Phượng Tê Thần Cung == Quyển 2: Part 4 + 5 + 6 ==

Chương 4: Ngưi thng làm vua

Lúc tnh li, bóng chiu đã ng v Tây, tri chiu bng lng bóng hoàng hôn.

Tm cư yên ng, ch có Tình Thm đng hu cnh Phưng sàng, yên tĩnh ch đi.

L Ánh Tch yếu t m mt, đưa tay vut vut thái dương, cm giáctoàn thân như nhũn ra, bng đói kêu vang.

“Nương nương đã tnh ri?” Tình Thm thy thế, kính cn khom ngưi, nói, “Nương nương đã ng mt ngày mt đêm, nô t đã chun b cháo t yến, nương nương có mun ăn chút đ lót d không?”

L Ánh Tch ngi dy mun xung giưng, sau khi ra mt, mi chm rãi ăn cháo. Trm lng ăn xong chén cháo, thn trí mơ h dn dn tnh táo, nh li chuyn xy ra trưc khi bt tnh. Cô đã ng mưi hai canh gi ư? Rõ ràng là có ngưi thừa cơ đánh thuc mê cô, mi khiến cho cô ng li bì, thn trí bt minh.

Mt mi kh nhếch, trong mt cô ánh lên chút ma mai. Cô sm đã có d cm, Hoàng Đế s không d dàng đ cho cô thng.

“Nương nương.” Tình Thm đng mt bên, nh nhàng lên tiếng, “Hoàng Thưng dn dò, đi sau khi nương nương tnh li, phi lp tc đến bm báo.”

Đưc, ngươi đi đi.” L Ánh Tch nhàn nht đáp, cũng không h suy nghĩ gì thêm.

Tình Thm theo li lui ra ngoài, L Ánh Tch đng dy, th mt hơi tht dài, như mun c gng th ht hết nhng khí bn trong lòng. Hin gi trong đu ca cô, ch còn sót li l t vài cm t, cun binh thư kia, cô không còn nh đưc đy đ na.

Chm chm bưc ra khi tm cư, cô ngng chân trong đình vin, nhm mt cm nhn bu không khí trong lành mát m ca chiu hoàng hôn đy gió, môi kh nhếch to thành mt vòng cưi ưu nhã. Ván bài này, Hoàng Đế đã mưu tính qu quyt t trưc, nhưng nói cho cùng thì hn cũng không làm trái vi quy tc. Ai bo trưc đó cô không cùng hn lp ba điu quy ưc ch? Nếu như lúc cô thng Phm Thng, cũng tính toán k lưng, mc dù th đon khác nhau, nhưng bn cht thì đu ging nhau c. Trên thế gian này, ngưi thng làm vua, đó là đo lý hin nhiên, không gì phi bàn cãi c. Hung chi, cô vn cũng không có ý đnh gi khư khư chiếc nhn kia. Mun tiêu dit Long Triu, đây cũng là chuyn mà hin thi Quc chưa làm đưc, suy cho cùng, cho dù cô có cam tâm tình nguyn hay không, cũng phi tr giúp M Dung Thn Du.

Cây đ bóng dài trong đình vin, bn b tĩnh lng, ch nghe tiếng dế kêu rinh rích trong nhng bi cây. L Ánh Tch ngng đu nhìn v phía nhánh cây cng cáp, đt nhiên ni hng, cun làn váy, king chân mt cái, bay vút lên đầu cành.

Ngi vng vàng trên nhánh cây rn chc, cô hn h huơ đôi giày cung đình thêu hoa qua li, nhìn tng toà cung đin xa xa. Vàng son nguy nga lng ly, rng ln hùng vĩ. Thế nhưng cô li ch h hng vi cnh vt tráng l này, nghĩ đến chuyn trưc mt gia cô và Hoàng Đế, giúp nhau chng qua ch là kế sách tm thi. Trong lòng cô cũng thm ch mong, đi đến mt ngày chính thc nghênh chiến, gia cô và hn, ai s là ngưi thng ai s là k thua. Trn chiến này tuy không tránh khi tranh đu gay gt, nhưng cũng không phi hoàn toàn không thú v.

Đêm ti dn choàng buông, phía trước vòm cung bên ngoài ca đá, mt bóng người vn áo bào sáng chói đang bước vào.

L Ánh Tch vn ngi trên cao nhìn bao quát xung, nheo mt nhìn hn, cũng không đnh nhy xung.

Hoàng Đế chm rãi đến gn, cũng không ngng đu lên, ming li ct cao ging ngâm thơ: “Chi đu la khi xuân vô hn, lc tn thiên nhân nht d hoa.”

L Ánh Tch th dài, hn vn không biết xu h còn đây trêu chc cô.

Hoàng Đế nghe tiếng, lúc này mi ngng đu, ra v ngc nhiên không thôi: “Hoàng Hu leo cao như thế, cn thn coi chng té đy.”

L Ánh Tch nhưng đuôi mày, cưi du dàng ri nói: “Thn thiếp không h nghĩ đến điu này. Ngưi đang cao thế này, không biết phi xung thế nào na.”

Hoàng Đế lc đu trêu chc: “Cao x bt thng hàn, thế mà Hoàng Hu li thích khiêu chiến khó khăn.”

*** Cao x bt thng hàn: ch cao không khi rét vì lnh

“Nơi này quang cnh tuyt đp, hay là Hoàng Thưng cùng lên đây thưng thc?” Cô ngoc hn, nét mt tươi cưi như đoá hoa đang n, rc r đng lòng ngưi.

Hoàng Đế không nói tiếp, thân hình lưt đng, trong chp mt đã bay lên ngn cây.

Cành cây cao ngt bng dao đng, dĩ nhiên do không chu ni sc nng ca hai ngưi.

L Ánh Tch ngi ngay ngn bt đng, cưi nhìn hn, ung dung nói: “Hoàng Thưng, xem ra cành cây này ch chu đưc mt ngưi mà thôi.” Cũng như thiên h này, cui cùng ch có th có mt ngưi đng nơi cao nht.

Tay ca Hoàng Đế vn thân cây, vng vàng đng thng, tr li: “Hoàng hu nói rt chí lý, mt núi không th cha hai h.” Hai h tranh đu, t phi có mt con b thương. Cui cùng ch còn mt Vương gi, thng tr ly thiên h.

Hai ngưi đưa mt nhìn nhau, vui v nht nho, ánh mt lnh lùng, như làn gió mát hây hy, thm vào rut gan.

Tht lâu sau, Hoàng Đế vươn tay ôm cô, dt cô bay xung khi cành cây.

Hai tay đan vào nhau, nhưng ch trong khonh khc, sau khi h xung, Hoàng Đế lp tc buông tay cô ra.

L Ánh Tch rút tay trong ng tay áo rng, lòng bàn tay vn còn vương li chút hơi m, nhưng vn không th chm vào cõi lòng băng giá. Cô chp mt nhìn hn, mm cưi lên tiếng: “Thn thiếp đánh cưc b thua, Hoàng Thưng thnh nhn chiến li phm.”

Cô xoay ngưi, đi v phía tm cư, tíc tc lin quay li, và đưa ra chiếc nhn.

Hoàng Đế tiếp nhn, thun tay cm lên coi, va nói: “Trm cũng s tuân th li ha.”

Hn tháo túi gm bên ngưi, đt vào trong tay cô. L Ánh Tch qu xung đt t ơn, sau đó mi m túi gm ra. Mt lnh bài bng vàng, lp lánh ánh sáng, chói loá c mt.

Cô cưi đến mt híp li thành đưng cong, nói tiếp: “Hoàng Thưng, chiếc nhn ca Hàn th, là do Hàn Thc Phi tng cho Thn thiếp, hay là đ Thn thiếp ra mt thương lưng thay.”

Hoàng Đế nhưng mày, ngó cô: “Vic này chng có li cho bn thân, Hoàng Hu cũng đng ý đm trách sao?”

L Ánh Tch gt đu, nhưng cưi không nói. Cô cũng không phi mun t tìm phin phc, mà là s hn âm thm hi cô mt ln na mà thôi. Nếu như hn cm chiếc nhn trong tay và đem hết thy trách nhim đ lên ngưi Cô, thế thì lúc đó chng phi cô hết đưng chi cãi sao?

Hoàng Đế đương nhiên nhìn thu suy nghĩ ca cô, đáy mt hin lên chút vui v, đáp: “Hoàng Hu thông minh tài gii, vy thì Trm s đem chuyn thuc dn toàn quyn giao cho Hoàng Hu ph trách.”

“Thn thiếp lĩnh ch.” L Ánh Tch cúi ngưi hành l, “Thn thiếp s tn sc làm tt mi vic, không đ Hoàng Thưng phi tht vng.”

“Tt lm.” Hoàng Đế gt đu, ri thay đi đ tài, nói, “Hoàng Hu cũng biết, kim bài min t ca triu đình, không th tng li cho ngưi khác?”

“Thn thiếp ngu mui, chưa tng nghe nói.” L Ánh Tch bình tĩnh tr li, thm nghĩ, ch s đây là hn c ý đnh ra lut pháp?

Qu nhiên, Hoàng Đế t tn nói: “Trm và các đi thn trong triu đã bàn bc, đu đng ý lp ra lut pháp mi này, đ tránh có ngưi lm dng đc quyn.”

“Hoàng Thưng thánh minh, Thn thiếp không có ý kiến gì.” L Ánh Tch t giu cưi cưi. Cho dù có ý kiến thì sao, cũng không ti phiên cô xen vào.

Hoàng Đế liếc nhìn cô mt cái, cưi nht nói: “Chuyn thuc dn, vô cùng cp bách, phi làm phin Thn thiếp ra sc ri.”

“Hay là bây gi Thn thiếp đi tìm Hàn Thc Phi?” Trong lòng L Ánh Tch đang suy tính, mun đ ngưi cam tâm tình nguyn giao ra truyn gia chi bo, phi khuyên bo như thế nào?

Đi đi.” Hoàng Đế pht pht tay, dáng v thoi mái như chuyn không liên quan đến mình.

“Thn thiếp lo lng sc mình chưa ti, Hoàng Thưng có th đi cùng Thn thiếp không?” L Ánh Tch hơi nhíu mày, ging điu lo âu cp thiết. Hn nếu mun đng ngoài cuc, thì cô li càng mun kéo hn xung nưc.

Hoàng Đế như th đành chu, đng ý nói: “Vy thì cùng nhau đi thôi.”

L Ánh Tch nhưng mày mà cưi, đôi mt sáng trong veo. Đng trách cô, cô cũng không mun phá hng tình cm gia hn và Hàn Thc Phi đâu, tt c là do hn mà ra thôi.

Chương 5: Biến Hoá

Hoàng Đế và Hoàng Hu cùng nhau giá lâm, là vic vô cùng long trng. Bên ngoài Uyn H cung, thái giám cung tì qu ly đy đt, cùng cung nghênh : “Hoàng Thưng thánh an! Hoàng Hu Nương Nương Phưng an!”

Hoàng Đế pht ng tay áo mt cái, ý bo bình thân. L Ánh Tch mím môi mm cưi, đo mt qua ch to trên bin đin.

Cung đin này đưc đt tên là “Uyn H, sau khi Hoàng Đế sc phong làm phi ri mi ban cho. Cũng như Bch L cung, tên ca tm cung này bt ngun t Kinh Thi — Ngoài đng c mc lan man, linh lung óng ánh dưi làn sương thưa, đp thay bng có mt ngưi, mt trong mày đp xinh tươi du dàng.

*Bn gc: Dã hu mn tho, linh l ph h, hu mĩ nht nhân, thanh dương uyn h 野有蔓草, 其露溥兮, 有美一人, 清扬婉兮.—- Trích t DÃ HU MAN THO (Trnh phong 20) = >> Uyn h là xinh tươi du dàng

L Ánh Tch mm cưi thm nghĩ, Hoàng Đế mun t ra công bng, nhưng n nhân tri sinh thích so đo, H Quý Phi cùng Hàn Thc Phi tranh đu, chn hn là bt đu t tên ca cung đin này ri.

Trưc mt là mt n t yu điu khom gối hành l, ri sau đó đng thng lên, v mt lãnh đm.

L Ánh Tch cưi nht mt tiếng. V Hàn Thc Phi này vn dáng v ngo ngh như trưc, cũng không bi vì có mt Hoàng Đế mà nhún nhưng.

Mi ngưi cung kính đón Đế Hu đi vào đin, dâng trà nóng, sau đó đu b vy lui. Trong cung đin b thế như vy, nht thi tr nên yên tĩnh vng v.

L Ánh Tch nhìn Hàn Thc Phi đng lng bên cnh, du ging m ming: “Hàn Thc Phi, ngi đi.” Gi t nhiên cô li đo khách thành ch ri. Bt đc dĩ mà nhếch môi, cô nói tiếp, “Bn cung có vic mong Hàn Thc Phi giúp đ.”

Hàn Thanh Vn va ngồi xuống, nghe vy li đng dy thi l, đáp li nói: “Hoàng hu có chuyn gì căn dn?”

Hoàng Đế nhìn qua hai ngưi các cô, nh ging cưi r lên: “Có phi vì có mt Trm, Hoàng Hu và Thc phi mi câu n như thế?

L Ánh Tch tin th tiếp li nói: “Hoàng Thưng, Thn thiếp tht s không biết phi m ming thế nào, hay là Hoàng Thưng…”

Li nói chưa xong, Hoàng Đế cũng va nhc tay, chm rãi ct ngang li cô:Đã Trm giao toàn quyn cho Hoàng Hu x lý, Trm s không xen vào. Trm đi ra hoa viên phía sau mt lát.” Nói xong, hn lp tc đng dy, khoan thai ra khi đin.

Còn li hai n t im lng không nói gì, im lìm sau na ngày, L Ánh Tch than nh mt tiếng, nói: “Hàn Thc Phi, Bn cung cần Hàn gia Sơn Trang giúp mt chuyn.”

“Hoàng Hu c nói thng, không sao c.” Ging điu Hàn Thanh Vn bình thn, ôn hoà.

L Ánh Tch dùng khéo léo nht đ nói: “Hàn Thc Phi cũng biết, chiến s biên cương cp bách, Long Triu binh hùng tưng mnh, Hoàng Thưng nhng ngày gn đây cũng đang phin lòng vì vic chính s và quân lính.”

Hàn Thanh Vn trm mc không nói, ch yên lng lng nghe.

L Ánh Tch đành phi tiếp tc nói: “Ngưi Long Triu chuyên dùng c đc, mà thuc gii …” Nói đến đây, cô lin khng li, kh cưi, mang theo mt chút áy náy.

Hàn Thanh Vn nh chau li lông mày, trong đôi mt đp dịu dàng hin lên chút gin d, mnh ming hi: “Thanh Vn c gan hi, vì sao Hoàng Thưng li giao vic này cho Hoàng Hu gii quyết?”

L Ánh Tch lng im mt lát, mi chm rãi tr li: “Hoàng Thưng thương yêu mui, không đành lòng làm mui khó x.

Hai tay ca Hàn Thanh Vn đang đt trên đu gi tc khc nm cht li, như th đang c kìm nén la gin trong lòng, trm ging nói: “Mong Hoàng Hu th li, Thanh Vn đã là n nhi xut giá, không có quyn can thip chuyn ca Hàn gia, ch s ln này không th giúp đưc gì.

L Ánh Tch nhìn nàng đăm đăm, lòng hơi cm thán. Hàn Thc Phi có mt đôi mt đp không th che hết cm xúc, nhy bén và bưng bnh cao ngo. Nếu như nàng không phi g cho Hoàng Đế, mà là mt hip sĩ giang h, có l s to lp mt giai thoi võ lâm. Đáng tiếc, thâm cung vùi ngưi, nàng sm mun cũng s b mài tn góc cnh.

“Hàn Thc Phi.” Nét mt L Ánh Tch trm xung, thn nhiên nói, “Bn cung biết đã làm khó mui, nhưng Bn cung cũng ch là phng mnh làm vic, không còn cách nào khác. Mui hãy suy nghĩ k càng, kháng ch là ti ln c nào.”

Hàn Thanh Vn nhếch môi, cưi như chế nho, tht lên: “Thanh Vn ngu mui, không biết kháng ch đây là kháng li thánh ch ca Hoàng Thưng, hay là ý ch ca Hoàng Hu?”

L Ánh Tch nh nheo li đôi mt sáng, ging nói không khi tr nên lnh lùng: “Hàn Thc Phi, mui hãy cn thn nghĩ li, nếu chuyn không bt đc dĩ, Bn cung vì sao li vô duyên vô c gây khó d cho mui ch? Trong đó t có nguyên nhân, chng l mui tht s không rõ sao?”

Hàn Thanh Vn kh git mình, đôi mt sáng dn dn bun bã, l ra n cưi kh, thp ging lm bm nói: “Đã rõ, làm sao còn không rõ ch.

“Có mt s vic, thân bt do k, mun trách ch có th trách…” L Ánh Tch cm giác chuyn tiến trin thun li, cho đến theo đà tiến ti, thế nhưng mà lúc này bng dưng Hoàng Đế quay li, cô không th lên tiếng na.

“Thc phi đã hiu rõ chuyn gì thế?” Hoàng Đế va đi đến bên cnh va hi, gương mt tun tú mang theo thanh thn vui v, lãng dt hiên ngang.

“Hoàng Thưng.” Hàn Thanh Vn quay đu nhìn v phía hn, thê lương gi, ánh mt mt cht cha oán trách.

“Sao vy?” Hoàng Thưng nghi hoc nhưng mày, đi đến bên cnh nàng, ân cn hi, “Thc phi ut c chuyn gì sao? Có Trm đây, Trm s làm ch cho nàng.”

Trong lòng L Ánh Tch xì mũi xem thưng, tình cm du dàng mt ngt này, tht là quá gi to.

Hoàng Đế v nh đu vai Hàn Thc Phi, khóe mt li lưm L Ánh Tch, ánh mt không h che du cm xúc, ý trêu tc h hê l l. Dưng như đang nói, “Trm đang din trò đy, nàng làm gì đưc Trm?

L Ánh Tch nhn không đưc h nh mt tiếng. Chuyn còn li c đ cho hn an i m nhân, còn cô gi đã nhàn ri.

“Hoàng hu thy không kho à?” Hoàng đế liếc nhìn cô, môi cưi đy l thưng, “Đã thân th Hoàng Hu không khe, thế thì sm tr v ngh ngơi đi. Nhng chuyn còn li, c đ cho Trm gii quyết là đưc.”

L Ánh Tch linh tính bt an, nhưng thy trong mt Hoàng Đế ni lên hàn quang, cô buc phi đng dy cáo lui: “Đa t Hoàng Thưng quan tâm, Thn thiếp xin phép cáo lui trưc.”

Hàn Thanh Vn đng lên, hành l cung kính: “Thanh Vn cung tin Hoàng Hu Nương Nương.”

L Ánh Tch chm rãi ri đi, sau lưng hai ngưi nh ging nói liên miên, mơ h khó nghe rõ. Cô lc đu th dài, nếu như Hàn Thanh Vn hiu rõ tính cách lnh lùng vô tình và th đon cng rn ca Hoàng Đế, chc có l s không gin chó đánh mèo.

Ra khi Uyn H cung, gió đêm thi vào mt, có chút lành lnh.

L Ánh Tch đt nhiên tnh ng, cht dng chân. Hoàng Đế c ý kéo cô vào cuc, chính là mun thay đi càn khôn, khiến cho Hàn Thc Phi thay gì oán hn li chuyn sang cô?

Suy nghĩ miên mang, cô bưc vào xe kiu, mau chóng tr v Phưng Tê Cung. Xem ra bt lun thế nào thì cô cũng không th thoát khi ván c này, nếu đã vy, cô ch có cách tiên h th vi cưng thôi.

*** Tiên h th vi cưng: Câu này trích trong Tôn T binh pháp, ngoài ra nó còn 1 v na là “Hu th vi tai ương”. = >> Ý nghĩa là ra tay trưc là dành đưc li thế, tr thành k mnh; ra tay sau thì s b thua thit

Đến khi tr v tm cư lén đi gp Hi V, L Ánh Tch mi bình tâm li.

Cô nm da trên giưng, đưa tay che ming ngáp dài. Trưc đó đã ng c mt ngày mt đêm, gi li mt nhc. Thuc mê này có tác dng chm, nhưng trong ba ngày s tan hết.

Nhm mt dưng thn, thm thoát ý thc mông lung. Như tnh li như mng, cô nghe thy tiếng nói êm du ca Hoàng Đế.

Hn nói: “Ánh Tch, tình thế bt đc dĩ, đng trách Trm.”

Mơ mơ h h, li nghe hn nói: “Trm còn cần thế lc ca Hàn th tương tr. Ln này nàng thay Trm chu tiếng xu, ngày sau nếu Hàn th mun ám sát nàng, Trm nht đnh s bo v nàng.”

L Ánh Tch git mình, ri đt nhiên tnh li! Cô nh ra ri, đó là lúc cô hôn mê trong Tàng Thư Các, loáng thoáng nghe đưc! T nhng li đó có th suy đoán ra, chuyn Hàn gia Sơn Trang, ch s không đơn gin như cô đã nghĩ. M Dung Thn Du, hn chng l đã đưa cô vào tình cnh nguy him?

T t nm cht hai tay thành đm, đôi mt cht chìm trong lnh lo. Tht không th ng, cô giúp hn giành chính quyn, hn vn không h lưu tình chút nào!

Chương 6: Chun bnh h mch

Cách mt ngày, Hi V mang tin tc v, khiến L Ánh Tch kinh hãi vô cùng. Cô phái ngưi âm thm trm thuc dn, đây cũng là h sách bt đc dĩ, ch có vy mi tránh đưc vic Hoàng Đế làm cô và Hàn th tr thành k đch. Nào đoán được, bi vy mà hy sinh hai tên Hi V.

Trong thch tht, Hi V S 1 toàn thân nhum máu, qu xung đt nói: “Thuc h hành s bt lc, thnh Công chúa Đin h trách pht.”

L Ánh Tch chau mày, trm ging nói: “Hàn gia Sơn Trang, đúng là nơi ngo h tàng long, là do bn Đin h tính toán sai lm, ngươi đng dy đi.”

***Nga H Tàng Long: có nghĩa là rng nm cp núp, nói v nhng bc anh hùng n náu ch thi cơ đ đng lên vùng vy tung hoành.

Hi V theo li đng lên, mt không cm xúc, tiếng nói rét lnh: “Đin h, Hàn gia Sơn Trang lén chiêu binh mãi mã, bi dưng t sĩ, thc lc đ đ đch li c mt đi quân, không th xem thưng đưc.”

L Ánh Tch nh gt đu, ánh mt mang theo s lnh lùng: “Hàn gia hin nhiên đã ngm đưc Hoàng Đế đng ý, tương lai t s tr thành lc cn rt ln. K t hôm nay, giám sát h nghiêm ngt, không đưc hành đng thiếu suy nghĩ.

“Vâng, thuc h lĩnh mnh!” Hi V kính n gt đu.

L Ánh Tch quay ngưi ri khi, trong lòng suy nghĩ ngn ngang. Hôm nay dù nht tc H th chưa là mi lo s đáng ngi, nhưng lc lưng ca Hàn th, li tr thành ho ln sau này ca cô. Hoàng Đế ln này b trí như vy, ý đnh tim tàng thc lc trong bóng ti, mai sau khiến ngưi không kp tr tay.

L Ánh Tch ngi ngay ngn im lng suy nghĩ, cht nghe tiếng thông truyn ngoài tm đin.

“Hoàng Thưng giá lâm — Hoàng Thưng giá lâm — “

Cô ngc nhi