Định Mệnh Ta Bên Nhau = Chương 9 (Hoàn Chính Văn) =

Chương 9

Tô Dục Mân vẫn là một cao thủ tán tỉnh. Trước kia đã giỏi, bây giờ còn hơn thế. Vài năm xông xáo ngoài xã hội, anh ta chắc hẳn cũng có kinh nghiệm với phụ nữ, ngay đến ánh mắt của anh ta, mạnh mẽ như điện xẹt khiến người khác chao đảo hơn hồi trước. Tôi thở hổn hển, khe khẽ lên tiếng trách móc: “Tô Dục Mân, anh làm gì!”

            “Quy Vãn,” giọng nói anh ta có chút thê lương và bức thiết, “Chỉ cần một câu nói của em, anh sẽ ở lại Trung Quốc. Tối nay anh chỉ muốn nghe em nói một câu.”

            “Anh đi đi.” Tôi hung tợn trừng mắt với anh ta, “Chúng ta không thể nào. Nếu bây giờ anh đi, sau này chúng ta gặp lại, tôi còn có thể cười với anh.”

            Cuống họng Tô Dục Mân khàn đi, anh ta nhìn tôi với vẻ âu sầu, kêu, Quy Vãn, Quy Vãn, Quy Vãn. . .

            Tôi chưa từng nghe ai kêu tôi như vậy, cảm thấy tên của tôi có thể bị người kêu ưu thương đến thế, sự ưu thương rõ mồn một, bị tiếng mưa làm cho tê tái, vương chút lẻ loi hiu quạnh, làm người ta không hiểu sao thấy yếu lòng.

            “Tin tin —- tin tin tin — tin tin tiiiiiiinnnnnn! !”

            Ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên tiếng kèn xe, kêu liên tục như muốn đòi mạng. Sau đó là tiếng thắng xe, rồi tiếng va đập. Màn đêm vốn tĩnh lặng bỗng dưng bị những tiếng chói tai này phá tan, Tô Dục Mân thất thần, tôi cuống quít đẩy anh ta ra, cảnh giác lui về phía sau vài bước, với tay mở lại ngọn đèn sáng nhất.

            Điện thoại cũng reo lên. Giờ phút này tôi cảm thấy Lý Việt thật vĩ đại. Điện thoại của anh gọi quá đúng lúc.

            “Lý Việt.” Tôi vừa nghe điện thoại vừa cảnh giác dòm Tô Dục Mân.

            “Anh giờ đang ở dưới lầu nhà em,” Tiếng Lý Việt nghiến răng nghiến lợi, “Mở cửa cho anh, ngay lập tức.”

            Tôi lại mở rèm cửa sổ ngó ra ngoài. Cạnh xe của Tô Dục Mân có một chiếc khác đang đậu. Thân xe dính toàn bùn đất, còn đèn xe thì cứ nhấp nháy.

            Ngọn đèn đường màu vàng dưới cây đã bị đụng ngã. Lý Việt đứng ở phía trước xe, đang nhìn tôi, do mưa lớn, nên tôi không thấy rõ nét mặt của anh. Chỉ mang máng thấy anh mặc chiếc áo sơ mi màu đỏ cùng áo khoác lông màu đen đơn giản, đứng trong đêm mưa tối trông càng gợi cảm đẹp đẽ.

            Trong khoảnh khắc này, Lý Việt tuyệt đối là vị cứu tinh của tôi.

            Tôi không đoái hoài đến Tô Dục Mân, vội chạy xuống mở cửa.

            Khoảng năm phút sau, Lý Việt mới xuất hiện ở cửa ra vào của nhà tôi, rõ ràng anh bước đi trong mưa, thế mà tóc không ướt mấy, ăn vận gọn gàng sạch sẽ, chẳng hề có một chút nhếch nhác. Anh không có vào nhà ngay, chỉ đứng thẳng tắp ở trước cửa lớn, im lặng nhìn dáo dác khắp phòng một vòng, cuối cùng dừng trên người Tô Dục Mân vài giây, cũng không biết nhìn thấy cái gì, bỗng nhiên nở nụ cười. Môi anh vốn phơn phớt hồng, lúc cười rạng rỡ chợt làm người khác không dám nhìn quá lâu.

           “Quy Vãn, thì ra trong nhà có khách à.” Anh nói xong, một tay ôm chầm tôi, hào sảng đi đến trước, vươn tay, “Xin chào, tôi là Lý Việt.”

            “Tô Dục Mân.” Tô Dục Mân gật đầu mỉm cười, bắt tay với anh. Hai người họ cứ như bị bào cách, vừa bắt tay là buông ra ngay.

*** Bào cách: Do Tô Đắc Kỷ – một vị thiếp của Trụ Vương (phim Đắc Kỷ Trụ Vương) nghĩ ra, bào cách là một trong những cách tra tấn người man rợ nhất trong lịch sử triều Vương của Trung Quốc, dùng sắt nung đỏ để đốt cháy da thịt người.

            “Quy Vãn à,” Lý Việt nghiêng đầu nhìn tôi, có chút trách cứ, “Khách tới chơi mà không chịu báo anh một tiếng. Lấy trà tiếp khách sao mà được? Trên xe anh có rượu, em xuống lấy lên đi. Tiện thể gọi điện tới khách sạn gần đây đặt một bàn tiệc và rượu vang luôn.”

            Tôi đoán ngoài miệng anh nói thế nhưng trong lòng không nghĩ vậy. Hơn nữa, tôi nào có số điện thoại của khách sạn gần đây mà đặt bàn chứ. Đang lo không biết giải quyết như thế nào, Tô Dục Mân điềm tĩnh nói: “Không cần phiền phức vậy. Tôi đã ăn rồi.”

            “Ồ, thế thì hai người đàn ông chúng ta cùng nhau trò chuyện vậy. Danh tiếng của Tô tổng trong việc tích hợp nguồn nhân lực cũng không nhỏ, tôi đây đang muốn nhờ anh chỉ dạy.”

            “Không dám. Thủ đoạn tiếp thị của Lý tổng trở thành tấm gương điển hình trong lĩnh vực tiếp thị, người phải xin chỉ giáo là tôi mới phải.”

           “Hiếm có dịp gặp nhau, xem ra chúng ta phải từ từ nói chuyện rồi. Quy Vãn,” Lý Việt chuyển hướng sang tôi, “Em xuống xe lấy rượu rồi đem vào phòng sách.”

            Tôi quả thật tìm được một chai rượu trên xe Lý Việt, nhìn rất mắc tiền. Lúc tôi cầm chai rượu đi tới phòng sách, Lý Việt và Tô Dục Mân bằng mặt không bằng lòng trò chuyện đôi ba câu. Tôi nâng ly đưa cho Lý Việt, Lý Việt nói, “Tô tổng, hôm nay chủ nhà là tôi đây phải uống no say với anh một bữa mới được.”

            “Cảm ơn, ” Tô Dục Mân nhìn tôi sâu xa, “Lý tổng là chủ nhà mà đến phòng sách cũng không biết nằm đâu, xem ra quý nhân thường hay quên, bái phục bái phục.”

            Trong lòng tôi thầm xấu hổ. Đây là lần đầu tiên Lý Việt bước vào nhà của tôi, biết rõ cách bố trí phòng ốc trong nhà tôi mới là lạ.

            Tôi thử thăm dò, “Hai người đã muốn trò chuyện, thế thì ra ngoài tìm quán bar hay chỗ nào đó rồi trò chuyện thâu đêm đi. Tô Dục Mân, không phải anh cũng có nhà gần đây sao, hai người qua đó nói chuyện cũng được mà.”

            “Sao em lại đuổi khách thế này, ” Lý Việt nói, “Em lấy thêm tấm mền, Tô tổng ngủ lại đây được rồi.”

            Tô Dục Mân cười mũi một tiếng.

*** Cười mũi: cười không mở miệng, phát ra một vài tiếng ngắn bằng đường mũi, tỏ ý coi khinh.

            Tôi ôm mền qua phòng sách, cuộc nói chuyện của hai người đã từ tình hình quân sự chuyển qua giá dầu, Lý Việt đau lòng nhìn tôi, “Quy Vãn, em và bọn nhỏ ngủ trước đi. Anh còn nói chuyện với Tô tổng lâu lắm, rồi sẽ vào ngủ. Hôm nay anh ngủ bên trái của em đấy.”

            Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, “Lý Việt, anh cũng ngủ ở đây đi. Sao có thể để khách ngủ một mình đến sáng được.”

            Trong mắt Lý Việt loé lên nguy hiểm. Tô Dục Mân lại khẽ bật cười.

            Trong lòng tôi lo âu thấp thỏm, nên sáng hôm sau dậy rất sớm.

            Nhưng dĩ nhiên còn có hai người thức dậy sớm hơn. Lúc tôi xuống lầu, hai người họ đều đang dựa vào cạnh cửa, một trái một phải, quần áo hai người đều luộm thuộm, vẻ ngoài bầy hầy thảm hại. Hơn nữa khắp người chảy máu, mắt trái của Tô Dục Mân bầm đen, cái cằm cũng hơi sưng; còn má phải Lý Việt thì sưng vù, còn bị rách môi nữa. Tuy nhiên, tinh thần hai người đều vô cùng tốt.

            “Hai người bị sao vậy?” Uống nhiều quá à?

            “Anh tiễn khách đi đây.” Lý Việt mặt không cảm xúc ngó tôi, “Em làm điểm tâm sáng đi, đợi lát nữa anh trở về ăn.”

            “Sao lại phiền Lý tổng tiễn tôi được.” Tô Dục Mân trầm ngâm, sờ lên cái cằm, cất tiếng nói lạnh lùng, “Tối qua đã được chứng kiến sự hiếu khách của Lý tổng, thật sự suốt đời khó quên. Tôi tự ra sân bay được rồi.”

            “Để anh tự đi sao được?” Giọng nói Lý Việt càn rỡ, “Không tận mắt thấy anh lên máy bay, tôi nào có yên tâm?”

            “Đã thế, chúng ta tiếp tục chủ đề tối qua trên xe vậy.” Tô Dục Mân nhìn tôi đầy thâm sâu, rồi chân bước thoăn thoắt, dẫn đầu đi ra ngoài.

            Lý Việt sắp khuất tại cầu thang, bỗng dưng quay đầu trừng mắt liếc tôi.

            Khi trở lại ăn sáng, tâm trạng Lý Việt rất hớn hở.

            Tôi vốn muốn nói tiếng cám ơn vì tối qua anh đã giải vây giúp tôi, mà thấy gương mặt lạnh lùng của anh, lại nói không nên lời.

            “Tối qua sao anh lại tới?” Tôi hỏi.

            Lý Việt uống hết sữa bò, “Anh tản bộ gần đây, rồi thấy trời mưa, nghĩ chắc tụi nhỏ không ngủ được. Thấy lo lo, nên sang đây xem thử.”

            “Chừng nào anh đi?”

            Lúc này đây, Lý Việt không đáp lời. Anh duỗi lưng một cái, bực bội nói, “Anh muốn ngủ. Thức dậy rồi nói sau, tối qua nói chuyện với cái tên hèn hạ bỉ ổi đó tới khuya.”

            Hai cô công chúa nhỏ vẫn còn ngủ say. Lý Việt nhẹ nhàng đi vào, cởi áo ngoài, vẫn là mỗi tay ôm một đứa, rồi mới chịu đắp mền, hai mắt nhắm nghiền. Hai đứa nhỏ rất nhạy cảm với hơi thở của anh, mắt nhập nhèm nửa nhắm nửa mở, mỗi đứa bịn rịn thì thầm một câu ‘Ba ơi’ rồi rúc vào trong lòng của anh, ngủ càng ngon hơn.

            Tôi nhìn ba người trên giường ngủ thoải mái. Giờ phút này, trái tim tôi bỗng mềm yếu. Không biết vì sao, tôi cũng không còn ghét Lý Việt nữa.

            Lý Việt ngủ đến chiều mới dậy, tôi ngồi xe của anh đi một chuyến đến văn phòng cho vay. Lý Việt vừa thấy số tiền cho vay còn lại của tôi đã hoảng hốt, sau đó hỏi tôi căn hộ đó mua hết bao nhiêu, tôi thành thật trả lời, sắc mặt Lý Việt đột nhiên bí xị.

            “Ninh Quy Vãn, em có biết mình đang làm gì không hả? Công ty đầu tư phát triển ghềnh Lục Thuỷ là tập đoàn CZM, bộ em có nghe công ty xây dựng lớn nhất thế giới thiếu tiền sao? Chỉ tính thương hiệu CZM, dù có gấp 3 lần cái giá em mua cũng chưa tới giá quy định của họ nữa. Tên bỉ ổi đê tiện kia chắc chắn có mưu tính trước mà, hắn chính là một trong tổng giám đốc khu vực của CZM, căn hộ này của em ít nhất hắn cũng đã trả 200 vạn giúp em rồi, đây là quy tắc đổi chác em có biết không hả? Hắn muốn nắm giữ trái tim em! Em thật là, chưa tìm hiểu kỹ mà cũng nhận lợi ích từ người ta, hèn chi hắn dám vênh váo như vậy.”

            Tôi thình lình ngớ người.

            Lý Việt lại nói gì đó tôi không nghe được. Chỉ cảm thấy tiếng nói của Lý Việt quyện cùng tiếng gió bên ngoài, thổi vào làm màng nhĩ tôi đau nhức. Tôi cực lực muốn vạch rõ quan hệ với Tô Dục Mân, không ngờ lại dây dưa không rõ anh ta .

            Lý Việt đỗ xe, bỗng nhiên ôm vai tôi.

            “Được rồi, anh sẽ trả lại tiền cho hắn.” Anh lúng túng nói, “Nợ anh tốt hơn nợ tên đó. Dù gì tiền anh cũng là của em.”

            “Chúng ta sắp ly hôn đấy.” Tôi rầu rĩ nói.

            Lý Việt nhìn thẳng phía trước tiếp tục lái xe. Thậm chí còn vặn nhạc lớn hết cỡ.

            Vừa nhìn chằm chằm làn xe vừa nhoẻn miệng cười. Chắc không nghe được lời tôi nói rồi.

HOÀN CHÍNH VĂN

Chờ tiếp phiên ngoại để biết rõ bản chất thật của Lý Việt, cũng như giải thích cho tất cả hành vi của Lý Việt trong các chương trước ^___^ 

Advertisements

21 Comments

    • 😀 còn 1 đoản văn cũng dài thế này, 15c chị à 😉 hết truyện này, em post tiếp đoản văn 15c đó. Đọc nhẹ nhàng và dễ thương chị à. Truyện vừa 8c về nam nữ chính, 7c về nam nữ phụ. Nếu chị mún đọc đoản văn mà cũng có chương thế này, chị vào mục “Truyện trong nhà Elvie” và đọc đoản văn Tô Noãn, anh tìm em nhiều năm rồi ấy chị. Đọc rất nhẹ nhàng nhưng thắm đượm 😀

  1. Ô ô ô, ko tả cảnh đánh nhau à, trời ơi em hóng nhất đoạn ấy hehe.
    Mà em mới đi hóng hớt tí về mà đã có bài post lên, hú hú, cảm ơn ss nhiều nhiều lắm.

  2. Hi đọc xong chương này tuy vẫn chưa gỡ rối được tơ lòng nhưng cũng cảm thấy rất vui ss ạ. Thứ nhất là anh Việt đã đuổi được tình địch đáng gờm mặc dù có phải đỏ ít máu me. Thứ hai là được thấy bộ dạng anh bị bức đến điên lên. Hi hi cứ tưởg tượng tới cảnh đêm xuống anh nhớ vợ lái xe đến gần nhà chị, nửa đêm thấy đèn vẫn sáng lại thấy xe của tình địch dưới lầu. Bỗng nhiên đèn tắt he he gian tình gian tình anh bực mình phát tiết lên cây cột điện ( tội nghiệp nó quá). Lần này anh bị bức đến điên ôy
    Mong chương tiếp theo của ss từng ngày ss ạ, ss nhanh nhanh tẩy trắng anh nam chính nhóe.
    Ps: Ss ui em hơi thắc mắc tẹo cái chỗ nì ạ ” Ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên tiếng kèn” em nghĩ là tiếng còi xe thì có vẻ hợp lí hơn ” tiếng kèn” làm em tưởng ai vác kèn ra thổi đấy ạ (ss thông cảm em ở ngoài bắc nên không hay dùng từ kèn)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s