[Đoản Văn] Tô Noãn, Anh tìm em nhiều năm rồi! = Chương 3 + 4 =

md 3

>>>Đọc chương 1 + 2 tại đây<<<

Chương 3: Màu lúa mạch

 ~ ~ ~

Lễ Giáng Sinh đầu tiên khi đặt chân đến Âu gia, Tô Noãn lần đầu trong đời chính thức nhận được một món quà có ý nghĩa. Không phải những bộ quần áo cũ mà mạnh thường quân tặng cho đám trẻ ở cô nhi viện, cũng không phải bánh kẹo nhạt nhẽo giá rẻ, mà là một món quà chân chính, đựng trong một cái hộp xinh xắn, lại buộc nơ nữa, do anh trai tận tay tặng cho cô.

“Tặng em sao?” Cô ngạc nhiên đến ngỡ ngàng.

Người tặng quà nhoẻn miệng cười, nụ cười đẹp như ánh ban mai, “Đúng vậy, mở ra xem có thích không?”

“Nhất định thích! Chỉ cần là anh Mộ Ngọc tặng, em đều thích hết!” Cô gần như thích món quà ấy bằng cả trái tim, nơ lụa và giấy gói bao bọc cẩn thận bên ngoài món quà, và rồi mở hộp ra, đập vào mắt là ‘Hoàng tử bé’, đang mỉm cười nhìn cô.

“‘Hoàng Tử Bé’…” Khoé mi cô đã ươn ướt.

Thời thơ ấu thích nhất là sách, nhưng không tài nào có được cuốn sách nào cho riêng mình. Trong cô nhi viện, dù cho là bất cứ cái gì, đều là sở hữu chung của mọi người.

Tuy nhiên, Giáng Sinh năm mười bốn tuổi, có người tặng cô món quà, tặng cô quyển sách mà cô yêu thích nhất —- một hành động như thế, ấm áp đi vào sâu trong lòng người.

Lò sưởi trong tường rực rỡ ánh lửa hồng, điểm xuyết thêm ánh mắt cô, cô ngước nhìn người thiếu niên lớn hơn mình mười bốn tuổi, tự hỏi trên thế giời này sao còn có người tốt như vậy, không hề có tật xấu của thiếu gia nhà giàu, không kênh kiệu cũng chẳng lạnh nhạt khô khan, một người hoà nhã ân cần đến thế.

“Thích là được rồi.” Âu Mộ Ngọc sờ đầu cô, vẻ chiều chuộng, lại rất thân thiết, dường như thật sự coi cô là em gái của anh ta.

Tô Noãn cầm sách, hạnh phúc khôn xiết.

Thế nhưng, mấy tiếng sau khi cô cầm sách chuẩn bị lên lầu đi ngủ, tình cờ trông thấy Âu Mộ Ngọc đứng bên ngoài phòng đánh đàn.

Cửa phòng đánh đàn đang mở, ánh đèn bên trong rọi vào gương mặt anh ta, đôi mắt thâm trầm, không cười, nhưng cả người lại toát ra sự dịu dàng còn hơn khi cười.

Nhìn theo ánh mắt của anh ta, Tô Noãn nhìn thấy chị gái.

Chị ấy đang chuyên chú luyện đàn piano, còn Âu Mộ Ngọc nhìn chị ấy suốt, không rời mắt, cũng chẳng bỏ đi.

Hai tay Tô Noãn nâng sách lên, ôm vào lòng, quyển sách vì thế cũng truyền ra nhịp tim đập, thình thịch, thình thịch.

Mặc dù so với quyển sách, ánh mắt mê mẩn không rời kia càng quý báu hơn, dẫu thế, ánh mắt rồi sẽ rời đi, sẽ biến mất, nhưng còn sách, sẽ mãi mãi ở bên cạnh.

Chỉ cần như vậy thôi…

Cũng đã đủ rồi…

Chỉ cần như vậy, cũng đủ rồi.

“Con cáo nhỏ nói, ‘nếu như cậu cảm hoá tớ, thì cuộc sống của tớ nhất định sẽ rất vui vẻ đấy… Cậu có mái tóc vàng óng, mà lúa mạch cũng có màu vàng, cái màu vàng của đồng lúa mạch sẽ làm tớ nhớ đến cậu, hơn nữa, tớ sẽ yêu tha thiết tiếng rì rào của gió trên cánh đồng lúa… Cho nên, tớ đã có được màu của lúa mạch rồi, tớ vô cùng… hạnh phúc.”

Tô Noãn kể câu chuyện cho nữ đầu bếp vừa mới vào làm.

Nữ đầu bếp nói, “Tuy chị nghe không hiểu lắm, nhưng chị nhận ra được, con cáo nhỏ rất sung sướng.”

Tô Noãn híp mắt, mỉm cười ngọt ngào với chị ta.

Đã có “màu của lúa mạch” suốt 9 tháng nay rồi, và ngày mai, cô cùng chị sẽ nhập học trường cấp ba Cẩm Tú, trở thành học sinh cấp 3.

Nếu như có điều đáng ngại, thì chính là —-

Âu Tiễn Thái cũng là học sinh cấp 3 năm thứ hai của trường Cẩm Tú.

Đối với Tô Noãn, thật ra người anh trai này xem như không tồn tại, cậu ta hoàn toàn không để các cô vào mắt, mà cậu ta cũng không xét nét chuyện các cô làm.

Cậu ta luôn mặc quần áo màu đỏ chóng đến, rồi lại vội đi.

Nếu như tay không cầm sách, nhất định sẽ cầm quả bóng rổ.

Cậu ta không nho nhã giống như Âu Mộ Ngọc, do thích vận động thể thao, nên làn da rám nắng rắn rỏi, tóc thì cứ vểnh lên trời, Tô Noãn cảm thấy cậu ta giống nhân vật trong truyện tranh, hơn nữa dáng vẻ lười nhác nằm trên võng đọc sách y như thần tiên tu hành vậy. Chỉ có điều, thần tiên chẳng lạnh lùng như cậu ta.

Tính tới hiện tại, cô đã đến Âu gia mười tháng rồi, sự hiểu biết về cậu ta cũng chỉ dừng ở dáng vẻ bề ngoài. Tiềm thức nói cho cô biết chớ nên chọc cậu ta, bởi thế, cô cố gắng tránh tiếp xúc với cậu ta. Ấy vậy mà, số phận xui rủi, đẩy cô và cậu ta vào một bước ngoặt khác.

Sau khi vào Cẩm Tú học, mới biết được Âu Tiễn Thái được yêu mến đến cỡ nào.

Cậu ta gần như là thần tượng của giáo viên và học sinh toàn trường, giáo viên thì thích thành tích ưu việt của cậu ta, nam sinh thì ngưỡng mộ tài chơi bóng rổ của cậu ta, còn nữ sinh thì lại thích vẻ đẹp trai của cậu ta.

Cũng chính vì thế, sau khi Tô Noãn phát hiện ra điều này, càng quyết tâm tuyệt đối không cho mọi người biết chuyện hai người là anh em nuôi. Ở phương diện này, Tô Ý và cô đều nhất trí với nhau. Chỉ là với Tô Ý, dù chị ấy muốn nói, cũng chẳng có ai để nghe cả.

Vẫn như khi ở cô nhi viện, chị ấy quá ưu tú khiến mọi người xa lánh, không có bạn bè.

Ở trường học mới, cũng chẳng kết bạn với bất cứ ai. Do bản tính cao ngạo, ngược lại làm một số nữ sinh gai mắt.

Phát hiện có người gây sự với chị, là vào một lần nghỉ trưa. Chẳng qua do bản tính dịu dàng khéo léo trời sinh chứ chị ấy cũng chẳng muốn trở thành học trò cưng của giáo viên, lúc xuống cầu thang, xa xa trông thấy ở lối rẽ cầu thang, có mấy nữ sinh đang bao vây một người, nói chuyện một cách mỉa mai và khiêu khích.

Mà người bị bao vây, thân hình mảnh mai gương mặt xinh đẹp, không ai khác, đúng là chị.

“Mày cảm thấy mày rất giỏi hả? Đàn piano đến sái tay rồi hả? Đụng vào người ta mà cũng không xin lỗi? Có miệng làm gì thế?”

“Nghe nói sáng nay mày lại nhận được năm lá thư tình phải không? Vậy không được đâu nha, mới vào học mấy ngày, mà sắp đuổi kịp mấy chị lớp lớn rồi…”

“Ê, câm hả? Nói chuyện đi!”

Tô Ý nhếch môi, lạmh lùng nhìn về phía trước, dáng vẻ vô cùng khinh thường, khiến đám nữ sinh càng nổi giận hơn, hiển nhiên bọn họ không chỉ châm chọc bằng miệng, mà bắt đầu túm tóc của chị, Tô Noãn đảo mắt, lớn tiếng nói vọng tới, “Chào Hiệu Trưởng, thầy cũng xuống lầu sao? Vậy cùng đi. Em cũng đang tính xuống phòng giáo vụ…”

Đám nữ sinh nghe thế liền bỏ chạy tán loạn.

Cô hối hả chạy xuống lầu, giữ chặt tay Tô Ý, “Chị, chị không sao chứ? Bọn họ có làm gì chị không?”

Tô Ý phủi môi dưới, “Bọn họ không có gan làm đâu.”

Tô Noãn nháy mắt cười, “Đúng vậy đúng vậy, thân phận của chị bây giờ tôn quý, nếu bọn họ thực sự đánh chị, kẻ không may phải là bọn họ kìa. Bọn họ quả là xui xẻo, cũng vô cùng phiền phức, cho nên… chị à, lần sau đụng họ, thì cứ nói xin lỗi đi, mắc công làm bọn họ nổi khùng lên, chị cũng ngại phiền toái mà.”

Tô Ý cười như không cười nhìn cô, “Là nãy em dùng miệng lưỡi trơn tru này giả bộ la lên phải không?”

“Gì chứ? Em giả bộ một chút, có thể bảo vệ chị mà!” Cô xấn tới, ôm chị làm nũng. Tô Ý đẩy vai cô, xì mũi nói, “Quỷ nhỏ.”

Tô Noãn vùi mặt vào eo mềm mại của chị, ngửi hương thơm dễ chịu trên quần áo của chị, nghĩ: Em rất thương chị. Em thật sự rất thương chị.

Em… cũng thương anh trai.

Cho nên, như vậy cũng đủ rồi… Chỉ cần nhìn hai người vui vẻ, em cũng hạnh phúc rồi.

Chương 4: Cầu xin là được

~ ~ ~

Lần giáp mặt chính thức với Âu Tiễn Thái, là khi Tô Ý lại gặp chuyện.

Một lần sau khi tan học, Tô Noãn đang trực nhật lau kiếng, chợt nhìn thấy phía dưới lầu, chị bị mấy nữ sinh lôi kéo, đi về phía lò thiêu.

Dây thần kinh của cô lập tức kéo căng, ý thức nguy cơ trước mắt, vội vàng lao xuống lầu, trên đường đi nhanh chóng suy nghĩ, không biết bây giờ thế nào, phải dùng lý do gì để giải vây. Đang lo nghĩ, đột nhiên nhìn thấy một bóng màu đỏ xuất hiện, cơ thể theo bản năng chạy về phía đối phương, nắm chặt tay cậu ta, sốt ruột nói, “Cứu! Cứu cứu ! Cứu chị ấy đi!”

Bóng cây che gương mặt người thiếu niên, cô không thấy rõ biểu lộ của đối phương, chỉ biết là đôi mắt sáng và sâu lạ thường, mang theo chút kinh ngạc, cùng với thói quen cáu kỉnh, nhìn chằm chằm cô không chớp mắt.

Sự lo lắng của cô chuyển thành đau khổ, thấp giọng cầu xin, “Cầu… cầu xin anh…” Lúc này, giáo viên đã về hết, mà đối phương lại đông như vậy, cô thật sự không biết phải can ngăn thế nào, không biết phải làm gì để biến nguy thành an. Không ngờ đúng lúc này, Âu Tiễn Thái xuất hiện, như thể Ơn Trên thấu nỗi lo trong lòng cô, cho nên cố tình an bài một người đến cứu nguy.

Âu Tiễn Thái là người có tiếng nói trong trường này, lại học cao hơn các cô, còn là học trưởng, chỉ cần cậu ta chịu ra mặt, đám nữ sinh không dám không nghe theo. Vì thế, chỉ cần cậu ta chịu giúp… Chỉ cần cậu ta chịu giúp…

Nhưng thời gian qua thờ ơ không đoái hoài đến cậu ta, cậu ta sẽ giúp thật ư?

Tô Noãn giữ chặt cổ tay cậu ta, ngón tay cứ run lên bần bật, mắt như có làn sương mù bao phủ, nhìn như vô cùng bất lực, lại như nai con nhút nhát e sợ.

Ấn đường của người thiếu niên bỗng chau lại, sau đó không nói không rằng, đi thẳng về phía lò thiêu.

Tô Noãn thấp tha thấp thỏm đi theo phía sau.

Quả nhiên, ít ai lui tới lò thiêu, “đại hội kiểm điểm” đã diễn tới màn gay cấn, một nữ sinh trong đám cười khẩy nói, “Tưởng thanh cao lắm hả? Được, tao sẽ đánh mày sưng như đầu heo, xem mày còn thanh cao được nữa không!” Tay phải giơ lên muốn giáng xuống, ai ngờ lại bị chặn giữa chừng.

Nữ sinh kia lập tức xoay lại, nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Âu Tiễn Thái.

Đám người bỗng xôn xao, nữ sinh kia lắp bắp nói, “Âu, Âu Âu học trưởng, anh, sao anh lại tới đây?”

Âu Tiễn Thái hất tay nữ sinh đó ra, lạnh lùng quét mắt nhìn, cứ hễ ánh mắt lướt tới đâu, mọi người lại thi nhau lùi bước.

Cậu ta không nói hai lời, bước qua, kéo Tô Ý đi, không ai nói gì, cũng không ai dám ngăn cản. Trận gió thổi qua, lá rơi lả tả, thiếu niên kéo tay người thiếu nữ bước từng bước khỏi tầm mắt của mọi người.

Đám nữ sinh đứng chôn chân tại chỗ, nhìn nhau trong chốc lát, cuối cùng không biết ai đã lên tiếng nói, “Thì ra… thì ra… Tô Ý và Âu học trưởng…”

Cô gái đó không nói hết câu, thế nhưng, từ ngày hôm sau, tất cả mọi người đều biết, Tô Ý lớp A3 năm nhất có Âu Tiễn Thái chống lưng. Từ đó, không ai đến gây sự với Tô Ý nữa.

Tối đó, Tô Noãn ôm sách rón ra rón rén đi vào phòng sách. Đúng như dự đoán, Âu Tiễn Thái đang đọc sách trong này, thấy cô đi vào, chỉ liếc thoáng qua, rồi lại rũ mắt, tiếp tục đọc sách.

Cậu ta vẫn lạnh lùng như thế, coi cô như không khí.

Tô Noãn nhích một bước đến gần cậu ta, rồi thêm bước nữa, nhìn cái võng của cậu ta, rụt rè nói, “Ừm… Em có thể đọc sách ở đây không?”

Âu Tiễn Thái không trả lời câu hỏi của cô.

Nhưng cũng không cự tuyệt.

Vì vậy, Tô Noãn ngồi xếp bằng trên thảm bên cạnh cậu ta, sau đó giơ sách lên, vùi mặt đọc sách, cười mỉm chi.

Thật ra đôi khi giữa người với người ở chung với nhau, chỉ cần bước một bước về phía trước mà đối phương lại không lui về sau, cũng là một bước tiến triển rồi.

Trong đêm đó, lần đầu tiên Tô Ý không đánh đàn. Tô Noãn lúc về phòng ngủ, thấy chị mình đang đứng thẫn thờ ở ban công nhìn bầu trời. Hỏi chị đang suy nghĩ gì, nhưng chị lại không đáp, chỉ rũ mắt xuống, chôn dấu sự lo nghĩ sâu kín nơi đáy mắt.

Và cũng từ ngày ấy, một thứ gì đó vô hình lặng lẽ nảy sinh và lan tràn mọi phía, như sự khúc xạ ánh sáng qua thấu kính, nhìn bề ngoài, chẳng có gì khác nhau cả, nhưng nếu xét từng góc độ, thật ra đã thay đổi rồi.

Tô Noãn có trồng một loạt hoa cúc trong vườn hoa, hoa nở vào tháng giêng, nên khi ba màu hoa trắng – hồng – đỏ bừng nở cùng một lúc, cảnh tưởng đẹp đến rạng ngời. Cô còn chưa kịp thoả chí thưởng thức vẻ đẹp tuyệt mỹ này, bỗng có bàn chân giẫm lên, đè bẹp đoá hoa cạnh cô không chút thương tiếc.

Cô la “A” một tiếng.

Ngẩng đầu nhìn, kẻ đầu sỏ mắc áo màu đỏ, đi đến chỗ chiếc võng.

Cúi đầu nhìn, đoá hoa bị giẫm đã cụp xuống, nhìn rất đáng thương.

Té ra do cản đường Cậu Ba nhà họ Âu.

Cô lại không dám trách cứ cậu ta. Do đó hỏi người làm vườn lấy một túi sỏi, làm một con đường mòn nhỏ đi đến chỗ chiếc võng và tránh những đoá hoa. Làm xong hết thảy, lúc đó Âu Tiễn Thái đang nằm trên võng xem xách, mặc dù không nhìn cô, nhưng cô nghĩ, cô đã ám chỉ rõ đến thế rồi, cậu ta chắc cũng sẽ hiểu mà? Ai ngờ, hoàng hôn buông xuống, xem hết sách, người thiếu niên đứng dậy trở về phòng, hoàn toàn không để ý đến con đường mòn bằng sỏi mà cô cực khổ làm, lại lần nữa giẫm lên mấy đoá hoa.

Cô chợt thấy tim như kiệt sức.

Đến khi cậu ta đi tới bậc thềm, bước tới gần cửa bỗng dưng dừng lại, ngoảnh đầu nhìn cô, nét lạnh lùng trên gương mặt tuy không biểu lộ gì hết, nhưng người cứ như đang chờ đợi gì đó. Ý thức được cậu ta đang chờ mình nói gì đó, Tô Noãn vội chạy chậm qua, đứng nghiêm trước mặt cậu ta, sau đó cúi đầu xuống, lí nhí nói, “Mấy… bông hoa kia… À, em chỉ muốn nói anh biết, tụi nó cũng biết đau đớn, nếu như đau quá, tụi nó sẽ chết. Nên… anh đừng giẫm lên những bông hoa kia nữa, được không?”

Lông mi e dè nhấp nháy, gương mặt người thiếu niên chập chờn lúc ẩn lúc hiện trong ánh chiều tà.

Vì thế cô lại nói thêm một câu, “Xin anh…”

Alibaba cuối cùng cũng tìm ra được thần chú mở cửa, từ đó về sau, ta cần ta cứ lấy, chả ngại ngần gì cả.

Chỉ cần cầu xin là được.

Âu Tiễn Thái sẽ hứa với cô bất luận chuyện gì.

Gương mặt điển trai cảu cậu ta vĩnh viễn vô cảm, thế nhưng, đôi mắt sâu như một đầm nước lại kín đáo ẩn chứa sự dịu dàng. Do đó, Tô Noãn rốt cục cũng tìm được cách ở chung với người anh trai khó gần này, hơn nữa, còn dễ dàng hơn cô từng nghĩ.

~ ~ ~ To Be Continued ~ ~ ~

18 Comments

  1. Đoán thử nhé, tương lai chắc bạn Tô Noãn chỉ cần nói câu “Xin anh…” với cậu ba họ Âu thì cái gì cũng được luôn .^^. Cảm ơn ss đã edit truyện ah.

  2. Nàng ơi, ta mới tạo blog, chủ yếu là sưu tầm những truyện ta đã đọc và rất yêu thích, ta rất thích đoản văn Tô Noãn, nàng có thể cho ta xin đăng bên blog nhà ta được không, ta sẽ dẫn link và ghi chú rõ là xin bên nhà nàng, rất mong nàng sẽ đồng ý, ta chờ hồi âm của nàng nha

  3. “Mặc dù so với quyển sách, ánh mắt mê mẩn không rời kia càng quý báu hơn, dẫu thế, ánh mắt rồi sẽ rời đi, sẽ biến mất, nhưng còn sách, sẽ mãi mãi ở bên cạnh”. Em thích câu này trong truyện ss ạ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s