay cô, cưi cưi: “Đưc ri, anh cho em mt ngày chun b, ngày mt chúng ta cùng v nhà.

“Em…”

Hân Nhan còn mun nói thêm chuyn gì, di đng An Thành đt nhiên đ chuông.

Anh tiếp đin thoi, nói mt hai câu, v mt lp tc tr nên nghiêm trng: “Đưc, anh lp tc qua đó, em đng lo lng.”

Cúp đin thoi, cm ly áo khoác, anh nói vi Hân Nhan: “Trong nhà anh xy ra mt chút chuyn, phi v xem sao. Em gi xe v nhà nhé.Đi đến bên ngưi cô, cúi ngưi kh hôn mt cái, “Nh k, phi v nhà ca anh. Anh s v hơi tr.

Nói xong lin vi vã ri đi.

Hân Nhan nhíu mày, mơ h cm thy có chuyn gì đó, ni bt an trong lòng càng lúc càng ln hơn.

Chương 15. Bóng ti

Edit: Pingki

Beta: Elvie Yuen

Khi tàu đin ngm, Hân Nhan mi biết gia đình An Thành xy ra ra nhiu chuyn ln như vy.

Ch tch tp đoàn Thiên hoa – Dư Quyn Chính, cũng chính là ba ca Thiu Phi, cu ca An Thành, phm ti kinh doanh và mua bán trái phép nên đã b bt. Nếu ti danh thành lp, có th phi chu mc án tù mưi năm.

Ngưi sáng sut đu có th nhìn ra đưc, Dư Quyn Chính đc ti vi k khác.

Hân Nhan ngi trên ghế da trong tàu đin ngm, bng dưng cm thy xung quanh như có gió lnh đang thi, cô lnh đến mc run ry. Như có cơn mưa đá vô hình trong không khí, vn vũ trên bu tri, mưa rơi nng ht quanh ngưi, ngoi tr cm giác lnh, vn ch có lnh mà thôi.

Trong lòng cô nghi ng, vic này chc hn liên quan đến Cn Niên.

Vào ngày giao tha hôm đó, chính ming Cn Niên đã nói, Em có biết anh có th phá hu rt nhiu chuyn có ý nghĩa vi em không.

Trong phút chc, Hân Nhan thy hi hn không thôi.

Là do cô quá sơ ý, cô nghĩ rng Cn Niên ch ra tay vi cô. Thế nhưng mt k tàn nhn như Kha Cn Niên, anh ta biết phi làm thế nào đ khiến cô không còn đưng lui.

Ly đin thoi di đng ra gi cho An Thành, tay cô li run run.

Di đng An Thành tt máy.

Li gi cho Thiu Phi, cũng tt máy.

Cui cùng cô gi cho Kha Cn Niên.

Cn Niên rt nhanh nhn đin thoi, ging nói không s hãi: “Hân Nhan.”

“Là anh làm, đúng không?” Cô nm cht đin thoi, ging nói run ry cht vn.

Cn Niên cưi kh mt tiếng, nói ging hi ht: “Em biết nhanh thế? Đây cũng mi ch là mt chuyn nh thôi, Hân Nhan, ch cn em quay v, anh s lp tc dng tay.” Anh ta lp li mt ln na, “Anh ch mun em quay v.

“Hèn h, vô s!” Cô mng anh ta, rt cuc không th bình tĩnh na, “Tôi đã nói ri, đây là chuyn gia chúng ta, có chuyn gì anh c nhm vào tôi, đng liên ly đến ngưi khác.”

Anh ta cưi nht: “Anh ch tn thương em mt ln, nhưng em la chn ri khi anh. Hân Nhan, anh ch còn cách s dng bin pháp khác. Có l em cm thy anh hèn h đê tin, nhưng anh không quan tâm.”

Nưc mt đã nén không cm đưc mà rơi xung, cô tuyt vng nhm mt li: “Tôi s không đ anh toi nguyn, Kha Cn Niên, tôi đã không còn là Lc Hân Nhan trưc kia na.

Ging điu ca Kha Cn Niên vn nho nhã như trưc: “Tht không? Anh rt mong ch.

Cô cúp đin thoi, thiếu chút na đã ném di đng đi.

Tiu Nhã gi tin nhn cho cô: Ch Hân Nhan, nhà Thiu Phi xy ra chuyn, em không liên lc đưc vi anh y. Ch giúp em đưc không?.

Cô lau nưc mt trên mt, tr li: Đng lo lng, Tiu Nhã, Thiu Phi nht đnh s không sao đâu.

Trong lòng li chng h có chút chc chn.

Như có mt hang đng ti tăm, có bàn tay vô hình đang kéo cô rơi xung sâu tht sâu. Vn dĩ cô nghĩ An Thành chính là ánh mt tri, ngay khi cô ch va nheo mt li hưng th mt chút m áp đó, cánh tay kia li kéo cô rơi vào trong bóng ti.

Thc s không thoát khi sao?

Đến lúc An Thành v nhà, đã là hai gi sáng.

Bt đèn lên, phát hin Hân Nhan đang bó gi ngi trên sô pha.

Anh git mình, bưc qua, ngi xm xung trưc mt cô, nm ly bàn tay lnh lo ca cô: “Em sao li không ng? Ngi đây sut đêm ch anh sao?”

Hân Nhan nhào vào lòng anh, vùi đu trên vai anh, hít ly hương v quen thuc trên ngưi anh, trái tim yên bình đi rt nhiu: “Em không ng đưc.” Ging nói có chút khàn khàn.

Anh v lưng ca cô, du dàng nói: “Vì lo lng cho anh sao? Yên tâm đi, không có vic gì.

Bng cô lên khi sô pha, đi v phía phòng ng trên lu.

Thy anh mt mi, cô có chút đau lòng, ta vào lng ngc rn chc ca anh, nh ging hi: “Tht s không có vic gì sao? Cu anh…”

Anh đt cô trên giưng, kéo mn đp cho cô.

Anh cũng nm xung bên cnh, ôm ly cô, cm đ trên mái tóc thng mưt ca cô, nh nhàng vut ve: “Chuyn ln này có chút phc tp, cu anh đúng tht đã phm pháp. Gia đình anh đã hn lut sư ri, ch có th c hết sc thôi.”

“Có l...” Cô mun nói chuyn xy ra đu ti vì cô, nhưng li không biết nói sao nên li, ch có th nhm mt li, “Xin li…”

Anh ng ra, sau đó hôn gương mt ca cô, hít mùi hương quen thuc ca Hân Nhan và hi: “Ngc , em làm gì mà phi xin li.”

Cô cm thy trái tim nhói đau, vô lc mà nhm mt li: “Em… Không giúp đưc gì.

Anh ngm ly vành tai ca cô, nh nhàng cn mt cái: “Em cái gì cũng không cn giúp, bên cnh anh là đưc ri.” Đôi mt anh bng trm xung, “Không biết cu anh đã đc ti vi ngưi nào. Chuyn ln này rõ ràng là có ngưi sp đt trưc.”

“An Thành…”

Anh li mm cưi, đp mn li cho cô, t mình đng lên: “Em ng trưc đi, anh đi tm.”

Ch anh ri đi, nưc mt Hân Nhan lng l rơi xung.

T đu đến cui cô đã không dám nói tht vi An Thành.

Bi vì không biết đi mt vi An Thành như thế nào, vi Thiu Phi na.

Cô đã hi chính em gái mình ri, bây gi li làm hi ti ngưi mình yêu và bn tt ca mình na.

Mt đêm trn trc thao thc.

Bui